Chiếc trâm ngọc nằm trên nền đá lạnh.
Một vật nhỏ bé.
Nhưng trong khoảnh khắc ấy, lại khiến cả cung Vĩnh An rơi vào im lặng.
Bởi tất cả những người có mặt đều biết chiếc trâm này có ý nghĩa gì.
Đây là chiếc trâm Tạ Minh Châu từng cài trong ngày đại hôn năm ấy.
Ngày nàng khoác giá y.
Ngày nàng biến mất khỏi kiệu hoa.
Ngày khiến cả Tạ gia rơi vào hỗn loạn.
Một chiếc trâm đáng lẽ đã cùng nàng rời khỏi kinh thành.
Không thể nào xuất hiện trong cung.
Hoàng hậu nhìn chiếc trâm dưới đất.
Sắc mặt không thay đổi.
Nhưng ánh mắt đã lạnh đi.
“Bẩm mẫu hậu.”
Tạ Minh Châu đứng dậy.
Giọng nàng có chút run.
“Chiếc trâm này…”
“Thần nữ đã làm mất từ nhiều năm trước.”
Một vị phu nhân bên cạnh lập tức lên tiếng:
“Vậy vì sao hôm nay nó lại xuất hiện trong cung?”
Câu hỏi ấy giống như một mũi d.a.o.
Không hỏi nàng có bị oan hay không.
Mà trực tiếp ám chỉ.
Nàng có liên quan.
Tạ Minh Châu c.ắ.n môi.
Không biết phải trả lời thế nào.
Bởi chính nàng cũng không hiểu.
Chiếc trâm này…
Vì sao lại ở đây?
Tạ Vãn Ninh vẫn ngồi yên.
Nàng không nhìn chiếc trâm.
Mà nhìn cung nữ đang quỳ dưới đất.
Một cung nữ bình thường.
Khi vô tình làm rơi vật quan trọng như vậy, phản ứng đầu tiên sẽ là hoảng sợ.
Nhưng cung nữ này…
Tuy đang run.
Nhưng ánh mắt lại liên tục liếc về phía một người.
Một cái liếc rất nhanh.
Nhanh đến mức người khác không nhận ra.
Nhưng Tạ Vãn Ninh đã thấy.
Nàng nhìn theo hướng đó.
Là một vị ma ma đứng sau lưng Tạ Minh Châu.
Vương ma ma.
Người bên cạnh Thái hậu.
Ánh mắt Tạ Vãn Ninh khẽ trầm xuống.
Lại là người của Thái hậu?
Hay có kẻ muốn khiến nàng nghĩ như vậy?
“Thái t.ử phi.”
Hoàng hậu lên tiếng.
Nam Cung Tư Uyển
“Con thấy thế nào?”
Tất cả ánh mắt lập tức hướng về phía nàng.
Đây là lần đầu tiên Hoàng hậu hỏi ý nàng trước mặt mọi người.
Cũng là một phép thử.
Nếu nàng bảo vệ Tạ Minh Châu.
Người khác sẽ nói nàng thiên vị.
Nếu nàng nghi ngờ Tạ Minh Châu.
Tạ gia sẽ lập tức trở mặt.
Tạ Vãn Ninh đứng lên.
Nàng nhìn cung nữ kia.
“Ngươi tên gì?”
Cung nữ run rẩy.
“Nô tỳ tên Tiểu Ngọc.”
“Ngươi phụ trách việc gì trong cung?”
“Nô tỳ phụ trách dâng trà.”
“Hôm nay trước khi dâng trà, ngươi có từng rời khỏi cung Vĩnh An không?”
Tiểu Ngọc hơi khựng lại.
“Không… không có.”
Tạ Vãn Ninh mỉm cười.
“Ngươi nói dối.”
Sắc mặt Tiểu Ngọc lập tức trắng bệch.
Mọi người xôn xao.
Tạ Vãn Ninh bước xuống.
“Trên tay ngươi có mùi hương của hoa lan trắng.”
Tiểu Ngọc hoảng hốt nhìn tay mình.
“Nhưng cung Vĩnh An hôm nay dùng hương sen.”
“Chỉ có hậu điện của cung Trường Nhạc mới dùng loại hương lan trắng này.”
Lục Quý phi đang ngồi phía trên hơi đổi sắc.
Tạ Vãn Ninh tiếp tục:
“Ngươi nói ngươi chưa từng rời đi.”
“Vậy mùi hương này từ đâu mà có?”
Tiểu Ngọc lập tức quỳ xuống.
“Nô tỳ…”
“Nô tỳ…”
Không nói được.
Lục Quý phi cười lạnh.
“Chỉ dựa vào một mùi hương mà định tội?”
“Tạ Vãn Ninh.”
“Ngươi có phải quá tự tin rồi không?”
Tạ Vãn Ninh quay sang.
“Quý phi nương nương nói đúng.”
“Chỉ một mùi hương thì không đủ.”
“Cho nên thần thiếp còn có thứ khác.”
Nàng ra hiệu.
Thanh Lê lập tức bước lên.
Trên tay nàng là một chiếc khăn.
“Đây là khăn tay thần thiếp tìm được trong tay áo cung nữ kia.”
Lục Quý phi biến sắc.
“Ngươi lục soát cung nữ?”
“Không.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tạ Vãn Ninh bình tĩnh.
“Nàng ta tự làm rơi.”
Chiếc khăn được mở ra.
Bên trên có thêu một chữ nhỏ.
“V”.
Hoàng hậu nhíu mày.
“Chữ gì?”
Tạ Vãn Ninh đáp:
“Không phải chữ.”
“Là ký hiệu.”
Nàng nhìn về phía Tiểu Ngọc.
“Đây là dấu hiệu của những cung nữ từng được huấn luyện để truyền tin.”
Sắc mặt Tiểu Ngọc hoàn toàn trắng bệch.
Đúng lúc ấy.
Một giọng nói già nua vang lên.
“Đủ rồi.”
Mọi người quay đầu.
Thái hậu từ ngoài bước vào.
Tất cả lập tức đứng dậy hành lễ.
“Thỉnh an Thái hậu.”
Thái hậu phất tay.
Ánh mắt bà nhìn Tạ Vãn Ninh.
Không giận.
Cũng không vui.
Chỉ là một ánh mắt sâu không thấy đáy.
“Con rất thông minh.”
Tạ Vãn Ninh cúi đầu.
“Thái hậu quá khen.”
Thái hậu nhìn Tiểu Ngọc.
“Người đâu.”
“Đưa xuống tra hỏi.”
Tiểu Ngọc lập tức hoảng sợ.
“Thái hậu nương nương!”
“Nô tỳ…”
Nhưng nàng ta chưa nói hết.
Đột nhiên thân thể run lên.
Máu từ khóe miệng chảy xuống.
Lại là t.h.u.ố.c độc.
Lại là diệt khẩu.
Cả điện kinh hãi.
Nhưng lần này.
Tạ Vãn Ninh không nhìn t.h.i t.h.ể.
Nàng nhìn chiếc khăn trong tay Thanh Lê.
Bởi nàng phát hiện một chuyện.
Tiểu Ngọc c.h.ế.t quá nhanh.
Nhanh đến mức…
Người cho nàng ta uống t.h.u.ố.c độc đã chuẩn bị từ trước.
Điều đó chứng minh.
Người đứng sau đã biết nàng sẽ bị bắt.
Biết nàng sẽ khai.
Và biết cả cách khiến nàng im lặng.
Kẻ này…
Không chỉ hiểu hậu cung.
Mà còn hiểu nàng.
Đêm đó.
Trong Thanh Huy điện.
Thái t.ử đặt một chén trà nóng trước mặt Tạ Vãn Ninh.
“Nàng nghĩ là ai?”
Tạ Vãn Ninh không trả lời ngay.
Một lúc sau.
Nàng nói:
“Không phải Thái hậu.”
Thái t.ử hơi bất ngờ.
“Nàng chắc chắn?”
“Vâng.”
“Tại sao?”
“Bởi nếu Thái hậu muốn đối phó thần thiếp.”
“Nàng không cần dùng cách vụng về như vậy.”
Thái t.ử im lặng.
Tạ Vãn Ninh nhìn ánh nến.
“Kẻ này muốn chúng ta nghi ngờ Thái hậu.”
“Muốn khiến Tạ gia tự loạn.”
“Muốn khiến Tạ Minh Châu và thần thiếp đối đầu.”
Nàng dừng lại.
“Nhưng hắn quên một chuyện.”
“Là hắn để hai tỷ muội chúng ta cùng xuất hiện.”
Thái t.ử nhìn nàng.
“Ý nàng là?”
Tạ Vãn Ninh khẽ nói:
“Hắn sợ nhất…”
“Là chúng ta liên thủ.”
Cùng lúc đó.
Trong một căn phòng tối.
Một người đàn ông đang nghe báo cáo.
“Thất bại rồi.”
Người kia quỳ xuống.
“Xin chủ t.ử trách phạt.”
Người đàn ông không tức giận.
Chỉ chậm rãi xoay chiếc nhẫn trên tay.
“Không sao.”
“Ta vốn không mong một chiếc trâm có thể kéo nàng xuống.”
Hắn cười nhạt.
“Ta chỉ muốn xem…”
“Tạ Vãn Ninh sẽ lựa chọn thế nào khi đối mặt với tỷ tỷ nàng.”
Ngoài cửa sổ.
Trăng lạnh chiếu xuống.
Người đàn ông tháo chiếc mặt nạ bạc trên bàn.
Lộ ra gương mặt quen thuộc.
Chính là…
Lục Hàn.