[Trùng Tộc] Khôi Phục Mỹ Thực Ở Thời Đại Tinh Tế

Chương 131

“Ý ngài là muốn phái quân thư của quân đoàn thứ 8 đến đây học trù nghệ của tôi?” Cordis hơi bất ngờ, cậu tiếp xúc với đại bộ phận trùng của Trùng tộc thì thấy bọn họ đối với việc học trù nghệ vẫn rất bảo thủ.

Giống như cùng một chủng tộc, nhưng lại ngượng ngùng chủ động đi học bí truyền nhà khác.

Cậu lúc ở quân đoàn đã dạy những quân thư kia, lúc đầu bọn họ đều rất kinh sợ.

Nguyên soái Hastan gật đầu xác nhận: “Đúng vậy, hôm qua tôi đã ăn món học đồ mà cậu mang qua, còn ngon hơn rất nhiều so với mỹ thực mà đầu bếp cao cấp trong nhà ăn làm… Nói thật, tôi vốn dĩ không thích đồ ăn đám đầu bếp đó làm. Sau khi tin tức tinh thú có thể ăn được được công bố, thì phải có trùng biết xử lý nguyên liệu tinh thú mới được.”

Chỉ nhìn một đống lớn nguyên liệu tinh thú chui đầu vô lưới, vậy mà không có cách chế biến ngon, thật đúng là đáng tiếc.

Chẳng lẽ ăn sống? Hoặc nướng chín rồi ăn luôn? Như vậy còn không bằng dịch dinh dưỡng… Dịch dinh dưỡng còn có thể chọn khẩu vị.

Cordis nghĩ một chút, đáp: “Tôi không ngại mang theo nhiều học đồ, nhưng bọn họ học được bao nhiêu thì còn phải xem thiên phú của bọn họ. Hơn nữa hiện tại tôi đang nhậm chức ở quân đoàn Z11, chuyện này ngài phải nói với Frappel trước, anh ấy đồng ý thì tôi mới có thể sắp xếp.”

Nguyên soái Hastan không ngờ Cordis lại dễ dàng đồng ý như vậy. Hôm qua Felix quấn lấy ông ta nói vị quân thư trẻ tuổi này vừa làm đồ ăn rất ngon vừa dễ nói chuyện. Ông ta còn không tin, vì đào một đầu bếp trùng và muốn trùng đó truyền tay nghề cho trùng khác là chuyện cực kỳ khó. Không ngờ ông ta mới chỉ vừa nhắc tới, cậu đã đáp ứng rồi.

Ánh mắt ông ta nhìn Cordis lập tức trở nên hiền hòa, nhếch miệng cười: “Đương nhiên đương nhiên, tôi nhất định sẽ thuyết phục bên phía Frappel, tuyệt đối không để cậu khó xử, cũng sẽ không thiếu thù lao của cậu.”

Cordis tò mò hỏi: “Nguyên soái định cho tôi và quân đoàn Z11 lợi ích gì?”

“Ngoài vũ khí thì quân đoàn cần nhất chính là năng lượng. Mỗi năm lúc phân phối tôi đều tranh với các quân đoàn khác, năm nay giành được khá nhiều, tôi sẽ chia thêm cho Z11. Còn tinh thú thì càng đơn giản, khen thưởng xuống dưới đều là của quân đoàn các cậu, tôi không động, cũng không cho quân đoàn khác động vào.” Nguyên soái Hastan cười ha hả: “Về phần cậu, tôi nghe nói cậu hứng thú với nhiều nguyên liệu nấu ăn. Tinh vực thứ 8 tuy không phồn hoa bằng tinh vực số 1 và số 2, nhưng vẫn có khá nhiều thứ hiếm lạ. Sau này cậu muốn cái gì cứ nói một tiếng, quân đoàn thứ 8 sẽ tìm cho cậu. Còn việc cậu mở nhà hàng, nguyên liệu nấu ăn của tinh vực thứ 8 đều sẽ bán cho cậu với giá thấp nhất. Tôi hôm qua cũng nói rồi, rất hoan nghênh cậu mở chi nhánh ở tinh vực thứ 8.”

Cordis nghe Hastan nói, khóe miệng cứng lại. Vị nguyên soái này nhìn qua hào sảng, nhưng nói đến lợi ích thì rất thận trọng.

Điều kiện thật ra không tệ. Tinh vực thứ 8 để bù đắp tài nguyên thiếu hụt nên diện tích tinh vực cực lớn, chỉ tinh cầu có thể dùng đã hơn mấy chục vạn, số lượng cụ thể còn chưa rõ. Khai thác ra chắc chắn sẽ có nhiều bất ngờ. Nhưng nhà ăn của cậu còn chưa mở, tất cả đều quá xa vời.

Hơn nữa cậu không phải chuyên gia thăm dò tinh cầu, cũng không thể cứ nhìn vào để rồi mua không nổi?

Cũng may lúc nãy cậu không cam đoan sẽ đào tạo quân thư của ông ta thành đầu bếp lợi hại cỡ nào, chỉ cần dạy họ đến mức như giúp việc bếp núc trong nhà ăn hiện tại, thì hoàn thành chắc không khó.

“Đúng rồi, tôi còn rất ủng hộ cậu mở nhiều cửa hàng ở tinh vực thứ 8. Sau này cậu có kế hoạch mở cửa hàng gì không?” Nguyên soái Hastan trông mong nhìn Cordis. “Nghe Felix nói, cậu có một cửa hàng gọi là ‘Lam Vị’ ở Z11, nguyên liệu chính dùng là nguyên liệu làm rượu lam thuẫn, đã mở rất nhiều chi nhánh.”

Một tinh cầu dừng chân nhỏ bé thuộc quân đoàn Z11 mà cư dân bình thường cũng có thể ăn mỹ thực tự nhiên, so với quân đoàn thứ 8 bọn họ còn tốt hơn nhiều.

Bọn họ cũng có trùng là đầu bếp mở nhà ăn ở tinh cầu chủ phồn hoa nhất của tinh vực thứ 8, nhưng chỉ là học đồ của gia tộc đầu bếp, làm ra đồ ăn khó ăn đến mức muốn chết.

Cordis gật đầu. Felix đối với mỹ thực quá cố chấp khiến cậu có một khái niệm mới. Trước đây không xúi giục cậu thành công, nên giờ anh ta gần như đem toàn bộ tin tức báo lên cho Hastan, hoàn toàn đặt hết hy vọng được ăn ngon lên người vị nguyên soái này.

“Đúng vậy, tôi cũng là nhờ món đậu đất mà quân đoàn biết đến, rồi mới được gọi về làm đầu bếp cho quân đoàn.” Cordis nghĩ đến liền cảm khái. Cậu không biết nguyên soái hỏi chuyện này để làm gì. “Kế hoạch mở cửa hàng của tôi… tạm thời vẫn là ở Z11.”

Nếu quân đoàn không phản ứng nhanh như vậy, dẫn cậu về lại quân đoàn, thật không biết nếu bị ba gia tộc kia ‘mời chào’, cậu sẽ phải sống kiểu gì.

Cảm tạ Ike và Reuel, hai bạn trùng tốt này.

Nguyên soái Hastan nhìn Cordis nói chuyện còn có cả tâm tư suy nghĩ việc khác, trong lòng đối với trùng trẻ này lại thêm vài phần đánh giá, đúng là rất có quyết đoán.

Vì vậy ông ta giấu hết kế hoạch ban đầu, chỉ cười tủm tỉm nói cậu chờ một lát để ông ta đi tìm Frappel và Manny trao đổi, chuẩn bị cho quân thư của quân đoàn thứ 8 đến học tập.

Cordis không ý kiến. Với tính cách làm việc ổn định của Frappel, anh chắc chắn còn giúp cậu hoàn thiện việc hợp tác cùng quân đoàn thứ 8 này bằng hợp đồng, và có thể bàn ra thêm nhiều lợi ích nữa.

Trước đây hợp tác với Z11 cũng như vậy. Hiện tại cậu hợp tác với quân đoàn cấp trên, Frappel dù là cấp trên của cậu hay là đối tượng yêu đương của cậu thì cũng chắc chắn sẽ giúp cậu nói tốt.

Có một quân thư làm việc tinh tế, năng lực siêu quần như vậy, hơn nữa đối tượng yêu đương hoàn toàn bao trùm những năng lực mà cậu không am hiểu, thật sự là quá tốt.

Tâm tình Cordis không tồi.

Cậu chủ động đến tìm lão nguyên soái, tặng một ít đồ ăn vặt tự mình làm. Hastan ăn xong đồ ăn vặt cậu làm, lại nghĩ đến Felix khen ngợi cậu hết lời, trong lòng cũng có chút khái niệm rõ ràng hơn, đồng thời còn hơi hối hận chuyện trước đó không phê duyệt kinh phí xin đào góc tường của Felix.

Bất quá nghĩ đến sau này, quân thư mà ông ta đưa tới có thể học được một ít trù nghệ dưới tay Cordis, chỉ cần học đến trình độ giống như đống đồ ăn đêm qua mà ông ta ăn, thì ông ta cũng đã thấy rất tốt rồi.

Ở thứ 8 tinh vực – tinh vực nghèo nhất của đế quốc – dù ông ta là lão đại quân đoàn nhưng so với hai vị nguyên soái ở đệ nhất và đệ nhị tinh vực, thì thật sự không đụng tới được đồ tốt gì.

Kỳ suy yếu sắp đến trước mắt, có thể mỗi ngày được ăn mỹ thực tự nhiên như vậy, cũng quá đáng giá rồi.

Lão nguyên soái không biết xấu hổ cướp sạch toàn bộ đồ ăn vặt trong phòng bếp của Cordis, nói rằng sau này sẽ có trùng mang đặc sản thứ 8 tinh vực tới trao đổi, rồi ôm cả đống đồ ăn vặt chạy trốn rất nhanh. Ông ta tặng một phần cho Thượng tướng Manny, phần còn lại thì cất lại để ăn dần.

Ông ta tuổi lớn, loại chuyện da mặt này không quan trọng lắm. Có cơ hội ăn được là phải nắm chặt mà ăn.

Đây là quân đoàn cấp dưới của quân đoàn số 8 nên nguyên soái Hastan đến Z11 tinh, hành động đều vô cùng thoải mái. Ông ta ăn xong cơm trưa, liền mang Felix rời quân đoàn, thẳng hướng cửa hàng của Cordis.

Muốn vào khu cư trú của quân thư đã giải ngũ thì quá dễ dàng. Hai trùng họ đến ‘Lam Vị’, ăn một lượt đậu đất nướng, đậu đất muối, khoai nướng nghiền và các món chiêu bài khác.

Trùng trong khu cư trú cảm nhận được tinh thần lực cường đại trên người ông ta, dù thấy ông ta là trùng xa lạ cũng không dám nói gì.

Cửa hàng này trong khu cư trú bị đám quân thư giải ngũ xem là cửa hàng độc nhất vô nhị của bọn họ, tuyệt không cho trùng ngoại lai dám đến quấy rối. Nhưng hôm nay thiếu chút nữa bị hai quân thư xa lạ quét sạch.

Gist nhận tin chạy đến, vừa vào cửa đã phát hiện anh ta không đánh lại hai quân thư kia.

Anh ta nhận ra hai quân thư đều đang ngụy trang, rõ ràng là không muốn để trùng khác nhận ra họ.

May mà nguyên soái Hastan không phải đến để đập quán. Bọn họ ăn xong vẫn cảm thấy chưa đủ, lại bỏ tinh tệ mua thêm một suất ăn. Nhưng vì thấy quân thư nào trong tiệm cũng mang dáng vẻ muốn mắng mà không dám mắng, nên họ cũng không ở lâu, chuyển sang đi các chi nhánh khác.

Xe bay của họ được cải tạo, là quân dụng nên không hạn tốc, rất nhanh đã nhờ lợi thế khoảng cách mà xem hết vài chi nhánh ở khu phồn hoa. Thậm chí còn gặp cả quầy bán thức ăn nhanh đóng gói.

Felix mua gói đậu đất thức ăn nhanh. Xem xong giáo trình nấu ăn, anh ta tự tin rằng mình cũng có thể làm được.

Anh ta không ngờ tốc độ nguyên soái nhà mình nhanh như vậy. Tối qua anh ta mới lần đầu tiên nói rằng, nếu không thể đào Cordis từ quân đoàn Z11 về quân đoàn mình, thì đưa quân thư của họ sang đây học tập cũng được.

Vậy mà sáng nay Hastan đã trực tiếp tìm Cordis thương lượng chuyện này.

Không chỉ thu phục Cordis, ông ta còn thu phục luôn Frappel. Trước khi họ rời đi, đợt quân thư đầu tiên của họ đã chuẩn bị đến quân đoàn Z11 để triển khai học tập.

Felix còn đang len lén nghĩ, nếu thật sự không thể phái quân thư đến học với Cordis, thì mua luôn phương pháp làm gói nguyên liệu nấu ăn này cũng được. Đủ đơn giản, mà họ còn hợp tác với quân đoàn Z11, đã học trồng đậu đất, lại có nông trường, nguyên liệu phong phú.

Hai trùng họ dựa theo giáo trình làm một phần đậu đất hấp muối ở xe bay. Lần đầu tiên làm món này, làm hơi lộn xộn, nhưng đậu đất làm ra cũng không khó ăn.

Felix có chút kinh hỉ: “Nguyên soái, ngài nói xem, có phải tôi cũng có thiên phú làm đồ ăn không?”

Nguyên soái Hastan liếc anh ta một cái xem thường: “Chỉ cần có mắt là làm được rồi!”

Felix bị nguyên soái mắng nhưng một chút cũng không thương tâm, cắn miếng đậu đất hấp muối, ăn đến vui vẻ.

Nguyên soái Hastan đối chuyện sẽ phái trùng đến đây học tập càng đầy tin tưởng. Cordis đúng là thông minh, chỉ cần theo giáo trình là học được, vậy mà còn được học trực tiếp dưới tay cậu một thời gian, không chừng thật sự có thể làm ra món ăn mỹ vị.

Trong lòng ông ta càng khinh thường đám đầu bếp gia tộc kia. Với trình độ của họ, chẳng trách họ liều mạng duy trì pháp luật bảo hộ, nếu trùng bình thường có nguyên liệu và giáo trình là có thể học nấu ăn, thì chắc bọn họ đã không độc quyền thị trường ăn uống nhiều năm như vậy.

Nguyên liệu qua tay họ đều bị đội giá vài lần, nấu thì dở đến muốn mạng, vậy mà còn dám mở nhà hàng, nói câu không hiểu mỹ thực thì đừng vào. Thật là ngang ngược.

Cordis đến gần giờ tan tầm thì nhận được tin Gist gửi. Nhìn miêu tả dáng hình và hành vi, cậu đoán ra đây chính là Nguyên soái Hastan dẫn theo Felix.

Xét thấy hai vị kia đều là đi tiêu dùng bình thường, Cordis cũng không truy cứu chuyện họ làm nhân viên cậu sợ mất mật, nói Gist không cần lo, đều là trùng mà cậu quen biết. Cậu còn bảo Gist ngày mai phát cho nhân viên một phần lì xì to đồ ăn vặt do xưởng nhà họ làm.

Để an ủi bọn họ vì hôm nay gặp phải nguyên soái Hastan mà lo lắng đề phòng, lại cũng là để nhân viên bên mình được nếm thử đồ ăn vặt do xưởng nhà mình sản xuất ra như thế nào trước.

Gist đều gật đầu đồng ý từng việc một.

Cordis lại hỏi chuyện nhà ăn, Gist nói chỉ cần xác nhận xong món ăn thì lúc nào cũng có thể khai trương.

Gần đây rảnh rỗi, cậu thường cùng Gist điều chỉnh thực đơn, thật ra trong lòng cậu đã có đại khái ý tưởng, vì thế quyết định trước tiên mời vài bạn bè tới thử món, sau đó liền khai trương.

Cậu đi tìm Frappel trước, nói cho anh chuyện nguyên soái Hastan hôm nay, nghe ý kiến của anh xong, được đúng ý tưởng giống nhau, nên quyết định ngày mai đi tìm nguyên soái Hastan cùng Felix, mời bọn họ tối ngày kia cùng đến nhà ăn của cậu thử món.

Nguyên soái Hastan vô cùng bình tĩnh đáp ứng.

Làm xong tất cả mọi thứ, cuối cùng Cordis cũng có thể tan tầm. Hôm nay cậu không về nhà cùng Frappel, tình cảm còn chưa đến mức muốn sống chung như vậy.

Về đến nhà, cậu nhớ đến món quà của Elian các hạ — quà do quân thư bên cạnh y đến tặng, liền lấy ra từ không gian, mở ra liền thấy một bộ đồ ăn tinh xảo.

Ly, bát, chén, đĩa đều đủ cả, mạ vàng, vẽ hoa văn, hoa lệ dị thường.

Nghĩ đến lúc tặng nói rất thích hợp cho cậu dùng, chắc là đưa cho cậu bày món ăn, tuy tiếp đãi Trùng đực Các hạ có bày bàn, nhưng dùng bộ đồ ăn kim loại trong mắt trùng đực vẫn quá thô.

Nhưng Cordis cảm thấy bộ đồ ăn này so với dùng để đựng đồ ăn, lại càng thích hợp đặt trong phòng để ngắm.

Trên mặt có tranh vẽ tinh mỹ, bày món xong cũng chẳng nhìn thấy được bao nhiêu.

Bất quá, vì là lễ vật, Cordis nhận cũng không ghét bỏ. Elian là một trùng đực, lại còn mang thân phận “Vương gia”, đồ vật đưa ra từ tayy tuyệt đối không phải loại tiện nghi.

Cậu đặt bộ đồ ăn này sang một bên. Quà nặng như vậy không cách nào làm bộ đồ ăn dùng thật được, mà bày ra cũng không hợp với trang trí trong nhà, hay là đặt lên chỗ thật cao, không để nó chịu va chạm, mới là an bài tốt nhất.

Ngày hôm sau đến nhà ăn, Cordis tự mình đi mời mấy vị quân thư mà cậu định mời đi thử món. Cậu tìm Thượng tướng Manny trước, ngoài dự đoán, trong văn phòng ông có cả nguyên soái Hastan, nhân tiện mời cả ông ta và Felix.

Nguyên soái Hastan rất vui vẻ, nói cửa hàng của cậu làm rất tốt, hoan nghênh cậu đến tinh cầu dưới quyền ông ta mở luôn, ông ta tuyệt đối sẽ cho quân thư của Quân đoàn 8 phối hợp với cậu.

Cordis đối với quân thư của các quân đoàn ngoài Z11 không hiểu rõ, không tiện tùy ý đáp lại lời của nguyên soái Hastan.

Hiện giờ quân thư trong cửa hàng cậu cơ bản đều biết quy trình chế biến sản phẩm đậu đất, muốn bọn họ tự mở cửa hàng cũng có thể làm ra đại khái hương vị, nhưng còn chưa ai đưa đơn xin từ chức. Không phải không thể điều nhân viên đi chỗ khác, mà là muốn mang mô hình kinh doanh ở tinh cầu Z11 sang quân đoàn khác, rồi mời quân thư của họ từ chức để làm việc cho mình, Cordis không biết có làm được hài hòa như ở Z11 hay không.

Cậu cảm thấy mình chỉ dùng sức vào giai đoạn cửa hàng mới khai trương, sau đó vào quân đoàn thì đều là Gist cùng nhân viên khu cư trú giúp cậu hết lòng.

Tùy tiện mở cửa hàng trên địa bàn các quân đoàn khác, chuyện phiền toái sau đó khó mà xử lý cho ổn.

Nguyên soái Hastan thấy cậu không đáp lời, cũng không gấp, chỉ nói khi nào cậu có ý tưởng thì ông ta nhất định sẽ phối hợp.

Cordis thuộc kiểu đã đáp ứng thì phải làm cho tốt, thấy nguyên soái không nhất quyết đòi một đáp án, cậu âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Sau đó cậu lại đi tìm Trung Úy Marlec, Ike, Reuel, cùng Laike — những quân thư quen thuộc và từng giúp cậu rất nhiều.

Đến viện nghiên cứu, cậu đi xem nước tương và tương đậu mà Kiều giúp cậu để ý. Có Kiều — một nghiên cứu viên chuyên nghiệp — xử lý nghiêm cẩn, nước tương, tương đậu nhìn qua đã lên men rất tốt.

Kiều thấy Cordis đến thì rất vui.

Gần đây Kiều hơi buồn rầu, vì anh ta dựa theo từng bước ghi chép cậu để lại mà phục chế lại qua thực nghiệm, nhưng làm thế nào nước tương, tương đậu vẫn không có chất lượng tốt như giai đoạn đầu Cordis tự tay làm.

Kiều đưa mẫu hoạt tính khuẩn của nước tương, tương đậu cho Cordis xem, lại dẫn cậu đi xem mấy chục phần nước tương, tương đậu do anh ta làm.

Tuy là làm ít để thí nghiệm, tính toán tìm ra cái tốt nhất rồi mới sản xuất hàng loạt, nhưng nhiều mẫu đặt chung lại, cả phòng thí nghiệm thành một gian lên men, khó tránh khỏi có mùi đặc thù.

Cordis nhìn một vòng, cảm thấy Kiều làm không có vấn đề gì, chỉ là trong lòng thấy thực nghiệm này có chút mang hơi hướng huyền học.

Cậu không biết phải nói sao với Kiều, đành bảo anh ta dẫn thêm vài nghiên cứu viên nữa làm tách riêng từng nhóm vài lần, chọn ra mẫu nuôi tốt nhất, rồi cùng nhau trao đổi, có lẽ sẽ tìm được nhân tố thiếu sót trong quá trình.

Kiều nghe xong, cũng cảm thấy chỉ có thể làm như vậy.