[Trùng Tộc] Khôi Phục Mỹ Thực Ở Thời Đại Tinh Tế

Chương 10

Lão Johan véo chòm râu của mình, trầm ngâm một lúc: “Biết thì có biết, nhưng các nông trường lớn quản lý nghiêm lắm, không đời nào bọn họ bán đồ ra ngoài.”

Huống hồ nhìn là biết cậu chỉ mua được chút ít, nông trường lớn cũng chẳng phí thời gian nói chuyện với cậu đâu.

Cordis hơi thất vọng.

Ike khoác vai cậu: “Mua không được thì thôi, đừng nghĩ nhiều. Vào quán rượu là phải ném hết phiền não đi.”

“Aiz…” Ngàn lời vạn ý hóa thành một tiếng thở dài. Cậu không cách nào tìm được sự đồng cảm của một quân thư đã uống dịch dinh dưỡng hơn hai mươi năm với mình, khó xử quá. “Uống đi.”

Ike cụng ly với Cordis, nâng niu nhấp một ngụm.

“Sao Reuel còn chưa tới?” Ike nhìn quang não. “Lâu thế rồi, đủ để anh ta qua nhà á thư bé nhỏ thân ái của anh ta cãi nhau mấy trận.”

Reuel vừa đến gần đã nghe Ike nói, lập tức choàng tay siết cổ anh ta, ghé tai nhẹ giọng hỏi: “Ike thân ái, cậu đang nói gì về tôi thế?”

Ike khổ sở giãy giụa, một lúc lâu Reuel mới buông. Anh ta quay đầu lại thấy khóe miệng Reuel đang cười, lập tức lúng túng, đứng bật dậy kéo ghế: “Mời, mời, các hạ Reuel ngồi.”

Lúc Ike lảm nhảm thì Cordis đã trông thấy Reuel đến. Thấy anh ta cười tủm tỉm, cậu cũng không nhắc Ike, không ngờ Ike lại phản ứng dữ vậy khi nhìn thấy anh ta.

Cậu quay đầu vẫy tay gọi lão bản râu xồm.

“Phiền lấy thêm một ly rượu.” Cordis chỉ vào ly của mình, ra hiệu lấy loại như cũ.

Lão Johan liếc Reuel một cái, vỗ vỗ máy tính tiền: “Nể mặt cậu.”

“Tính chung nhé.” Cordis nói nhỏ.

Lão Johan nhập thêm một lượt con số.

Cordis đưa quang não chạm vào máy, lập tức bị trừ 6000 tinh tệ. Cậu không nhịn được le lưỡi: rượu này đúng là đắt.

“Cordis, đâu phải gọi cậu ra để cậu mời bọn tôi uống.” Reuel không kịp ngăn, đành trừng Ike một cái.

Ike bị trừng oan, liền chuyển ngay 2000 tinh tệ vào quang não của Cordis: “Tiền còn chưa kiếm được mà đã tiêu bừa.”

Reuel cũng làm tương tự.

Cordis bất đắc dĩ: “Được thôi, đợi tôi kiếm được tiền sẽ mời lại.” Nhận bạn bè thì trước mặt bạn tốt không thể ra vẻ hào phóng giả.

Lão Johan đứng cạnh xem kịch, nhịn cười đặt ly rượu trước mặt Reuel: “Đám nhóc trùng trẻ đúng là tràn sức sống.”

Ba “nhóc trùng trẻ” đồng loạt 囧, nhìn thẳng lão bản râu xồm. May mà lão đùa xong thì vui vẻ đi tán gẫu với khách khác, không đứng quầy nữa.

Cordis cùng Ike, Reuel cụng ly, cùng uống một ngụm.

Reuel lục trong túi lớn, lấy ra một lon thiếc nhỏ đặt lên bàn.

“Này, cho cậu ít hạt giống.” Reuel ra hiệu Cordis mở xem. “Hôm qua tôi đã nói với Yaya, hôm nay em ấy cố ý chạy đến đưa cho tôi. Còn bảo muốn thêm quang não của cậu, sau này có gì cứ hỏi em ấy.”

Lọ được nhét đầy; bên trong là các gói hạt nhỏ đóng riêng cẩn thận, sơ lược đếm có hơn mười gói — hơn mười loại hạt giống thực vật khác nhau.

Cordis nâng chiếc lọ, mừng rỡ: “Cảm ơn Reuel. Chia sẻ liên lạc quang não của cậu ấy cho tôi nhé, tôi muốn tự cảm ơn.”

“Không cần khách sáo, bạn của Yaya không thích trồng trọt lắm. Về sau có ai để giao lưu, em ấy chắc vui chết.” Reuel nói bâng quơ, thao tác quang não đề cử số liên lạc của thân trùng nhà mình.

Anh ta không nhắc đến chuyện vì liên lạc với thân trùng mà bị thư phụ của Yaya-anh em của thư phụ anh ta — nắm cơ hội truy hỏi, cuối cùng anh ta chỉ có thể đồng ý lần nghỉ sau sẽ về nhà.

Nhà Reuel đều sinh sống ở vùng Z11 sa trùng, trưởng bối luôn quán triệt quan niệm mộc mạc: “Loại tiểu trùng nhà mình này, đừng mơ với tới Trùng đực Các hạ, chi bằng yên ổn dựng gia đình.” Trưởng bối thấy điều kiện trùng cái tạm ổn, chỉ cần tình cảm ổn định là có thể xin gen cộng đồng để dưỡng dục trùng con, cùng chia sẻ nguy hiểm và làm bạn với nhau.

Anh ta không chịu về nhà là vì không muốn gặp ông chú á thư giới thiệu trùng cái cho mình.

Vì Cordis, xem như anh ta đã hy sinh rồi.

Cordis chợt nhớ ra gì đó, quay sang Ike: “Ike, tôi còn tưởng cậu hẹn tôi ra ngoài là để bênh vực Frappel tướng quân cơ.” Đến quán rồi mà vẫn chưa nghe anh ta nhắc.

“A, cậu lại nhắc tôi rồi.” Ike ôm đầu. “Sao tướng quân chúng ta không phải là trùng tuyên truyền cho đợt tuyên truyền tuyển binh lần này chứ. Tướng quân của chúng ta anh dũng như vậy, lần này cũng là quân đoàn 8 của chúng ta lập công lớn nhất. Mỗi lần tính công huân cũng không ít phần chúng ta, nhưng cứ mãi không được đưa lên đầu.”

Lần này Ike kêu to đến mức phần lớn quân thư xung quanh đều nghe thấy, đồng loạt hừ lạnh một tiếng về phía bọn họ.

“Ai cũng biết, quân thư tinh vực 8 của chúng ta là loại mà các trùng khác không ưa nhất.” Tuy Reuel không kích động như Ike, nhưng cũng rất khó chịu.

Cordis im lặng nghe hai người phàn nàn. Cậu vốn bị kéo đến để cùng “than thở”, giờ đã bị Ike và Reuel quên béng.

Hai quân thư uống chưa được bao nhiêu rượu mà đã mắng mỏ như sắp say.

Trùng Hoàng là tổng chỉ huy tối cao, bên dưới có tám đại quân đoàn, mỗi quân đoàn quản một tinh vực. Z11 và các tinh cầu lân cận do quân đoàn thứ 8 quản, quân đoàn Z11 ở khu vực này cũng là đội quân phòng thủ biên giới mạnh nhất của tinh vực 8.

Tinh cầu ở tinh vực 8 đều cằn cỗi, ít tinh cầu thích hợp cư trú, tài nguyên sản xuất không nhiều, nhưng lại là quân đoàn nhận quân bị và tài nguyên nhiều nhất từ đế quốc, cũng vì thế mà ít được coi trọng.

Mỗi lần tuyên truyền tuyển binh đều chọn trùng từ các đại quân đoàn khác đưa lên. Tướng lĩnh thuộc quân đoàn 8 cho dù đối chiến tinh thú dũng mãnh oai vệ thế nào, thắng trận đẹp đến đâu, cũng chẳng được ra mặt.

Bề ngoài chỉ là một hoạt động tuyên truyền thần tượng do chính phủ phụ trách, nhưng bên dưới còn dính đến tỷ lệ ủng hộ của dân chúng và việc học viên quân giáo chủ động ghi danh phân phối…

“Cordis, bọn họ chính là không muốn để các tinh vực khác biết quân đoàn 8 của chúng ta lợi hại đến mức nào.” Ike giận đến đỏ cả mắt, như thể bị dồn nén một nỗi ấm ức to lớn.

“Nếu có thêm nhiều quân thư, nhiều thêm chút chiến lực, thì mỗi lần đối chiến tinh thú, chúng ta đã có thể bớt đi bao nhiêu mạng.” Reuel cũng trầm mặt. “Cũng sẽ không đến mức năm nào số trùng giải ngũ cũng xếp hạng nhất.”

Cordis là người từ nơi khác đến, nghe vậy không khỏi cảm thấy nặng lòng.

Lão Johan quay lại sau một vòng, nghe hai trùng trẻ oán giận liền bật cười. Ike và Reuel đồng loạt ném về phía ông ánh mắt bất thiện.

Lão Johan ho nhẹ, ngượng ngập rót hai ly rượu đưa qua như tạ lỗi: “Đừng nghĩ nhiều thế, mấy chuyện này phải để đám lão tướng trong quân đoàn lo.”

Ike cạn một hơi lớn, rượu trong chén nhỏ mà vẫn đậm, rượu lam thuẫn vẫn ngon. Anh ta bật cười: “Ngay cả lão Johan cũng bảo bọn tôi là mấy trùng nhãi con, chẳng trách không nhịn được mà phải mắng.”

“Chuẩn, nếu không phải đang ở quán của ông thì tôi đã mắng nổ tung cái đoạn phim tuyên truyền quân đoàn kia rồi.” Một quân thư lạ ngồi gần đó lớn tiếng phụ họa.

Đối diện là một quân thư mặt có vết sẹo dài, bật cười trầm thấp, chỉ tay về chỗ máy chiếu bị tắt trên tường: “Bằng không các cậu tưởng ai làm hỏng nó?”

Lão Johan trừng mắt: “Còn không phải do cái video chết tiệt kia à. Ông già ấy thà đền tiền cũng quyết đập máy chiếu của tôi.”

“A… bảo sao hôm nay quán yên tĩnh lạ thường.”

“Xuy ha ha ha, nhìn mặt lão Johan xem, tức như bị bóp cổ, tôi sướng quá.”

“Cứ tưởng các người không quan tâm cơ đấy.”

“Phi, chẳng phải năm nào cũng mắng đám lão già quân đoàn khác một trận. Cứ sống dai thế này, không mắng mệt mới lạ, phiền chết trùng.”

Hiếm khi Cordis thấy khung cảnh náo nhiệt đến vậy. Xung quanh bắt đầu ồn ào hẳn lên, phần lớn đều mắng đoạn tuyên truyền tuyển binh kia. Nghe giọng điệu, cậu đoán đa số bọn họ đều là quân thư giải ngũ từ quân đoàn Z11.

Trước đây cậu không nghĩ sâu, nhưng giờ biết rõ thân phận họ, lại nhớ đến những gương mặt trầm mặc trong phòng bệnh ngày nào, lòng cậu không khỏi nặng nề.

Ike mở quang não, đưa tới trước mặt Cordis: “Này này, xem đi, đây là một đoạn video cắt từ Bộ Hậu Cần của bọn tôi. Tướng quân của chúng ta ấy, vừa lợi hại vừa đẹp trai, gấp mấy lần cái video kia.”

Cordis phối hợp xem.

Chỉ nhìn cách biên tập đã thấy rõ điều quân bộ và hậu cần muốn thể hiện khác nhau thế nào. Trong video là vị tướng quân điều khiển cơ giáp chiến đấu với tinh thú, không lộ mặt. Cỗ cơ giáp ấy như có sinh mệnh, là một vũ khí sống thực thụ. Mỗi đòn đánh đều chuẩn xác chí mạng, dứt khoát như đang khắc họa giữa vũ trụ.

Cơ giáp xám bạc nhỏ bé giữa vòng vây tinh thú, sao trời cuồn cuộn làm nền, máu tinh thú làm mực, còn người điều khiển cơ giáp chính là họa sĩ.

Cordis xem mà lòng hoàn toàn trống rỗng, chỉ đọng lại cảm giác kính phục sâu sắc.

“Thế nào, tướng quân của chúng ta lợi hại chứ?”

Video kết thúc, Ike nóng lòng tìm sự đồng tình từ Cordis.

“Cực kỳ mạnh.” Cordis giơ ngón cái, rồi thuận miệng hỏi: “Có đẹp trai không?”

“Siêu đẹp trai!” Ike lập tức đáp, rồi hăng hái tìm ảnh lưu trong quang não, vừa lẩm bẩm: “Tuyệt đối không thua cái tên Gildur kia.”

Reuel thấy Ike lục loạn chậm chạp thì liền mở luôn kho lưu trữ của mình, chia sẻ cho Cordis: “Này, xem của tôi đi.”

Không ngờ một câu “đẹp trai không” lại khiến hai quân thư kích động đến vậy, Cordis đâm ra thật sự tò mò về Frappel tướng quân.

Sau khi mở ảnh, một gương mặt hiện ra trên màn hình — góc nghiêng lạnh lùng, đường nét gương mặt rõ ràng, mái tóc ngắn bạc sáng được chải ngay ngắn, đôi mắt xám lam sắc bén, môi mỏng khép chặt, toàn bộ bức ảnh mang cảm giác hoàn mỹ. Chỉ có chút tiếc là ảnh hơi mờ.

“Quả nhiên rất đẹp trai!” Cordis khẳng định ngay.

“Tiếc thật, lần trước khi tướng quân được trao huân chương, vì tôn trọng quy trình nên không bật chế độ thực tế ảo, nếu không giờ chúng ta đã được nhìn tận mắt tướng quân và các Trùng đực Các hạ rồi…” Ike thở dài đầy tiếc nuối.

“Cũng vì đề phòng những trùng như cậu đấy.” Reuel không bỏ lỡ cơ hội châm chọc.

Chọc Ike xong, anh ta quay sang giải thích với Cordis: “Bức hình này là khi Frappel tướng quân dự lễ kỷ niệm 500 năm trường quân đội số 8, có trùng hâm mộ tướng quân cắt riêng ra lưu lại. Bình thường trong các sự kiện quân sự, căn bản không được chụp ảnh.”

“Vậy nên mới biết cái video tuyên truyền của tướng quân Gildur kia, dù nói 80% thật cũng khó tin nổi.” Ike bĩu môi.

“Thứ mình không thích thì đừng để tâm, càng quan tâm càng tốn thời gian, rồi lại bực mình thôi.” Cordis chia sẻ bằng kinh nghiệm sống của mình. “Cứ làm điều mình muốn là được.”

“Có lý đấy.” Lão Johan không biết từ khi nào lại tiến đến, nghe nãy giờ liền xen vào, cười tủm tỉm: “Không ngờ trùng con trẻ như cậu có thể hiểu chuyện đến thế.”

Cordis vẫn mỉm cười. Ai bảo Trùng tộc có tuổi thọ trung bình hơn hai trăm năm, đến năm mươi mới bắt đầu lão hóa? Với một “ông trùng” như lão Johan, gọi cậu — chưa đến ba mươi lăm tuổi — là “trùng con” quả thật cậu không cách nào phản bác, cãi lại chỉ càng làm trò cười.

Thấy Cordis vẫn giữ nụ cười, lão Johan càng thấy thú vị. Ông cúi đầu lục lọi sau quầy, lấy ra một túi nhỏ đã niêm phong, rồi tìm một cây bút, nhanh nhẹn viết xuống một dãy ký hiệu.

Cordis nhìn món đồ đặt trước mặt mình, lại ngẩng lên nhìn ông.

“Cậu có thể đến chỗ này hỏi thử, biết đâu họ sẵn lòng bán cho cậu.” Lão Johan nhét mảnh giấy ghi địa chỉ vào tay Cordis, rồi ngồi xuống ghế của mình, cầm bình rượu, thong thả uống tiếp.

Đèn quán phản chiếu ánh vàng, Cordis khẽ mỉm cười, khóe môi không kìm được cong lên. Cậu nắm chặt mảnh giấy, như thể sợ mất đi tia hy vọng này.

Reuel cảm nhận rõ niềm vui đang tỏa ra từ Cordis, liền huých nhẹ Ike, dùng ánh mắt hỏi nhỏ — hai người họ đang nói gì mà khiến cậu ta phấn khởi đến vậy?

Ike tóm tắt qua, khó hiểu nhỏ giọng thì thầm với Reuel: “Chẳng lẽ Cordis còn chưa ổn chỗ nào sao? Sao cậu ấy lại nghĩ đến chuyện muốn ăn đậu đất.”

“Lão Johan đưa cho cậu ấy chắc là chỗ có thể mua được đậu đất.” Reuel nghĩ ngợi: “Giờ Cordis còn yếu, qua bên đó phải chú ý an toàn đấy.”

Vẻ ủ rũ trên mặt Ike cũng thu lại.

Đúng là vậy.

Phải bảo vệ trùng bạn hơi yếu ớt này thế nào đây?

Lúc rời đi, bọn họ vẫn còn rất tỉnh táo. Lão Johan nói lần sau lại đến, nhìn theo họ bước ra khỏi quán.

Cordis nhìn hàng đèn hiệu ngoài phố đã đồng loạt sáng, trong lòng nổi lên ý muốn dạo một vòng.

“Đi một chút chứ? Vẫn còn sớm.” Reuel nhìn ra ý của cậu.

Thế là ba trùng cùng nhau đi dạo dọc con phố.

Trên con đường này có mấy quán rượu. Cordis thấy vài nơi người ta đánh nhau ngay trước cửa, còn có trùng bị ném thẳng từ trong tiệm ra ngoài. Đám trùng cái đứng xem cười cợt, cười xong bỗng dưng bị kéo vào oán khí, thế là cũng lao vào ẩu đả.

“Quán Lão Johan đúng là trong sạch khác đời.” Cordis đã thuần thục né mấy cửa tiệm treo đèn con- loại này đa số là quán rượu, đến gần dễ bị trùng quá khích lôi kéo đánh nhau chung.

“Ha ha, chẳng ai dám gây sự ở chỗ ổng, trừ khi mang sẵn tinh tệ để đền.” Ike trêu.

“Phía trước có tiệm sửa chữa, biết đâu moi được vài món đồ hữu dụng, có muốn ghé không?” Reuel hỏi.

Cordis rất sẵn lòng.

Ba người đi tới một cửa hàng hơi thấp.

Đèn trong tiệm hơi mờ, một á thư gầy nhỏ ngồi sau quầy. Nghe tiếng người vào, cậu ta ngẩng mắt liếc bọn họ một vòng, lạnh nhạt rồi cúi xuống bận việc trong tay.

Ba quân thư cao lớn bước vào làm cửa hàng càng chật.

Cordis quan sát dãy kệ trưng bày. Hai kệ kính trong suốt càng làm không gian chật hơn; trên đó bày đủ loại vũ khí vừa nhìn đã thấy công nghệ cao, bảng giá sáng choang khiến cậu biết mình mua không nổi.

Ike và Reuel vừa vào đã liếc thấy món mình muốn trên kệ, đứng dán mắt không rời.

Cordis không rành lắm mấy thứ vũ khí ấy, đi lướt qua, tới góc phòng, thấy bày một ít vũ khí “thường” lẫn lộn: đao, kiếm, chủy thủ, còn có roi, chùy, lưỡi sáng bóng làm Cordis hoa mắt.

“Cần gì không?” Không biết từ khi nào, chủ tiệm đã đứng cạnh Cordis.

Cordis quay lại. Chủ tiệm lùn hơn cậu, cậu phải cúi đầu mới nhìn rõ. Sắc mặt cậu ta tái, mắt rất sắc; nhưng khi ánh mắt chuyển sang vũ khí lạnh, lại trở nên dịu đi.

Cordis đoán hẳn là chủ tiệm rất mê vũ khí lạnh. Nếu đã nghĩ cậu cũng thích mà cậu lại làm chuyện khác, có khi cậu ta sẽ mất hứng?

“Mấy món này thật tốt, tiếc là tôi giải ngũ rồi, không dùng được chúng để đối phó tinh thú.” Cordis mỉm cười nói khéo.

Chủ tiệm nhìn cậu bằng ánh mắt kỳ lạ: “Vốn dĩ chúng đâu dùng để đánh tinh thú.”

Cordis: cố gắng mỉm cười.jpg

“À… tôi bị mất trí nhớ sau khi rời chiến trường, không hiểu rõ mấy thứ này lắm.” Cordis nói thẳng.

Chủ tiệm: “… Cậu có nhìn trúng món nào không? Tôi có thể bớt cho.”

Cordis bật cười, nghĩ một lát: “Tôi muốn đặt làm vài dụng cụ cắt gọt, nhưng không phải để chiến đấu. Ở đây làm được không?”

“Được, tiền trao cháo múc. Tôi không quản khách dùng công cụ làm gì.” Chủ tiệm nói rõ.

“Tốt, để tôi vẽ mẫu.” Cordis cố giữ vẻ nghiêm túc.

Chủ tiệm dẫn cậu về quầy. Hai người kết nối quang não. Cordis dựa vào ký ức vẽ mấy món dụng cụ nhà bếp, rồi gửi cho chủ tiệm.

Không thể phủ nhận, quang não dùng cực tiện: chỉ cần trong đầu có hình ảnh chi tiết là có thể vẽ ra bức họa chân thực.

Chủ tiệm xem bản vẽ, nhíu mày suy nghĩ, cuối cùng gật đầu: “Đơn giản. Tính tiền vật liệu là được.”

“Ngài xem có chỗ nào tinh chỉnh tốt hơn không?” Cordis kỳ vọng hỏi.

“Nó quá nguyên thủy, tôi không đổi được.” Sắc mặt chủ tiệm lạnh nhạt trở lại.

Vì món đặt làm quá lạ, bán cho ai cũng khó, Cordis thanh toán trước 50%, hẹn khi xong sẽ quay lại lấy.

Ike và Reuel thấy Cordis nói chuyện với chủ tiệm khá hợp, bèn chăm chú chọn vũ khí của mình; lát sau mỗi người cầm một món vừa ý trở lại.

Thấy Cordis trả tiền, Ike tò mò cậu mua gì.

“Vài món lặt vặt, sau này các cậu sẽ biết.” Cordis chớp mắt bí ẩn.

Hai người nghe thế cũng không hỏi thêm, lần lượt mang vũ khí đi thanh toán.

Trả tiền xong, họ cùng rời cửa hàng. Ra ngoài, không khí như tươi hơn; lần đầu Cordis cảm thấy có chút tự hào vì chiều cao của mình.

Trước nay trùng cái quanh cậu đều cao hơn, kiến trúc gì cũng to lớn, nên cậu không để ý. Vào cái cửa hàng thấp bé này mới thấy chiều cao cũng đem lại cảm giác khác.

“Ike, mấy vũ khí các cậu mua có dễ dùng không?” Cordis nghĩ lần sau đến sẽ mua một món mình có thể sử dụng. Hai ngày tới cậu định thử luyện thể năng trong khu cư trú, xem dùng loại vũ khí nào phát huy lực tốt nhất.

“À, dễ lắm, nạp năng lượng xong là bắn được.” Ike nắm vũ khí năng lượng ánh sáng vung vẩy: “Tôi nghe nói ông chủ á thư này sửa vũ khí rất giỏi. Mua về dùng lúc huấn luyện, tiết kiệm được nửa tiền đấy.”

“Cordis, loại mang theo người tôi khuyên cậu nên dùng máy phát laser cỡ nhỏ.” Reuel nghĩ một lúc. “Mấy thứ trong quân đoàn ngoài kia không bán đâu. Cậu vẫn nên vào phòng huấn luyện thử trước, thấy hợp rồi hãy mua.”

“Tôi cũng tính vậy.” Cordis cười gật đầu.

Reuel tiện thể giới thiệu sơ qua các phòng huấn luyện gần quân đoàn. Tinh cầu Z11 toàn dân toàn binh, nên nơi trang bị vũ khí cho luyện tập, chịu được lực công kích của trùng tập thật không ít.

Nơi Cordis có thể đến tập gần nhất là phòng huấn luyện trong khu cư trú, tiếp theo là phòng huấn luyện khu gia đình quân thư.

Ike nhiệt tình mời cậu sang khu gia đình quân thư; ở đó có nhiều trùng nhãi con sinh hoạt nên cấp độ và cường độ trang bị của phòng huấn luyện càng toàn diện.

Họ quay về. Trên đường có rất nhiều quân thư cao lớn qua lại, càng về tối phố càng náo nhiệt.

Ike và Reuel dự định đưa Cordis về khu cư trú trước. Lần này họ không la cà, đi khá nhanh, thoắt cái đã về trước quán Lão Johan.

Như lúc đến, Cordis lại ngồi ghế sau chiếc xe máy điện cổ của Ike.

Phương tiện của Reuel giống xe trượt scooter, đứng lên nắm tay lái là chạy, thân xe tỏa ánh lam nhạt, đi song song với xe máy điện trên đường.

Cordis nghiêng đầu né luồng gió tạt vào mặt, nhìn tóc Reuel không hề xao động, bỗng thấy thích chiếc scooter của anh ta.

Xe máy điện dừng trước cổng khu cư trú, Cordis chào tạm biệt Ike và Reuel.

“Ngày kia sang nhà tôi chơi nhé. Tôi mới chuyển đến đây, chỉ có hai cậu là bạn, coi như đến ‘sưởi ấm phòng’.” Cordis gửi lời mời.

Ike và Reuel đều đồng ý. Hai trùng tộc không biết “ấm phòng” nghĩa là gì, nhưng ghé qua lúc tan ca cũng không phí thời gian, họ cũng vui lòng chăm sóc người bạn mới này nhiều hơn.