Trùng Sinh Sáu Lần Chỉ Để Cứu Em

Chương 4

Tôi đang định lên tiếng hỏi thì Lăng Ngạn cũng ghé sát vào, nhíu mày: "Có điểm thi học kỳ rồi à?"

Lăng Duật "vâng" một tiếng, giọng mũi đặc quánh. Mẹ dịu dàng an ủi: "Chỉ là một kỳ thi thôi mà, mới năm nhất thôi, lần sau cố gắng là được."

Cá Ngừ Vượt Đại Dương

Nhưng Lăng Duật bỗng ngẩng phắt đầu lên, nước mắt rơi lã chã: "Nhưng mà, chỉ thiếu một chút nữa thôi là con được đứng Nhất rồi."

Cậu ta khựng lại, ánh mắt nhìn thẳng vào tôi: "Lăng Trạch, không phải cậu đã hứa với tôi là sẽ nhường, để kỳ này tôi đứng Nhất sao? Cậu đã chiếm đoạt mười chín năm cuộc đời của tôi, tôi chỉ muốn làm lớp trưởng học tập một học kỳ thôi, cậu cũng không chịu sao?"

Bầu không khí trên bàn ăn lập tức đóng băng. Tôi buông đũa xuống, mấp máy môi muốn giải thích nhưng lại chẳng biết phải mở lời thế nào. Tôi thực sự đã nhường rồi. Môn chuyên ngành cuối cùng đó, tôi đã bỏ trống không làm ba câu hỏi lớn. Nhưng tôi không ngờ điểm số của cậu ta lại còn thấp hơn cả tôi.

Thấy tôi im lặng, Lăng Duật càng khóc dữ dội hơn, tiếng thở dốc cũng dần dồn dập. Mẹ cuống quýt vuốt ve lưng cậu ta: "Tiểu Duật con đừng vội, đừng vội, hít thở từ từ thôi..."

Ba thì cau c.h.ặ.t mày nhìn tôi gắt gỏng: "Lăng Trạch, chuyện con đã hứa với Tiểu Duật, sao lại nuốt lời hả?"

Sắc mặt Lăng Ngạn cũng sa sầm xuống. Anh lườm tôi, giọng điệu tràn ngập ý trách cứ: "Lăng Trạch, em hiếu thắng đến mức đó sao? Em đã hưởng hết mọi điều tốt đẹp bao nhiêu năm qua rồi, nhường cậu ta một lần thì có làm sao?"

Tôi ngẩn người tại chỗ. Trái tim như bị một bàn tay lớn bóp nghẹt, ngột ngạt đến mức không thở nổi. Tôi cuống cuồng giải thích: "Em nhường rồi, em thực sự đã nhường rồi mà!"

"Nhường?" Lăng Ngạn đột nhiên bước tới, tóm c.h.ặ.t lấy cánh tay tôi, lôi tuột tôi đến trước mặt Lăng Duật: "Vậy tại sao cậu lại đứng Nhất, còn em ấy đứng Nhì? Cậu tự nhìn xem em ấy đang khó chịu đến mức nào rồi kìa!"

Tôi loạng choạng một cái, cố đứng vững rồi ngước lên nhìn anh.

"Xin lỗi em trai tôi mau!" Lăng Ngạn quát lớn.

Tôi đỏ hoe mắt nhìn anh. Tâm trạng kích động làm căn bệnh tái phát, các đầu ngón tay ngón chân bắt đầu đau nhói lên từng hồi. Môi tôi run bần bật suốt nửa ngày trời nhưng không thốt ra nổi một chữ, trong lòng chỉ còn lại một mảnh hoang tàn.

Lăng Duật ngồi trên ghế co giật: "Ba mẹ ơi, con không trách Lăng Trạch đâu, con chỉ thấy khó chịu thôi... Rõ ràng cậu ấy đã hứa với con rồi mà..."

Ba người họ xoay quanh Lăng Duật như chong ch.óng. Thế nhưng, tôi lại bắt gặp một tia xảo quyệt lướt qua trong mắt cậu ta. Hóa ra việc đón tôi về không phải vì muốn tôi trở lại cái nhà này, mà là để bày sẵn cái bẫy này chờ tôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tôi nhếch môi cười lạnh, rũ bỏ hết thảy những cảm xúc kìm nén bấy lâu nay ra ngoài: "Năng lực không bằng người thì tự mà cố gắng! Nếu khóc lóc có tác dụng thì cậu khóc c.h.ế.t luôn đi cho rồi!"

Tiếng khóc của Lăng Duật bỗng khựng lại. Ba người đang vây quanh cậu ta đều sững sờ.

Ba đập mạnh xuống bàn, đứng phắt dậy chỉ tay vào mặt tôi mắng c.h.ử.i: "Sao tao lại nuôi ra một thứ ăn cháo đá bát như mày chứ, đúng là loại làm ơn mắc oán, sinh ra xương tủy đã hèn hạ rồi!"

Tôi hít một hơi thật sâu, hừ lạnh một tiếng: "Tùy các người muốn nghĩ thế nào thì nghĩ, từ nay trở đi tôi và nhà họ Lăng không còn bất kỳ quan hệ nào nữa." Nói xong, tôi cầm lấy bộ áo mưa trên bàn, quay người bước thẳng ra ngoài.

"Lăng Trạch, cậu đứng lại đó cho tôi!" Lăng Ngạn hét lên ở phía sau.

Tôi không quay đầu lại. Khoảnh khắc đẩy cửa bước ra, gió mưa bên ngoài lập tức xối xả ập vào. Tôi c.ắ.n c.h.ặ.t răng, mặc chiếc áo khoác của bộ áo mưa vào, còn chưa kịp mặc quần thì Lăng Ngạn đã đuổi theo, túm c.h.ặ.t lấy cánh tay tôi: "Tôi đã cho phép cậu đi chưa? Vào xin lỗi Tiểu Duật ngay!"

Tôi ra sức giãy giụa, các đầu ngón tay ngón chân càng lúc càng đau dữ dội: "Dựa vào đâu mà tôi phải xin lỗi? Cậu ta thi không bằng tôi thì liên quan gì đến tôi chứ!"

"Cậu!" Lồng n.g.ự.c Lăng Ngạn phập phồng kịch liệt. Anh ghì c.h.ặ.t lấy tôi, lôi tuột tôi ra phía sân vườn.

Những phiến đá xanh trong sân vừa cứng vừa trơn trượt. Tôi mấy lần muốn giãy ra nhưng lại bị anh đẩy một cái, cả người ngã nhào vào vũng bùn nước bên cạnh bồn hoa.

Tôi chật vật định bò dậy, nhưng anh đã lấy dây thừng ra trói c.h.ặ.t t.a.y chân tôi lại, độc ác thắt một nút c.h.ế.t: "Đã bướng bỉnh như vậy thì hôm nay tôi phải dạy dỗ lại cái tính này của cậu mới được!"

Sợi dây thừng siết rất c.h.ặ.t. Tôi bị vứt nằm chơ vơ trên đất, nước mưa không ngừng trút xuống người, chẳng mấy chốc cả thân hình đã ướt đẫm. Lớp vải dính c.h.ặ.t vào da thịt, kích ứng lên những đốm xuất huyết chưa lành. Tay chân tôi tê dại hoàn toàn, cơn đau âm ỉ lan rộng từ trong xương cốt, vừa lạnh vừa đau.

Toàn thân tôi run rẩy cầm cập. Ngay sau đó, một cơn đau quặn thắt từ vùng bụng ập đến, tôi theo bản năng cuộn tròn người lại, ngã gục trên nền đất.

Nhìn bóng lưng Lăng Ngạn đi vào trong nhà, tôi yếu ớt khóc nghẹn: "Thả tôi ra..." Đau quá... Thực sự đau quá rồi. Tôi đầu hàng rồi. Tôi cầu xin anh cởi trói cho tôi, tôi nhất định sẽ xin lỗi Lăng Duật thật đàng hoàng. Nhưng mà đau quá, đau đến mức tôi không thể thốt lên nổi một câu trọn vẹn.

Ánh đèn trong biệt thự sáng choang. Qua lớp cửa kính sát đất, tôi có thể nhìn thấy rõ mồn một khung cảnh trong phòng khách. Mẹ đang ôm Lăng Duật, nhẹ nhàng vỗ về từng chút một. Ba đứng bên cạnh, chân mày giãn ra, gương mặt rạng rỡ nụ cười. Còn Lăng Ngạn thì đang bày trò trêu chọc cho cậu ta vui.