Cordis phản ứng đúng như dự kiến của Frappel.
Trên mặt Frappel lộ ra một nụ cười rất nhạt, lại giống như gió thoảng qua rồi tiêu tán. Anh nói: “Không cần cho tôi đáp án ngay.”
Cordis bị nụ cười ấy làm rung động một chút, cậu cũng không biết mình nhìn thấy là thật hay do tưởng tượng, nhưng cậu phát hiện, sự hiểu biết của mình với Frappel quả nhiên vẫn còn quá ít. Quân thư này cũng không đơn giản như bề ngoài anh biểu hiện.
Cậu nhìn thấy, cảm nhận được tất cả, đều là vì anh nguyện ý để cậu nhìn thấy.
Cordis kiềm chế không tiếp tục nghĩ đến chuyện cảm tình, bình tĩnh hỏi: “Ra ngoài lâu như vậy rồi, chúng ta cũng nên trở về. Trùng ở quân đoàn thứ 8 không cần lo, tôi sẽ cùng tiến cùng lui với Z11 quân đoàn. Anh muốn tôi làm thế nào?”
Frappel thấy Cordis vội vã bỏ qua đề tài vừa lệch chủ đề chính, anh cụp mắt chớp một cái, đến khi ngẩng lên đã lại trở về trạng thái công tác.
“Không cần để ý đến anh ta, cậu chỉ làm công tác bình thường của cậu là được.”
Cordis gật đầu, rồi nghĩ đến nhiệm vụ nghiên cứu ở Lục Tinh: “Bao giờ chúng ta đi?Lương thực đã thu hoạch… tôi muốn mang theo một chút.”
Nói đến lương thực, cậu còn có chút ngượng, dù sao hiện giờ mấy thứ lương thực này đều là gieo trồng ươm ra trong phòng, số lượng hữu hạn. Nhưng sau vài tháng mới lại được ăn cơm và mì một lần, thật sự rất khó buông tay… rời xa chúng.
Frappel gật đầu: “Cứ mang toàn bộ đi. Số lượng mấy thứ đó thêm vào cũng không được bao nhiêu. Gieo trồng kịp thời, chờ mùa đông ở Z11 qua đi, sẽ có sản lượng lớn, đến lúc đó làm cho các trùng khác nếm thử.”
Cordis có chút ngoài ý muốn, ý anh là toàn bộ thu hoạch hôm nay đều để cậu lấy?
Frappel nhìn ra được suy nghĩ của Cordis. Quân thư này lúc nào cũng tự xem mình như một trùng bình thường. Anh nói: “Những lương thực đó cũng là vì cậu mà mới có cơ hội xuất hiện. Hiện tại số lượng ít, phải ưu tiên thỏa mãn nhu cầu của cậu.”
Cordis có chút ngượng ngùng: “Tôi chỉ đưa ra ý tưởng thôi mà.”
“Cậu xứng với phần cống hiến tốt nhất.” Frappel nói.
Cordis thở dài. Nếu Frappel đã nói đến vậy, cậu mà tiếp tục từ chối thì lại giống làm bộ. Cậu nghĩ nghĩ, tự nhủ mình vẫn đang tư duy kiểu nhân vật nhỏ, rồi nói: “Vậy tôi lấy một nửa thôi, nửa còn lại đem về căn cứ làm chút món ăn, cho mấy quân thư vừa cùng anh họp nếm thử. Làm bọn họ biết lương thực này ăn ngon thế nào, để bọn họ phục sát đất.”
Frappel nhớ đến cảnh mấy nghiên cứu viên ăn xong cơm và mì thì bốc lên tinh thần hành động mạnh mẽ, cảm thấy chủ ý của Cordis rất tốt. Nhưng đã nói toàn bộ cho Cordis, mà cậu lại nhường ra một nửa, anh phải tìm thứ gì đó khác bù cho cậu.
Tuy Cordis nguyện ý ở lại quân đoàn bọn họ, nhưng anh không thể vì cậu nguyện ý ở lại liền bỏ qua việc tăng sự cạnh tranh giữ cậu lại của quân đoàn. Chỉ dựa vào cống hiến của cậu mà không lấy ra điều kiện tốt, như vậy là không hợp với quy chuẩn của quân đoàn Z11.
Phải đưa ra điều kiện tốt, đểsau này quân đoàn thứ 8 và những quân đoàn khác muốn tiếp xúc với Cordis đều phải biết khó mà lui.
Cordis thấy Frappel đồng ý, tâm tình cậu cũng rất tốt. Một mình vui không bằng mọi trùng cùng vui. Cậu muốn chia sẻ với càng nhiều đồng đội, cảm giác thỏa mãn sẽ càng lớn.
Hơn nữa vừa rồi Frappel nói đã tìm được loại đậu cậu cần. Dựa theo tốc độ hành động của Trùng tộc, cùng độ chuẩn xác khi tìm tinh cầu nấm và thực vật trên Lục Tinh, thứ đậu này chắc hẳn chính là đậu nành mà cậu muốn.
Có đậu nành, cậu có thể làm nước tương, sữa đậu nành, đậu hủ và rất nhiều thực phẩm lên men khác. Những món cậu có thể làm sẽ càng nhiều.
Lúc đó dùng thịt tinh thú thích hợp kho làm thịt kho tàu, ăn kèm một chén cơm trắng lớn, tuyệt đối khiến quân thư cảm nhận được mỹ vị ‘tốt nhất’ ở mức cao nhất.
Nghĩ đến đây, tâm tình Cordis càng tốt.
Ngày hôm sau là phải rời Lục Tinh, Frappel bảo các quân thư đi theo chuẩn bị sẵn sàng. Trùng ở căn cứ Lục Tinh biết tướng quân và trung úy sắp đi, đều rất không nỡ.
Hansam tự biết căn cứ không có gì đủ tốt để đưa tiễn, vừa hay trung úy ở Lục Tinh lại luôn bắt chim trắng và cá, thế là tổ chức một tiểu đội quân thư ra ngoài, đi bắt một đám chim trắng lớn và cá suốt đêm, đến lúc bọn họ chuẩn bị lên đường thì mở cửa xe bay, đưa hết lên tinh hạm.
Thấy mấy chiếc xe bay kia, toàn bộ trùng đều rất bất ngờ, đây là lần đầu tiên gặp phải chuyện này.
Cordis cũng rất cảm động, cậu – đầu bếp của quân đoàn này – lại có cảm giác như được yêu thương vô cùng.
Ban đầu khi còn làm đầu bếp ở nhà ăn, Cordis còn từng nghĩ sẽ tạo ra nhiều món ăn đa dụng hơn, để tăng mức độ hạnh phúc cho quân thư, nhưng về sau quen làm đầu bếp của quân đoàn, cậu liền không còn rảnh để tưởng tượng nhiều như vậy nữa.
Mỗi ngày đi làm đều tiếp xúc trùng, không phải là trợ lý bếp núc mà cậu mang theo dạy việc, thì cũng là Ike và Trung úy Marlec có quan hệ không tồi, sau khi quen thuộc rồi, mỗi lần nhìn thấy bọn họ nhiệt tình tràn đầy với đồ ăn mình làm ra, cậu cũng quen dần.
Nhưng lần này ra ngoài chơi, vì làm món cho quân thư ở tinh cầu nấm cùng Lục Tinh, mỗi lần chạm mặt đều bị bọn họ nhìn lễ nghi chăm chú, phần lớn là những quân thư bình thường thích cậu, mới làm cậu cảm nhận chân thật được việc cậu vung nồi múa muôi đã giúp rất nhiều quân thư tăng thêm hạnh phúc.
Làm một đầu bếp mà đạt được đến mức này, cũng xem như đứng đầu trong nghề rồi.
Cordis đứng bên cửa sổ mạn tàu, nhìn thân ảnh của Hansam cùng những quân thư khác phía dưới dần biến thành một chấm nhỏ, cậu thở dài một hơi, xoay người chuẩn bị tìm chỗ ngồi xuống.
Ike và Reuel đứng bên cạnh nhìn cậu, thấy dường như tâm trạng cậu hạ xuống, đều có chút không hiểu.
Ike đoán là cậu đang lo lắng cho quân thư ở Lục Tinh.
Chất lượng sinh hoạt của quân thư Lục Tinh không so được với tinh cầu nấm, nấm chỉ cần nấu bừa cũng đã khá ngon, nhưng trùng ở Lục Tinh theo Cordis học làm cá viên và cá nướng, món làm ra vẫn rất kỳ lạ. Ở nhà ăn căn cứ ngày nào Cordis cũng sầu vì mấy trợ lý bếp núc không học nổi, chẳng lẽ hiện tại rời khỏi Lục Tinh rồi, trách nhiệm của cậu lại bắt đầu lo quân thư trong căn cứ ăn không ngon?
Ike nghĩ nghĩ rồi an ủi: “Cậu để lại nhiều yến mạch như vậy, sinh hoạt kế tiếp của họ đều có hy vọng rồi, Cordis cậu không cần lo lắng nhiều thế.”
Reuel nhịn không được trợn trắng mắt: “Ike, cậu thật là…”
“Làm sao? Muốn mắng tôi thì mắng rõ ràng một chút đi, cậu nói vậy làm tôi không biết phản mắng thế nào!” Ike không phục nhe răng.
Cordis thành thục giơ tay chặn bọn họ khỏi bắt đầu màn đấu võ mồm tiểu học chạm là nổ ngay, tự mình giải thích: “Không phải lo cho quân thư Lục Tinh, tôi chỉ là thở dài thôi. Trùng muốn được ăn ngon một cách ổn định, thật sự không dễ dàng.”
“Nguyên liệu nấu ăn trong quân đoàn ngày càng nhiều, lần này trở về, hương liệu cung ứng phỏng chừng lại tăng thêm mấy loại.” Ike không nhịn được liệt kê: “Còn có tinh thú… tôi cảm giác kho nguyên liệu mới chắc phải nhét đầy luôn.”
Reuel cảm thấy Cordis muốn nói không phải chuyện trong quân đoàn, nhìn thoáng qua Ike vẫn mù tịt như cũ, trong lòng cảm thán trùng này ngoài việc hậu cần thì đầu óc thẳng đuột không chuyển nổi, nhưng anh ta cũng chẳng khá hơn bao nhiêu.
Cordis nghe Ike đếm xong thì gật đầu: “Quân đoàn đã khá hơn nhiều rồi, có Frappel và Thượng tướng Manny duy trì, bây giờ ở căn cứ ít nhất cũng có thể ăn được một bữa cơm ngon mỗi ngày. Mới mấy tháng mà đã chuyển biến lớn như vậy, so với trăm năm trước không có chút thay đổi nào thì đã quá lợi hại rồi. Nhưng sinh hoạt của trùng bên ngoài quân đoàn Z11 ở tinh cầu hầu như không hề thay đổi. Muốn để mọi trùng đều sống những ngày không lo cái ăn cái mặc, cảm giác vẫn là một gánh nặng rất dài.”
Ban đầu Ike còn tưởng Cordis chí hướng lớn, lại nghĩ luôn cả trùng ngoài quân đoàn, nhưng rồi anh ta nghĩ Cordis là trùng quân thư giải ngũ, lúc tỉnh lại ở bệnh viện, việc học tập đều là cách sống của những trùng bình thường. Cậu suy nghĩ nhiều về trùng bình thường cũng không sai. Hơn nữa… nói đến trùng bình thường, quân thư mà không có bạn tốt hoặc trùng thân là quân thư giải ngũ?
Rồi đến một ngày chính anh ta cũng sẽ giải ngũ.
Nếu một ngày nào đó, mọi trùng đều có thể giống trùng trong quân đoàn, mỗi ngày đều được ăn đồ ngon, vậy không phải hạnh phúc lắm sao?
Ike tưởng tượng cảnh trên đường đều là nhà ăn.
Reuel nhìn Ike càng nghĩ càng giống nằm mơ, bất đắc dĩ vỗ mạnh giúp anh ta hoàn hồn.
Anh ta thực tế hơn Ike nhiều, lập tức nghĩ đến chuyện Cordis nói muốn mở nhà ăn.
Anh ta hỏi Cordis: “Cậu về là mở nhà hàng luôn à?”
Cordis gật đầu: “Có ý đó. Tôi đã nói với Frappel rồi, định mua một ít nguyên liệu nấu ăn từ quân đoàn, anh ấy cũng đồng ý rồi. Chắc mở cũng nhanh thôi. Nhưng mà dù tôi tự mở một nhà ăn, chắc cũng không cung ứng được bao nhiêu trùng ăn.”
Z11 tinh là tinh cầu có mật độ sinh hoạt trùng cao nhất khu vực này, chỉ dựa vào một nhà ăn thì sao mà cung cấp nổi?
Hơn nữa, theo dự định trước kia của Cordis, giá món ăn trong nhà ăn cao hơn so với dịch dinh dưỡng chắc chắn có nhiều trùng bình thường không ăn nổi.
Reuel suy nghĩ chút rồi hỏi: “Cậu muốn tiếp tục làm đồ ăn nhanh? Giống như mấy gói nguyên liệu nấu ăn trước kia cậu làm?”
Cordis gật đầu: “Gói nguyên liệu nấu ăn chờ nông trường đậu đất sản xuất thành công thì chắc chắn phải làm tiếp, nhưng tôi cảm thấy chỉ đậu đất thì hơi đơn điệu.”
Ike đột nhiên nhớ ra: “Trước khi chúng ta đi, hậu cần không phải đã làm dây chuyền sản xuất đồ hộp sao? Nếu làm tốt, sản lượng đủ, là có thể bán ra ngoài.”
Cordis tưởng tượng, cũng thấy được. Trước kia bọn họ cũng từng thảo luận việc dùng thịt tinh thú làm đồ hộp, như thịt hầm, thịt viên đều có thể làm đồ hộp, tiện cho bổ sung năng lượng, cũng tiện để mang theo khi ra nhiệm vụ. Những đồ hộp ‘nguyên bản’ được chia xuống trước đó đều có thể loại bỏ, hoặc đem đổi vật tư với quân đoàn khác.
Hàng năm Z11 tinh không thiếu tinh thú, hiện tại bọn họ đã có thể xử lý tinh thú bình thường thành nguyên liệu nấu ăn, lượng đó cũng đủ cung cho trùng bình thường ăn tới no.
Nhà ăn thì khó mà lo được cho cả tinh cầu đều ăn ngon, nhưng sản xuất đủ đồ hộp để cả tinh cầu có thể mua được, nhiệm vụ này liền nhẹ hơn nhiều.
“Ike, đầu óc cậu thật giỏi.” Hiếm khi Reuel dùng ánh mắt tán thưởng để nhìn Ike: “Chờ bán được ra ngoài, tôi cũng mua ít về cho Yaya ăn thử, em ấy cũng thích ăn đồ do Cordis làm.”
Á thư nhỏ kia khong phải quân thư, không thể mỗi ngày vào nhà ăn ăn được món ngon, cũng không thể ngày nào cũng đến nhà Cordis ăn, chỉ có thể nhịn cơn thèm thôi.
Cordis vỗ vỗ vai Ike, trên mặt tràn đầy ý cười: “May mà cậu nhắc tới đồ hộp, bằng không chuyến này ra ngoài chơi gặp nhiều nguyên liệu nấu ăn mới như vậy, tôi đều sắp quên hết rồi. Quân đoàn không biết khi nào mới có thể làm xong để bán ra ngoài, nhưng tôi có thể tự làm trước một mẻ, đến lúc đó đưa cho Yaya một ít.”
Bác sĩ Ronar, lão bản Johan, Yone còn có chủ tiệm Morrie, cũng phải đưa cho mỗi trùng một phần. Cậu ra ngoài chơi một chuyến, không thể không mang chút đặc sản về, vậy thì tặng đồ ngon cậu tự làm cho bọn họ.
Reuel thay Yaya cảm ơn Cordis trước.
Ike chọt chọt vai Cordis: “Vậy tôi thì sao?”
Cordis nhìn ánh mắt Reuel cũng mang theo mong chờ, gật đầu: “Có, tôi sẽ không quên phần của hai bạn tốt các cậu đâu.”
Ike và Reuel cười vui sướng, bọn họ càng chờ mong mau trở về Z11 tinh, thật muốn nhanh được ăn đồ hộp do Cordis làm.
Cordis nói xong, không nhịn được nhìn xung quanh đánh giá một vòng, xác định chỗ này chỉ có ba trùng bọn họ, mới âm thở phào nhẹ nhõm. Thời gian này cậu cũng đã quen mặt với nhóm hộ vệ quân thư, nếu để bọn họ nghe được, không tránh khỏi ai cũng muốn một phần.
Không phải cậu không muốn làm nhiều, chỉ là cậu muốn ưu tiên tặng bạn bè thân thiết và cho bạn bè mình ăn trước.
Sau khi tinh hạm khởi động, Frappel dẫn nhóm quân thư hộ vệ rời đi, không biết bọn họ đang bận cái gì.
Tinh hạm lấy tốc độ cao nhất bay về hướng Z11 tinh. Bọn họ nghỉ ngơi trên tinh hạm một đêm, tỉnh lại thì nghe báo tin sắp đáp xuống.
Khoảng cách càng gần, Cordis càng muốn nhanh về. Nghe thông báo, cậu chỉnh lại quần áo rồi đi xuống đại sảnh nghỉ ngơi.
Tinh hạm từ Lục Tinh quay về Z11 tinh đi qua một tuyến hàng hải khác. Bọn họ có thể nhìn thấy thành lũy chiến tranh từ tinh hạm. Cordis là do Frappel bất ngờ mở miệng nhắc nhở, cậu mới biết.
Cậu đi tới bên cửa sổ nhỏ mà trước đây chưa từng đến, cửa sổ đã được xử lý đặc thù, từ đó nhìn ra ngoài thấy một khối khổng lồ màu bạc thật lớn. Cordis theo bản năng nheo mắt tránh ánh sáng mạnh.
Nhưng cậu nhanh chóng ý thức được là chỗ đứng của mình không hề bị ảnh hưởng bởi ánh sáng mạnh. Cậu cũng nhìn không rõ toàn cảnh thành lũy chiến tranh, bởi thành lũy được chế tạo từ kim loại đặc thù, luôn mở ra lồng năng lượng phòng ngự. Bằng mắt thường không thể xuyên qua mặt ngoài của lồng năng lượng để nhìn thấy phần kim loại bên trong.
Cordis chỉ nhìn thoáng một chút tuyến phòng ngự kiên cố nhất của tinh vực biên giới này rồi bỏ qua. Tinh hạm tiến vào Z11 tinh, cậu chỉ còn thấy ánh sáng còn sót lại loé qua.
Cậu chớp đôi mắt hơi khô, nhìn về phía Frappel: “Lát nữa tôi phải về quân đoàn, hay có thể về nhà nghỉ trước?”
Frappel hơi áy náy: “Cậu phải đến quân đoàn trước. Có khả năng cần cậu gặp mặt quân thư của quân đoàn thứ 8.”
“Được, tôi có gian nghỉ trong văn phòng quân đoàn, xử lý việc quân đoàn trước rồi về nhà sau cũng không muộn.” Cordis rời đi lâu như vậy, cũng muốn biết nhà ăn căn cứ có xảy ra chuyện gì không, còn có chuyện đồ hộp, cũng phải xem có thể bắt đầu đầu tư được chưa.
Không bao lâu sau, tinh hạm đáp xuống cảng của căn cứ quân đoàn. Frappel để Cordis theo Ike đi trước, khi nào cần thì phó quan sẽ tới tìm cậu.
Cordis sảng khoái đồng ý.
Z11 tinh vẫn đang tuyết rơi dày đặc, không khí khô lạnh. Trong căn cứ cũng không có gì thay đổi. Cordis bị gió lạnh lùa qua một chút liền nhanh chóng bước vào trạng thái công tác.
Z11 tinh đang sau một giờ chiều, Cordis đến xem đám quân thư đầu bếp trong phòng bếp nhỏ luyện tập lại món ăn cậu đã để lại, cũng đồng thời ăn thử ở phòng bếp nhỏ.
Cậu vừa trở về đã khiến bầu không khí bận rộn căng thẳng ở sau bếp nhà ăn thoáng nhẹ đi. Cordis nhìn thần sắc mừng rỡ nhảy nhót của đám quân thư khi thấy cậu trở lại, tâm trạng cũng tốt lên, không bảo bọn họ dừng lại, mà để họ tiếp tục bận việc.
Chờ cậu đi một vòng kiểm tra, nghiêm túc chỉ ra vài chỗ quân thư làm sai, bầu không khí xao động lập tức bình ổn lại.
Xác định nhóm quân thư xử lý nguyên liệu và dùng gia vị không bị thụt lùi, Cordis vô cùng vui mừng.
Cậu đăng nhập hệ thống nhà ăn, xem lại việc sắp xếp món ăn khi cậu vắng mặt, còn xem cả phản hồi của nhà ăn. Thấy 99999+ tin nhắn, cậu hơi sửng sốt, lướt qua toàn bộ mới phát hiện chúng đều là thúc giục cậu ra món mới và tiếp tục cho thử ăn, cậu không nhịn được bật cười, hoàn toàn an tâm.
Ike xuống tinh hạm xong thì đi thẳng đến kiểm tra dây chuyền sản xuất đồ hộp. Dây chuyền đã dựng lên trong nội thành căn cứ, vận hành trơn tru. Đã có mấy kho hàng chứa thành phẩm đồ hộp, chỉ chờ quân đoàn phân phát xong dự trữ đồ hộp cũ là có thể tiếp tục sản xuất mới.
Anh ta mang tin này về báo cho Cordis.
Cordis và Ike nhìn nhau, trong mắt cả hai đều thấy cùng một ý nghĩ.
Cordis ho nhẹ, mở miệng trước: “Hay là tìm Trung úy Marlec bàn một chút, dọn sạch hàng tồn kho đi?”
Ike hắc hắc cười: “Tôi thấy được đó. Đồ hộp mới hương vị và năng lượng đều tốt hơn lô cũ nhiều.”
Hai trùng nhìn nhau cười, sau đó lập tức xuất phát đi tìm Trung úy Marlec.