"Long Phụng Linh?" Tạ Hòe Ngọc cầm lấy một chiếc trong đó lên xem.
Hắn thời trẻ ở kinh thành từng thấy qua loại chuông bạc này, biết rõ đây là sản vật của vùng Nam Miêu.
Thời điểm món đồ này mới được đưa tới kinh thành, cũng từng làm mưa làm gió trong giới quý tộc một thời gian ngắn.
Trước đây hắn nhìn người ta treo chiếc chuông này bên cửa sổ, chỉ thấy tiếng vang của nó nghe rất vui tai chứ không có cảm giác gì đặc biệt. Thế nhưng hôm nay đích thân nhận được một chiếc từ tay Bạch Thuật, hắn lại bỗng nhiên cảm thấy ngụ ý của cặp chuông này quả thực rất tốt.
"Ngươi cũng biết thứ này sao." Bạch Thuật có chút ngạc nhiên, song cậu nghĩ lại, Tạ Hòe Ngọc là người đọc sách, học rộng tài cao, biết đến nó cũng là chuyện vô cùng bình thường.
"Tiếng chuông này rất thanh thúy, ta nhận." Tạ Hòe Ngọc nói đoạn khẽ nhếch môi cười, rồi thu chiếc Phụng Linh kia vào trong ngực áo.
Mặt Bạch Thuật lập tức đỏ bừng lên một mảng, cậu cúi gầm mặt xuống, một bàn tay khẽ áp lên chiếc Long Linh còn lại, lí nhí: "Vậy... ta đem chiếc này về."
"Vội về thế sao?" Tạ Hòe Ngọc đột nhiên đứng dậy hỏi.
"Dạ?" Bạch Thuật nhất thời chưa kịp phản ứng, lại cứ ngỡ Tạ Hòe Ngọc đang muốn đuổi khách.
Cậu có chút hụt hẫng đứng lên, lưu luyến không rời nhìn Tạ Hòe Ngọc bảo: "Vậy... ta xin phép về trước."
"Về thật à?" Tạ Hòe Ngọc khẽ nhíu mày, trầm ngâm một lát rồi mới bảo: "Để đáp lễ món quà ngươi tặng, ở lại dùng bữa tối rồi hãy đi."
"Được ạ!" Nghe thấy Tạ Hòe Ngọc có ý giữ mình ở lại ăn cơm, trên mặt Bạch Thuật không giấu nổi niềm vui sướng, gật đầu lia lịa.
"Ngươi thật là..." Tạ Hòe Ngọc lại bật cười.
Bạch Thuật có chuyện gì cũng đều viết hết lên trên mặt, hắn chẳng cần tốn công suy đoán cũng có thể thấu suốt tâm tư của cậu.
Hắn thích một Bạch Thuật đơn giản, thuần khiết như thế, điều đó khiến tâm trạng hắn tốt lên rất nhiều.
Tạ Hòe Ngọc vừa gọi cơm, chưa đầy nửa khắc sau, Tiểu Thụ đã sai người bưng mâm cơm tối lên.
Thức ăn của Tạ Hòe Ngọc thảy đều được các đầu bếp nữ chuẩn bị sẵn từ trước và giữ ấm nơi bếp sau.
So với đám công tử ca ăn chơi xa xỉ chốn kinh kỳ, bữa cơm của Tạ Hòe Ngọc trông có phần mộc mạc hơn, gồm một đĩa cá kho, một đĩa tôm sông, một bát canh rau cải đậu hũ và một đĩa đậu tằm xào.
Vì có thêm sự xuất hiện của Bạch Thuật nên hắn mới đặc biệt sai người làm thêm một đĩa thịt kho tàu.
Món cá kho chính là số cá mà Bạch Thuật mang tới hôm trước, thịt cá vô cùng tươi ngon, được kho cùng hành lá, gừng tỏi dậy mùi thơm phức.
Còn tôm sông thì được luộc sơ qua nước sôi, chỉ thả vào một chút hành lá, chấm kèm giấm hay ăn không thảy đều vô cùng đậm vị.
Ngoại trừ những món ấy ra, bát cơm tẻ trên bàn trông cũng ngon hơn hẳn loại cơm trắng mà Bạch Thuật từng được thấy. Cơm được nấu kèm một chút gạo nếp nên hạt cơm viên nào viên nấy đều bóng bẩy, tròn trịa, vừa bưng lên đã tỏa ra hương thơm phưng phức.
Bạch Thuật bôn ba bên ngoài cả một ngày trời, cái bụng đã sớm biểu tình ầm ĩ.
Lúc này nhìn mâm cơm tươm tất được bày ra, khoang miệng cậu không ngừng tiết nước bọt, chỉ muốn lập tức sà vào ăn uống một trận thỏa thích. Thân xác này của cậu hiện tại đối với những món ăn dầu mỡ béo ngậy thế này hoàn toàn không có chút sức đề kháng nào.
Thế nhưng sau khi bưng bát lên lùa được vài miếng, Bạch Thuật lại rón rén đặt bát xuống, không dám ăn ngồm ngoàm như trước nữa.
Tạ Hòe Ngọc ngồi ở phía đối diện, dáng vẻ ăn cơm của hắn cũng giống hệt như lúc viết chữ vậy, vừa nhã nhặn lại vừa đẹp mắt. Hắn cứ thong thả gắp từng đũa một, đợi cho thức ăn trong miệng nuốt xuống hết rồi mới tiếp tục gắp đũa tiếp theo.
Hồi còn ở vương quốc Trùng tộc, đám trùng đực ở đó cũng như vậy, làm bất cứ việc gì cũng đều giữ cốt cách tao nhã, hơn nữa bọn họ thường chỉ có cảm tình với những đối tượng có cùng quy củ với mình.
Bạch Thuật khi còn ở quân bộ quanh năm suốt tháng đều tụ tập ăn uống sỗ sàng cùng đám binh lính trùng cái, sớm đã quen với lối sống thô kệch.
Thế nhưng cậu cũng từng nghe người ta kể lại rằng, có không ít trùng cái khi đi hẹn hò đã bị trùng đực thẳng thừng ghét bỏ chỉ vì cử chỉ ăn uống quá mức thô lỗ.
Nghĩ đến đây, động tác đưa đũa của Bạch Thuật khó tránh khỏi có vài phần rụt rè, cẩn trọng.
Tạ Hòe Ngọc khẽ liếc mắt nhìn cậu, trong ánh mắt mang theo vài phần dò xét, phảng phất như đang muốn hỏi: Bộ dạng khúm núm này của ngươi rốt cuộc có phải là đang giả vờ giả vịt hay không?
Nhận được ánh mắt ấy của hắn, Bạch Thuật lại càng thêm phần căng thẳng.
Cậu thậm chí còn chẳng dám vươn đũa gắp miếng thịt kho tàu béo ngậy ở phía xa, chỉ dám chĩa thẳng đôi đũa vào đĩa đậu tằm đặt ngay trước mặt. Những hạt đậu tằm vừa tròn lại vừa trơn trượt, đôi đũa trong tay Bạch Thuật cứ thế run bần bật, gắp đi gắp lại mấy bận mà vẫn chẳng tài nào gắp nổi một hạt.
Cậu hít sâu một hơi, tập trung tinh thần vào một điểm, chật vật lắm mới vận dụng được chút lực cổ tay để gắp lên một hạt đậu. Đôi đũa run rẩy đưa tới bên khóe miệng, hạt đậu liền trượt một cái, rơi mất...
Hạt đậu rơi xuống mặt bàn chưa chịu dừng lại, còn nảy thêm vài cái rồi chuẩn xác không lệch một ly bắn thẳng vào trong lồng ngực của Tạ Hòe Ngọc ngồi đối diện, từ cổ áo trượt tọt vào bên trong.
Tạ Hòe Ngọc: "..."
Bạch Thuật siết chặt nắm tay, cả người chết lặng tại chỗ, cậu hận không thể có cái lỗ nào để chui xuống cho đỡ nhục nhã...
Đột ngột bị hạt đậu tập kích, Tạ Hòe Ngọc đảo mắt qua cũng không trách mắng gì, chỉ lẳng lặng đứng dậy, thò tay vào trong ngực áo lấy hạt đậu tằm kia ra đặt lên bàn.
Bạch Thuật cúi gầm mặt xuống, không còn mặt mũi nào mà nhìn hắn nữa. Người ta vẫn thường bảo "tú sắc khả xan", vậy mà cậu không ngờ có một ngày mình được ngồi ăn cơm cùng Tạ Hòe Ngọc mà lại nuốt không trôi thế này.
"Há mồm." Tạ Hòe Ngọc đột nhiên cất tiếng, đôi đũa gắp hạt đậu tằm đã đưa tới ngay trước đầu môi của Bạch Thuật.
"Ta..." Bạch Thuật ngốc lăng tại chỗ, mọi động tác thảy đều chậm đi vài nhịp, cậu cũng chẳng rõ biểu cảm hiện tại trên gương mặt mình trông sẽ ngớ ngẩn đến nhường nào dưới nhãn quang của Tạ Hòe Ngọc.
"Há mồm." Tạ Hòe Ngọc lại dùng ngữ khí chân thực đáng tin mà lặp lại một lần nữa.
Bạch Thuật bấy giờ mới ngoan ngoãn hé miệng, đón lấy hạt đậu tằm được đưa vào trong khoang miệng.
Bạch Thuật ngậm lấy đầu đũa của Tạ Hòe Ngọc, vành mắt bỗng chốc có chút hoe đỏ.
Món đậu tằm kia vốn được sên qua một chút đường, Bạch Thuật nhai trong miệng, chỉ thấy hạt đậu này sao mà ngọt ngào đến thế. Cậu cũng chẳng rõ thứ mình vừa nuốt xuống là hạt đậu hay là một viên đường mật nữa.
"Ngon không?" Tạ Hòe Ngọc hỏi.
"Ngon ạ..." Bạch Thuật lí nhí đáp lời, khẽ gật gật đầu.
"Ngon thì cứ tự nhiên mà ăn." Tạ Hòe Ngọc mỉm cười bảo: "Ta từ nhỏ đã sinh trưởng nơi bá phủ, ở đó quy củ rườm rà, đến cả bữa ăn cũng có người đứng bên giám sát, tuyệt đối không được phép thất lễ. Khổ luyện lâu ngày thành thói quen, song ta lại thích nhìn người khác ăn uống một cách thoải mái, vui vẻ hơn."
Nghe được lời tâm sự của hắn, trong lòng Bạch Thuật lại trào dâng một cảm giác vừa chua xót lại vừa ngọt ngào. Tạ Hòe Ngọc tuy nói bằng giọng điệu bình thản, song tuổi thơ của hắn xem ra cũng chẳng mấy vui vẻ, dễ dàng gì.
Thế nhưng ngay cả như vậy, hắn vẫn đối xử với cậu vô cùng dịu dàng, không những không chê cười cậu vụng về, lại còn sợ cậu phải căng thẳng. Tạ Hòe Ngọc tốt đến thế cơ mà, Bạch Thuật thầm nghĩ trong bụng, cậu cảm thấy bản thân dường như lại càng lún sâu vào đoạn tình cảm này mất rồi.
Bạch Thuật gật đầu cái rụp, bưng bát cơm lên bắt đầu ngấu nghiến ăn một trận ra trò. Nếu Tạ Hòe Ngọc đã thích nhìn cậu ăn uống tự nhiên, vậy thì cậu nhất định phải ăn cho thật ngon miệng, biết đâu hắn nhìn cậu ăn ngon như vậy cũng sẽ có hứng thú ăn thêm được vài miếng thì sao.
Sau bữa tối, các nha hoàn nhanh nhẹn tiến vào thu dọn tàn cuộc trên bàn.
Bốn món ăn một bát canh, tuy phân lượng không phải là quá nhiều, song cũng đã được hai người đánh chén sạch sành sanh.
"Ngươi cũng biết viết chữ sao?" Tạ Hòe Ngọc đứng dậy, lấy ra mảnh vải thô mà Bạch Thuật mang tới hôm trước, làm như lơ đãng mà mở lời hỏi han.
"Biết một chút ạ." Bạch Thuật lục tìm trong ký ức rồi gật đầu đáp: "Hồi nhỏ cha từng cho ta theo học hai năm ở lớp học trong thôn."
Bạch Thuật cảm thấy bản thân vẫn còn vô cùng may mắn, nguyên thân của thể xác này vừa vặn cũng từng được học qua chữ nghĩa, bằng không cậu cũng chẳng biết phải giải thích thế nào cho hợp lý về việc mình biết đọc biết viết nữa.
Chữ viết của vương quốc Trùng tộc và thế giới này cơ hồ không có mấy sự khác biệt.
Có điều ở thời đại của cậu, công nghệ đã phát triển đến mức có thể dùng giọng nói để ghi lại văn bản, cơ hội để tự tay cầm bút viết chữ thực sự là hiếm hoi vô cùng. Bởi vậy nên nét chữ của Bạch Thuật trông vô cùng nguệch ngoạc, xấu xí.
"Trách không được nét chữ lại thô xấu đến thế." Tạ Hòe Ngọc cười bảo: "Ngươi viết thử vài chữ cho ta xem nào."
Bạch Thuật đưa tay sờ sờ đầu, Tạ Hòe Ngọc đột nhiên bảo cậu viết chữ thế này...
Cậu cũng chỉ biết cắn răng nhận lấy cây bút lông, trải giấy Tuyên Thành ra mà bắt đầu múa bút.
Bạch Thuật trước đây chưa từng đụng tới bút lông bao giờ, song dẫu chưa được ăn thịt heo thì cũng từng thấy heo chạy. Cậu nhớ lại vài bận chứng kiến Tạ Hòe Ngọc múa bút, liền bắt chước theo dáng bộ của hắn, nắm chặt cây bút trong tay.
Cậu chấm một chút mực nước, vừa hạ ngòi bút xuống giấy, lượng mực quá nhiều lập tức loang lổ ra thành một vệt đen ngòm lớn, trông còn chẳng ra hình thù gì so với việc cậu dùng thanh than củi để vẽ bậy.
Bạch Thuật vội vàng nhấc bút lên, không dám hạ ngòi xuống viết nét thứ hai nữa.
"Ngươi rốt cuộc là được vị sư phụ nào chỉ dạy vậy, đến cả tư thế cầm bút cũng sai bét nhè rồi." Tạ Hòe Ngọc vừa nói vừa tiến lại gần, đặt bàn tay mình áp lên mu bàn tay của Bạch Thuật.
Lòng bàn tay hắn hơi lành lạnh, có một lớp chai mỏng. Bạch Thuật bỗng chốc thấy cổ họng khô khốc, lòng bàn tay lập tức rỉ ra một tầng mồ hôi lạnh.
"Thả lỏng tay ra chút nào, ta dạy ngươi cách cầm bút." Bạch Thuật nghe vậy liền ngoan ngoãn nới lỏng lực tay ra một chút.
Cậu khẽ liếc mắt nhìn Tạ Hòe Ngọc, thấy gương mặt hắn vô cùng nghiêm túc, chăm chú nắn vuốt từng ngón tay của cậu một hồi.
Sau khi đã sửa đúng tư thế cầm bút cho Bạch Thuật, hắn mới vòng ra phía sau lưng cậu, nắm chặt lấy bàn tay cậu mà hạ ngòi viết xuống mặt giấy một chữ "Bạch".
Tấm lưng của Bạch Thuật bấy giờ dán chặt vào v*m ng*c vững chãi của Tạ Hòe Ngọc, cậu hoàn toàn có thể cảm nhận được hơi ấm và sức ép từ lồng ngực hắn truyền tới.
Vóc dáng của cậu vốn không hề thấp, thế nhưng Tạ Hòe Ngọc lại còn cao hơn cậu cả một cái đầu.
Mỗi bận hắn cất lời giảng giải, hơi thở ấm nóng liền vừa vặn phả thẳng vào bên vành tai của Bạch Thuật.
Bạch Thuật tức khắc có cảm giác đầu óc váng vất, từ vùng cổ cho tới hai bên vành tai thảy đều đỏ rực lên như lửa đốt. Cậu lặng lẽ nhích người về phía trước một chút, tổng cảm thấy tư thế hiện tại của mình và Tạ Hòe Ngọc quá mức thân mật, ám muội.
Ở Trùng tộc, số lượng trùng đực vô cùng hiếm hoi, trừ phi là có ý định tiến tới hôn nhân, bằng không bọn họ cơ bản sẽ không bao giờ có bất kỳ sự tiếp xúc thân thể nào với trùng cái. Có không ít trùng cái dùng cả cuộc đời mình cũng chẳng có nổi lấy một cơ hội được ngồi ăn chung một bữa cơm với trùng đực.
Trái tim Bạch Thuật đập liên hồi như trống trận, tình cảnh của cậu và Tạ Hòe Ngọc hiện tại quả thực là đã vượt quá giới hạn cho phép rồi.
"Nhìn cho kỹ nhé, đây chính là tên của ngươi." Tạ Hòe Ngọc vừa dứt lời, ngòi bút lại tiếp tục chuyển dịch, viết thêm một chữ "Thuật".
Hai chữ này không phải là phông chữ Khải nhỏ nhắn mà hắn vẫn thường hay luyện tập, nét chữ vô cùng phóng khoáng, bay bổng, ngược lại mang đậm phong vị của chữ Hành.
Lúc Tạ Hòe Ngọc viết chữ Khải, Bạch Thuật cảm thấy chữ của hắn cũng giống như con người hắn vậy, mang khí chất thanh nhã, nội liễm; thế nhưng hiện tại khi đổi sang phông chữ Hành có phần sắc sảo, mạnh mẽ thế này, đặt vào con người hắn lại cũng không thấy có chút gì khiên cưỡng.
Bạch Thuật cảm thấy Tạ Hòe Ngọc viết tên của mình quá mức đẹp đẽ, xem ra sau này cậu cũng phải sắm sửa một ít giấy mực để chăm chỉ luyện tập mới được, dẫu sao thì cũng không thể đến cả cái tên của Tạ Hòe Ngọc mà mình cũng viết không ra hồn được!
Viết xong cái tên này, Tạ Hòe Ngọc liền buông lỏng bàn tay của Bạch Thuật ra, để cậu tự mình thử sức.
Bạch Thuật ngẫm nghĩ một lát, liền đề bút viết xuống, có điều cậu lại không viết tên mình, mà là nắn nót viết ra ba chữ "Tạ Hòe Ngọc".
Nét chữ của cậu trông vẫn vô cùng nguệch ngoạc, hơn nữa kích thước chữ lại còn phóng đại quá mức. Thế nhưng dưới sự nỗ lực hết mình của cậu, thành quả cuối cùng so với vệt mực loang lổ lúc đầu đã tiến bộ hơn rất nhiều, xem như cũng tạm chấp nhận được.
Tạ Hòe Ngọc gật đầu tán thưởng: "Học trò ngoan, thế này trông khá khẩm hơn nhiều rồi đấy."
Nhận được lời khen ngợi từ Tạ Hòe Ngọc, Bạch Thuật vui sướng nở nụ cười rạng rỡ, cậu lại tiếp tục cúi đầu nghiêm túc viết thêm vài biến nữa, mỗi một lần viết sau đều tiến bộ hơn lần trước rõ rệt. Chỉ cần là điều cậu muốn, thì tốc độ tiếp thu học hỏi luôn nhanh đến kinh ngạc.
Nhìn bộ dạng Bạch Thuật cứ thủy chung chuyên tâm luyện chữ như vậy, Tạ Hòe Ngọc khẽ lắc đầu, xoay người ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh.
Người ta vẫn thường bảo "no ấm tư d*m d*c", vừa rồi trong lúc dùng bữa, nhìn bộ dạng ngoan ngoãn, nghe lời của Bạch Thuật, trong lòng hắn thực chất cũng đã dấy lên một chút tâm tư rạo rực.
Bởi vậy nên hắn mới đột ngột chủ động nhắc tới chuyện viết chữ, mượn danh nghĩa dạy luyện chữ để thăm dò xem phản ứng của đối phương ra sao.
Thế nhưng phản ứng của Bạch Thuật quả thực là... nhìn một cái là biết ngay một đứa trẻ ngây ngô, chẳng hiểu sự đời.
Nếu là những kẻ khác, e rằng đã sớm nương theo cơ hội ngàn năm có một này mà tìm cách "gạo nấu thành cơm", cho dù sau này không có được danh phận chính thức thì vinh hoa phú quý nơi bá phủ này cũng đủ cho bọn họ hưởng dùng không hết.
Nhìn Bạch Thuật đang vô cùng nghiêm túc, cố gắng luyện viết thật đẹp cái tên của mình, Tạ Hòe Ngọc liền thu lại mớ tâm tư hỗn tạp trong lòng. Hắn cảm thấy cứ giữ mối quan hệ trong sáng, sạch sẽ thế này để ở bên cạnh thưởng thức một Bạch Thuật như vậy xem ra cũng là một điều vô cùng tốt đẹp.
Cái bộ dạng này của Bạch Thuật trông chẳng khác nào một chú cún con trung thành, cũng chẳng rõ gia đình cậu trước đây đã nuôi dưỡng kiểu gì mà lại ra được một tính cách như thế này nữa.
Thế là Tạ Hòe Ngọc lại chủ động mở miệng hỏi han cậu đôi điều về chuyện gia đình, Bạch Thuật thảy đều thành thật trả lời từng câu một.
Đến khi nghe thấy Bạch Thuật bảo hiện tại cậu vẫn đang phải tá túc trong căn nhà cũ của Bạch lão tam, đêm đêm phải ngủ trên chiếc giường lót rơm rạ mục nát, nụ cười trên gương mặt Tạ Hòe Ngọc lập tức tắt ngấm, thần sắc trông vô cùng nghiêm nghị, trầm mặc.
Bạch Thuật có chút lo sợ Tạ Hòe Ngọc sẽ đâm ra ghét bỏ, chê bai gia cảnh nghèo khó của mình. Cậu liền vội vàng thanh minh: "Ta đã chuẩn bị sẵn sàng để xây một ngôi nhà mới dọn ra ngoài ở riêng rồi. Gia cụ mới ta cũng đã đặt mua xong xuôi, ngày mai ta sẽ thuê người tới sửa sang lại căn nhà cũ trước, sau đó qua nhà thôn trưởng mượn chiếc xe bò để chở đống gia cụ mới kia về."
Dừng đoạn một chút, Bạch Thuật lại dùng ngữ khí vô cùng trịnh trọng mà hứa hẹn: "Ngươi cứ yên tâm, đây thảy đều chỉ là tạm thời thôi, ta nhất định sẽ kiếm được nhiều tiền hơn nữa, tuyệt đối không để ngươi phải chịu chút ủy khuất nào đâu!"
Nếu như lúc này có Tiểu Thụ ở đây mà nghe thấy những lời này của Bạch Thuật, bảo đảm gã sẽ lập tức nhảy dựng lên cho mà xem.
Thiếu gia nhà gã là thân phận tôn quý thế nào cơ chứ, đời nào lại thèm tới ở cái xó nhà nát kia của cậu, lại còn đòi đi theo cậu chịu ủy khuất!
Thế nhưng Tạ Hòe Ngọc sau khi nghe xong lại không hề có chút ý tứ phản bác nào, hắn chỉ khẽ nhếch môi cười, trầm ngâm một lát rồi bảo: "Ngày mai ngươi cũng đừng tốn công qua nhà thôn trưởng mượn xe bò làm gì cho mệt, ở đây có sẵn xe ngựa, ta sẽ sai phu xe đánh xe tới chở đồ giúp ngươi."
Thực chất phòng ốc bỏ trống trong Tạ gia này còn rất nhiều, dư sức để sắp xếp cho một mình Bạch Thuật vào ở, thế nhưng dẫu sao cậu hiện tại cũng là một ca nhi chưa gả cho ai. Việc tự dưng dọn vào ở trong Tạ gia một cách danh không chính ngôn không thuận thế này, đối với thanh danh của cậu chung quy vẫn là điều không tốt.
Bạch Thuật lại cắm cúi viết thêm được một lúc, Tiểu Thụ đã cầm theo thanh cời lửa tiến vào để thắp đèn dầu. Hai người bấy giờ mới sực nhận ra sắc trời bên ngoài đã sớm tối mịt từ lúc nào.
Thấy vậy, Bạch Thuật liền đứng dậy khom người cáo từ, Tạ Hòe Ngọc khẽ gật đầu ra hiệu, sai Tiểu Thụ tiễn cậu ra tận cổng lớn.
Tiểu Thụ dẫn Bạch Thuật đi tới trước cổng, đột nhiên lại lên tiếng gọi giật tên cậu lại, ngập ngừng một lát rồi mới trầm giọng bảo: "Thiếu gia đối xử tốt với ngươi là chuyện có thật, Tạ gia này cũng sẽ không bạc đãi ngươi, thế nhưng bản thân ngươi cũng đừng có quên mất thân phận của mình. Những điều không nên nói thì tốt nhất đừng có mở miệng nói bậy bạ ở bên ngoài, cũng đừng có dấy lên những mớ tâm tư không an phận."
Bạch Thuật im lặng một lát, khẽ chớp chớp mắt bảo: "Tiểu Thụ, ngươi dám đứng đây nói với ta những lời này, không sợ lần tới ta sẽ đem chuyện này mách lại với thiếu gia nhà ngươi sao?"
Tiểu Thụ nghe vậy, gương mặt lập tức đỏ bừng lên vì vừa ngượng vừa cuống, cậu có chút hoảng loạn đáp trả: "Ngươi thích đi mách thì cứ việc đi mà mách! Thiếu gia có ơn tái sinh đối với ta, chỉ cần là điều tốt cho ngài ấy, cái danh kẻ ác này ta có phải gánh vác cũng chẳng nề hà! Cho dù thiếu gia có vì chuyện này mà phạt ta xuống bếp sau chẻ củi đi chăng nữa, ta cũng không sợ."
Bạch Thuật nghe xong liền bật cười, cậu chân thành bảo với Tiểu Thụ: "Ta sẽ không đi mách lẻo chuyện của ngươi đâu. Có điều ta là thật lòng thích thiếu gia nhà ngươi, mọi việc làm thảy đều là vì muốn tốt cho hắn, ngươi phải tin tưởng ta."
Tiểu Thụ thoáng ngẩn người, ánh mắt gã khẽ dao động vài cái rồi bảo: "Tóm lại bản thân ngươi tự biết đường mà cư xử là được, cái vũng nước đục Tạ gia này, cũng chẳng phải là nơi thanh sạch, êm đềm như những gì ngươi nhìn thấy ngoài bề nổi đâu."
·
Khi Bạch Thuật đặt chân về tới nhà thì trời đã tối đen như mực.
Bên trong căn phòng của Bạch lão tam đã thắp đèn sáng trưng, cậu vừa đẩy cánh cửa viện bước vào thì vừa vặn chạm mặt Bạch Hòa vừa từ phía nhà xí đi ra.
Bạch Hòa ước chừng là do bận trước bị Bạch Thuật đánh cho một trận thừa sống thiếu chết nên đâm ra khiếp sợ, vừa nhìn thấy bóng dáng cậu xuất hiện, mồ hôi lạnh trên người gã đã tuôn ra như tắm, khập khiễng nhanh chân chạy biến vào trong phòng.
Gã đóng sầm cánh cửa gỗ lại, bấy giờ mới lén lút hé mở khe cửa sổ để dòm ngó ra bên ngoài.
Bạch Thuật ngày hôm nay khoác trên mình bộ y phục mới tinh sắm từ phủ thành về, sắc mặt trông vô cùng hồng nhuận, rạng rỡ.
Trong lòng Bạch Hòa tức khắc dấy lên một cơn sóng cuộn biển gầm, Bạch Thuật đi đến tận giờ này mới vác mặt về, lại còn ăn mặc tươm tất thế kia, bộ y phục đó tám phần mười là do vị Tạ công tử kia ban tặng cho rồi.
"Bạch Thuật! Ngươi đừng có tưởng ôm được cái đùi lớn của Tạ gia thì có cái gì đáng để mà vênh váo nhé. Tạ công tử người ta là thiếu gia của phủ bá tước cao sang, chẳng qua là đang trêu đùa, bỡn cợt ngươi chút thôi." Trong lòng khó chịu, cái miệng gã lại không kìm được mà thốt ra những lời cay độc.
Thấy Bạch Thuật khẽ nhíu mày, đưa ánh mắt lạnh lùng liếc nhìn về phía mình, gã liền sợ hãi lập tức đóng sầm cửa sổ lại. Dù sao hiện tại gã đang trốn chui trốn lủi ở trong phòng, Bạch Thuật cũng chẳng thể làm gì được gã.
Thế nhưng ngay giây tiếp theo, cánh cửa gỗ gian nhà chính của Bạch lão tam đã bị một cú đá thô bạo làm cho vỡ vụn thành mấy mảnh, Bạch Thuật hiên ngang đứng ở cửa, gương mặt đằng đằng sát khí, trông chẳng khác nào một vị Diêm Vương sống tái thế.
Cả nhà Bạch lão tam sợ hãi không ai dám ho he một tiếng, chỉ biết trân trối ngồi im tại chỗ nhìn Bạch Thuật bước vào, Bạch Hòa há hốc mồm, cuống cuồng vừa lăn vừa bò rúc sâu vào tận góc tường.
Bạch Thuật sải vài bước dài tiến tới, túm chặt lấy cổ áo của Bạch Hòa, xách bổng gã lên như xách một con gà con, gằn giọng bảo: "Ngươi nếu như còn dám không an phận, ta sẽ lập tức đi tìm Lý Tam Lang, đem toàn bộ chuyện ngươi quyến rũ Tạ công tử kể hết cho hắn nghe. Thỏi nghiên mực ngươi mua ở trên huyện bận trước vẫn còn lưu lại sổ sách rõ ràng đấy, chỉ cần tra một cái là biết lời ta nói là thật hay giả ngay."
Bạch Hòa sợ đến mức gật đầu lia lịa, lí nhí van xin: "Ta không dám nữa, sau này không dám nữa đâu."
Gã là thật sự khiếp sợ việc Bạch Thuật sẽ đem chuyện này đi rêu rao với Lý Tam Lang, Tạ công tử vốn dĩ đã chẳng thèm đoái hoài gì đến gã rồi, Lý Tam Lang hiện tại chính là đối tượng kết hôn tốt nhất mà gã có thể tìm kiếm ở cái làng Bạch Đường này. Nếu như đến cả Lý Tam Lang cũng quay lưng từ bỏ gã, thì đám nam tử đến tuổi cập kê trong thôn chỉ còn lại toàn hạng nông phu nghèo kiết xác, trong nhà chỉ có vỏn vẹn ba mẫu ruộng cày mà thôi.
Bạch Thuật bấy giờ mới hừ lạnh một tiếng, thả gã xuống đất rồi nghênh ngang quay người bỏ đi.
Sau khi cậu rời đi, bên trong gian phòng của Bạch lão tam lại lập tức vang lên tiếng chửi bới om sòm của Bạch Đạo cùng Bạch lão tam: "Cái thằng này đầu óc ngươi có vấn đề đúng không, tự dưng lại đi chọc giận nó làm cái gì hả? Giờ thì hay rồi, cánh cửa nhà bị đá hỏng bét, muốn sửa lại cửa lại phải tốn thêm một khoản tiền bạc, cái thứ phá gia chi tử này!"
Bạch Hòa làm hại gia đình mất toi ba lượng bạc bận trước, hiện tại địa vị của gã trong nhà cũng theo đó mà tụt dốc không phanh.
Lúc này thỏi nghiên mực do Tạ gia trả về vẫn chình ình đặt trên mặt bàn, muốn đem đi trả lại cũng không xong, bọn họ cứ mỗi bận nhìn thấy vật ấy là lại ôm một bụng tức nghẹn.
Bạch Hòa cũng chẳng dám mở miệng cự cãi nửa lời, gã chỉ sợ Bạch lão tam trong cơn thịnh nộ sẽ thật sự cắt bỏ đi phần của hồi môn của mình. Gã chỉ biết ôm mặt khóc tấm tức, khóc được một lúc thì nghe thấy Bạch lão tam gầm lên một câu: "Khóc cái gì mà khóc, thật là xui xẻo!", bấy giờ căn phòng mới chịu yên ắng trở lại...
·
Ngày hôm sau, Bạch Thuật thức dậy từ sáng sớm để lên sau núi kiểm tra các bẫy rập một lượt, chỉ sau một ngày không ngó ngàng tới, thu hoạch lần này quả thực vô cùng phong phú, tóm gọn được hai con gà rừng cùng hai con thỏ hoang.
Lần này Bạch Thuật không xuống tay giết thịt hai con thỏ hoang, cậu đem dây thừng trói chặt chúng lại rồi thả ở trong căn phòng của mình, chỉ xách theo hai con gà rừng rảo bước hướng về phía bờ sông, số gà này cậu định bụng mang tới cho Tạ Hòe Ngọc tẩm bổ.
Vì ngày hôm nay còn phải vào huyện thành để giao cá, lát nữa lại phải chở đống gia cụ đã đặt mua về nhà, nên Bạch Thuật đành phải hoãn chuyện mua đất sang buổi chiều mới giải quyết.
Cậu đeo chiếc thùng gỗ mới đóng trên lưng bước tới bờ sông, Trần ca nhi bấy giờ đã sớm đứng đợi sẵn ở đó từ lúc nào.
Vừa nhìn thấy bóng dáng Bạch Thuật xuất hiện, Trần ca nhi liền hào hứng vẫy vẫy tay, chìa ra một chiếc sọt nhỏ đựng đầy dược liệu.
Số dược liệu này thảy đều là do gã cùng Bạch Thuật lên núi hái hôm trước, những ngày Bạch Thuật vắng nhà, một mình hắn cũng tự mình đi hái thêm được không ít. Có điều thảo dược vốn không ăn trọng lượng, sau khi đem phơi khô xong xuôi thì cũng chỉ còn lại chừng này mà thôi.
"Bạch Thuật, ngươi xem hộ ta xem đống thảo dược này thế nào, liệu có bán được tiền không?" Trần ca nhi có chút thấp thỏm hỏi han.
Bạch Thuật lật qua lật lại kiểm tra một lượt, thấy số thảo dược này đều giữ được độ nguyên vẹn rất tốt, phẩm tướng cũng không tồi, còn về phần giá cả cụ thể ra sao thì bản thân cậu cũng không nắm rõ lắm, liền bảo với Trần ca nhi: "Trông được đấy, lát nữa chúng ta vào trong thành bán thử là biết ngay thôi."
Nhanh chóng bắt đầy hai thùng gỗ cá xong xuôi, Bạch Thuật cùng Trần ca nhi liền lên đường tiến vào huyện thành.
Nhờ có hai chiếc thùng gỗ chuyên dụng này, lượng cá bọn họ mang theo trên lưng so với ngày thường nhiều hơn hẳn, mà việc di chuyển dọc đường cũng trở nên nhẹ nhàng, thuận tiện hơn rất nhiều.
Đi tới trước cổng lớn của Tạ gia, Bạch Thuật dừng bước. Cậu bảo Trần ca nhi đứng đợi ở cửa, còn bản thân thì một tay xách theo hai con gà rừng đi vào trong.
Chỉ một lát sau, một chiếc xe ngựa đã từ bên trong phủ thong thả đánh ra, Bạch Thuật ngồi chễm chệ ở bên trên, vẫy tay bảo Trần ca nhi: "Lên xe đi, chúng ta ngồi xe vào thành."
Để thuận tiện cho việc chở đồ đạc của Bạch Thuật, chiếc xe ngựa của Tạ gia lần này không lắp thùng xe kín đáo như thường lệ, mà lại hoán đổi thành một tấm ván gỗ lớn kéo phía sau giống như xe bò, trông có phần hơi kỳ dị, chẳng ra làm sao.
Thế nhưng dẫu có là như thế thì cũng đủ để khiến đôi mắt của Trần ca nhi trợn tròn lên vì kinh ngạc rồi. Đây chính là xe ngựa của Tạ gia cơ đấy, đồ đạc của phủ bá tước cao sang mà lại có thể dễ dàng mượn về dùng như vậy, ở cái làng này thử hỏi còn có ai giữ được cái thể diện lớn đến nhường này nữa chứ?
"Bạch Thuật! Ngươi quả thực là quá lợi hại rồi!" Trần ca nhi hân hoan bước lên ngồi trên xe ngựa: "Đây là lần đầu tiên trong đời ta được ngồi xe ngựa đấy."
"Có xe ngựa di chuyển quả thực là thuận tiện hơn rất nhiều." Bạch Thuật bảo: "Đợi sau khi ta lo liệu xong xuôi chuyện mua đất, cũng phải sắm sửa một chiếc xe ngựa mới được, như vậy khi vận chuyển hàng hóa sẽ đỡ tốn sức hơn."
Trần ca nhi vốn không hề biết chuyện ngày hôm qua Bạch Thuật đã kiếm đủ số tiền mua đất, nghe cậu tuyên bố như vậy, gã lại cứ ngỡ cậu đang ngồi nói mớ giữa ban ngày.
Nhờ có xe ngựa hỗ trợ, quãng đường đi mất hơn một canh giờ như mọi khi nay chỉ vửng vẹn ba mươi phút đã tới nơi.
Chiếc xe dừng lại ngay trước thềm tòa Lai Phúc Lâu, Nghiêm chưởng quầy từ bên trong bước ra, nhìn thấy Bạch Thuật ngồi xe ngựa tới thì không khỏi lấy làm kinh ngạc vô cùng.
Tên phu xe kia vốn là người của Tạ gia, Nghiêm chưởng quầy trước đây cũng từng có vài bận chạm mặt, thế là nhân lúc Bạch Thuật đang khênh cá vào bên trong bếp sau, hắn liền lén lút kéo tay phu xe lại để hỏi han xem cớ sự làm sao người này lại xuất hiện ở đây.
Gã phu xe cũng thành thật nói thẳng: "Là thiếu gia nhà ta sai ta đánh xe đưa Bạch tiểu ca nhi tới đây đấy, lát nữa còn phải giúp cậu ấy chở một đống đồ đạc về làng nữa cơ."
"Bạch tiểu ca nhi có mối quan hệ thân thiết với thiếu gia nhà ngươi lắm sao?" Nghiêm chưởng quầy kinh ngạc hỏi dồn.
"Có thân thiết hay không thì ta không rõ, chỉ biết là thiếu gia đã hai bận sai ta đánh xe đưa đón cậu ấy rồi, ngày hôm qua còn giữ người lại dùng bữa tối nữa cơ."
Nghiêm chưởng quầy vốn là hạng người tinh đời, nghe phu xe tiết lộ như vậy, trong lòng gã liền lập tức tự tính toán ra được vài phần manh mối.
Một ca nhi có thể khiến đích thân vị chủ tử Tạ gia kia sai người đưa đón, lại còn được giữ lại dùng bữa tối thân mật, thì làm sao có thể là hạng người tầm thường cho được? Không ngờ vị Bạch tiểu ca nhi này lại có cái bản lĩnh lớn đến thế, xem ra trước đây bản thân gã đã quá mức xem thường cậu rồi.
Đến khi Nghiêm chưởng quầy quay trở lại gian bếp sau, liền nhìn thấy Bạch Thuật đang tự mình khênh thùng gỗ, trút số cá bên trong vào chiếc chậu gỗ lớn.
"Bạch tiểu ca nhi vất vả rồi, để ta phụ một tay nào." Nghiêm chưởng quầy lập tức đon đả tiến lên, nhanh tay đỡ lấy chiếc thùng gỗ từ trong tay Bạch Thuật.
"Cảm ơn Nghiêm chưởng quầy." Bạch Thuật đưa tay quẹt đi vệt mồ hôi trên trán, liền quay sang giúp Trần ca nhi một tay.
"Còn không mau lên phụ giúp một tay đi!" Nghiêm chưởng quầy lập tức nháy mắt ra hiệu cho đám đầu bếp đang đứng lóng ngóng ở bếp sau.
Mấy người liền ríu rít vây quanh lấy hai chiếc thùng gỗ, chính là nhất quyết không để cho bọn họ phải động tay động chân thêm chút nào nữa.
Bạch Thuật: "..."
Tổng cảm thấy vị Nghiêm chưởng quầy ngày hôm nay trông cứ có chút kỳ kỳ quái quái thế nào ấy.
"Nghiêm chưởng quầy, ngày hôm nay ta không dùng ống trúc để đựng cá nữa, song thông thường một ống trúc sẽ chứa được tầm tám con cá lớn nhỏ, sau này ta cứ dựa theo quy chuẩn tám con một ống để kết toán tiền nong với ông, ông xem như vậy có được không?"
Cá của Bạch Thuật trước đây một ống đại khái chừng bảy, tám con, tính toán như vậy thực chất Nghiêm chưởng quầy còn được hời hơn một chút, chẳng có lý do gì để gã từ chối cả.
Nào ngờ Nghiêm chưởng quầy nghe xong liền lập tức xua tay từ chối lia lịa: "Không được không được, một ống tám con mà tính có bảy văn tiền thì chẳng phải là ta đang chiếm tiện nghi của ngươi sao. Ta thấy thế này đi, sau này số cá ngươi mang tới cứ dựa theo mức giá một văn một con mà tính, nếu gặp phải con cá nào lớn hơn hẳn thì tính cho ngươi hai văn một con. Bạch tiểu ca nhi xem như vậy có vừa ý không?"
Bạch Thuật: "..."
Cậu thầm hoài nghi không biết có phải Nghiêm chưởng quầy vừa mới gặp phải chuyện hỷ sự gì lớn lắm hay không, song có tiền dâng tận tay tội gì cậu lại từ chối. Thế là cậu liền vui vẻ gật đầu đồng ý với mức giá mới mà hắn đưa ra.
Sau khi đã kiểm đếm xong xuôi toàn bộ số cá mang tới lần này, Nghiêm chưởng quầy tổng cộng rút ra hai trăm văn tiền đưa cho Bạch Thuật.
Số tiền hai trăm văn này khiến Trần ca nhi đứng bên cạnh không khỏi trố mắt ra mà trầm trồ thán phục một hồi lâu, thế nhưng đối với Bạch Thuật của hiện tại, đó cũng chỉ là một khoản tiền vặt không đáng bận tâm mà thôi.
Cậu dẫn Trần ca nhi tới hiệu thuốc bận trước, vị chưởng quầy vừa nhìn thấy bóng dáng Bạch Thuật liền niềm nở mời hai người vào gian phòng phía sau tọa khách.
Trần ca nhi có chút thấp thỏm đặt chiếc sọt đựng thảo dược lên bàn, vị chưởng quầy liền tiến lên cẩn thận lật giở từng chút một để kiểm tra.
Số thảo dược này đều đã được hong gió kỹ lưỡng, phẩm tướng giữ được vô cùng nguyên vẹn, tốt tươi. Tuy rằng thảy đều không phải là những loại thần dược quý hiếm, đắt đỏ gì, song nhu cầu sử dụng trên thị trường lại vô cùng lớn, vừa vặn lại là thứ mà hiệu thuốc của hắn đang lâm vào tình trạng khan hiếm hàng.
"Mấy loại thảo dược thông thường này thực chất không đáng bao nhiêu tiền đâu." Vị chưởng quầy hiệu thuốc lên tiếng: "Nếu muốn bán được giá cao, lần sau các ngươi phải cố gắng tìm kiếm những thứ quý hiếm hơn chút. Chẳng hạn như kim ngân hoa hay ngọc quế thảy đều là thứ có thể đổi lấy bạc trắng, nếu như may mắn đào được tam thất thì lại càng tốt hơn nữa."
Nghe chưởng quầy phán một câu như vậy, trong lòng Trần ca nhi không khỏi dấy lên một nỗi thất vọng tràn trề, xem ra đống thảo dược hắn cất công hái bấy lâu nay chẳng kiếm được bao nhiêu tiền bạc rồi.
Thế nhưng vị chưởng quầy kế tiếp lại bảo: "Thế này đi, đống thảo dược này ta cứ tính cho ngươi mức giá một văn tiền một gốc, chỗ này ta vừa đếm qua có tổng cộng hơn một trăm sáu mươi gốc lớn nhỏ, trừ hao đi một vài cây bị dập nát, ta cứ làm tròn chẵn một trăm sáu mươi văn tiền đưa cho các ngươi vậy."
Trần ca nhi nhất thời ngây dại cả người tại chỗ. Một trăm sáu mươi văn tiền! Đống rau dại mọc hoang trên núi kia, vậy mà lại có thể bán được tận một trăm sáu mươi văn tiền cơ đấy!
Bạch Thuật vẫn vô cùng bình thản nhận lấy số tiền từ tay chưởng quầy, cậu đếm ra ba mươi hai văn, ngẫm nghĩ một lát rồi lại rút thêm ba văn tiền nữa đặt vào tay Trần ca nhi, bảo: "Đây chính là phần chia hoa hồng hai mươi phần trăm của ngươi, cộng thêm cả tiền giao cá ngày hôm nay nữa."
Vì công đoạn phơi khô thảo dược được hắn làm vô cùng chu đáo, nên Bạch Thuật quyết định thưởng thêm một văn tiền nữa cho Trần ca nhi.
Dưới nhãn quang của cậu, hễ làm việc tốt thì xứng đáng nhận được sự khích lệ kịp thời.
Trần ca nhi chính là một trong số ít những người ở cái làng Bạch Đường này mà Bạch Thuật có thể hoàn toàn tin tưởng được, hắn làm việc vô cùng chăm chỉ, thành thật, duy chỉ có điều là tính cách có phần hơi tự ti, nhút nhát mà thôi.
Bạch Thuật trong thời gian tới sẽ lập tức tiến hành mua đất để mở rộng quy mô sản xuất, cậu hy vọng có thể nhanh chóng bồi dưỡng, nâng đỡ Trần ca nhi lên để sau này hắn có thể đứng ra phụ giúp cậu quản lý một vài công việc sổ sách, nhân sự.
Chuyện buôn bán làm ăn này suy cho cùng cũng giống hệt như việc bài binh bố trận đánh giặc vậy, một người dẫu có bản lĩnh long trời lở đất đến đâu thì năng lực cũng có hạn, cậu cần phải tuyển lựa thêm vài cánh tay đắc lực, đáng tin cậy để cùng nhau gây dựng đại cơ nghiệp này.
Trần ca nhi đón lấy ba mươi lăm văn tiền kia, cả người cứ thế ngây dại ra như một pho tượng.
Hắn vốn là một ca nhi, từ nhỏ đã chẳng được gia đình xem trọng, đến tận khi xuất giá cũng chỉ được mang theo vài bộ quần áo cũ kỹ cùng tấm chăn rách rưới, tiền bạc thì một phân một ly cũng chẳng có nổi.
Mức tiền ba mươi lăm văn này đối với hắn mà nói quả thực là một khoản tiền khổng lồ, quan trọng hơn cả, đây chính là số tiền do chính đôi bàn tay hắn làm lụng kiếm ra được.
"Ta... ta cũng có thể tự mình kiếm ra tiền rồi..." Trần ca nhi cứ thế nắm chặt ba mươi lăm văn tiền trong tay, lẩm bẩm lặp đi lặp lại câu nói ấy như người mất hồn.
Hắn lầm bầm thêm vài câu nữa rồi bỗng nhiên quay ngoắt mặt đi chỗ khác.
Bạch Thuật tinh mắt nhìn thấy gã đang lén lút dùng ống tay áo để quẹt đi những giọt nước mắt trên mặt.
Sao tự dưng đang vui vẻ mà lại lăn đùng ra khóc lóc thế này? Bạch Thuật không khỏi cảm thấy có chút ngượng ngùng, lúng túng... Có vỏn vẹn ba mươi lăm văn tiền mà thôi, mua dăm ba cân thịt heo là đã tiêu sạch sành sanh rồi còn đâu.
"Bọn họ trước đây thảy đều mắng ta là một ca nhi, là cái thứ rước nợ, làm lỗ vốn cho gia đình!" Giọng của Trần ca nhi có chút khản đặc lại: "Bọn họ ai nấy đều xem thường ta, bảo ta là hạng ăn hại không kiếm nổi một xu một cắc, đến cả tiền thách cưới cũng chẳng thu về được bao nhiêu, chỉ biết làm lãng phí lương thực của nhà."
Bạch Thuật nghe xong mới vỡ lẽ ra, Trần ca nhi chắc hẳn là đang nhắc tới những người thân trong gia đình của hắn rồi.
"Thế nhưng ngày hôm nay ta đã có thể tự mình kiếm tiền rồi, một bận liền kiếm được tận ba mươi lăm văn tiền cơ đấy!" Trần ca nhi vừa nói vừa ngẩng đầu lên, đôi mắt gã đỏ hoe, bên trong vẫn còn đọng lại những giọt nước mắt long lanh, song sâu trong con ngươi ấy bấy giờ lại nhen nhóm lên một thứ ánh sáng rực rỡ, kiên định hơn hẳn so với trước đây.
"Sau này ta nhất định phải nỗ lực kiếm được nhiều tiền hơn nữa, phải tích cóp bạc để mua đất cho Lạp Nhi! Ta muốn cho bọn họ thảy đều phải mở to mắt ra mà nhìn, nhìn xem Trần Đông Thanh ta đây có phải là cái thứ rước nợ làm lỗ vốn hay không. Ta cũng có thể tự mình kiếm tiền nuôi thân vậy!"
Bạch Thuật bấy giờ mới biết, hóa ra Trần ca nhi có cái tên khai sinh là Trần Đông Thanh, nghe qua quả thực rất có phong vị, dễ nghe.
Những ca nhi đã lập gia đình như gã, người trong thôn thường chỉ gọi bằng hai chữ "Mỗ ca nhi" cho tiện, thời gian trôi qua lâu ngày, đến ngay cả chính bản thân bọn họ lắm lúc cũng chẳng còn nhớ nổi cái tên cúng cơm của mình là gì nữa.
Bạch Thuật trong lòng vô cùng vui mừng, cậu thực sự không ngờ một chuyện nhỏ nhặt như vậy lại có thể mang lại sự thay đổi to lớn đến thế cho con người của Trần ca nhi...
"Trần Đông Thanh, cái tên này nghe hay lắm, vậy sau này ta cứ gọi ngươi là Đông Thanh ca nhé." Bạch Thuật bảo.
"Được chứ." Trần Đông Thanh gật đầu cái rụp: "Bạch Thuật, cảm ơn ngươi nhiều lắm, nếu như không được đi theo ngươi học hỏi, e rằng cả đời này ta cũng chẳng bao giờ có cơ hội kiếm được số tiền này."
Trần Đông Thanh kiếm được tiền, hiện tại đối với Bạch Thuật lại càng thêm phần sùng bái, kính trọng sát đất, quả thực là cậu nói một gã chẳng dám cãi hai.
Bạch Thuật thấy cảm xúc của hắn đã ổn định trở lại, liền bảo: "Vậy thì bây giờ chúng ta qua tiệm bốc đồ đạc thôi."
Phải nhanh chóng chở đồ đạc về nhà cho xong xuôi, buổi chiều cậu còn phải sang nhà thôn trưởng để bàn chuyện mua đất nữa.
Đến khi toàn bộ số gia cụ mới tinh sắm sửa cho căn phòng được chằng buộc cẩn thận lên phía sau xe ngựa, Trần Đông Thanh lại được một phen kích động đến mức không thốt nên lời.
Hắn bấy giờ mới hoàn toàn tin rằng, Bạch Thuật chỉ mới đi phủ thành có một chuyến mà đã kiếm đủ số bạc trắng để mua đất lập nghiệp rồi.
Bạch Thuật cũng không hề tiết lộ cụ thể cho Trần Đông Thanh biết tổng cộng mình đã kiếm được bao nhiêu tiền, chỉ đại khái bảo rằng số tiền kiếm được là rất lớn, đủ dùng.
Thế nhưng chỉ cần nhìn vào đống gia cụ mới to rạp kia, Trần Đông Thanh cũng tự hiểu được Bạch Thuật bấy giờ đã khấm khá đến nhường nào, mấy món nội thất đóng sẵn này, món nào món nấy thảy đều phải tiêu tốn tới vài lượng bạc trắng, vậy mà một mình Bạch Thuật lại thẳng tay mua nhiều đến thế.
Đến khi chiếc xe ngựa thong thả lăn bánh tiến vào địa phận làng Bạch Đường, người dân đi lại trên đường lập tức đổ dồn ánh mắt vào đống đồ đạc chất cao như núi ở phía sau xe.
Bạch Thuật vậy mà lại được ngồi xe ngựa vinh hoa trở về làng, phía sau xe còn chở theo cả một đống gia cụ mới tinh nữa chứ!
Một tin tức chấn động như vậy, đối với cái làng Bạch Đường thuần nông này chẳng khác nào một sự kiện trọng đại bậc nhất, lập tức được người ta truyền tai nhau với tốc độ chóng mặt, người người nhà nhà tranh nhau đi thông báo cho nhau biết.
Bạch Thuật còn chưa kịp về tới cổng nhà, phía sau chiếc xe ngựa đã có không ít người dân làng dắt díu cả người già lẫn trẻ nhỏ lũ lượt kéo đuôi bám theo sau để xem náo nhiệt.
Mà bấy giờ, bên trong gian nhà chính của Bạch lão tam. Bạch lão tam cùng Bạch Châu thị đang ngồi đoan trang bên cạnh bàn gỗ, Bạch Lý thị thì ôm cái bụng bầu vượt mặt đứng khúm núm ở ngay bên cạnh bọn họ.
Vương Mộc Đầu trên tay đang xách theo một con chim nhạn béo tốt cùng hai cân đậu nành, ngồi đối diện với Bạch lão tam nơi chiếc bàn bát tiên, chân thành mở lời: "Bạch tam bá, ngày hôm nay ta mạo muội tới cửa là muốn xin được hỏi cưới Bạch Thuật."
Bạch lão tam rít sâu một hơi thuốc lào, trong lòng lão có nằm mơ cũng không thể ngờ được, cái gã Vương Mộc Đầu này thế mà lại đột nhiên mang sính lễ tới cửa để hỏi cưới Bạch Thuật.
"Gớm chưa kìa, giờ mới biết đường mang lễ tới cửa cầu thân cơ đấy." Bạch Châu thị ngồi một bên, sắc mặt trông vô cùng khó coi.
Mấy ngày hôm trước chính mụ đã tự mình lặn lội qua nhà tìm gã, kết quả lại bị bà già nhà họ Vương thẳng tay cầm gậy đuổi thẳng cổ ra ngoài. Chuyện xấu hổ ấy thảy đều lọt vào mắt của đám bà con lối xóm xung quanh, vậy mà ngày hôm nay Vương Mộc Đầu lại tự mình mò tới đây đòi cưới Bạch Thuật.
Ngoại trừ điều đó ra, việc Vương Mộc Đầu đi hỏi cưới Bạch Thuật mà lại cất công chuẩn bị hẳn một con chim nhạn tế lễ khiến trong lòng mụ cảm thấy vô cùng nghẹn ức, khó chịu.
Bạch Thuật vốn dĩ là một ca nhi, tính tình thô lỗ vô lễ, lại chẳng biết kính trọng bề trên, cưới về nhà làm trâu làm ngựa hầu hạ người ta thì thôi đi.
Cái gã Vương Mộc Đầu này không biết có phải bị mù mắt rồi hay không, mà lại còn long trọng chuẩn bị cả chim nhạn nữa chứ!
Nghĩ đến đây, Bạch Châu thị khẽ liếc mắt lườm đứa con dâu đang đứng khúm núm phía sau một cái, hồi nhà mụ hỏi cưới Bạch Lý thị về cho con trai, sính lễ mang qua còn chẳng có nổi một con chim nhạn, chỉ tìm nhà hàng xóm mua đại một con gà mái già về làm lễ là xong chuyện.
"Bạch tam thẩm, ta là thật lòng thật dạ muốn cưới Bạch Thuật về làm thê tử, xin hai vị cứ yên tâm giao cậu ấy cho ta chăm sóc!" Vương Mộc Đầu vừa nói vừa đem con chim nhạn trong tay dúi thẳng vào lòng bàn tay của Bạch Châu thị.
"Ngươi cứ khoan đã." Bạch lão tam đột nhiên lên tiếng cắt ngang: "Chuyện đại sự này gia đình chúng ta còn phải bàn bạc kỹ lưỡng lại với nhau một chút, ngươi cứ tạm thời ra phía ngoài sân đứng đợi một lát."
Vương Mộc Đầu nghe vậy liền ngoan ngoãn đặt con chim nhạn cùng bọc đậu nành xuống bàn, rồi xoay người bước ra ngoài sân đứng đợi.
Đợi gã vừa bước chân ra khỏi cửa, cả nhà Bạch lão tam liền lập tức tụm năm tụm ba lại một chỗ, xì xào bàn tán vô cùng rôm rả.
"Ta quyết không đồng ý! Cái gã Vương Mộc Đầu này thế mà lại chuẩn bị cả chim nhạn cho Bạch Thuật, rõ ràng là đang muốn làm đẹp mặt cho cái thằng ranh con ấy." Bạch Châu thị hậm hực bảo: "Thế chẳng hóa ra bận trước ta bị mụ già nhà họ Vương đánh đập một trận là chịu thiệt thòi vô ích sao."
"Nương, ta thấy nhân lúc gã đang có thành ý, chúng ta nên nhanh chóng gật đầu đồng ý cho xong chuyện đi. Chẳng lẽ nương không muốn sớm ngày tống cổ cái của nợ Bạch Thuật kia đi cho rảnh mắt hay sao?" Bạch Hòa ở một bên sốt ruột thúc giục.
"Gả được Bạch Thuật ra khỏi nhà, nó sẽ không còn tư cách gì để đòi chia phần ruộng đất của gia đình nữa." Bạch lão tam khẽ gõ gõ tẩu thuốc vào cạnh bàn, trầm ngâm bảo: "Hơn nữa, cái gia cảnh nhà Vương Mộc Đầu kia nặng nhẹ mấy cân mấy lượng, trong lòng các ngươi còn chẳng rõ hay sao? Gom góp tiền mua nổi một con chim nhạn kia chắc cũng phải thắt lưng buộc bụng dữ dội lắm, đợi đến khi Bạch Thuật gả qua đó rồi, bảo đảm nó sẽ phải đi theo gã ăn cám ăn rau khổ sở cả đời thôi."
Lời phân tích thấu đáo của Bạch lão tam lập tức khiến chân mày đang nhíu chặt của Bạch Châu thị giãn ra, gương mặt mụ lộ rõ vẻ hớn hở. Việc Bạch Thuật sau này sống chết, sướng khổ ra sao thực chất chẳng liên quan gì tới mụ cả, thế nhưng mụ chính là không thể chịu đựng nổi việc nhìn thấy cuộc sống của Bạch Thuật ngày một khấm khá lên.
Trên thực tế, ngoại trừ bản thân gia đình mình ra, hễ nhìn thấy bất kỳ người nào trong cái làng này có cuộc sống khấm khá, dư dả là trong lòng mụ lại cảm thấy vô cùng bứt rứt, khó chịu.
Bảo sao thảy đều là hạng nông phu chân lấm tay bùn như nhau, mà người ta lại có thể sống sung sướng hơn mụ cho được?
Thậm chí ngay cả đứa con dâu Bạch Lý thị trong nhà chỉ cần được sống thảnh thơi, nhàn hạ một chút thôi là mụ đã nhìn không vừa mắt rồi.
"Thế... chúng ta không cần hỏi qua ý kiến của Bạch Thuật một tiếng sao? Nếu như đùng một cái nó không chịu..." Bạch Lý thị đứng bên cạnh yếu ớt mở miệng hỏi nhỏ một câu.
"Chuyện hôn nhân đại sự xưa nay đều do trưởng bối đứng ra làm chủ, ở cái nhà này từ bao giờ lại đến lượt cái loại như nó lên tiếng phân bua hả?" Bạch Châu thị lập tức phóng một ánh mắt sắc lẹm như dao cạo qua, hung tợn mắng nhiếc Bạch Lý thị một trận. Đứa con dâu này của mụ dạo gần đây cậy cái bụng ngày một lớn nên đâm ra lười chảy thây, mụ là càng nhìn lại càng thấy ghét bỏ.
Nghĩ đoạn, mụ liền lập tức sải bước ra ngoài sân gọi Vương Mộc Đầu vào phòng, gương mặt đon đả nụ cười, vui vẻ thu nhận toàn bộ số sính lễ của gã.
Vương Mộc Đầu bấy giờ mới có thể thở phào nhẹ nhõm một hơi. Sau khi hai bên đã thống nhất xong xuôi ngày lành tháng tốt để cử hành hôn lễ, Bạch lão tam liền dắt theo Vương Mộc Đầu hướng thẳng về phía nhà thôn trưởng Bạch Bảo Sơn mà tiến bước.
Lão muốn tìm Bạch Bảo Sơn để nhờ viết giùm tờ hôn thư, đồng thời cũng là muốn mượn uy tín của ông để làm chứng cho thiên hạ thấy rằng, lão bấy giờ đã chu toàn gả được đứa cháu trai Bạch Thuật này vào nơi tử tế rồi!
·
Chiếc xe ngựa dừng lại ngay trước cổng sân nhà Bạch lão tam, gã phu xe cùng Trần Đông Thanh nhanh nhẹn nhảy xuống, bắt tay vào giúp Bạch Thuật dỡ số gia cụ mới tinh ở phía sau xe xuống đất.
Đám người dân làng kéo đến xem náo nhiệt đông nghịt, vây kín trước cổng nhà Bạch lão tam thành ba tầng trong ba tầng ngoài, ai nấy đều lộ rõ vẻ ngưỡng mộ xen lẫn ghen tị mà bàn ra tán vào: "Cái vị Bạch Thuật này chẳng rõ dạo này làm cái nghề gì, mà giờ trông ra dáng phát tài giàu sụ thế không biết!"
Bạch Châu thị cùng Bạch Hòa nghe thấy tiếng động ồn ào liền kéo nhau từ trong phòng bước ra ngoài xem thử, đập vào mắt hai mụ chính là cảnh tượng Bạch Thuật đang khênh những món nội thất làm bằng chất liệu gỗ liễu thượng hạng vào trong nhà.
"Cái này... thế này là đang làm cái trò gì thế hả?" Bạch Châu thị lập tức đực mặt ra tại chỗ.
Bạch Thuật lấy đâu ra nhiều tiền bạc đến thế, mà lại có thể sắm sửa được cả một đống gia cụ đắt tiền thế kia?
Chỉ riêng chiếc giường lớn bóng bẩy kia thôi, chính là món đồ mà ngay cả gia đình mụ có nằm mơ cũng chẳng dám bỏ tiền ra mua, vậy mà hiện tại lại để cho cái thứ vô lại như Bạch Thuật tự mình hưởng thụ.
"Bạch tam thẩm này, đứa cháu trai này của nhà thím bấy giờ phất lên giàu to rồi nhé, thím nhìn đống gia cụ kia mà xem, bốc sơ sơ qua cũng phải tiêu tốn tới bảy, tám lượng bạc trắng chứ chẳng chơi đâu." Một người dân làng có tính hóng chuyện đứng bên cạnh lên tiếng mỉa mai: "Biết thế này thì ngày trước hà cớ gì phải đối xử tệ bạc với nó làm chi. Nếu như thím đối tốt với nó một chút, thì bấy giờ nó kiếm được đống tiền bạc này, bảo đảm phần hiếu kính dành cho hai vị cũng chẳng thể thiếu được đâu."
Gương mặt Bạch Châu thị tức khắc tức đến mức xanh mét lại, mụ hung hợn lườm người vừa lên tiếng một cái cháy mặt, rồi dùng giọng điệu âm dương quái khí mà mắng nhiếc: "Có cái gì mà ghê gớm chứ! Nó chỉ là một ca nhi, làm cái nghề ngỗng gì mà có thể tự mình kiếm ra được đống tiền bạc lớn đến thế! Ai mà biết được số tiền dơ bẩn kia rốt cuộc là từ đâu mà có chứ!"
"Còn có thể từ đâu mà có được nữa?" Bạch Hòa cũng đứng bên cạnh, đôi mắt gã đỏ bừng lên vì ghen tị mà phụ họa theo: "Chẳng qua là nhờ cái chiêu trò ôm chân, bấu víu lấy vị Tạ công tử kia, rồi được người ta ban phát cho chút đỉnh tiền bạc mà thôi! Có điều hiện tại nó đã sắp sửa phải gả cho Vương Mộc Đầu rồi, chuyện này mà để cho vị Tạ công tử kia biết được, e rằng toàn bộ số đồ đạc này thảy đều sẽ bị người ta thẳng tay thu hồi lại cho mà xem!"
Bạch Thuật bấy giờ đang bận rộn khênh vác đồ đạc nên hoàn toàn không nghe thấy những lời bàn tán ác ý của mẹ con Bạch Châu thị, thế nhưng Trần Đông Thanh vừa vặn đi ngang qua lại nghe thấy không sót một chữ nào.
"Bạch Thuật sắp sửa phải gả cho Vương Mộc Đầu sao?" Hắn lập tức nhíu chặt chân mày, bước tới chất vấn: "Mụ đừng có đứng đây mà ngậm máu phun người, nói lời xằng bậy nhé. Vương Mộc Đầu kia và Bạch Thuật cơ hồ mới chỉ giáp mặt có vài bận, làm sao có chuyện cậu ấy lại chịu gả cho gã cho được?"
Cái gã Vương Mộc Đầu kia ra sao hắn vốn biết rõ, gã là một gã đàn ông góa vợ ở phía đông làng, trong nhà đèo bòng tận ba đứa con nhỏ, ruộng đất thì vỏn vẹn có ba mẫu cày, cuộc sống nghèo túng đến mức bữa đói bữa no.
Nếu là trước đây, hắn có khi cũng sẽ nghĩ rằng một ca nhi mang tiếng xấu như Bạch Thuật mà có người chịu rước đi thì đã là phúc đức ba đời, phải thắp hương bái tạ tổ tiên rồi, thế nhưng những ngày qua được đi theo Bạch Thuật bôn ba làm ăn, tư tưởng của hắn sớm đã được Bạch Thuật đập tan và thay đổi hoàn toàn.
Bạch Thuật có bản lĩnh lớn đến nhường nào cơ chứ, chỉ trong vòng nửa tháng ngắn ngủi đã có thể tự mình kiếm đủ số tiền mua đất lập nghiệp, cái gã Vương Mộc Đầu kia có tài đức gì mà đòi trèo cao xứng đôi với cậu?
Hơn thế nữa, hắn vẫn còn nhớ như in lời Bạch Thuật từng tâm sự với mình, rằng trong lòng cậu vốn dĩ đã đem lòng thầm thương trộm nhớ vị Tạ công tử kia rồi.
"Có phải nói bậy bạ hay không, lát nữa các ngươi cứ tự khắc mở mắt ra mà nhìn là biết ngay thôi? Vương Mộc Đầu người ta bận này đã cất công mang cả chim nhạn tới cửa cầu thân rồi, thành ý mười phần luôn nhé. Thấy gã có lòng như vậy, cha ta dĩ nhiên không thể làm lỡ dở chuyện đại sự trăm năm của Bạch Thuật được, giờ này có khi tờ hôn thư đã được soạn thảo xong xuôi ở nhà thôn trưởng rồi cũng nên." Bạch Hòa cười trên nỗi đau của người khác mà đắc ý bảo.
Trần Đông Thanh nghe xong lời ấy, sắc mặt lập tức đại biến, gã vội vàng lao thẳng vào gian nhà chính của Bạch lão tam để kiểm tra, trên mặt đất quả nhiên đang có một con chim nhạn đang ra sức đập cánh phành phạch.
Hắn liền ba chân bốn cẳng lao ngay vào căn phòng cũ nát bên cạnh, tìm thấy Bạch Thuật đang lúi húi bài trí đống gia cụ mới.
"Bạch Thuật! Ngươi mau mau chạy sang nhà thôn trưởng một chuyến đi! Vương Mộc Đầu vừa mới mang sính lễ tới cửa hỏi cưới ngươi, Bạch lão tam lão... lão đã tự ý gật đầu đồng ý gả ngươi đi rồi kìa!"
"Vương Mộc Đầu nào cơ?" Bạch Thuật bấy giờ vẫn còn ngơ ngác, chưa hiểu hết được hàm ý trong câu nói hốt hoảng của Trần Đông Thanh là gì.
"Tóm lại ngươi cứ mau đi theo ta đã! Dọc đường đi ta sẽ giải thích kỹ càng cho ngươi nghe sau!" Trần Đông Thanh không nói phân bua gì thêm, thẳng tay kéo phắt Bạch Thuật lao ra khỏi cửa, hướng thẳng về phía nhà Bạch Bảo Sơn mà chạy thục mạng.
Nghe Trần Đông Thanh tóm tắt lại toàn bộ ngọn ngành câu chuyện dọc đường đi, Bạch Thuật bấy giờ mới hoàn toàn vỡ lẽ, hóa ra trong khoảng thời gian cậu vắng nhà, Bạch lão tam lại dám to gan lớn mật tự ý đem cậu gả bán cho người khác!
Trong lồng ngực Bạch Thuật bấy giờ dâng lên một ngọn lửa giận ngùn ngụt, cái lão Bạch lão tam kia tính là cái thá gì chứ? Chuyện hôn nhân đại sự trăm năm của cậu, dựa vào cái quyền hành gì mà đến lượt lão đứng ra làm chủ cơ chứ?
Cậu sải bước chạy như bay, chỉ trong chớp mắt đã lao tới trước cổng nhà Bạch Bảo Sơn. Đập vào mắt cậu chính là cảnh tượng Bạch lão tam đang nở nụ cười hỷ hả, vỗ vỗ vào vai thôn trưởng Bạch Bảo Sơn, trên tay lão bấy giờ còn đang cầm một tờ hôn thư chưa kịp ráo mực, đắc ý bảo: "Lão ca à, bận này lo liệu gả được cái thằng ranh con Bạch Thuật kia ra khỏi nhà, trong lòng ta rốt cuộc cũng trút bỏ được một gánh nặng ngàn cân. Cái gã Vương Mộc Đầu kia dẫu trong nhà có đèo bòng con cái thật, song bận này gã lại cất công chuẩn bị hẳn một con chim nhạn tới cửa, thành ý quả thực vô cùng đáng quý, ta thấy gã và Bạch Thuật đặt cạnh nhau trông cũng rất đẹp đôi."
"Dạ phải, Bạch tam thúc cứ việc yên tâm, sau khi cưới về ta nhất định sẽ không để Bạch Thuật phải chịu thiệt thòi đâu." Vương Mộc Đầu đứng bên cạnh khúm núm phụ họa theo.
"Ta quyết không đồng ý!" Bạch Thuật lập tức lao thẳng vào giữa sân, dõng dạc hét lớn một tiếng.
Cậu phóng một ánh mắt sắc lạnh như dao cạo hướng thẳng về phía Bạch lão tam, khiến lão bấy giờ không khỏi cảm thấy gai ốc dựng ngược khắp người, lão vội vàng nắm chặt lấy tờ hôn thư trong tay, luống cuống lùi lại phía sau vài bước, lắp bắp mắng: "Ngươi... ngươi chỉ là một ca nhi, có cái quyền hành gì mà đòi đồng ý hay không đồng ý ở đây hả? Bản thân ngươi đã đến cái tuổi này rồi, chẳng lẽ còn muốn mặt dày ở lỳ trong cái nhà này cả đời không chịu gả đi chắc?"
Thôn trưởng Bạch Bảo Sơn thấy tình hình căng thẳng liền vội vàng bước lên phía trước đóng vai người hòa giải, khuyên nhủ: "Hiền chất à, ngươi cũng đừng có chê bai gia cảnh Vương Mộc Đầu có con cái đèo bòng làm chi, con người hắn vốn tính tình vô cùng thật thà chất phác, đối với ngươi lại là thật lòng thật dạ muốn cưới về chăm sóc. Chuyến này tới cửa cầu thân, gã đã phải cất công xách theo cả một con chim nhạn hành lễ đấy thôi."
"Phải đấy, ngày hôm qua lúc ta chạm mặt ngươi trên đường, ta đã nói rõ là mình sẽ đi sắm sửa chim nhạn rồi còn gì, lúc đó ngươi nghe xong cũng đâu có phản đối gì đâu, thế chẳng hóa ra là ngươi đã ngầm gật đầu đồng ý chuyện này rồi sao." Vương Mộc Đầu lí nhí phân bua.
Bạch Thuật đưa mắt nhìn sang gã đàn ông đang đứng ngơ ngác ở một bên, bấy giờ cậu mới có thể đem cái tên "Vương Mộc Đầu" trùng khớp hoàn toàn với gương mặt của gã đàn ông từng có hai bận giáp mặt kia.
Trách không được bận trước gã đột nhiên lẩm bẩm với cậu là mình sẽ đi mua chim nhạn, nếu như ngay từ đầu cậu đã thấu suốt cái ngụ ý hỏi cưới của việc mua chim nhạn này, thì bảo đảm lúc đó cậu đã thẳng thừng từ chối ngay tại trận rồi, làm sao có thể để xảy ra cái cớ sự dở khóc dở cười như ngày hôm nay cơ chứ.
Xét thấy toàn bộ câu chuyện rắc rối này thảy đều bắt nguồn từ sự hiểu lầm tai hại ấy, nên đối với Vương Mộc Đầu cậu cũng có phần hơi áy náy, không nỡ nổi trận lôi đình với gã, cậu liền kiềm chế ngọn lửa giận trong lòng, kiên nhẫn lên tiếng giải thích: "Trước đây ta hoàn toàn không biết việc mua chim nhạn lại mang cái ngụ ý hỏi cưới này. Bận này ngươi đã tiêu tốn bao nhiêu tiền bạc để mua con chim nhạn kia, ta nhất định sẽ đền bù lại cho ngươi không thiếu một phân một ly. Thế nhưng chuyện gả cho ngươi là điều hoàn toàn không thể nào xảy ra được, trong lòng ta bấy giờ vốn dĩ đã có người khác rồi!"
Nghe được lời tuyên bố tuyệt tình của Bạch Thuật, gương mặt Vương Mộc Đầu lập tức xám ngoét như tro tàn, cả người gã lảo đảo vài cái, dường như vừa phải chịu đựng một cú đả kích vô cùng nặng nề.
Thế nhưng Bạch lão tam đứng bên cạnh nghe xong lại không chịu để yên, lão chật vật lắm mới tìm được cơ hội tốt để tống khứ cái của nợ Bạch Thuật này ra khỏi nhà, như vậy thì mấy mẫu ruộng đất do gia đình người anh cả quá cố để lại mới có thể hoàn toàn danh chính ngôn thuận rơi vào tay lão. Nếu như bận này Bạch Thuật nhất quyết không chịu gả đi, sau này nó lại đùng đùng nổi giận đòi làm một bận phân gia chia tài sản, thì mấy mẫu ruộng tốt kia chẳng phải sẽ bị nó thẳng tay chia cắt mất một nửa hay sao?
Vì thế lão liền chỉ thẳng ngón tay vào mũi Bạch Thuật, dùng tông giọng cao vút mà mắng nhiếc: "Cái thói đời xưa nay thảy đều tuân theo lệnh của cha mẹ, lời của người mai mối, cha mẹ đẻ của ngươi bấy giờ thảy đều đã khuất núi cả rồi, chuyện hôn sự trăm năm của ngươi dĩ nhiên phải do một tay người làm thúc thúc như ta đứng ra định đoạt! Ngươi bảo không gả là có thể không gả được chắc? Tờ hôn thư này bấy giờ đã được đóng dấu ký tên xong xuôi rồi, chuyện đại sự này hoàn toàn không đến lượt cái loại như ngươi nói muốn đổi ý là có thể đổi ý được đâu!"
Dứt lời, lão liền quay ngoắt sang nhìn thôn trưởng Bạch Bảo Sơn, lớn tiếng cầu viện: "Lão ca! Chuyện này huynh nhất định phải đứng ra phân xử công bằng, làm chủ cho đệ nhé! Ở cái triều đại Đại Tuyên này, xưa nay làm gì có cái tiền lệ nào cho phép một ca nhi tự mình đứng ra định đoạt chuyện cưới gả của bản thân bao giờ đâu. Hiện tại tờ hôn thư của Bạch Thuật đã được ký kết rõ ràng, nó bấy giờ đã là người của nhà Vương Mộc Đầu rồi, tuyệt đối không có cái lý do gì để nửa đường giở quẻ đòi hủy hôn cả, dòng họ Bạch gia chúng ta đời nào lại chịu nổi cái sự nhục nhã, mất mặt đến nhường này chứ!"
Bạch Bảo Sơn đứng ở giữa cũng lâm vào tình cảnh vô cùng tiến thoái lưỡng nan, mặt mày lão lộ rõ vẻ khó xử. Lão thừa hiểu rõ cái hoàn cảnh nghèo túng nhà Vương Mộc Đầu ra sao, ở cái làng Bạch Đường này, một ca nhi chịu gật đầu đồng ý gả cho gã bảo đảm có đốt đuốc đi tìm khắp nơi cũng chẳng ra nổi một người.
Thế nhưng hiện tại tờ hôn thư giữa hai bên đã được ký kết xong xuôi, lão cũng đã hoàn tất thủ tục đăng ký ghi danh vào sổ sách của làng, cuốn sổ này theo quy định cứ mỗi tháng một bận thảy đều phải nộp lên trên cho quan phủ tối cao đăng ký lưu trữ.
Đã đi đến cái bước đường này rồi mà còn muốn lật lọng đổi ý, thì đó chính là hành vi tự ý hủy bỏ hôn ước của Bạch Thuật.
Theo luật pháp của triều đại Đại Tuyên, ca nhi và nữ tử tuyệt đối không được phép tự ý hủy bỏ hôn ước đã ký kết, kẻ nào đem lòng rắp tâm có ý định hủy hôn, một khi bị phát giác sẽ bị luật pháp trừng trị thẳng tay bằng sáu mươi gậy trượng hình, hơn thế nữa nếu như phía Vương Mộc Đầu nhất quyết không chịu gật đầu đồng ý hủy hôn, thì cuộc hôn nhân này coi như đã ván đã đóng thuyền, dẫu có là ai đi chăng nữa cũng tuyệt đối không thể xoay chuyển nổi cục diện.
Vì thế lão liền bất đắc dĩ lên tiếng khuyên nhủ: "Đại chất nhi à, ngươi và Vương Mộc Đầu bấy giờ đã chính thức lập nên tờ đính hôn thư rồi, tuyệt đối không có cái lý do gì để nửa đường hủy bỏ hôn ước nữa đâu, ngươi đừng có mà đứng đây nói những lời dại dột làm chi nữa."
"Nực cười thật chứ! Tờ hôn thư này có phải do chính đôi bàn tay ta ký kết đâu, thì có liên quan gì tới ta cơ chứ?" Gương mặt Bạch Thuật lạnh tanh, cậu hừ lạnh một tiếng bảo: "Cái lão Bạch lão tam kia vốn dĩ đâu phải cha đẻ của ta, nếu đã bảo tuân theo lệnh của cha mẹ lời người mai mối, thì có muốn gả đi thì cũng phải đem con trai đẻ của lão gả đi mới đúng chứ. Thôn trưởng ông vừa mới bảo một khi đã ký kết thì vạn lần không thể hủy bỏ hôn ước đúng không, vậy thì cứ việc đem đứa con trai đẻ của Bạch lão tam gả qua nhà Vương Mộc Đầu cho xong chuyện đi, dẫu sao thì tờ hôn thư kia cũng là do chính tay lão ký tên đóng dấu mà thành cơ mà."
"Ngươi... cái thằng ranh con này!" Bạch lão tam nghe xong câu nói ấy thì tức đến mức hai mắt tối sầm lại, suýt chút nữa là ngã lăn đùng ra đất, lão chỉ thẳng tay vào mặt Bạch Thuật mà buột miệng hét lớn: "Đứa con trai Bạch Hòa nhà ta sau này chính là người có số mệnh gả cho vị tú tài cao sang, làm sao có thể đem gả cho một cái gã đàn ông góa vợ nghèo kiết xác như Vương Mộc Đầu này được cơ chứ?"
Vương Mộc Đầu đứng bên cạnh nghe thấy câu nói sỉ nhục ấy của Bạch lão tam, sắc mặt cũng lập tức chuyển sang màu xanh mét. Gã thực sự không ngờ trong mắt Bạch lão tam, bản thân gã lại là một hạng người hèn kém, bị lão khinh rẻ đến nhường này!
Gã cất công mang sính lễ tới cửa hỏi cưới Bạch Thuật, chính là bởi vì qua vài bận chạm mặt trước đó, gã thấy tính tình của Bạch Thuật vô cùng tốt, tính cách lại hiền hòa, ấm áp, gã thầm nghĩ nếu cưới một người như vậy về nhà thì cậu nhất định sẽ đối xử vô cùng tốt với ba đứa con nhỏ của gã. Còn về phần cái gã Bạch Hòa kia dẫu diện mạo trông có phần thanh tú thật đấy, song nhìn qua một cái là biết ngay hạng người đanh đá, chua ngoa không phải dạng vừa, Bạch lão tam dẫu bấy giờ có cầu xin gả gã cho, thì Vương Mộc Đầu này cũng quyết không thèm rước về làm gì cho thêm nợ!
·
Cánh cổng lớn của Tạ gia thong thả mở ra, gã phu xe nhanh nhẹn điều khiển chiếc xe ngựa tiến vào bên trong sân.
"Lão Phùng đầu, chuyện sắm sửa đồ đạc của Bạch tiểu ca nhi bận này thảy đều đã lo liệu xong xuôi hết rồi chứ?" Tiểu Thụ rảo bước tiến lại gần lên tiếng hỏi han.
Thiếu gia nhà gã vừa rồi đã vài bận liên tục lên tiếng gặng hỏi gã về chuyện này, bấy giờ đang ở trong phòng chăm chú ngóng chờ người về báo cáo tình hình đấy thôi.
"Đống đồ đạc gia cụ kia ta đã đích thân chở tới tận cổng nhà giao cho cậu ấy xong xuôi rồi." Lão Phùng đầu nói đoạn, chợt nhớ tới mớ thông tin sốt dẻo mà mình vừa nghe ngóng được từ những lời bàn ra tán vào của đám dân làng bên ngoài, liền quay sang bảo với Tiểu Thụ: "Có điều... vừa rồi lúc ở bên ngoài làng, ta lại vô tình nghe ngóng được một chuyện, cũng chẳng rõ thực hư ra sao nữa."
"Chuyện gì mà trông ông có vẻ nghiêm trọng thế?" Tiểu Thụ khẽ nhíu mày hỏi dồn.
"Ta nghe người ta đồn đại rằng, vị Bạch tiểu ca nhi kia ngày hôm nay bỗng nhiên có người mang sính lễ tới cửa hỏi cưới, nghe đâu là sắp sửa phải gả cho một gã đàn ông góa vợ có con nhỏ đèo bòng ở trong làng rồi."
"Cậu ấy sắp sửa phải gả cho người khác sao?" Tiểu Thụ nghe xong liền ngẩn người ra tại chỗ, ngay sau đó gã chợt nhớ tới những lời thề non hẹn biển mà Bạch Thuật từng quả quyết nói với mình ngày hôm qua, liền có chút tức giận mà hừ mạnh một tiếng.
Cái vị Bạch Thuật này rõ ràng là đã sắp sửa gả cho người ta làm thê tử rồi, vậy mà ba ngày hai bận vẫn cứ vác mặt chạy tới đây, ngon ngọt bày ra cái bộ dạng ân cần lấy lòng thiếu gia nhà gã!
Ngày hôm qua cậu lại còn mặt dày dám quả quyết tuyên bố rằng bản thân mình là thật lòng thật dạ yêu thích thiếu gia, làm cho gã lúc đó nghe xong cũng suýt chút nữa là mủi lòng tin sái cổ! Bận này cậu nhất định phải lập tức chạy vào trong phòng đem toàn bộ sự việc kể hết cho thiếu gia nghe, để thiếu gia có thể nhìn thấu suốt cái bộ mặt thật đầy mưu mô, giả dối của cái vị Bạch tiểu ca nhi kia mới được!
------