Trùng Sinh Bên Cạnh Thiếu Gia Nhà Giàu

Chương 5

15

Theo lời kể của Phó Ôn Từ, lần anh bị bỏ thuốc trong khách sạn đó, tập đoàn Phó thị vừa bị một đối tác cuỗm mất gần như toàn bộ dòng tiền.

Ông cụ Phó tức đến mức phải nhập viện.

Mà vị bác sĩ duy nhất trong nước có thể phẫu thuật cho ông đúng lúc lại ra nước ngoài giao lưu học thuật.

Phó Ôn Từ đã đặt vé máy bay tối hôm đó, vốn định thay quần áo ở khách sạn rồi trực tiếp bay đi gặp bác sĩ.

Khi ấy, chủ tịch của một tập đoàn ở tỉnh khác chủ động tìm tới anh, nói có thể cho Phó thị vay 2 tỷ, nhưng điều kiện là anh phải cưới con gái ông ta.

Phó Ôn Từ từ chối.

Thiên kim nhà đó cảm thấy mất mặt nên lén bỏ thuốc anh.

Anh dùng chút lý trí cuối cùng đuổi cô ta đi.

Không ngờ tôi lại xuất hiện.

Nhưng đêm đó cũng không phải lần đầu anh gặp tôi.

Lần đầu tiên anh gặp tôi là ở quán bar nơi tôi làm thêm.

Khi ấy có một vị khách nam trêu ghẹo đồng nghiệp của tôi, nói cô ấy “mềm mại như nước”.

Đồng nghiệp đỏ mặt tới mức sắp nhỏ máu mà không biết phải đáp trả thế nào.

Tôi vừa bưng rượu lên vừa cười nói:

“Lời này của ngài Lâm chưa chính xác lắm.”

“Trong cơ thể phụ nữ trưởng thành lượng nước chỉ khoảng 60%, còn đàn ông trưởng thành lại lên tới 75%. Nói như vậy thì đàn ông mới giống làm từ nước hơn, ngài thấy có đúng không?”

Khi đó, Phó Ôn Từ cũng ở trong phòng bao ấy.

Vì đắc tội với ngài Lâm nên quản lý định đuổi việc tôi ngay tại chỗ.

Là Phó Ôn Từ lên tiếng giúp tôi một câu.

Quản lý mới không sa thải tôi.

Nhưng sau đó tôi vẫn nghỉ việc.

Vì lúc ấy tôi đã nhận được offer của tập đoàn Phó thị.

Chỉ là từ sau lần đó…

Như thể cánh cổng số phận được mở ra.

Anh thường xuyên tình cờ gặp tôi.

Hẹn người khác ở quán cà phê, tôi là phục vụ.

Ở sân golf, tôi là caddy.

Đại loại như vậy.

Sau đêm đó, Phó Ôn Từ liền ra sân bay.

Đợi tình trạng của ông cụ Phó ổn định lại, anh muốn đi tìm tôi, nhưng lại phát hiện mình không biết tôi tên gì.

Bởi vì tôi chỉ tới khách sạn giao đồ, hoàn toàn không làm bất kỳ đăng ký nào.

Anh đã tới những nơi trước kia từng gặp tôi để hỏi thăm.

Kết quả phát hiện tên tôi đăng ký đều là giả.

Nhưng…

Anh nhớ gương mặt tôi.

Chỉ là mãi vẫn không tìm được tôi.

Tôi sững sờ.

Phó Ôn Từ nhớ mặt tôi, vậy mà kiếp trước Triều Lê Lê vẫn có thể mạo danh tôi…

Cuối cùng tôi cũng hiểu ra.

Khó trách khi đó Triều Lê Lê vội vàng đuổi tôi khỏi Phó thị như vậy.

Khó trách cô ta khắp nơi chèn ép tôi, khiến tôi không thể sống nổi ở thành phố A.

Khó trách dù tôi đã quay về quê, cô ta vẫn không chịu buông tha, nhất quyết muốn tôi ch/ết mới thôi.

Triều Lê Lê chính là muốn anh vĩnh viễn không tìm được tôi.

Hơn nữa…

Rất có thể Triều Lê Lê cũng không biết chuyện Phó Ôn Từ nhớ mặt tôi.

Nếu không, sau khi trùng sinh cô ta sẽ không ngu ngốc tới mức tiếp tục chạy tới mạo danh tôi nữa.

16

Lần nữa nghe được tin về Triều Lê Lê là trên bản thông báo nền xanh chữ trắng của công an thành phố A.

Gần đây chiến dịch truy quét m** d*m được tăng cường, nhiều ổ m** d*m đã bị triệt phá.

Trong đó có một cô gái b*n d*m hoạt động tự phát, giá rẻ đến mức khiến người ta kinh ngạc.

Mỗi lần chỉ cần 50 tệ.

Lại còn rất xinh đẹp.

Trên kênh pháp luật, tôi nhìn thấy Triều Lê Lê với khuôn mặt bị làm mờ mosaic, thân hình gầy sọp đến mức không còn ra dáng người.

Cô ta bị phạt 5 năm 6 tháng tù.

Kiếp trước cô ta hại tôi thảm như vậy, sao tôi có thể để cô ta dễ dàng ngồi tù cho xong chuyện được.

Tôi đặc biệt thuê luật sư cho cô ta, giúp cô ta được bảo lãnh ra ngoài.

Ngày cô ta được thả, chính tôi là người tới đón.

Vừa nhìn thấy tôi, cô ta như gặp ma.

“Lục Thanh Ca, sao cô lại tốt bụng tới mức giúp tôi?”

“Tốt bụng?” Tôi bật cười.

“Cô đang đùa gì thế? Tôi là muốn tiễn cô xuống địa ngục đấy, Triều Lê Lê.”

“Cô còn chưa biết nhỉ? Cha mẹ cô đã bán cô cho nhà họ Lưu rồi.”

Nhà họ Lưu…

Chính là gia đình mà kiếp trước tôi từng gả vào.

Kiếp trước cha mẹ tôi có thể nhận tiền của Triều Lê Lê, đương nhiên cha mẹ của cô ta cũng có thể nhận tiền tôi rồi.

Triều Lê Lê như phát điên, mắt đỏ ngầu lao về phía tôi.

Nhưng bị vệ sĩ ngăn lại.

Cho tới lúc bị kéo hẳn lên chiếc xe tải nhỏ, cô ta vẫn còn gào thét chửi rủa tôi trong tuyệt vọng.

Mà tôi cũng cuối cùng hiểu ra.

Hóa ra kiếp trước, dù Phó Ôn Từ biết cô ta đang mạo danh tôi, anh vẫn không vạch trần, vẫn đối xử với cô ta như ân nhân.

Chỉ có một điều….

Phó Ôn Từ từ đầu tới cuối đều không chịu chạm vào cô ta.

Cho nên cô ta mãi mãi không thể mang thai.

Cũng vì thế mà cô ta càng thêm hận tôi.

Tôi chỉ thấy nực cười.

Điều tôi không ngờ là…

Triều Lê Lê lại trốn thoát.

Tôi bỏ ra không ít tiền đi dò hỏi khắp nơi mà vẫn không tìm được tung tích cô ta.

Cho tới khi tin cả nhà cha mẹ nuôi tôi ch/ết thảm truyền tới.

Lúc này tôi mới biết…

Thì ra Triều Lê Lê đã chạy tới nhà tôi.

Cô ta dụ dỗ anh trai nuôi của tôi, muốn lợi dụng cặp cha mẹ nuôi b**n th** kia để trả thù tôi.

Nhưng lại không ngờ chính mình mới là kẻ bị kéo xuống địa ngục.

Mức độ b**n th** của bọn họ vượt xa sức tưởng tượng của cô ta.

Những thủ đoạn tra tấn người khác, bao năm nay bọn họ đã luyện tới mức thành thục.

Cô ta bị đánh đập tới mức không chịu nổi nữa.

Đêm đó, chờ lúc bọn họ ngủ say, cô ta dùng búa đập nát đầu họ.

Cũng ngay trong đêm ấy, người nhà họ Lưu tìm tới cửa, trói cô ta mang đi.

Một kẻ giết người…

Đã không còn nhân quyền gì nữa.

Bọn họ muốn làm gì cũng được.

Không lâu sau, công ty dược phẩm của nhà họ Lưu bị điều tra vì bán thuốc giả, cuối cùng phá sản đóng cửa.

Lúc cảnh sát tìm được Triều Lê Lê, cô ta chỉ còn thoi thóp một hơi cuối cùng.

Toàn thân đầy mỡ thừa.

Gương mặt xinh đẹp mà cô ta luôn tự hào lúc này cũng bị lớp mỡ chèn ép tới biến dạng.

Hoàn toàn không còn nhìn ra dáng vẻ ban đầu nữa.

Cô ta được cấp cứu đưa vào bệnh viện.

Cuối cùng…

Không thể sống mà bước ra khỏi phòng phẫu thuật.

17

Khi tôi mang thai, Phó Ôn Từ từng muốn tổ chức bù cho tôi một hôn lễ thật long trọng.

Nhưng tôi từ chối.

Mang thai quá vất vả, tôi chỉ muốn nằm yên.

Sau khi sinh con, anh lại nhắc tới lần nữa, nhưng tôi vẫn từ chối.

Lý do là con còn quá nhỏ.

Mãi tới khi Phó Mộc Thần tròn hai tuổi, chúng tôi mới chính thức tổ chức hôn lễ bù.

Trong hôn lễ, MC yêu cầu chúng tôi thổ lộ chân tình với đối phương.

Ngày hôm đó, tôi cầm micro, chăm chú nhìn vào mắt Phó Ôn Từ.

“Phó Ôn Từ, em không biết anh có tin vào tình yêu từ cái nhìn đầu tiên hay không.”

“Nhưng em tin.”

“Những lần liên tiếp gặp nhau giữa chúng ta không phải là trùng hợp.”

“Việc em vào làm ở Phó thị cũng không phải trùng hợp.”

“Hôm đó ở quán bar em cũng không hề đi nhầm phòng. Khi đi ngang qua cửa, em vừa lúc nhìn thấy cô thiên kim nhà tài phiệt kia khóc chạy ra ngoài, em vô tình quay đầu nhìn một cái… rồi nhìn thấy anh.”

Kiếp trước tôi không chủ động tìm Phó Ôn Từ, bởi vì phần “ân tình” ấy vốn đã không thuần khiết.

Tôi không muốn dùng ân nghĩa để đổi lấy thứ gì.

Sau khi trùng sinh, tôi đã chờ suốt cả đêm ở cục dân chính.
Sợ hôm sau anh sẽ không tới.

Sợ bị người khác cướp mất trước.

So với báo thù…

Điều tôi càng không muốn hơn là bỏ lỡ anh.

Ngày hôm đó, giữa tiếng reo hò cổ vũ của mọi người, Phó Ôn Từ vừa xúc động vừa run rẩy hôn tôi.

Còn tôi mỉm cười thật ngọt ngào.

Cuối cùng…

Tôi cũng đã được như ý nguyện.

Kết thúc truyện.