Cordis luôn cảm giác như mình vừa thấy thoáng qua một chút “không còn gì để nói” trên mặt Frappel. Việc làm bạn với anh, cái vị tướng quân lạnh lùng này, vốn dĩ đã khác hoàn toàn so với kiểu thân mật tự nhiên như khi ở cạnh Ike hay Reuel. Cậu tự hỏi liệu vừa rồi mình có nói gì quá trớn hay không.
Cordis định nói rằng bản thân chỉ đùa thôi, liền xoay người, không dám nhìn tiếp, muốn để Frappel tự thay lại quần áo.
Nhưng Frappel bất ngờ xoay người lại.
Quần áo của anh quả nhiên bị rách, một đường từ vai xé dài xuống tận eo.
Không khí ở tinh cầu nấm thường oi nóng ẩm ướt, nên bên đó không cần mặc quân phục mùa đông. Quân thư đều mặc kiểu quân phục thường ngày: bên trong là áo sơ mi đen, bên ngoài là áo khoác quân phục cùng màu, kiểu dáng đơn giản gọn gàng.
Quân phục của Frappel là loại đặc chế dành riêng cho tướng quân, chất liệu khác hẳn với quân thư thông thường. Loại vải đó như được dệt xen lẫn những hạt tinh thể sáng lấp lánh, khi đứng yên thì khó nhận ra, nhưng khi anh cử động, trên bề mặt lại phản chiếu những tia sáng nhàn nhạt.
Giờ áo đã bị rách, phần vải còn nguyên lại càng làm làn da trắng của Frappel nổi bật hơn.
Đôi vai rộng rắn chắc, đường sống lưng lõm nhẹ, cùng vòng eo thon mảnh…
Cordis chỉ liếc qua một cái mà đầu óc đã trống rỗng trong vài giây.
Frappel chỉ quay người lại để cho thấy chỗ áo bị rách, nhưng khi nhìn thấy Cordis vẫn đang ngẩn ngơ, anh im lặng nhìn cậu, và phải mất vài giây Cordis mới bừng tỉnh, như bị bắt quả tang.
Ánh mắt hai trùng chạm nhau, tim Cordis lập tức đập loạn. Sợ Frappel phát hiện mình thất lễ, cậu vội cười gượng: “Mỗi lần dùng cánh đều phải hy sinh một bộ quần áo sao?”
Câu hỏi đó khiến Frappel cũng thoáng nghẹn, anh khẽ đáp: “Trong quá trình huấn luyện, làm hỏng quân phục là chuyện bình thường. Hỏng thì xin cấp lại.”
Cordis không nhịn được nhìn lại chất liệu may kia một lần nữa, thành thật tiếc nuối: “Nhưng mà vải may này đẹp thật, hỏng rồi thì đáng tiếc quá.”
“Cậu thích à?” Frappel liếc nhìn ánh mắt cậu, không hề đặt trọng tâm vào cái áo.
Cordis mỉm cười: “Muốn tặng tôi sao?”
Frappel lắc đầu.
Cordis thuận miệng nói đùa, thấy anh thật sự lắc đầu, liền thở dài theo đà: “Thế thì tiếc thật.”
Frappel nhìn cậu chăm chú: “Đây là quân phục đặc chế của quân đoàn.”
“Biết rồi, biết rồi, tôi chỉ nói vui thôi.” Cordis cười, rồi nhanh chóng chuyển đề tài, mắt đã hướng về đám chim trắng: “Mau mang mấy con này đi xử lý đi. Tôi vừa nốc một ống dịch dinh dưỡng suýt nữa nôn ra rồi, phải làm chút gì ngon mới cứu nổi cái miệng này.”
Frappel cúi người, xách lại mấy con chim trắng: “Đi thôi.”
Cordis tưởng anh sẽ đi thay quần áo trước, nhưng thấy Frappel dường như chẳng bận tâm, vẫn thản nhiên bước đi, cậu chần chừ một chút rồi chủ động giúp anh xách hai con.
Mỗi con chim trắng đều nặng trĩu, một con ít nhất cũng gần trăm cân.
Căn cứ chỉ cách đó không xa. Hai quân thư tuần tra đứng gác trước cổng thấy tướng quân xách đồ quay về, ai nấy đều căng thẳng, tưởng sẽ bị gọi đi phụ giúp, nhưng Frappel chỉ lặng lẽ đi qua, không mở miệng, khiến họ vừa nhẹ nhõm vừa tiếc nuối.
Cordis đã hỏi rõ vị trí nhà ăn, nằm ở tầng hai của căn cứ. Cả hai thẳng tiến tới đó.
Vào được khu bếp của nhà ăn, Cordis thấy Frappel vẫn chẳng có ý định xử lý lại quần áo, mới sực nhớ trong không gian của mình còn hai bộ quần áo mang theo từ tinh hạm.
Đặt đám chim trắng xuống đất, Cordis rửa tay, rồi lấy ra một bộ áo sơ mi và áo khoác.
“Tôi với anh cao gần bằng nhau, mặc chắc vừa. Cứ tạm thời dùng trước đi.” Cordis đưa quần áo cho Frappel, nói thêm: “Tôi lấy trong tủ quần áo trên tinh hạm ra, chưa mặc lần nào đâu.”
Frappel không nói rằng trong không gian của anh cũng có quần áo dự trữ. Anh chỉ nhận lấy, im lặng thay đồ, thoáng cúi đầu cởi bỏ bộ quân phục rách.
Cordis vội quay người đi, che lại mấy dòng suy nghĩ đang trôi lung tung trong đầu, rồi nhanh chóng đến kiểm tra các thiết bị trong bếp.
Trước kia nhà ăn này chỉ dùng để phát dịch dinh dưỡng và hâm nóng đồ hộp, nên trong bếp gần như chẳng có nồi niêu, chén bát đúng nghĩa nào cả.
Vừa rồi Cordis đã nhờ Ike bổ sung thêm đồ dùng cho phòng bếp, nhưng trong khoảng thời gian ngắn như thế, tất nhiên không thể chuẩn bị đầy đủ mọi thứ cậu cần. Cậu nhanh chóng tìm được thứ có thể dùng để nấu nước- tạm xem như “nồi”- và vài thùng có thể thay thế bồn lớn.
Cordis bắt đầu đun nước ấm, chất đám chim trắng bên cạnh thùng, sau đó lấy gia vị của mình từ không gian ra.
Rời tinh cầu nấm, gia vị cậu mang đi không còn nhiều. Khi rời đi, cậu còn cố ý để lại một phần cho đám quân thư bên đó dùng nướng nấm, nên bây giờ trong tay không dư bao nhiêu. Nhưng dầu với muối thì không thiếu, mà tay nghề của cậu đủ giỏi để tự tin biến bất cứ nguyên liệu nào thành món ngon.
Cordis kiểm tra mấy con chim trắng, phát hiện chúng chỉ bị quật mạnh đến ngất xỉu, chưa chết hẳn, nhưng nhìn trạng thái thì hẳn là không tỉnh lại được nữa.
Frappel thay đồ xong đi đến xem có thể giúp gì, Cordis liền giao cho anh nhiệm vụ lấy máu chim trắng.
Frappel bình tĩnh xắn tay áo, bắt đầu làm việc.
Cordis lấy một cái chậu lớn: “Máu này để lại, lát nữa dùng.”
Frappel đã có kinh nghiệm nên làm rất thuần thục. Không bao lâu, máu mấy con chim trắng đều được hứng xong. Cordis rắc một ít muối diêm để máu đông lại, rồi đặt sang một góc chờ dùng.
“Nước ấm được rồi, dùng nước ấm ngâm thì dễ vặt lông hơn.” Cordis tìm được tủ kim loại vốn dùng chứa dịch dinh dưỡng, nghiêng nằm ngang là có thể tạm coi như thau lớn.
Mỗi con chim trắng gần trăm cân, Cordis múc nửa nồi nước nóng đổ lên mặt bàn kim loại, tách ra hai bên, ngâm từng con một, chờ nước thấm đều lông thì xách ra, lại tiếp tục cho mẻ sau.
Ngâm qua nước ấm, lông chim trắng rất dễ nhặt, chỉ cần vuốt là tách khỏi da, cực kỳ thuận tay.
Bọn họ đang làm được một nửa thì Ike tới, mang theo mấy quân thư am hiểu máy móc. Anh ta đã sắp xếp xong danh sách những thứ phòng bếp cần, định tranh thủ lúc Cordis ra ngoài mà dẫn quân thư cải tạo nhà bếp theo đúng thói quen sử dụng của cậu trước khi cậu quay lại.
Không ngờ vừa vào cửa đã thấy Cordis và Frappel đều ở bên trong.
Ike và mấy quân thư theo phản xạ lập tức đứng nghiêm hành lễ.
Tay Frappel còn đang cầm nắm lông chim trắng, anh chỉ bình tĩnh ra hiệu cho mấy quân thư giải tán, ai làm việc nấy.
Thấy nguyên liệu đã xử lý được một phần, Ike sợ trì hoãn ảnh hưởng đến “nấu ăn kế tiếp”, liền thúc giục quân thư nhanh chóng bắt tay vào việc cải tạo phòng bếp như đã phân công, còn bản thân thì chạy sang bên Cordis chờ cậu giao việc.
Hai bên phối hợp, một nhóm quân thư lo cải tạo dụng cụ bếp từ những khối kim loại có sẵn, Cordis thì dẫn theo hai trợ thủ nhỏ xử lý hết đám chim trắng, vặt sạch từng cọng lông, lại chặt thành miếng với kích cỡ thích hợp.
Cordis dự định làm thịt chim trắng xào nấm, hầm đến mềm.
Cậu lấy nấm ra giao cho bọn họ xử lý.
Số nấm này là Cordis mang từ tinh cầu nấm đi, đều là loại nấm nhỏ, hương rất đậm, nhưng sơ chế hơi mất công. Ike lập tức gọi mấy quân thư vừa làm xong đồ bếp qua hỗ trợ xử lý nấm.
Quân thư quen chịu khổ, nghe chỉ huy là làm, hơn nữa ngay cả tướng quân Frappel cũng ngoan ngoãn nghe Cordis phân việc, sao bọn họ dám ý kiến?
Truyền thuyết về “trung úy biết làm mỹ thực” đã lan đến đây từ lâu, mà Cordis đứng trong bếp có một khí thế rất riêng. Khi Frappel thu lại tinh thần lực, không bộc lộ áp lực quân vụ, thì khí thế trong gian bếp lúc này hoàn toàn thuộc về Cordis.
Cậu không phải kiểu người bá đạo, nhưng một khi bước vào bếp — lãnh địa của mình — khí trường “không cho phép cãi lời” liền vô thức tỏa ra.
Sau khi giao xong nhiệm vụ, Cordis bắt đầu xào thịt chim trắng. Thịt nhiều quá nên cậu chia làm hai nồi.
Ike đã tính toán trước, chuẩn bị cái nồi có kích cỡ vừa đúng kiểu Cordis thích dùng, không quá nhỏ khiến phải chia nhiều lần, cũng không quá lớn đến mức đảo nồi mệt đứt hơi.
Cordis cầm muôi lớn, vừa chạm vào là biết Ike đúng là bạn chiến hữu số một trong phòng bếp. Đám quân thư được huấn luyện hỗ trợ bếp núc có lẽ còn không hiểu yêu cầu của cậu bằng Ike.
Trước khi nấu chính, cần xào sơ qua thịt chim trắng. Bước này dùng để ép bớt máu tươi và mùi tanh, làm vậy món ăn sẽ trong và thơm hơn.
Xào đến khi mặt thịt săn lại, Cordis vớt ra, rửa sạch nồi, cho dầu vào, đợi dầu nóng rồi cho gia vị vào phi thơm.
Làm món chim trắng này, Cordis dùng cách gần giống xào vịt, xào ngỗng. Bình thường sẽ thêm lát gừng, sau khi nấu xong, lát gừng thấm mỡ, thơm đến mức có thể ăn trực tiếp.
Ở đây không có gừng Hoa Hạ chính gốc, Cordis dùng thay thế, loại gia vị có tác dụng khử tanh và mùi thơm tương tự. Chỉ cần dùng đủ, hiệu quả cũng không kém.
Gia vị vừa dậy mùi, cậu cho thịt chim trắng vào xào cùng. Thịt chim trắng rất săn chắc, khi mổ ra hầu như không có mỡ thừa, nhưng lúc xào vẫn tiết ra một ít dầu. Da gặp nhiệt sẽ co lại, trở nên mỏng và giòn hơn, ăn chắc chắn rất thơm.
Xào chưa được bao lâu, mùi hương đã lan khắp gian bếp.
Những quân thư trong căn cứ chưa từng trải qua cảnh này, không nhịn được quay đầu liên tục nhìn sang. Ike và Frappel thì hiểu rõ, đây còn chưa phải đỉnh điểm.
Khi thịt đã xào đến độ thích hợp, Cordis rưới thêm nước dọc theo thành nồi, hơi nước bốc lên cuốn theo hương thịt, làm cả không gian như đặc quánh lại.
Lượng nước chỉ vừa xăm xắp mặt thịt, như vậy hầm lên sẽ nhanh mềm, vị cũng đậm hơn.
Cordis đậy nắp nồi, xoay người đi kiểm tra đám nấm.
Nấm ở tinh cầu nấm vốn sạch, chỉ cần cắt bỏ chân, rửa qua, rồi xắt miếng là được. Mặc dù các quân thư bị mùi xào thịt mê hoặc, nhưng tay vẫn không dừng, xử lý rất nghiêm túc.
Khi Cordis lại gần, đống nấm đã xử lý xong được một nửa.
Cậu nhập cuộc, dùng nước rửa lại thật nhanh, rồi cắt nấm thành kích cỡ mình muốn.
Đợi chuẩn bị xong chừng nửa phần, Cordis mở nắp nồi. Dưới ánh mắt nóng bỏng của đám quân thư đang nuốt nước miếng, cậu đổ nấm vào, đảo đều với thịt chim trắng.
Sau đó tiếp tục xử lý số nấm còn lại, xử lý mấy cây nấm nhỏ này đúng là tốn công.
Hơi nước trắng bốc lên không ngừng từ mép nồi, mang theo mùi thịt hòa với mùi nấm thơm ngào ngạt. Trừ Cordis ra, gần như tất cả quân thư trong bếp đều bị mùi hương này kéo căng thần kinh.
Cordis thì vẫn bình tĩnh.
Mãi đến khi mùi hương trong không khí thay đổi rất khẽ —vừa chín tới — Cordis lập tức trở lại bên nồi, mở nắp, đảo mạnh nguyên liệu bên trong, rồi cho những khối máu đông lúc trước vào. Cậu dùng xẻng sắt đảo vài cái cho mặt ngoài màu se lại, đổi màu, rồi rắc thêm muối, trộn đều, đậy nắp, tăng lửa đun cạn nước.
Không lâu sau, Cordis tắt bếp.
Mùi thịt trong phòng bếp lập tức bùng lên đến cao trào. Ở khoảnh khắc cậu mở nắp nồi, mọi quân thư đứng xem, kể cả Frappel, trong đầu đều chỉ còn lại ba chữ: muốn ăn ngay.
Cordis tin vào tay nghề của mình đến mức không cần nếm thử. Cậu xúc thịt trong nồi ra, đưa vào thiết bị giữ ấm, chuẩn bị bắt tay vào nấu nồi thứ hai.
Nhìn Cordis bận rộn không ngơi tay, Frappel bảo Ike đi tìm phó quan nghĩ cách sắp xếp phân phát phần ăn cho mọi người.
Ike đáp lời, vừa hít trộm mùi thơm, vừa nhanh tay gửi tin nhắn cho phó quan.
Nguyên liệu đã chuẩn bị sẵn, Cordis rất nhanh hoàn thành nồi xào chim trắng thứ hai. Làm xong, cậu không khách khí, lấy hộp ra, xúc đầy hai hộp lớn, rồi tiện tay cho thẳng vào không gian trữ vật.
Cậu làm động tác đó tự nhiên đến mức chẳng khác gì việc bình thường, chẳng có mấy trùng có thể ung dung như vậy.
Nhưng nghĩ kỹ thì cũng đúng thôi, đồ ăn cậu nấu ra đáng giá chẳng kém gì “bảo vật” mà trùng khác cẩn thận cất giữ trong không gian.
Frappel nhìn cậu, thấy gò má Cordis ửng hồng, trên mặt lấm tấm mồ hôi. Với thể lực của quân thư, nấu một bữa ăn vốn chẳng đến mức mệt, nhưng đứng trong gian bếp ngập khói lửa thế này, ai mà không nóng nực khó chịu.
Cordis thì khác, làm xong món ăn lại càng đói hơn. Trong đầu cậu toàn nghĩ đến hai hộp thịt kia, chỉ muốn kéo Frappel trốn ra chỗ nào không ai thấy để ăn ngay cho đã. Cậu không ăn luôn ở đây chỉ vì còn cố giữ hình tượng trước đám quân thư xa lạ mà thôi.
“Ike, phần sau nhờ cậu lo. Tôi hứa cho ăn ngon, ngày mai tôi thực hiện.” Cordis vừa nói vừa chạm nhẹ lên vòng cổ, “Làm xong thì cậu với Reuel qua tìm tôi.”
Ike gật đầu liên tục. Cordis đã để lại phần cho anh ta, chỉ cần mau hoàn thành công việc là anh ta có thể quay lại ăn được.
Tuy căn cứ tạm thời này đơn sơ, nhưng vì không có vách ngăn cách mùi nên toàn bộ căn cứ đều ngửi thấy hương thơm lan tỏa. Tất cả quân thư đều biết đầu bếp trung úy làm món ăn siêu ngon của Z11 quân đoàn đang xuống bếp nấu nướng.
Ngửi thấy hương ấy, ai nấy đều phấn chấn. Dù chỉ uống dịch dinh dưỡng, nhưng chỉ cần ngửi mùi này thôi cũng thấy dễ chịu hơn hẳn.
Đến lúc xếp hàng nhận đồ ăn, phát hiện ngoài hộp dịch dinh dưỡng còn được thêm một phần đồ ăn nóng, các quân thư gần như không tin nổi, vui mừng đến suýt reo lên.
Ai có được đãi ngộ như bọn họ chứ , được tướng quân mang đầu bếp trưởng đến tận nơi cải thiện bữa ăn!
Hơn nữa món ăn này chưa từng xuất hiện trên diễn đàn nội bộ, chưa từng được những đồng đội “chỉ biết khoe hình đồ ăn ngon mà không chia sẻ” đăng lên. Lần này họ là trùng đầu tiên được nếm!
Đám quân thư vừa ăn vừa chụp góc này góc kia, vừa hít lấy hương thơm vừa cẩn thận ăn cùng dịch dinh dưỡng. Đồ ăn hiếm thế này, không ai nỡ ăn hết trong một lần.
Họ không biết bao lâu nữa mới hoàn thành nhiệm vụ ở Lục Tinh, không biết bao giờ mới được trở về ăn ở nhà ăn căn cứ Z11. Đại đa số chỉ biết ngày ngày phối hợp cùng các nghiên cứu viên, không rõ tiến độ nhiệm vụ, cũng chẳng có khái niệm về thời gian trở về.
Cho nên họ cực kỳ trân trọng để dành phần đồ ăn quý hiếm này, chuẩn bị sau này lúc phải uống dịch dinh dưỡng còn có thứ “cứu mạng”.
Chỉ có một vài quân thư tính tình nóng vội, vừa nhận được phần đã ăn hết sạch. Thậm chí còn l**m bóng cả hộp, khiến những đồng đội còn giữ lại lập tức hối hận vì không làm như vậy sớm hơn.
Cordis thì không biết rằng chỉ vì một bữa ăn, đám quân thư lâu nay chỉ biết nuốt dịch dinh dưỡng khổ sở này đã cảm động đến mức nào.
Cậu cùng Frappel mang hộp đồ ăn về văn phòng tạm thời, mở ra, lấy hai đôi chén đũa, rồi ngồi xuống ăn luôn.
Món chim trắng xào này, Cordis tự cho mình điểm không cao. Một là vì nguyên liệu chưa đủ hoàn chỉnh, hai là ăn mà không có cơm kèm thì vẫn thấy thiếu.
Kiểu món này hợp ăn với cơm, nếu có gừng để xào kiểu vịt cay, hương gừng sẽ nhạt đi, vị cay nồng và vị thịt lại hòa vào nhau, chỉ một lát gừng thôi cũng đủ khiến trùng khác muốn ăn hết cả bát cơm.
Còn thịt nấm thì mềm, ngấm đầy nước thịt, hương nồng mà không ngấy, vị ngọt thanh của nấm làm món ăn càng thêm tròn vị.
Cordis cầm chiếc chân chim, vừa gặm vừa chấm điểm trong đầu: thịt chim trắng to chắc, hơi dai vì loài này vận động quá nhiều, nhưng may mà răng Trùng tộc sắc, cắn xương xé thịt dễ dàng. Nếu không thì phải trừ điểm món này.
Tổng thể, chim trắng ngon hơn cả vịt và ngỗng, thịt không có mùi đặc trưng quá nặng, gia vị cũng vừa phải, hương vị đặc biệt.
Cordis tự nhận trong hoàn cảnh thế này mà được ăn một bữa thịt như vậy đã quá mãn nguyện, cậu cho món này đạt chuẩn.
Buông đũa xuống, cậu nhìn Frappel, hỏi: “Thấy ngon không?”
Frappel gật đầu, nhìn mấy khúc xương trơ trọi trên bàn: “Ngày mai đi bắt thêm vài con nữa chứ?”
Cordis cười híp mắt: “Không phải anh nói ở gần sông có cá sao? Ngày mai ăn cá đi!” Từ khi tới tinh tế Cordis còn chưa từng được ăn cá.