[Trùng Tộc] Khôi Phục Mỹ Thực Ở Thời Đại Tinh Tế

Chương 135

Cordis cẩn thận dùng kem bơ phết lên rồi trang điểm bánh bằng những trái mâm xôi hồng, những quả đỏ nhỏ phối cùng bơ trắng cực kỳ hài hòa.

Cậu làm thêm một ít bánh mousse vị mứt trái cây, cũng dùng mâm xôi đỏ, màu hồng phấn đậm nhạt chuyển dần từng tầng, nhìn cũng rất đáng yêu.

Hôm qua cậu nghiền rất nhiều bột mì ở nhà, định làm bốn cái bánh kem: một phần mình ăn, một cái tặng trùng đực để đáp lễ, một cái chia cho mấy quân thư phụ trách nhà ăn của đội hộ vệ, cái cuối giữ lại để mời bạn bè nếm thử.

Nhưng khi tính toán lại, cậu cảm thấy vẫn không đủ.

Thượng tướng Manny rất chiếu cố cậu, tặng quà mọi trùng mà không tặng ngài ấy thì cũng không ổn.

Nhưng nếu tặng thượng tướng Manny, nguyên soái Hastan luôn theo sát cậu như hình với bóng mấy ngày nay cũng nên tặng, Felix thì sao? Tặng Ike nữa, rồi còn mấy trung úy, thượng úy ở Bộ Hậu Cần thì sao?

Tránh mặt không tặng hoặc lén lút đưa đều không hợp, dù sao cũng dùng đồ của quân đoàn.

Suy tới tính lui, Cordis quyết định làm hai cái bánh kem sáu tấc, phần nguyên liệu còn lại làm bánh kem hộp: trong hộp đẹp mắt, một tầng phôi bánh kem, một tầng bơ, rồi rắc vài trái mâm xôi đỏ lên, cũng đẹp không kém, lại có thể làm được rất nhiều phần.

Tất cả quân thư cậu nghĩ đến đều sẽ được chia một phần.

“Không sợ chia ít, chỉ sợ chia không đều.” Cordis xoa thái dương. Nếu không phải muốn chia cho quá nhiều trùng, cậu đã không phải suy nghĩ như vậy.

May thay, khi thử dùng mỡ vàng, cậu còn làm thêm mẻ bánh quy, đựng vào túi nhỏ, xem như bù lại một chút cho hộp bánh kem mà cậu cảm thấy hơi ít.

Cậu chia hết những thứ đã làm, đóng gói cẩn thận, rồi lần lượt gửi tận tay từng chủ nhân.

Quân thư bất ngờ nhận được đều vô cùng vui mừng. Người máy nói đây là tráng miệng mới Cordis đang thử làm, muốn họ nếm thử rồi góp ý. Vì thế bọn họ càng chuyên tâm nhấm nháp từng miếng bánh kem ngọt, từng miếng bánh quy giòn, cố nghĩ ra cách miêu tả thật độc đáo để khen món tráng miệng mới này.

Phần của Elian thì Cordis đợi quân thư bên cạnh y đến lấy cơm trưa, giao trực tiếp bánh kem cùng đồ ăn chung một lượt.

“Hôm qua ăn bánh kem Trùng đực Các hạ đưa, trong đầu tôi liền nảy ra công thức, nên hôm nay tự làm một cái, để Elian các hạ nếm thử.” Cordis đặt đồ ăn và bánh kem xuống, lễ phép cho quân thư xem qua.

Renault cực kỳ bất ngờ. Anh ta biết đầu bếp của Trùng đực Các hạ đã dùng tài nghệ áp đáy hòm để làm bánh kem tặng sang ngày hôm qua.

Không ngờ hôm nay lại nghe Cordis nói vậy.

Cordis không hề hay biết rằng mình vừa “đánh trả” vô tình một lần “thị uy”, chỉ dặn phải ăn sớm để giữ vị ngon, rồi tiễn quân thư lấy đồ đi.

Cậu không biết rằng sau khi Renault mang đồ ăn về bếp tạm thời của họ, đầu bếp của Elian phát hiện anh ta còn mang về một cái bánh kem. Những lão đầu bếp cả đời nghiên cứu mỹ thực, luôn tự tin vào tay nghề mình, nay đều bị kinh hãi.

Vì chuyện đó, Elian còn bị chia mất một nửa cái bánh kem.

Y nhìn bánh kem liền trầm mặc, thương cho đội đầu bếp của mình bị đả kích, nên khi họ nói muốn nếm thử, y dứt khoát chia một nửa.

Nhưng khi ăn xong cơm trưa và nếm thử bánh kem Cordis làm, y lập tức hối hận vì quá hào phóng.

Trùng đực Các hạ buồn bực cả buổi trưa, khổ sở vì bản thân không thể đưa đầu bếp thiên phú hiếm có như vậy trở về Đế tinh vực. Lại càng buồn vì mình vì tham ăn mà đi lấy lại nửa cái bánh kem từ mấy lão đầu bếp đáng thương—loại hành vi không thiện lương này khiến y u buồn.

Cordis mời Frappel ăn cơm trưa, nấu một tô mì thịt lớn.

Hai trùng quen thuộc ngồi đối mặt, ăn xong rồi, Cordis mang bánh kem ra.

“Keng keng! hôm qua nói bánh kem, hôm nay em làm xong rồi!” Cordis đặt chiếc bánh kem xinh đẹp đáng yêu lên bàn, rồi lấy cả bánh mousse và bánh quy ra.

Frappel vừa rửa xong chén đũa, quay đầu lại nhìn thấy chiếc bánh kem liền ngẩn người. Thật sự rất đáng yêu.

Bánh kem hôm qua cũng có hoa văn, nhưng không hợp ý anh bằng cái Cordis tự tay làm hôm nay.

Cordis cầm dao cắt bánh kem thành hai nửa, vừa cắt vừa nói: “Vừa hay tặng một cái cho Trùng đực Các hạ làm quà trả lễ.Em còn làm thêm bánh kem hộp, để tặng thượng tướng Manny với bọn Ike.”

Frappel nghe cậu nói thì hơi gật đầu. Anh biết người máy sẽ đưa đến chỗ thượng tướng Manny. Tuy mọi tin tức trong căn cứ đều được chuyển cho anh, nhưng Cordis đích thân nói với anh, anh vẫn nghiêm túc lắng nghe.

“Không cần làm bẩn thêm một cái mâm.” Cordis trực tiếp đưa một cái nĩa cho Frappel: “Ăn luôn tại đây.”

Còn bản thân cậu thì cầm cái đĩa nhỏ bên cạnh: “Bánh mousse này em chỉ làm một phần, anh một nửa em một nửa.”

Cậu xúc một miếng nhỏ đưa vào miệng. Bánh mousse mịn tan lập tức hòa ra trong khoang miệng, vị chua ngọt của mâm xôi đỏ quẩn quanh đầu lưỡi không tan đi.

Bánh mousse cậu làm rất ít, ăn hết rất nhanh. Lớp đế phía dưới thì cậu lười làm cầu kỳ, dùng chút vụn bánh quy còn lại khi nướng mà ép thành. Bánh quy không có mỡ vàng nên nướng rất đơn giản, bóp vụn làm đế.

Frappel nghe tên món tráng miệng nhỏ này-bánh mousse-chỉ đủ cho hai trùng chia nhau, lại nhỏ đến mức phải nhìn kỹ mới thấy, nên anh ăn rất cẩn thận.

Cordis đã bắt đầu ăn bánh kem, còn anh thì từ tốn nếm từng miếng.

Cordis xúc một muỗng kem, nếm xong vẫn cảm thấy chưa đủ tốt, khẽ lắc đầu. Nhìn thấy Frappel ăn rất nghiêm túc, cậu không nhịn được bật cười.

“Anh thích cái này thì sau này ngày nào em cũng làm cho anh ăn nha.” Cordis nghĩ một chút rồi nói tiếp: “Nhưng mà… phải giải quyết vấn đề sữa tươi đã. Cứ dùng sữa bột mãi thì vẫn hơi thiếu một chút.”

Frappel cẩn thận vét sạch bánh mousse trong mâm rồi đưa vào miệng, nói bằng giọng thật lòng: “Em làm gì cũng ngon. Không cần ngày nào cũng làm cho anh đâu, phiền lắm.”

“Sao lại phiền, chuyện nhỏ mà.” Cordis chớp chớp mắt, “Hơn nữa…được làm món ngon cho người mình thích ăn, em rất vui.”

Frappel vẫn lắc đầu: “Không cần làm riêng. Chỉ cần là cùng em ăn bất cứ món gì, anh đều rất vui.”

Cordis bật cười: “Thật biết nói lời hay.”

Frappel ăn một miếng bánh kem, đánh giá: “Ngon. Kem ngọt vừa đủ, phần bánh bên dưới mềm xốp.”

“Em cũng thấy vậy. Thêm mâm xôi đỏ trang trí nữa là vừa chuẩn. Kem trên bánh kem ngọt dễ ngấy, ăn một quả này là cân bằng ngay.” Cordis cảm thấy chiếc bánh này thật sự hoàn mỹ.

Frappel gật đầu.

Cordis làm phần mì thịt vừa đủ, sau khi ăn bánh kem thì họ không thể ăn thêm nữa; bánh quy còn thừa thì Frappel có thể mang về văn phòng ăn lúc nghỉ hoặc khi đói.

Lúc mới nướng xong, Cordis đã nếm thử và thấy rất ngon, nên cố ý để phần của Frappel khá nhiều.

Thấy quân thư cất đồ xong có vẻ chuẩn bị rời đi, Cordis nhướng mày.

“Frappel, anh có cảm thấy mình quên cái gì không?”

Frappel xoay người, đôi mắt lam xám lộ ra vẻ nghi hoặc.

Cordis nắm lấy ngón tay anh, đưa tay chỉ vào môi mình.

Khóe miệng Frappel cong lên thành một nụ cười rất nhẹ, anh cúi xuống ôm eo Cordis, tìm được môi cậu, khẽ cắn một chút, hàng mi cụp xuống che đi sự thỏa mãn trong mắt.

Hun hun thuần khiết xong, chung quy vẫn phải quay lại làm việc.

Buổi chiều Cordis lại làm một mẻ bánh quy, chia cho đầu bếp quân thư dưới quyền cậu một ít, sau đó cùng họ bàn bạc thêm về chuyện sau món chính sẽ mở rộng thêm tráng miệng ngọt và đồ ăn vặt thế nào.

Quân thư vừa ăn bánh quy giòn, vừa nghe thầy vẽ ra tương lai tươi đẹp, trong lòng lại vừa háo hức vừa sợ vì bản thân còn chưa học đến nơi đến chốn những thứ thầy đã dạy.

Khi nghe Cordis mô tả tương lai “ăn ngon uống tốt còn có đồ ăn vặt và tráng miệng”, bọn họ lại bắt đầu tưởng tượng không ngừng.

Cordis cổ vũ bọn họ một phen, làm cho từng quân thư bừng lên ngọn lửa muốn học món mới một lần nữa. Cậu đã quyết định chờ nguyên liệu đầy đủ, cậu sẽ mở lớp học chương trình mới, biết đâu còn tìm ra quân thư hợp làm đồ ngọt.

Tiếp đó, cậu liên hệ với Laike về vấn đề mua nguyên liệu mới.

Chiều nay Laike đã nghe từ tướng quân rằng trung úy muốn tìm sữa tươi. Giờ nghe Cordis nói muốn mua sữa tươi, anh ta càng không dám lơi lỏng.

“Kỳ thật cũng là khổ cho anh, trước kia anh quản tài vụ, theo giúp tôi làm việc thì giống như chuyển sang làm mua sắm rồi.” Cordis sờ mũi ngượng ngùng, lấy túi bánh quy ra: “Bánh quy này tôi dùng sữa bột làm, trong đó có chút sản phẩm từ sữa. Nếu có sữa tươi thì chắc chắn ngon hơn nên tôi mới muốn mua.”

“Nhưng mà, cũng không nhất thiết phải chuyển sữa tươi đến tinh Z11, vận chuyển thật sự rất khó.” Cordis không quên chuyện phải vượt qua vành đai thiên thạch.

Nếu vận chuyển theo đường hàng hóa bình thường, cậu sợ sữa tươi đến nơi đã biến thành mỡ vàng.

Từ lúc được điều về dưới tay Cordis, Laike gần như không có lúc rảnh. Nhưng vì luôn phải chạy việc, anh ta cũng không có nhiều cơ hội làm quen trung úy. Hôm nay thấy Cordis đặc biệt mang quà đến, anh ta thật sự giật mình.

Khi ăn miếng bánh quy ấy, trong lòng anh ta nổi lên nhiệt tình vô hạn đối với công việc hiện tại—được góp phần giúp quân thư ăn ngon hơn, công việc này quá có ý nghĩa! Anh ta không thể từ chối sứ mệnh ấy!

Anh ta nghĩ một lát, đột nhiên nhớ ra một tinh cầu.

“Chúng ta có một tinh cầu rất gần quân đoàn. Trước kia dùng để nuôi một ít thú ăn thịt, bán cho nông trường chuyên nghiệp của tinh vực thứ 8 để kiếm trợ cấp. Nhưng năm nay vì thu nhập tăng, tinh cầu ấy trở nên hơi dư thừa. Nếu cậu không nhắc, tôi cũng quên luôn nó.”

Laike nhớ lại gần đây quân đoàn tăng thêm xưởng đồ ăn vặt từ đậu đất, nhà máy nấm, còn có tinh cầu gieo lương thực Lục Tinh mới tìm được, đang rầm rộ tuyển quân thư và á thư giải ngũ để làm nông nghiệp. Công việc mới nhiều như vậy, tinh cầu nuôi thú cũ thành ra nhàn rỗi.

Sau khi quân đoàn có hoạt động nuôi thú hoang để giải trí, tinh cầu kia chuyển sang làm nơi đào tạo ấu thú—những con thú ăn thịt lúc nhỏ trông rất đáng yêu. Tuy không thể như sủng vật trùng đực thích mà luôn đẹp mãi, nhưng nuôi cũng thú vị.

Mà đã đào tạo nhiều ấu thú như vậy, tự nhiên sẽ có rất nhiều thú mẹ cho sữa tươi, rất hợp với nhu cầu của Cordis.

Cordis nghe đến tinh cầu ấy, lập tức có cảm giác “tìm đâu không thấy, tự nhiên có”.

Cậu mở quang não, dùng tinh thần lực nhanh chóng viết ra toàn bộ phương thức chế tạo sản phẩm từ sữa, rồi chia sẻ ngay cho Laike.

“Thật tốt quá. Nếu chúng ta có tinh cầu nuôi dưỡng, có thể xây ngay nhà xưởng chế biến sản phẩm từ sữa ở đó, làm xong rồi vận chuyển về đây. Chờ Lục Tinh thu hoạch lương thực, chúng ta có thể làm món tráng miệng ngọt!” Cordis mừng rỡ, “Vần đề vận chuyển sữa tươi thì chờ giải quyết được đường vận chuyển rồi hãy tính.”

Mỗi lần Laike nhận được công thức từ Cordis đều cảm thấy khó tin.

Nhà ai muốn kinh doanh cái gì, chẳng phải đều phải đi tìm trùng khác hợp tác? Còn trung úy nhà anh ta chỉ cần nghĩ ra thứ gì, miễn có nguyên liệu, là bọn họ có thể tự tạo một dây chuyền sản xuất hoàn chỉnh—tự làm, tự dùng—không phải sợ ai nắm quyền phần quan trọng.

Anh ta cẩn thận sao lưu công thức mới, nghiêm túc cam đoan với Cordis rằng sẽ nhanh chóng xử lý chuyện sữa tươi và chế biến sản phẩm từ sữa tươi.

Cordis nhìn vẻ mặt nghiêm túc của anh ta, nhớ đến việc Laike vừa vội xong chuyện nhà ăn, giờ cậu lại quăng cho anh ta vấn đề mới, sau này chắc chắn anh ta lại bận bù đầu.

Cậu cảm thấy áy náy, nhớ ra ngày mai nhà ăn tư nhân của mình sẽ có buổi thử ăn, cậu đã mời nhiều trùng, không thể quên Laike.

“Ngày mai nhà ăn của tôi thử ăn, anh phải đến. Có thể mang theo trùng trong nhà, đối tượng hoặc bạn bè.” Cordis chân thành mời.

Nhà ăn vận hành được là nhờ sự hỗ trợ thầm lặng của Laike. Dù nguyên liệu là của quân đoàn, nhưng đây là tài sản tư của Cordis, cậu không thể xem như đương nhiên. Không hợp tính cậu.

Laike định sau khai trương sẽ xin nghỉ để đi xem nhà ăn, không ngờ lại được trung úy mời làm khách ăn thử.

Tất nhiên anh ta không từ chối.

Laike ngượng ngùng: “Tôi muốn mang thư phụ tôi theo.”

“Được!” Cordis thấy anh ta ăn ngon không quên trùng trong nhà, cảm thấy anh ta đúng là trùng tốt. Nghĩ đến Ike và Reuel cũng là trùng trong quân đoàn, cũng không thể bỏ sót.

Cậu báo với mấy bạn trùng rằng có thể mang trùng trong nhà, rồi cùng Gist bàn lại kế hoạch thử ăn ngày mai.

Cậu ở bếp riêng, cùng Gist kiểm tra lại từng món—từ nguyên liệu, món ăn, trái cây, đồ uống—mất rất lâu.

Buổi thử ăn lần này vốn chỉ định mời vài bạn đến nếm thử, xem món ăn có hợp hay không, tiện thể kiểm tra nồi niêu dụng cụ còn dùng tốt không. Nhưng giờ khách mỗi lúc một đông, Cordis và Gist đã phải sửa kế hoạch rất nhiều lần.

Khi hai trùng xác nhận lại danh sách và sắp xếp bàn ghế lần cuối, thì trời đã rất khuya.

Cordis hiếm khi tăng ca trễ đến vậy. Cậu lên xe bay trở về khu cư trú, trên đường mấy phút ngắn ngủi, nhờ có Tiểu Bát—người máy có vũ lực cao làm tài xế kiêm vệ sĩ—cậu có thể ngẩng đầu nhìn ngắm phong cảnh xung quanh.

Tuyết đã tan hết, không khí mùa đông âm thầm rời đi. Mở cửa sổ, gió đêm thổi lên mặt thật thoải mái.

Lúc mới đến thế giới này, Cordis cảm thấy ban đêm nơi này u ám hỗn độn. Còn giờ, cậu đã nhìn ra được một chút lãng mạn.

Cordis cảm thấy mình đã hoàn toàn thích ứng với cuộc sống sinh hoạt tại tinh Z11.