Trùng Đực Tham Gia Show Hôn Nhân Chiếm Trọn Spotlight

Chương 9

Thời gian nghỉ ngơi kế tiếp, không biết Yilt là vì mải quét dọn phòng ở trên lầu hay là vì nguyên nhân nào khác, mà vẫn luôn không xuống dưới.

Phù Lăng Thần thì ở lại phòng khách, hai trùng giống như âm thầm ăn ý, kẻ trên trùng dưới, mỗi trùng chiếm một nơi, chẳng ai bước vào địa bàn của ai.

Thế nhưng một giờ nghỉ ngơi cũng rất nhanh trôi qua.

Trước khi kết thúc chỉ còn một phút, Yilt như thể đã căn đúng giờ mà bước xuống từ lầu hai.

Phù Lăng Thần vùi đầu vào quang não, làm như không hề phát hiện Yilt đã đến.

Khi trợ lý tổ tiết mục tới tìm họ, cảnh tượng nhìn thấy là Phù Lăng Thần và Yilt lặng lẽ ngồi trên sofa trong phòng khách, một trùng cắm cúi nghịch quang não, một trùng ngồi thẳng tắp như đang suy nghĩ chuyện hệ trọng. Bầu không khí yên tĩnh đến mức có phần quỷ dị.

Trợ lý: ??? Khí tràng này hình như quá mạnh, bản thân có chút sợ.

Thấy trợ lý tới, Yilt lên tiếng phá vỡ sự yên tĩnh trong phòng khách, hỏi: “Tổ tiết mục có an bài gì sao?”

Trợ lý gật đầu: “Đạo diễn Gia Lan mời mọi người tập trung ở bãi đất trống bên ngoài.”

Khi Phù Lăng Thần và Yilt ra ngoài, ba tổ khách quý khác đã có mặt, tổ tiết mục cũng đã mở lại phát sóng trực tiếp.

Từ đầu đến giờ, Phù Lăng Thần và Yilt trong livestream luôn giữ trạng thái tình cảm nhạt nhẽo, nên các khách quý khác cũng chẳng nhận ra sự vi diệu trong không khí giữa hai trùng lúc này.

Đạo diễn Gia Lan nhìn mấy trùng đực, nói: “Các vị, bây giờ đã là sáu giờ chiều, hẳn là mọi người đều bắt đầu thấy đói bụng rồi?”

Colin gật đầu. Vừa ra ngoài cậu đã chú ý tới chiếc bàn dài sau lưng đạo diễn, trên đó bày đủ loại nguyên liệu nấu ăn. Colin tò mò hỏi: “Tổ tiết mục định chuẩn bị bữa tối cho chúng tôi sao?”

Đạo diễn cười lắc đầu: “Bữa tối hôm nay cần chính các vị khách quý tự tay làm.”

Ban đầu Colin nghe xong cũng không thấy gì, dù sao Nickel nhà cậu nấu ăn rất giỏi. Nhưng sau khi nghe đạo diễn bổ sung rằng bữa tối phải do các trùng đực nấu một mình, cậu liền sợ ngây người: “Đạo diễn, ta có nghe nhầm không, hay là ngươi nói sai?” Để trùng đực vào bếp, cậu không dám chắc sẽ làm ra được thứ gì ăn được!

Đạo diễn mỉm cười: “Colin các hạ, ngài không nghe nhầm, ta cũng không nói sai. Bữa tối nay xác thực phải do trùng đực các ngài tự mình xuống bếp nấu cho thư quân của mình. Còn nguyên liệu nấu ăn, tổ tiết mục đã chuẩn bị đầy đủ. Dù các ngài cần gì, chúng ta cũng có thể cung cấp.”

Mond cau mày. Hắn và Mannie lớn lên bên nhau từ nhỏ, đương nhiên biết xưa nay Mannie chưa từng đặt chân vào bếp.

Mond lên tiếng: “Đạo diễn, để cho thư quân nấu chẳng phải tốt hơn sao? Trước giờ xác trùng đực đều chưa từng vào bếp, giờ bắt họ đột nhiên xuống nấu cơm, chẳng phải cố tình làm khó sao?”

Yilt nghe vậy, khóe mắt lén nhìn về phía Phù Lăng Thần đứng bên cạnh.

Trùng khác hắn không rõ, nhưng hắn từng tận mắt thấy hùng chủ xuống bếp. Lần đầu tiên chứng kiến, hắn thực sự bị kinh ngạc. Nhưng xem thêm vài lần, hắn dần quen với cảnh đó. Hơn nữa, không thể không nói, dù bản thân từng được huấn luyện nấu ăn trong trường, tay nghề của hắn vẫn kém xa so với hùng chủ tự học.

Yilt tự nhận mình không mấy quan tâm đến chuyện ăn uống, nhưng ở quân bộ, hắn lại thường xuyên nhớ đến hương vị tay nghề nấu nướng của Phù Lăng Thần.

Lời Mond nói cũng không khiến tổ tiết mục dao động, đạo diễn Gia Lan mỉm cười: “Chẳng lẽ các vị thư quân không muốn nếm thử bữa tối do hùng chủ của mình làm sao? Hơn nữa, tuy các vị trùng đực không quen xuống bếp, nhưng các ngài thì biết. Chỉ cần các ngài không trực tiếp động tay nấu nướng, tổ tiết mục hoàn toàn cho phép các ngài đứng cạnh chỉ đạo hùng chủ của mình.”

Lời của Gia Lan thành công làm Mond động tâm.

Lúc này Hiram cũng cười nói: “Ta cảm thấy đề nghị này rất hay. Trước giờ ta vẫn muốn thử nấu cho Barton một bữa cơm, chỉ tiếc là chưa từng có cơ hội, mà Barton cũng không cho ta vào bếp, luôn lo ta sẽ tự làm mình bị thương. Giờ rốt cuộc có cơ hội rồi.”

Cho dù biết lời Hiram nói chỉ là giả dối, nhưng hiểu rõ ý đồ gã muốn biểu đạt, Barton vẫn rất phối hợp, quay sang nói: “Đúng vậy, an toàn của hùng chủ mới là quan trọng nhất. Dù ta rất chờ mong hùng chủ nấu một bữa cơm cho ta, nhưng nếu vì thế mà hùng chủ bị thương, thì ta thà rằng không cần ăn bữa cơm này.”

Đúng như Hiram mong muốn, khán giả trong livestream lập tức sôi sục, đồng loạt ghen tị với cái gọi là “tình yêu thần tiên” của Hiram và Barton.

【 nếu sau này ta cũng có thể tìm được một hùng chủ ôn nhu như Hiram các hạ thì tốt rồi 】

【 thật bất ngờ, vậy mà có trùng đực chủ động muốn nấu cơm cho trùng cái, chuyện này khiến ta cũng hơi choáng 】

【 tổ tiết mục sắp xếp như vậy quả thật không tệ, kỳ thật nấu cơm đối với trùng đực mà nói cũng không nguy hiểm lắm đâu 】

【 đúng vậy, nhưng vì từ trước đến giờ chưa từng có trùng đực chủ động nấu ăn, cho nên đôi khi ta cũng nghĩ, có phải chúng ta quá nuông chiều bọn họ rồi không 】

【 trùng đực tôn quý như vậy, nuông chiều thêm một chút thì đã sao? Này, có phải là ngươi ghét hùng chủ không đấy 】

【 ta không có ý đó! Ta chỉ muốn nói, sự cưng chiều quá mức có khi lại biến thành ràng buộc. Ví dụ như việc lái xe huyền phù, trước đây mọi người đều nghĩ trùng đực không nên chạm vào, nhưng Phù Lăng Thần các hạ đã chứng minh rất tốt là trùng đực hoàn toàn có thể điều khiển. Hơn nữa Colin và Mannie cũng tỏ ra rất hứng thú với việc học lái xe huyền phù 】

【 chuẩn, kỳ thật để trùng đực học vài kỹ năng sinh hoạt cơ bản cũng đâu có gì xấu. Hùng chủ nhà ta không thích trùng máy, nên cơm nước trong nhà hầu hết đều do ta hoặc thư hầu làm. Có lần cả hai chúng ta đều có việc gấp không về được, hùng chủ phải nhịn đói hơn ba giờ mới được ăn】

【 nhưng trùng đực đã rất mệt mỏi với việc chải vuốt tinh thần cho chúng ta rồi, chẳng lẽ còn muốn để họ vướng vào mấy việc vặt khác sao 】

【 nhưng thời viễn cổ, trùng đực đâu chỉ biết chải vuốt tinh thần, họ còn có thể biến tinh thần lực thành vũ khí, trợ giúp trùng cái tiêu diệt tinh thú. Thậm chí một số trùng đực tinh thần lực cao còn có thể trực tiếp áp chế trùng cái 】

【 ngươi cũng nói là viễn cổ rồi, sao có thể so với hiện tại, nằm mơ cũng nên nhìn thực tế đi 】

【 thôi thôi, cãi nhau không có ý nghĩa. Chúng ta cũng không thay đổi được gì, hiện thực là bây giờ trùng đực chỉ biết chải vuốt tinh thần, đòi hỏi thêm cũng không khả thi 】

【 yên lặng xem livestream đi, phát sóng chẳng lẽ khó coi đến vậy, hay là Phù Lăng Thần các hạ không đủ hấp dẫn mà các ngươi còn rảnh để ném nhiều làn đạn thế 】

Nguyên liệu nấu ăn do tổ tiết mục chuẩn bị phong phú vô cùng, bàn dài bày đủ màu sắc rực rỡ.

Colin và những trùng đực khác từ trước đến nay chưa từng vào bếp, đương nhiên chẳng hiểu gì về mấy nguyên liệu ấy. May mà thư quân đều đứng cạnh, hướng dẫn họ chọn lựa.

Colin cầm lên một tảng thịt tươi, hỏi Nickel: “Nickel, miếng thịt này thế nào? Ta nhớ ngươi rất thích ăn thịt.”

Nickel lắc đầu cười: “Hùng chủ, đây là thịt mặc thú, mùi tanh rất nặng, phải qua nhiều công đoạn và hương liệu mới khử được. Lần đầu ngươi vào bếp, vẫn nên chọn nguyên liệu dễ xử lý thì hơn.”

Nói rồi hắn lấy một khúc cá đã được cắt sẵn trên bàn: “Loại cá này không tanh, chỉ cần chiên sơ cũng rất ngon.”

Colin nghe vậy, lập tức bỏ lại miếng thịt tươi xuống bàn.

Mond cũng đang làm quân sư cho Mannie, cầm lên một loại rễ rau củ: “Hùng chủ, loại rau này chỉ cần cắt nhỏ, thêm ít sốt trộn vào là đã thành một món ăn.”

Mannie gật đầu, nhận lấy từ tay Mond.

Các trùng cái đều rõ khả năng nấu nướng của hùng chủ nhà mình, nên ra sức chọn loại nguyên liệu vừa đơn giản vừa dễ xử lý, kể cả Hiram vốn muốn mượn cơ hội để tạo ấn tượng tình cảm cũng không ngoại lệ.

Thế nhưng trong đám khách quý, có một đôi lại khác hẳn mọi người.

Các trùng cái khác đều đứng sát hùng chủ, tận tâm chỉ dẫn, tính toán giúp họ làm sao để vượt qua thử thách. Còn Yilt thì cứ lặng lẽ đi theo Phù Lăng Thần, từ đầu đến cuối không hề mở miệng chỉ dẫn một câu nào.

Ngay cả khi thấy Phù Lăng Thần cầm lên tảng thịt mặc thú vừa bị Colin bỏ lại, Yilt cũng vẫn im lặng, chẳng ngăn cản.

【 chuyện gì đây, sao Yilt thượng tướng vẫn không nói lời nào, chẳng lẽ hắn không lo đến lúc đó Phù Lăng Thần các hạ làm hỏng hết sao 】

【 ta sốt ruột muốn chết, hận không thể chui vào trong màn hình để giúp Phù Lăng Thần các hạ 】

【 trời ạ! Quả nhiên Phù Lăng Thần các hạ là lính mới trong bếp, lại còn cầm trúng chanh, loại quả này chua đến mức cho tinh thú ăn cũng bị chúng chê không muốn động 】

【 may mắn không phải chúng ta ăn, nếu Yilt thượng tướng đã tự chọn im lặng không giúp, vậy lát nữa bất kể Phù Lăng Thần các hạ nấu khó ăn thế nào, hắn cũng chỉ có thể chịu 】

【 cho nên quả nhiên là cảm tình hai trùng bọn họ không tốt thật, nhìn ba tổ khách quý khác rồi lại nhìn đến hai trùng này, đối lập thật sự quá rõ ràng 】

……

Các trùng đực rất nhanh liền chọn xong nguyên liệu nấu ăn cho mình.

Colin chú ý thấy trong tay Phù Lăng Thần cầm miếng thịt mặc thú, không nhịn được nhắc nhở: “Phù Lăng Thần các hạ, đây là thịt mặc thú, mùi tanh cực kỳ nặng, xử lý rất phiền phức. Ngài nên đổi sang loại thịt khác thì hơn.”

Phù Lăng Thần đáp: “Không cần đổi, ta sẽ xử lý.”

Trước kia lúc ở nhà y từng làm thịt mặc thú rồi. Chỉ cần loại bỏ hết gân màng, sau đó ngâm trong nước lạnh nửa giờ để tách máu loãng ra, mùi tanh sẽ giảm đi rất nhiều, lúc đó hương vị còn có vài phần giống thịt bò ở kiếp trước.

Colin nghe y nói thì cũng không tin tưởng lắm. Thịt mặc thú phiền phức như thế, Phù Lăng Thần các hạ làm sao xử lý được.

Bị từ chối thẳng, Colin cũng không tiện nói thêm, chỉ lén trừng mắt liếc Yilt một cái. Vừa rồi cậu đã chú ý, từ đầu đến cuối Yilt không hề giúp Phù Lăng Thần một chút nào.

Mannie thấy trong khay nguyên liệu của Phù Lăng Thần có quả chanh, ánh mắt do dự một chốc, nhưng cuối cùng vẫn lấy hết dũng khí nhỏ giọng nhắc: “Phù Lăng Thần các hạ, lúc nhỏ ta từng ăn quả chanh này, chua cực kỳ, có lẽ không thích hợp để nấu ăn.”

Trong lòng Mannie thậm chí còn nghi ngờ, quả chanh chính là nguyên liệu mà tổ tiết mục cố ý dùng để trêu đùa trùng đực bọn họ.

Phù Lăng Thần lấy ra thêm một loại quả màu trắng: “Nước của quả này rất ngọt, có thể trung hòa vị chua của chanh. Ta chỉ dùng để làm gia vị thôi.” Trong đầu y đã tính toán làm món “Chanh Thanh Thanh thú xé tay” phiên bản Trùng tộc. Tuy nơi này không có loài gà, nhưng lại có một loại gia súc vị tương tự tên là Thanh Thanh thú.

Đám trùng cái ở đây đều là lần đầu nghe nói quả chanh có thể dùng để nêm nếm, vẻ mặt đồng loạt hiện lên kinh ngạc, thậm chí còn nửa tin nửa ngờ, cảm thấy chẳng lẽ Phù Lăng Thần đang làm bừa.

Đạo diễn Gia Lan lên tiếng: “Nếu mọi người đều đã chọn nguyên liệu xong, vậy thì trở về chỗ ở của mình để bắt đầu nấu. Thời gian nấu nướng là hai giờ. Hai giờ sau, tất cả sẽ mang món ăn của mình trở lại đây để tụ tập. Chúng ta sẽ căn cứ độ mỹ vị của từng món mà bỏ phiếu bình chọn.”

Bởi vì các khách quý tách ra để nấu, tổ tiết mục lập tức chia màn hình livestream thành bốn góc, trùng xem có thể tùy ý chọn góc nào để theo dõi tổ khách quý mình thích.

Đạo diễn ở hậu trường theo dõi số liệu phát sóng, phát hiện lượng trùng xem dồn mạnh nhất vào tổ của Phù Lăng Thần và Yilt, tiếp theo mới đến Hiram. Còn Colin và Mannie thì lần lượt xếp thứ ba và thứ tư.

Ngay cả Gia Lan cũng không kìm được tò mò, len lén bật phát sóng trực tiếp của Phù Lăng Thần và Yilt xem.