[Trùng Tộc] Khôi Phục Mỹ Thực Ở Thời Đại Tinh Tế

Chương 112

Felix nhìn thấy hành động Frappel giơ tay chặn tầm mắt Cordis, không nhịn được vừa mắng vừa khen trong lòng. Tuổi trẻ như vậy mà đã có thể trở thành thống lĩnh quân đoàn, quả nhiên cái đầu đúng là nhiều nếp uốn hơn đám quân thư bình thường như họ.

Kỳ thật những gì anh ta tiếp xúc ở quân đoàn Z11… đều là một vòng lừa hoàn chỉnh?

Anh ta đến căn cứ, nhưng chỉ được ăn đồ ăn ở nhà ăn bình thường, tin tức nghe được cũng không nhiều, lại còn bị để đợi lâu như vậy, khiến anh ta mất dần cảnh giác. Mãi đến hôm nay bàn hợp tác xong, được Cordis mời ăn cơm, anh ta mới nhận ra trùng đầu bếp này có năng lực mạnh đến mức nào.

Bọn họ chính là cố ý muốn khiến anh ta cho rằng đầu bếp này năng lực bình thường, nên chỉ nói chuyện hợp tác quân đoàn với quân đoàn, khiến anh ta mất cảnh giác, để anh ta khi gặp mặt sẽ không chủ động thể hiện ý tốt để lôi kéo đầu bếp này!

Bảo sao lúc nãy tướng quân Frappel trông có vẻ hào phóng đưa ra mức chia hoa hồng thuần lợi nhuận 30%. Cordis có thể làm ra nhiều món như vậy, lại còn hào phóng chịu chia sẻ, tính tình tốt như vậy, trong toàn bộ đế quốc cũng không tìm được mấy trùng đâu.

Đương nhiên phải vì cậu ta mà lấy lợi ích rồi!

Ngoài đầu bếp trước mặt ra, Felix chưa từng gặp đầu bếp nào dễ nói chuyện như thế. Đương nhiên anh ta cũng từng nghe nói, nhưng những kẻ khiến người ta phải bày ra vẻ hào phóng như vậy ắt phải là hợp tác với hoàng thất hoặc Trùng đực Các hạ. Làm sao đến lượt một quân đoàn xa xôi như bọn họ chứ.

Felix thật sự hối hận rồi, hối hận vì mình không nhiệt tình hơn với quân thư ngay từ đầu.

Cordis bị Frappel che tầm mắt một chút, rất nhanh đã đoán được Felix định nói gì, không khỏi buồn cười.

Xem ra anh ta ăn ngon quá nên lộ tâm tư, cảm thấy trả giá nhiều chút cũng đáng, muốn đào cậu về.

Felix cảm thấy không thể trực tiếp nhận thua. Anh ta ấn tay Frappel xuống, nhìn chằm chằm Cordis:

“Đầu bếp các hạ! Làcấp trên của quân đoàn Z11, quân đoàn thứ 8, chúng tôi khẳng định có thể cho cậu đãi ngộ tốt hơn. Vừa rồi cậu đã thấy tướng quân Frappel cùng tôi đàm phán hợp tác, nếu cậu theo tôi trở về quân đoàn thứ 8, sau này chúng tôi cũng sẽ không ngăn cản cậu cùng quân đoàn Z11 tiếp tục…”

Nhà ăn nhỏ này ngồi toàn quân thư cấp Trung úy trở lên của quân đoàn Z11. Dù là lòng trung thành hay thực lực, họ đều là lực lượng trung kiên mạnh nhất của quân đoàn. Từ lúc thấy Felix xuất hiện, họ đã âm thầm chú ý rồi.

Giờ nhìn thấy Trung úy Cordis trở về, bọn họ còn chưa kịp tiến lên chào hỏi cho quen mặt thì tên trùng của quân đoàn khác này lại dám công khai muốn đào đầu bếp trưởng của bọn họ ngay trước mặt bọn họ?

Còn dám diễn trò ngay trước mặt tướng quân Frappel của họ?!

Quả thực quá xem thường quân đoàn Z11 rồi!

Theo lời Felix tuôn ra, những quân thư đang đắm chìm trong đồ ăn đều dần dần ngẩng đầu lên, dùng ánh mắt sắc bén phẫn nộ nhìn chằm chằm về phía anh ta.

Cordis nghe Felix lải nhải liên tục, nghe đến mức hơi choáng đầu. Cậu đè lại bàn tay đang muốn động của Frappel, vội vàng cười cắt ngang:

“Thượng tướng Felix, tôi rất thích quân đoàn Z11, tôi sẽ không rời đi. Thượng tướng không cần phí tâm mời nữa.”

“Cordis các hạ, lúc trước tôi đúng là đánh giá thấp thực lực của cậu. Là tôi mắt kém rồi.” Felix bị từ chối, có chút nóng nảy: “Cậu muốn điều kiện gì, chúng ta đều có thể nói.”

Cordis cười nhẹ lắc đầu.

Felix đoán tiếp: “Chẳng lẽ cậu cảm thấy Z11 tinh cạnh tinh thú triều này an toàn hơn? Nếu cậu có lo lắng gì, quân đoàn thứ 8 chúng tôi có lão nguyên soái, chắc chắn càng có thể che chở cậu.”

“Thật sự không có. Vốn dĩ tôi đã là quân thư của quân đoàn, chỉ vì bị thương mà giải ngũ, giờ lại được mời trở về làm đầu bếp. Bất kể là đồng nghiệp hay môi trường, tôi đều quen và rất thích nơi này.” Cordis kiên nhẫn giải thích.

Những quân thư xung quanh đang trừng mắt nhìn Felix, nghe đầu bếp trưởng của bọn họ nói vậy, khóe miệng không nhịn được cong lên. Phải rồi, không hổ là Trung úy Cordis. Tuy điều kiện quân đoàn bọn họ không khác gì các quân đoàn khác, nhưng quả thật rất tốt. Bọn họ chính là như vậy, lòng yêu quân đoàn sâu sắc.

Frappel thấy Felix còn muốn tiếp tục khuyên, sắc mặt lạnh xuống: “Thượng tướng Felix, dù là lão nguyên soái cũng không thể trực tiếp đến quân đoàn chúng ta đoạt trùng. Cordis là quân thư có thực chức của quân đoàn chúng ta.”

Felix nghe giọng nói mang theo lạnh lẽo, lập tức nhận ra vừa rồi mình quá kích động. Anh ta không nhịn được sờ sờ mũi, chỉnh lại giọng:

“Là tôi quá kích động. Tướng quân Frappel, tôi không phải cố ý. Ai mà nghĩ được một đầu bếp ưu tú như vậy lại xuất hiện ở tinh vực thứ 8. Nhà ăn quân đoàn 8 sao có thể so được với đồ ăn do quân thư của Cordis dạy ra. Tôi thật sự rất hy vọng quân đoàn chúng tôi cũng có vinh hạnh này…”

Ai… anh ta thật ngu. Thật sự… Lúc nghe quân thư Z11 nói đầu bếp của họ lợi hại, còn nghe quân thư phòng bếp nhà ăn đi theo học cậu ấy, lẽ ra anh ta phải biết ngay đây là một đầu bếp đặc biệt.

Có vài đầu bếp hợp tác với quân đoàn, dùng người máy nấu ăn, đưa toàn bộ quy trình và phối phương nấu ăn vào người máy, sau đó để người máy nấu cho quân đoàn.

Quân đoàn 1 và 2 chính là kiểu đó,chỉ có vài món cố định, vậy mà còn tự hào đến mức trời đất không bằng, mỗi năm đều có vô số quân thư tốt nghiệp xin gia nhập.

Cordis nghe anh ta nhắc đến nhà ăn quân đoàn 8 thì hơi tò mò, nhưng trong tình huống này cậu vẫn khiêm tốn: “Thượng tướng quá khen.”

Felix nhịn không được tò mò: “Đầu bếp các hạ, vì sao cậu lại nghĩ đến chuyện dạy quân thư nấu ăn?”

Cordis nghe xong cảm thấy câu hỏi càng kỳ lạ: “Sinh vật trí tuệ đương nhiên linh hoạt hơn người máy, hơn nữa kỳ thật quân thư rất có ngộ tính.”

Cậu tất nhiên biết chuyện người máy đầu bếp, nhưng người máy và sinh vật trí tuệ khác biệt rất lớn. Hiện tại quân đoàn dùng hình thức hợp tác giữa người máy và quân thư cùng nhau.

Chỉ có quân thư thật sự nắm vững phương pháp nấu ăn, bọn họ mới có thể làm ra đồ ăn ngon, mới có sáng tạo. Nếu chỉ dựa vào máy móc, lỡ người máy hỏng, chẳng lẽ hôm đó bọn họ liền không có cơm ăn?

Felix rất bất ngờ, không ngờ Cordis lại có thái độ này đối với chuyện dạy quân thư học nấu ăn. Ở Đế tinh vực, có không ít trùng ngầm cho rằng quân thư giết tinh thú chỉ là cỗ máy chiến tranh, ngay cả năng lực tính toán phức tạp cũng không bằng người máy.

Anh ta nhìn Cordis, ánh mắt đã khác hẳn. Bảo sao cậu lại phải chạy đến tinh cầu biên giới để trốn, lý niệm của cậu với đám đầu bếp gia tộc kia thật sự cách nhau quá xa.

Nếu cậu không chạy, chắc đã bị xóa ký ức, trục xuất khỏi gia môn rồi.

Cordis không biết trong đầu quân thư này đang nghĩ cái gì. Sau khi đã nói rõ ràng ý của mình, cậu quyết định từ giờ trở đi, mặc kệ Felix còn có muốn tiếp tục kéo cậu hợp tác với quân đoàn thứ 8 hay không, anh ta có khuyên nữa cậu cũng sẽ không để ý.

Thật ra trong lòng cậu còn rất vui vì có thể sớm gặp quân thư quân đoàn thứ 8. Gặp xong rồi, cậu không cần phải tiếp tục ở căn cứ chờ lệnh nữa. Cậu rời nhà lâu như vậy, cũng hơi nhớ cái giường của mình, còn có chút lo cửa hàng của cậu nữa.

Để cửa hàng trưởng Gist một mình trông coi cửa hàng, lại còn phải bận khai trương nhà ăn mới, sao cậu yên tâm nổi. Để anh ta bận rộn hết mọi chuyện, cậu cũng thấy chột dạ.

Cậu phải nhanh chóng mang tin tốt về cho anh ta: việc mình đã bàn xong hợp tác với Frappel, nhà ăn sẽ giải quyết được vấn đề cung ứng nguyên liệu nấu ăn.

Còn có chuyện đồ hộp nữa. Vừa rồi ở kho hàng, nhân tiện đi cửa sau mua ít thịt tinh thú, cậu muốn nhanh chóng về nhà bắt tay làm cho xong mẻ đầu.

Frappel thấy Cordis nói xong, liền dùng ánh mắt cảnh giác liếc Felix một cái: “Xác nhận lại hợp tác lúc nãy chúng ta đã nói trước đó đã.”

Felix há miệng, cảm nhận được tinh thần lực của Frappel ập đến, đám trùng quân đoàn Z11 khác xung quanh cũng ngo ngoe rục rịch với anh ta. Lúc này anh ta rốt cuộc nhớ ra đây là địa bàn quân đoàn Z11, đành tạm thời đè xuống mọi suy nghĩ trong lòng.

Anh ta quyết định lát nữa về phải lập tức liên hệ lão nguyên soái, đem toàn bộ những việc vừa rồi báo cáo lại, rồi xin chỉ thị xem có nên tiếp tục thể hiện thành ý, mời Cordis đến quân đoàn hay không. Mất đi tiên cơ lần gặp đầu tiên, nhìn thái độ của đầu bếp với lời mời của anh ta, Felix cảm thấy cơ hội vô cùng xa vời.

Mỗi trùng đều ôm tâm sự riêng, bọn họ rời khỏi không khí căng thẳng ở phòng bếp nhỏ của nhà ăn.

Felix vội vã quay về ký túc xá tạm thời trong căn cứ, gửi thông tin xin chỉ thị từ lão nguyên soái.

Cordis thì bảo Frappel ghé phòng nghỉ của anh một chuyến, sau đó đem số sữa đậu nành mình nấu ở viện nghiên cứu ra, chia phần gọn gàng: “Phần này cho anh, uống thì nhớ thêm đường, uống lúc nóng vừa nấu xong là ngon nhất, đáng tiếc vừa rồi Felix còn ở đó, nếu không đã có thể nhân lúc ngon nhất cho anh uống rồi.”

Frappel nâng cái bình sữa đậu nành Cordis đưa cho vào tay. Ánh mắt anh nhìn đồ ăn luôn ôn hòa, mí mắt khẽ rũ xuống, dáng vẻ rất đẹp.

Cordis nhìn đến ngẩn người mấy giây, chờ đến khi Frappel phát hiện thì cậu mới vội vàng thu tầm mắt về.

Cậu chỉ tay vào phần sữa đậu nành còn lại: “Chỗ dư này tôi để cho Ike với Reuel. Ăn ngon uống tốt thì phải chia cho bạn tốt nếm cùng. Cách làm sữa đậu nành đơn giản, sau này chỉ cần có đậu là có thể đưa vào nhà ăn rồi.”

Frappel gật đầu, lại nghe Cordis nói sau này cậu sẽ lần lượt đem các chế phẩm khác từ đậu ra làm hết, cậu còn nhắc đến vài cái tên xa lạ. Nghe cũng giống như lúc trước cậu giảng tên những món ăn khác, nghe không hiểu lắm, nhưng anh biết chỉ cần là đồ Cordis làm thì tuyệt đối đều rất ngon.

Về những suy đoán của Felix đối với thân phận Cordis, thượng tướng Manny đã sớm báo cho anh từ khi bọn họ còn ở Lục Tinh. Anh ta là quân thư của quân đoàn thứ 8, đối với tình hình quân đoàn bọn họ thì hiểu rõ như lòng bàn tay, nên suy đoán đó thoạt nhìn rất có lý.

Nhưng tầng lớp trên của quân đoàn Z11 đều biết suy đoán đó sai đến mức nào.

Thân phận của Cordis đúng như kết quả điều tra ban đầu của họ, chỉ đơn giản là một trùng cái bình thường sống ở tinh vực biên giới.

Chỉ là, bất cứ trùng nào ở chung với cậu sau đó đều sẽ phát hiện quân thư này khác những trùng bình thường khác: cậu bác học, nhưng đó toàn là tri thức không biết từ đâu mà có; tính cách ôn hòa, rất vui vẻ chia sẻ, rất khó nhìn thấy bản tính tranh đoạt và tàn nhẫn thường thấy ở quân thư ở cậu.

Di chứng mất trí sau chiến tranh đã hoàn toàn cải tạo cậu. Ký ức như bị xối rửa, vỡ vụn tán loạn.

Thật giống như có một linh hồn đặc biệt được trùng thần gửi xuống nơi này.

Một trùng như vậy, làm bạn bè và đồng nghiệp với cậu, là chuyện vô cùng tốt.

Frappel thật sự rất thích Cordis như vậy.

Khi anh phát hiện bản thân mình lại sinh ra khát vọng mãnh liệt muốn chiếm hữu một trùng cái, nội tâm anh đều chìm trong nghi hoặc trong rất nhiều ngày. Chờ đến khi anh quan sát, xác nhận… rồi chấp nhận mong muốn của chính mình, anh lại bắt đầu lo, sợ cái phần tối tăm trong anh sẽ khiến Cordis thấy hình ảnh trùng chân thật này khác với hình tượng anh trong lòng cậu.

Cordis nhìn nhìn thời gian, chớp mắt với Frappel: “Tôi tan ca đây. Tôi muốn xin nghỉ hai ngày ở nhà nghỉ ngơi, điều chỉnh xong rồi lại đi làm,tiếp theo đành để anh tiếp tục đối mặt với thượng tướng Felix nhiệt tình kia vậy.”

“Bị ‘nhiệt tình’ của anh ta dọa à?” Frappel mỉm cười lơ đãng.

Cordis lắc đầu, nghĩ nghĩ rồi mới trả lời: “Cũng không hẳn. Tôi về xem thử lúc tôi đi vắng mọi người làm việc thế nào, nếu tình hình cũng khá ổn, mai tôi vẫn đến làm, coi như cho anh ta thêm cơ hội khuyên tôi, còn hơn là không xuất hiện, để anh ta hiểu rõ là tôi thật sự không có ý đó.”

Frappel không nói ra rằng nếu sau khi Felix xin chỉ thị lão nguyên soái, nếu lão nguyên soái đặc biệt quan tâm, thì chắc chắn quân thư kia sẽ đuổi đến tận nhà cậu.

“Không đúng, lần trước Trung úy Marlec cũng mang hợp đồng tới đưa trực tiếp cho tôi mà.” Cordis buồn rầu gãi gãi mặt: “Thôi kệ, nghỉ hai ngày thì nghỉ hai ngày.”

Frappel khẽ cười: “Thật ra em chỉ muốn nghỉ ngơi thôi.”

“Được rồi, bị anh nhìn thấu.” Cordis nói chuyện mình phải làm đồ hộp đem cho bạn bè, lại hạ giọng: “Tôi muốn mượn chuyện trốn Felix, tiện thể về chuẩn bị cho tốt chuyện khai trương nhà hàng, không thể để toàn bộ hành trình đều bắt cửa hàng trưởng Gist một mình bận tối mắt.”

“Tóm lại đó là cửa hàng của tôi, không thể để mình anh ta làm hết mọi việc.” Cordis nghĩ nghĩ: “Đến lúc nhà ăn mới khai trương giao anh ta làm bếp trưởng, chắc tôi phải mời một cửa hàng trưởng mới.”

Frappel nhắc cậu: “Trước đây anh để Laike giúp em, sắp tới anh ta cũng sẽ bận vì chuyện nhà ăn. Nhưng anh xem báo cáo rồi, anh ta không hề bỏ bê Gist. Nếu em thấy bận quá, có thể giao hết việc cho bọn họ, họ sẽ xử lý ổn thỏa.”

Cordis nghĩ một lúc mới nhớ Laike là ai, chính là vị làm tài vụ trong quân đoàn nhưng được điều đến phối hợp với cậu. Gia vị của nhà ăn và một số nguyên liệu nấu ăn không phải bản địa đều là gần đây do anh ta đàm phán mua với giá thấp, cho nên cậu mới có thể thoải mái dùng nhiều hương liệu gia vị như thế.

Phía trước còn nói có thể để anh ta quản lý sản nghiệp tư nhân giúp, lúc ấy Cordis cảm thấy không ổn nên đã từ chối, lần này Frappel lại nhắc chuyện cũ, chẳng lẽ cậu thật sự phải đồng ý sao?

Trước đó không đồng ý, giờ lại… Hơn nữa nghe Frappel nói, bên kia trên thực tế đã tự ý để Laike làm việc riêng cho cậu.

Frappel nhìn ra cậu rối rắm, mở miệng khuyên: “Em còn có càng nhiều chuyện quan trọng hơ phải làm.”

Cordis vỗ vỗ mặt mình, nhịn không được tính toán rõ một chút ở trong lòng. Bây giờ cậu ở quân đoàn phải làm: chế phẩm từ đậu, đồ hộp, tuyến sản xuất ở tinh cầu nấm, còn có mở rộng thịt tinh thú… Sau này còn có các loại túi thức ăn nhanh, muốn đem đồ hộp bán cho dân thường Z11 tinh nữa.

“Được, lúc trước là do em đối việc của mình không sắp xếp, vậy kế tiếp đành phải phiền Laike.” Cordis lại thở dài. Trước đây đúng là cậu không có bất kỳ quy hoạch dài hạn nào, toàn kiểu đi một bước tính một bước. Nhưng khi kế hoạch ngày càng nhiều hơn, cậu liền hiểu bản thân cần trùng chuyên nghiệp đến hỗ trợ. Tinh lực cậu có hạn, không thể chuyện gì cũng ôm vào tay tự làm.

“Đây đối với Laike là việc rất đơn giản. Anh đã báo cho anh ta về hợp tác giữa nhà ăn và quân đoàn.Hẳn là anh ta đã bàn bạc xong chuyện liên quan với Gist rồi.” Frappel từ lúc đồng ý với Cordis đã lập tức liên hệ Laike, để anh ta hỗ trợ phương diện này.

Cordis có chút giật mình, nhưng lại cảm thấy chuyện này rất đúng với dự liệu.

Frappel đúng là tinh tế ở mọi phương diện. Những việc muốn giúp cậu, chưa bao giờ chỉ thuận miệng đáp ứng. Cậu nói một chuyện, chỉ cần chờ nó được làm xong là được.

Chỉ trong mấy tháng ngắn ngủi, anh đã tìm quân thư phụ trách nấm, lương thực và đậu; công tác quân đoàn cũng luôn gọn gàng. Từ đó đủ thấy, năng lực thống lĩnh của Frappel thật sự xuất sắc. Còn bản thân Cordis thì hoàn toàn trái ngược, muốn làm cái gì mà thực thi thì cứ lúc một cái cuốc, lúc một cái búa.

“Cảm ơn anh.” Cordis thở dài: “Tôi quả nhiên chỉ thích hợp làm mỹ thực, những chuyện khác thật sự phiền anh để tâm thay tôi.”

Dù Frappel có nghĩ như vậy hay không, Cordis vẫn phải cảm ơn anh: “Mặc kệ là vì muốn giữ tôi — thiên tài mỹ thực này lại quân đoàn, hay là vì là bạn bè hay đồng đội hợp tác, anh đều có thể để tâm mọi chuyện an bài giúp tôi. Tôi muốn làm gì, chỉ cần nói là xong, loại cuộc sống thuận lợi như vậy… chính là điều tôi mong muốn. Anh làm quá nhiều rồi, cảm ơn anh!”

Frappel hơi nhíu mày: “Đương nhiên, khởi đầu là vì khẳng định em, muốn để em ở lại quân đoàn Z11, nhưng…trong quá khứ anh luôn phân công trùng khác phụ trách.”

Là tướng quân chỉ huy toàn quân đoàn, anh không thể đích thân xử lý từng việc nhỏ.

“Anh muốn nói là anh đối với tôi có tư tâm đúng không?” Cordis hỏi.

Frappel nhìn cậu: “Đúng vậy.”

Cordis cười, đôi mắt cong lộ rõ ý vui vẻ, nhìn Frappel: “Được, tôi biết rồi.”

“Anh rất nguyện ý cùng em ở bên nhau.” Frappel suy nghĩ từ ngữ cho chuẩn: “Rất nhẹ nhàng.”

Nói đúng ra, rõ ràng làm mấy chuyện vì quân đoàn, nhưng trong lòng lại có loại cảm giác tranh thủ từng giây để làm việc vì cậu, nhưng vẫn thấy thỏa mãn- đây là cảm giác anh chưa từng có.

Cordis cảm thấy, Frappel đúng là biết một chút thủ đoạn làm rung động lòng người, khiến cậu không thể không nhìn thẳng: quân thư này… đang muốn yêu đương với cậu thật.

Cậu chưa từng yêu, không biết phải bắt đầu thế nào. Lần trước cậu “tỏ tình” quá đơn giản, xúc động, nông cạn. Nếu muốn nói chuyện nghiêm túc, cậu vẫn cần suy nghĩ kỹ xem nên nói thế nào.

Cordis quyết định trong lòng, nhẹ nhõm hơn nhiều, nhưng lại bắt đầu lo nghĩ: phải chọn thời điểm nào để nói mới tốt.

Frappel cảm nhận được ánh mắt Cordis đang chăm chú nhìn mình. Cậu đang nghĩ về anh- nghĩ về tương lai của hai trùng.

Anh muốn ánh mắt ấy dừng trên người mình lâu hơn.

“Tan tầm.” Quang não trong tay Cordis rung lên, là Ike gửi tin nhắn. Cậu liếc nhìn, cũng đúng lúc đến giờ tan tầm. Cậu đứng lên, mỉm cười với Frappel: “Tôi tan tầm. Chuyện quân đoàn phiền anh lo tiếp. Nếu tôi chuẩn bị mọi việc xong sớm, tôi sẽ quay lại đi làm ngay.”

Frappel gật đầu rồi cũng đứng dậy.

Hai trùng cùng rời khỏi phòng nghỉ, Cordis chia sữa đậu nành cho Ike, bảo anh ta chia cùng Reuel.

Reuel cầm đồ uống mới, rất vui vẻ, nhưng nhìn thấy tướng quân xuất hiện cùng Cordis thì lại cảm thấy rất kỳ quái.

Cordis đơn giản kể cho Ike chuyện Felix, nói mình muốn nghỉ hai ngày để tránh quân thư kia, và bảo Ike mấy ngày tới trông coi nhà ăn giúp.

Ike đáp ứng ngay lập tức.

Sau khi dặn dò công việc, Cordis chào tạm biệt với Ike và Frappel, đi bộ đến sân trống trước Bộ Hậu Cần, thả xe bay và thả thêm robot bảo tiêu từ vòng cổ không gian ra.

Trong thời gian đi chơi bên ngoài này, có Frappel bên cạnh nên tiểu tám không có chỗ dụng võ. Giờ robot nhỏ được xuất hiện, sợ ông chủ quên mình, liền bám sát không rời.

Sau khi về đến nhà, Cordis bắt đầu làm đồ hộp. Tiểu tám cũng rất tích cực muốn hỗ trợ.