Trọng Sinh Vả Mặt Bạn Cùng Bàn

Chương 1

Sau
 

Khi giáo viên sắp xếp Chu Nhiễm Nhiễm ngồi cùng bàn với tôi, tôi biết cốt truyện đã chính thức bắt đầu.

Tôi thi đứng đầu, cô ta sẽ nói: “Ngưỡng mộ cậu thật đấy, chẳng cần học hành gì cũng có thể giành hạng nhất. Không giống tớ, ngày nào cũng phải thức đến hơn hai giờ sáng học bài, chỉ cần lơ là một chút là tụt hạng ngay.”

Tôi tham gia cuộc thi học sinh giỏi, cô ta lại than thở: “Thật ghen tị với cậu, gia đình vừa có tiền vừa có quyền đúng là tốt. Nhà trường cũng nghĩ đủ mọi cách để đ.á.n.h bóng tên tuổi cho cậu. Haiz, giá mà tớ cũng được như cậu thì hay biết bao.”

Tôi được tuyển thẳng vào đại học, cô ta tiếp tục nói: “Nhà cậu có quan hệ, muốn lấy suất tuyển thẳng thì lấy được ngay. Còn tớ đến một quyển vở mới để làm bài tập cũng chẳng mua nổi.”

Tôi từng cho rằng, người ngay thẳng chẳng cần phải thanh minh quá nhiều.

Kết quả, thanh mai trúc mã của tôi thương xót cô ta, bạn cùng phòng lại cho rằng tôi cậy mạnh h.i.ế.p yếu, dựa vào gia thế để bắt nạt cô ta.

Cuối cùng, tôi bị bọn họ ép đến c.h.ế.t. Trước lúc c.h.ế.t, tôi còn nghe Chu Nhiễm Nhiễm nói: “Haiz, những người nghèo khổ như chúng tôi chỉ có thể dùng cách này để phản kháng thôi. Cô ta chẳng qua chỉ mất mạng, còn suất tuyển thẳng đại học của tôi vẫn bị cô ta cướp mất…”

Đến khi mở mắt thêm lần nữa, nhìn thấy Chu Nhiễm Nhiễm rụt rè ôm sách chuyển đến ngồi cạnh mình, tôi bật cười.

Ông trời cuối cùng cũng có mắt, cho tôi cơ hội sống lại một lần.

Kiếp này, nếu không chơi c.h.ế.t được cô ta, tôi sẽ không còn là Thẩm Tri Huệ nữa.

……………

Khi giáo viên chủ nhiệm bố trí Chu Nhiễm Nhiễm ngồi cùng bàn với tôi, tôi lập tức hiểu ra.

Cam Không Chua

 

Vở kịch của kiếp trước lại chuẩn bị tái diễn.

Thành tích của Chu Nhiễm Nhiễm không quá cao nhưng cũng chẳng thấp, lần nào cũng chỉ thiếu một chút nữa là đạt được mục tiêu.

Giáo viên chủ nhiệm thấy gia cảnh cô ta khó khăn nên mới muốn xếp cô ta ngồi cạnh tôi, hy vọng tôi có thể giúp đỡ thêm phần nào.

Dù sao tôi cũng là lớp trưởng.

Hơn nữa, tôi còn nổi tiếng hiền lành, nhiệt tình và luôn sẵn lòng giúp đỡ người khác.

Đáng tiếc, đó chỉ là tôi của kiếp trước.

Tôi lạnh nhạt nhìn Chu Nhiễm Nhiễm rụt rè chuyển sách tới chiếc bàn trống bên cạnh.

Cô ta khẽ khàng ngồi xuống, sau đó nước mắt lập tức rơi “bõm” một tiếng.

“Thật ngưỡng mộ Tiểu Huệ, đến cây b.út cậu dùng cũng đẹp như vậy, vừa tinh xảo vừa có vẻ rất đắt tiền… Không giống tớ, từ nhỏ đến lớn chưa từng được dùng một cây b.út đẹp đến thế…”

Lại bắt đầu rồi.

Vẫn là dáng vẻ yếu ớt, đáng thương quen thuộc ấy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tôi khẽ cười lạnh, hoàn toàn không buồn để ý.

Kiếp trước, cô ta cũng mở màn bằng chiêu này. Khi ấy tôi mềm lòng, lại được nuôi dưỡng trong một môi trường quá tốt từ nhỏ, chưa từng nghĩ đến chuyện dùng ác ý để phỏng đoán người khác. Vì thế, vừa nghe cô ta nói xong, tôi đã không chút do dự đem toàn bộ đồ dùng học tập của mình tặng cho cô ta.

Bình thường, chỉ cần nhìn thấy Chu Nhiễm Nhiễm gặp khó khăn, việc gì giúp được tôi đều giúp, chuyện gì có thể chăm sóc tôi đều chăm sóc.

Đồ ăn ngon, thức uống ngon, những món đồ chơi thú vị, tôi đều chia cho cô ta.

Tiếc rằng người tốt chẳng những không nhận được báo đáp, cuối cùng tôi còn dâng luôn cả mạng mình vào tay bọn họ.

Thấy tôi không phản ứng, trên gương mặt Chu Nhiễm Nhiễm thoáng hiện vẻ lúng túng.

Nhưng cô ta không vì thái độ lạnh nhạt của tôi mà chịu dừng lại.

Ngay sau đó, Chu Nhiễm Nhiễm hơi nghiêng người, ghé sát về phía tôi: “Tiểu Huệ, cậu không phải ghét tớ vì coi thường tớ đấy chứ? Cũng phải thôi, cậu xuất thân cao quý, ánh mắt đặt cao hơn đầu, xem thường người như tớ cũng rất bình thường. Không giống tớ, từ nhỏ đến lớn đều phải nhìn sắc mặt người khác mà sống, tớ quen rồi…”

Tôi mất sạch kiên nhẫn, đập mạnh quyển sách xuống bàn.

Giờ ra chơi vốn đang vô cùng náo nhiệt, nhưng tiếng động của tôi vừa vang lên, tất cả học sinh trong lớp đều đồng loạt quay đầu nhìn sang.

Chu Nhiễm Nhiễm cũng sửng sốt trong chốc lát.

Gương mặt tôi không hề có chút biểu cảm.

Chẳng phải cô ta muốn thu hút sự chú ý sao?

Vậy thì tôi sẽ chiều lòng cô ta.

Tôi cười lạnh: “Chu Nhiễm Nhiễm, giáo viên bảo cậu chuyển qua đây là để nghiêm túc học hành. Còn cậu thì sao? Vừa đặt m.ô.n.g xuống đã bắt đầu khóc.”

“Vừa khóc vừa nói nào là tôi ghét cậu, coi thường cậu chỉ vì gia đình tôi có điều kiện.”

“Coi thường cậu? Câu đó từ đâu chui ra vậy? Hai chúng ta vốn chẳng quen biết. Chẳng lẽ cậu than vài câu rằng chưa từng nhìn thấy cây b.út đẹp như thế, tôi phải lập tức tặng cây b.út trị giá mấy ngàn cho cậu thì mới chứng minh được mình không coi thường cậu sao?”

“Cậu đến trường để học, hay ngày nào cũng chăm chăm quan sát xem b.út của người khác có đẹp hay không?”

“Nếu không vui vì phải ngồi cạnh tôi thì cứ trực tiếp nói với giáo viên! Đừng vừa đến đã hắt nguyên chậu nước bẩn lên đầu tôi.”

Chu Nhiễm Nhiễm lập tức run rẩy, cả người co rúm lại: “Tiểu Huệ, không phải như vậy đâu, cậu… cậu hiểu lầm tớ rồi.”

Ánh mắt cô ta tối đi: “Tớ… tớ chỉ chưa từng thấy cây b.út nào đẹp như vậy, nên mới hơi ghen tị thôi.”

“Tiểu Huệ, tớ thật sự rất ngưỡng mộ cậu. Cậu sinh ra đã không cần lo lắng chuyện tiền bạc, bản thân lại xinh đẹp như thế… không giống tớ…”

Tôi lập tức cắt ngang màn biểu diễn của cô ta.

 
Sau