Trọng Sinh Thành Tân Nương Thay Thế

Chương 9

 

Tin tức Tạ Minh Châu hồi kinh giống như một hòn đá ném xuống mặt hồ vốn đang yên tĩnh.

Không ai trong Tạ phủ dám công khai nhắc đến tên nàng.

Nhưng trong lòng mỗi người đều hiểu.

Người vốn phải ngồi trên kiệu hoa tiến vào Đông Cung năm ấy…

Đã trở lại.

Ba ngày sau.

Một chiếc xe ngựa dừng trước cửa Tạ phủ.

Người bước xuống mặc một bộ váy trắng đơn giản, không mang quá nhiều trang sức.

Nhưng dung mạo kiều diễm, khí chất thanh cao vẫn khiến những người xung quanh không khỏi chú ý.

Tạ Minh Châu.

Đích trưởng nữ Tạ gia.

Người từng khiến cả kinh thành ca tụng.

Người từng được định sẵn trở thành Thái t.ử phi.

Nhưng giờ đây…

Nàng chỉ là một nữ t.ử đã bỏ trốn khỏi hôn lễ, rời khỏi vị trí vốn thuộc về mình.

Tạ quản gia nhìn thấy nàng, sắc mặt lập tức thay đổi.

“Đại cô nương…”

Tạ Minh Châu không để ý đến vẻ kinh ngạc của ông ta.

“Nói với phụ thân.”

“Ta về rồi.”

Trong thư phòng.

Tạ lão gia đang nổi giận.

“Ngươi còn mặt mũi trở về?”

Câu nói đầu tiên không phải hỏi nàng có chịu khổ không.

Cũng không phải hỏi nàng sống c.h.ế.t thế nào.

Chỉ là trách móc.

Tạ Minh Châu đứng trước mặt phụ thân.

Hai bàn tay trong tay áo siết c.h.ặ.t.

“Phụ thân.”

“Con biết người tức giận.”

“Nhưng con không hối hận.”

Tạ lão gia đập mạnh tay xuống bàn.

“Ngươi có biết vì ngươi mà Tạ gia mất bao nhiêu thứ không?”

“Ngươi có biết Đông Cung hiện tại đối xử với chúng ta thế nào không?”

Tạ Minh Châu cười nhạt.

“Vậy phụ thân có từng nghĩ…”

“Nếu ngày đó con không đi.”

“Con sẽ sống thế nào?”

Tạ lão gia nghẹn lại.

Nhưng rất nhanh ông lạnh giọng:

“Vậy ngươi nghĩ Vãn Ninh sống thế nào?”

Câu hỏi ấy khiến Tạ Minh Châu khựng lại.

Một khoảnh khắc.

Chỉ một khoảnh khắc.

Nhưng đủ để nàng lộ ra vẻ chột dạ.

Tạ lão gia nhìn thấy.

Ông cười lạnh.

“Ngươi luôn nghĩ mình là người đáng thương nhất.”

“Nhưng ngươi có từng nghĩ đến muội muội ngươi?”

Tạ Minh Châu cúi mắt.

Nam Cung Tư Uyển

Không trả lời.

Cùng lúc đó.

Trong Đông Cung.

Tạ Vãn Ninh đang xem một bức thư.

Bức thư từ Tạ phủ gửi tới.

Nội dung rất ngắn.

Chỉ có một câu:

“Tạ Minh Châu hồi kinh.”

Nàng đặt thư xuống.

Ánh mắt không có quá nhiều d.a.o động.

Bởi ngày này…

Nàng đã từng đoán được.

Một người như Tạ Minh Châu.

Sao có thể cam tâm sống mãi bên ngoài?

Kiếp trước.

Nàng ấy là Hoàng hậu cao quý.

Có phụ thân mẫu thân hết lòng che chở.

Có người trong cung nâng đỡ.

Có vô số người cúi đầu trước nàng.

Một người như vậy…

Sẽ không dễ dàng chấp nhận mất tất cả.

“Thái t.ử phi.”

Thanh Lê lo lắng hỏi:

“Đại cô nương trở về, người có cần…”

“Cần gì?”

Tạ Vãn Ninh ngẩng đầu.

Thanh Lê im lặng.

Nàng vốn muốn hỏi có cần đề phòng hay không.

Nhưng nhìn ánh mắt chủ t.ử, nàng biết.

Thái t.ử phi đã sớm có tính toán.

“Ta chỉ muốn biết.”

Tạ Vãn Ninh chậm rãi nói.

“Lần này nàng trở về…”

“Là muốn nhận sai.”

“Hay muốn đoạt lại thứ từng thuộc về nàng.”

Đêm ấy.

Tạ Vãn Ninh nhận được lời mời của Tạ Minh Châu.

Không phải trong cung.

Mà là một bức thư xin gặp riêng.

Thanh Lê nhìn thư, nhíu mày.

“Nương nương.”

“Có cần đi không?”

Tạ Vãn Ninh nhìn nét chữ quen thuộc trên giấy.

Nàng nhớ rất rõ.

Kiếp trước.

Tạ Minh Châu từng viết rất nhiều thư cho nàng.

Những bức thư ấy không có lời hỏi thăm.

Chỉ có trách móc.

Trách nàng phá hỏng tình cảm của tỷ tỷ.

Trách nàng khiến người nàng yêu phải c.h.ế.t.

Trách nàng cướp đi cuộc đời vốn thuộc về mình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nhưng hiện tại…

Nàng lại muốn gặp mình.

“Đi.”

Tạ Vãn Ninh nói.

“Ta cũng muốn xem.”

“Nàng ấy trở về để nói gì.”

Nơi gặp mặt là một trà lâu yên tĩnh ngoài cung.

Khi Tạ Vãn Ninh bước vào.

Tạ Minh Châu đã ngồi chờ.

Hai tỷ muội nhìn nhau.

Một người mặc cung trang cao quý.

Một người mặc váy trắng đơn giản.

Nhưng không ai còn giống ngày trước.

Tạ Minh Châu nhìn nàng rất lâu.

Cuối cùng nói:

“Vãn Ninh.”

“Muội thay ta trở thành Thái t.ử phi.”

Tạ Vãn Ninh bình tĩnh đáp:

“Không.”

“Là tỷ tự mình từ bỏ.”

Một câu nói khiến sắc mặt Tạ Minh Châu thay đổi.

“Muội vẫn hận ta?”

“Hận?”

Tạ Vãn Ninh khẽ cười.

“Ta không còn đủ sức để hận tỷ.”

“Ta chỉ nhớ.”

“Nhớ rằng ngày đó ta từng quỳ xuống cầu xin tỷ đừng đi.”

“Tỷ đã nói gì?”

Tạ Minh Châu im lặng.

Nàng nhớ.

Năm ấy, nàng từng nói:

“Ngươi không hiểu tình yêu.”

“Ngươi chỉ biết những quy củ lạnh lẽo.”

Tạ Vãn Ninh nhìn nàng.

“Nhưng cuối cùng người bị đẩy vào vực sâu không phải tỷ.”

“Là ta.”

Tạ Minh Châu c.ắ.n môi.

“Ta biết ta nợ muội.”

“Nhưng ta không thể từ bỏ Lục Hàn.”

Tạ Vãn Ninh nhìn nàng.

“Vậy hôm nay tỷ đến tìm ta vì điều gì?”

Một lúc lâu.

Tạ Minh Châu mới nói:

“Ta muốn gặp Thái t.ử.”

Không khí lập tức lạnh xuống.

Tạ Vãn Ninh không bất ngờ.

Quả nhiên.

Nàng ta trở về không phải để nhận lỗi.

Mà để lấy lại thứ nàng cho rằng vốn thuộc về mình.

“Tỷ muốn làm gì?”

Tạ Minh Châu nhìn nàng.

“Ta chỉ muốn hỏi huynh ấy.”

“Hỏi rằng…”

“Nếu ngày đó ta không rời đi.”

“Người được chọn có phải vẫn là ta không?”

Tạ Vãn Ninh im lặng.

Sau đó nàng đứng dậy.

“Tỷ nên biết một chuyện.”

“Con người không thể sống mãi trong câu hỏi ‘nếu như’.”

“Tỷ đã chọn con đường của mình.”

“Thái t.ử điện hạ cũng đã chọn.”

Sau khi Tạ Vãn Ninh rời đi.

Trong bóng tối phía sau trà lâu.

Một người đàn ông bước ra.

Dung mạo tuấn tú.

Ánh mắt mang theo vẻ đau khổ.

Lục Hàn.

Hắn nhìn bóng xe ngựa xa dần.

“Tạ Vãn Ninh…”

“Ngươi thay đổi thật rồi.”

Tạ Minh Châu bước đến bên cạnh hắn.

“Lục Hàn.”

“Chúng ta còn cơ hội không?”

Lục Hàn im lặng.

Rất lâu sau.

Hắn mới nói:

“Ta không biết.”

“Bởi người đứng trước mặt ta bây giờ…”

“Không còn là cô gái năm đó nữa.”

Trong Đông Cung.

Thái t.ử nghe báo lại chuyện Tạ Minh Châu gặp Tạ Vãn Ninh.

Hắn chỉ hỏi một câu:

“Nàng ấy có d.a.o động không?”

Ám vệ cúi đầu.

“Không.”

Thái t.ử nhìn ngọn nến trước mặt.

Một lúc sau.

Hắn khẽ cười.

“Vậy là tốt.”

Bởi hắn biết.

Có những người sinh ra không phải để làm quân cờ.

Mà là người lật cả bàn cờ.

Mà Tạ Vãn Ninh…

Đang dần trở thành người như vậy.

Nhưng hắn cũng không biết.

Trong đêm đó.

Một mật thư từ biên quan được đưa vào kinh.

Trên thư chỉ có vài dòng.

“Tra được manh mối về vụ án năm xưa.”

“Có liên quan đến Tạ gia.”

“Người đứng sau…”

“Là người trong hoàng tộc.”

Ván cờ vốn chỉ xoay quanh hậu cung.

Cuối cùng đã bắt đầu chạm đến bí mật sâu nhất của triều đình.