Trọng Sinh Vào Thân Xác Đế Vương 47 Tuổi

Chương 18

 

“Triệu tần bệnh nặng, Tề Vương phi giữ trọn hiếu đạo, ngày ngày vào cung tận tâm chăm sóc, không quản mưa gió. Tấm lòng hiếu thuận ấy thực sự là khuôn mẫu. Trái lại Yến Vương phi, thân là con dâu hoàng thất mà bỏ mặc mẹ chồng bệnh nặng trên giường, chưa từng bước chân vào cung, rõ ràng là bất hiếu, sao xứng với thân phận vương phi? Yến Vương là phu quân, không dạy dỗ thê thất, để xảy ra chuyện bất hiếu, phải gánh trách nhiệm để chỉnh đốn gia phong.”

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

Lão Thất vừa phẫn nộ vừa ấm ức, xắn tay áo đá thẳng vị ngôn quan miệng lưỡi như d.a.o kia một cái.

Thế là xong.

Bách quan sôi sục, người nào cũng xắn tay áo đòi xử phạt lão Thất, không theo thì dọa đ.â.m đầu vào cột.

“Thân là hoàng t.ử, hưởng bổng lộc của muôn dân, gánh trọng trách quốc gia, lẽ ra phải lấy nhân đức làm gốc. Nay lại giữa triều đình ngang nhiên hành hung mệnh quan triều đình, cuồng vọng đến cực điểm, trái luân thường đạo lý. Thần khẩn cầu Thánh thượng nghiêm trị để răn đe.”

Lão Thất còn bị quy thêm tội dung túng vương phi không phụng dưỡng sinh mẫu, đại bất hiếu, phải nghiêm trị.

Đám ngôn quan lời lẽ đanh thép, khí thế lẫm liệt, như thể không xử lão Thất thì thiên lý không dung, quốc gia sắp mất.

Nhìn lão Thất tức đến muốn lao vào đ.á.n.h người, nếu không có Lưu Trung Nghĩa cản lại, chắc đã loạn lên rồi, ta đau đầu vô cùng.

Trong mắt ta, việc “con dâu không hầu hạ mẹ chồng là bất hiếu” mà còn được viết vào luật, mới thật sự trái luân thường.

Nhưng dù là hoàng đế, ta cũng không thể nói trắng ra.

Ta hiểu lão Thất phẫn nộ, nhưng cũng không tiện công khai bênh vực.

Ta nói:

“Vương phi mỗi nửa tháng vào cung thỉnh an, vốn là quy củ triều ta. Yến Vương phi tuân theo tổ chế, mười lăm ngày vào cung một lần, không hề trái lễ, sao lại nói là bất hiếu?”

Ta nhìn thẳng vị ngôn quan đang hăng m.á.u kia, thong thả nói:

“Tề Vương phi ngày ngày vào cung hầu Triệu tần, tấm lòng hiếu thuận ấy trẫm ghi nhận, ắt sẽ ban thưởng. Nhưng lấy hành vi của Tề Vương phi làm thước đo để ép buộc Yến Vương phi, ấy là cưỡng ép đạo đức, tuyệt đối không thể chấp nhận.”

Đạo đức trói buộc thật sự quá ghê tởm.

Nguyên chủ chính là kẻ đáng thương bị chữ “hiếu” trói buộc mà không cách nào phản kháng.

Giờ đến chuyện con dâu có hiếu với mẹ chồng hay không cũng bị mang lên triều đường bàn bạc, đám người này quả thật chẳng biết phải trái.

Ta nhìn khắp quần thần, nâng cao giọng.

“Chư khanh ngang nhiên giẫm đạp Yến Vương phi, ra sức nâng đỡ Tề Vương phi, rốt cuộc là ca ngợi Tề Vương phi hiếu thuận, hay muốn để thiên hạ đều lấy Tề Vương phi làm khuôn mẫu?”

“Trương ái khanh, trên có mẫu thân sáu mươi tuổi, con dâu của khanh có như Tề Vương phi mà hầu hạ mẹ chồng chăng?”

“Còn Chu ái khanh, trên có mẫu thân bảy mươi, dưới có ba nàng dâu. Thê t.ử của khanh có cung kính hầu hạ lão mẫu chăng? Con dâu của khanh có như Tề Vương phi, mỗi ngày phụng dưỡng mẹ chồng, sáng tối vấn an, dâng trà rót nước chăng?”

Gió gấp mưa dồn, không khí căng thẳng, trong đại điện im lặng đến mức nghe rõ tiếng kim rơi.

Đám đại thần đại khái cũng đã hiểu cách làm việc của ta. Thấy ta nói vậy, sợ ta lấy chuyện của họ mà phản kích, liền không dám lên tiếng.

Nhưng lão Thất ngang nhiên công khai đ.á.n.h ngôn quan trên triều, cũng không thể không phạt.

Vì vậy, ta lệnh lão Thất phải xin lỗi đối phương.

“Triệu tần tuy là mẹ chồng của Yến Vương phi, nhưng chưa từng sinh dưỡng nàng. Trẫm tuy là đế vương, cũng không dám lấy hiếu đạo làm luật pháp để trói buộc con dâu. Triệu tần là sinh mẫu của Yến Vương, phụng dưỡng mẹ mình vốn là trách nhiệm của con cái, há có thể đem chữ hiếu giao phó cho con dâu?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ta nhân đó châm biếm đám quan viên luôn cho rằng “con dâu hầu mẹ chồng là điều hiển nhiên.”

Ngoài mặt, không tiện xử lý đám ngôn quan ăn no rửng mỡ ấy.

Nhưng việc Tề Vương phi mượn danh hiếu đạo công kích Yến Vương phi vẫn khiến ta nổi giận.

Không tiện động vào đám ngôn quan, chẳng lẽ một nàng dâu còn không xử được sao?

Ta lấy cớ Hoàng hậu “phượng thể hơi mệt”, lệnh tất cả các nàng dâu vào cung hầu bệnh.

Hoàng hậu theo chỉ, đích danh gọi Tề Vương phi hầu hạ — ai bảo nàng được cả cung công nhận là con dâu hiếu thuận nhất?

Vài ngày sau, Tề Vương phi gầy đi một vòng.

Triệu tần đang bệnh cũng không chịu yên, lại lấy cớ “Vương phi vào cung hầu bệnh, trong phủ không thể không có chủ mẫu quản lý”, bèn nâng trắc phi của lão Tứ lên quản gia, lại ban mỹ nhân cho lão Tứ.

Ta chớp lấy cơ hội, gọi lão Tứ đến Dưỡng Tâm điện mắng một trận.

“Mẫu phi bệnh nặng, ngươi không vào cung hầu bệnh, còn có tâm tư nạp thiếp. Thật là bất hiếu.”

Muốn thêm tội, lo gì không có cớ.

Ta chính là cố ý tìm cớ xử lão Tứ.

Tên này sau khi vào Đô Sát viện, lợi dụng thân phận mà khắp nơi đàn hặc văn võ đại thần.

Nói dễ nghe là thiết diện vô tư, không thiên vị.

Nói thẳng ra là gây bè kết đảng, loại trừ dị kỷ.

Hắn tưởng ta không biết tâm tư của hắn sao?

Những quan viên ủng hộ hắn chưa từng bị đàn hặc.

Những người ủng hộ lão Thất, lão Bát lại bị hắn nhằm vào không ít.

Quan viên Đô Sát viện gần một nửa đã bị hắn mua chuộc.

Ngoại trừ Trương Trọng Cảnh và mấy môn sinh của ông ta chưa bị mua chuộc, còn lại gần như thành “tướng không quân”.

Thật khiến ta tức giận.

Dù ta không thích Trương Trọng Cảnh, nhưng nếu không có ông ta trấn giữ, Đô Sát viện đã không còn là tai mắt của thiên t.ử, mà thành công cụ để lão Tứ chèn ép chính địch.

Lão Tứ chỉ cần hạ lệnh, đám ngôn quan kia liền như sói đói lâu ngày gặp xương, khắp nơi xông pha, không chừa cho người khác đường sống.

Không phải chưa từng nhắc nhở lão Tứ.

Nhưng tên này vẫn không biết thu liễm, còn đem cả thủ đoạn của phụ nhân lên triều đường.

Ta nhẫn không nổi, đành mượn danh bất hiếu để xử hắn.

Ta lệnh Lễ bộ Cấp sự trung soạn thánh chỉ.