Trọng Hoa Cung

Chương 9

Năm Cảnh Thọ thứ hai mươi, hài t.ử của ta và Chu Thừa Dực đã sắp tròn bốn tuổi.

Chúng ta sống trong một rừng trúc.

Trong rừng cỏ thơm xanh mướt, hẻo lánh hiếm dấu chân người.

Bốn bề tĩnh lặng, chỉ nghe tiếng gió lướt qua rừng trúc, khiến từng khóm trúc xào xạc lay động.

Tiểu viện trong rừng được thu dọn sạch sẽ ngăn nắp.

Trong chiếc l.ồ.ng tre mới còn nuôi thêm mấy con gà con.

Trong căn nhà trúc, Chu Thừa Dực đang làm cá.

Đó là cá chàng vừa bắt được dưới sông từ sáng sớm, nói muốn đem hấp cho con trai ăn.

Con của chúng ta tên là Chu Lộc Minh.

"Ô ô lộc minh, thực dã chi bình. Ngã hữu khách quý, cổ sắt xuy sanh.

Xuy sanh cổ hoàng, thừa khuông thị tương.

Nhân chi hảo ngã, kỳ ngã chu hành."

Chu Thừa Dực không còn viết những câu chữ mà ta không hiểu nữa.

Có lúc chàng nắm tay ta, có lúc lại nắm tay Minh Nhi, viết xuống trên giấy:

"Một dòng tùng trúc mặc gió nghiêng.

Có một mái nhà, khuất sau mây phủ.

Sau tuyết, mai vừa hé nở, thỉnh thoảng thấy đôi ba đóa.

So với đường vào khe Đào Nguyên, nơi này phong cảnh còn đẹp hơn, cũng ít tranh đoạt hơn."

Chàng ghé bên tai ta, mỉm cười giải thích cặn kẽ ý nghĩa của từng câu.

Đôi tay từng cầm b.út, cầm kiếm ấy, nay cũng biết mổ cá g.i.ế.c gà, rửa tay vào bếp.

Chàng mặc thanh bào, thân hình cao thẳng như cây tùng, khóm trúc trong rừng, phong nhã tuấn tú.

Vị Hoàng Thái Tôn từng lạnh lùng sắc bén năm nào, nay đã trở nên rất thích cười.

Mỗi khi cười, lại càng thêm phong lưu tuấn dật.

Một tay chàng bế con, tay còn lại vẫn có thể luyện chữ, nấu cơm, múa kiếm.

Ta cũng học được rất nhiều thứ.

Biết nuôi gà, biết trồng rau, còn biết may y phục cho Minh Nhi.

Sau trận đại hỏa ở Trọng Hoa Cung bốn năm trước, Hoàng Thái Tôn đã c.h.ế.t.

Hoàng đế sau khi khóc than t.h.ả.m thiết, liền hạ lệnh tru sát toàn bộ người trong Đông Cung.

Thái t.ử điện hạ bị ban một chén rượu độc.

Những quan viên từng qua lại thân thiết với Đông Cung cũng không một ai may mắn thoát nạn.

Nghĩ đến cuối cùng, người còn sống chỉ có ta và Chu Thừa Dực.

Giữa biển lửa ngập trời hôm ấy, chàng mở mật đạo trong tẩm cung, đưa ta trốn thoát.

Tựa như một giấc mộng lớn.

Bốn năm sau, Minh Nhi đã có thể bi bô gọi phụ thân mẫu thân.

Trong bụng ta lại có thêm một tiểu gia hỏa.

Gà con trong sân lích chích kêu vang, chim hoàng oanh trong rừng cất tiếng hót ríu rít.

Nhưng ta biết, tất cả những chuyện năm xưa đều không phải là mộng.

Cũng sẽ không bao giờ thật sự trở thành quá khứ.

Chu Thừa Dực dạy Minh Nhi tập viết, luyện võ.

Điều chàng dạy là chí hướng nơi núi rừng nhưng tấm lòng vẫn hướng về triều đình.

Điều chàng dạy là bề tôi đối với bá tánh, lúc quốc gia gặp nạn thì sẵn sàng lấy thân báo đáp, khi thiên hạ thái bình thì dốc hết sức mình.

Thiên hạ vốn là của thiên t.ử...

Chàng chưa từng quên.

Ta biết điều đó.

Bởi trong căn nhà trúc, thỉnh thoảng vẫn có khách quý đến thăm.

Ngoài Trần Yến, còn có Lăng Thiệu, người đã biến mất từ sau biến cố năm ấy.

Về sau, lại có thêm hai lần những người khác tìm đến.

Ta không quen biết họ, nhưng bọn họ vô cùng kích động.

Một lão giả ngoài năm mươi tuổi, vừa nhìn thấy Chu Thừa Dực liền quỳ xuống.

Chàng chưa từng quên.

Mỗi khi đứng giữa rừng trúc, chàng thường đưa mắt nhìn về phương xa, thân hình sừng sững bất động, khí độ cao ngạo, vẫn là vị Hoàng Thái Tôn uy nghiêm khiến người khác khiếp sợ năm nào.

Nhưng chỉ cần ta gọi chàng một tiếng, chàng quay đầu nhìn ta, thần sắc lại trở về ôn hòa ấm áp như cũ.

Ta mang thai, mọi việc trong nhà đều do chàng làm.

Buổi tối, chàng còn tự tay đun nước nóng, giúp ta rửa chân.

Đợi Minh Nhi ngủ say, chàng ôm ta vào lòng, cách lớp y phục khẽ hôn lên chiếc bụng đã hơi nhô lên, rồi hôn nhẹ lên trán ta.

Bốn năm ấy là quãng thời gian bình yên và hạnh phúc nhất trong cả cuộc đời ta.

Thế nhưng về sau, ta cũng không biết triều đình đã xảy ra biến động gì.

Nghe nói Cảnh Đế lại lâm bệnh nhẹ.

Hiện nay Tấn Vương điện hạ phụ trách giám quốc.

Hàn Vương nắm giữ binh quyền, bắt đầu rục rịch.

Tề Vương giỏi thu phục lòng người nhất.

Những vị lão Vương gia cáo già cùng các hoàng t.ử khác đều án binh bất động, lặng lẽ quan sát tình thế.

Tháng ba, Tề Vương vì kết bè kết cánh mà bị Cảnh Đế phế làm thứ dân.

Chu Thừa Dực bắt đầu thường xuyên rời khỏi rừng trúc.

Có khi mười ngày nửa tháng cũng không trở về.

Để tiện chăm sóc ta, chàng không biết tìm ở đâu được một tỳ nữ đến lo cơm nước giặt giũ cho ta và Minh Nhi.

Chàng rất yên tâm.

Bởi trong rừng trúc có ám vệ do chính chàng bố trí.

Nhưng ta lại không yên tâm.

Mỗi lần chàng trở về, ta đều phát hiện tỳ nữ trẻ tuổi xinh đẹp ấy luôn đỏ mặt len lén nhìn chàng.

Minh Nhi gọi nàng là tỷ tỷ A Hoan.

Nàng mới mười sáu tuổi, gương mặt hồng hào như cánh đào.

Có một lần Chu Thừa Dực trở về, nàng đặc biệt vui mừng.

Không những chuẩn bị nước tắm, còn nhân lúc chàng đang ngâm mình mà thay ta mang y phục vào.

Đến khi ta phát hiện, nàng đã đỏ hoe mắt, lau nước mắt bước ra ngoài.

Sau khi Chu Thừa Dực tắm xong, sắc mặt vẫn bình thản như thường.

Chàng mặc áo trong, kéo ta ngồi lên đùi mình, bàn tay đặt lên bụng ta.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Một lúc lâu sau mới ghé bên tai ta khẽ cười.

"Bụng đã lớn hơn nhiều rồi. A Ôn nhất định phải sinh thêm cho ta một đứa con trai."

Ta có chút không vui.

"Ta muốn sinh con gái. Vì sao nhất định phải là con trai?"

"Nữ hài yếu đuối, lúc nào cũng cần người che chở, nâng niu, luôn phải canh cánh trong lòng, quá phiền phức. Không cần cũng được."

Giọng chàng nhàn nhạt.

Ta lập tức cau mày, không vui đáp:

"Phải có chứ. Ta có thể bảo vệ con bé. Dù A Ôn có mất mạng cũng sẽ bảo vệ con bé thật tốt."

Ánh mắt Chu Thừa Dực lập tức siết c.h.ặ.t.

"Không được nói bậy. Nếu A Ôn thích, ta tự nhiên sẽ dốc hết sức bảo vệ ba mẹ con các nàng. Sao có thể để nàng mất mạng."

Chàng có chút tức giận.

Ta vòng tay ôm cổ chàng, theo thói quen cọ cọ gương mặt chàng.

"Chu Thừa Dực, chàng tốt nhất. A Ôn sẽ dạy bọn nhỏ ngoan ngoãn, tuyệt đối không để chàng phải phiền lòng."

Từ sau khi đến sống ở đây bốn năm trước, chàng không cho phép ta gọi mình là Thái Tôn nữa.

Ban đầu ta gọi chàng là tướng công.

Về sau Minh Nhi biết nói, gọi chàng là cha.

Không hiểu sao đầu óc ta chợt nóng lên, cũng gọi theo một tiếng "cha".

Kết quả ánh mắt chàng lập tức trở nên u tối, xách ta lên giường dạy dỗ một trận.

Sau đó ta vừa khóc vừa nói sẽ không gọi nữa.

Vậy mà chàng lại ghé sát bên tai ta cười.

"Cứ gọi đi. Muốn gọi thì cứ gọi, dù sao cũng chẳng có ai nghe thấy."

Về sau nữa, ta đ.á.n.h bạo gọi thẳng tên chàng.

Chàng chỉ nhướng mày nhìn ta một cái, cũng không nói gì.

Thế là từ đó ta thường xuyên gọi chàng là Chu Thừa Dực.

Lúc này ta thân mật hôn chụt lên má chàng.

Hàng mày chàng giãn ra, nhưng ánh mắt nhìn ta lại dần trở nên sâu thẳm khó dò.

"A Ôn."

Bàn tay chàng luồn vào trong váy, nắm lấy cổ chân ta.

Ta lập tức hiểu ra, vội buông chàng, liên tục xua tay.

"Không được, không được, không thể. Chàng quên rồi sao? Khi còn m.a.n.g t.h.a.i Minh Nhi..."

Khi ấy Thái Tôn còn đang tuổi huyết khí phương cương.

Lúc ta m.a.n.g t.h.a.i bụng lớn, chàng dỗ dành ta rằng chỉ nhẹ một chút thì sẽ không sao.

Kết quả sáng hôm sau ta không cẩn thận bị ra huyết.

Ta sợ đến mức chỉ biết khóc.

Còn chàng thì hoảng hốt đến nỗi mặt mày trắng bệch.

Kể từ khi ta m.a.n.g t.h.a.i lần này, chàng chưa từng chạm vào ta lấy một lần.

Ta nghiêm túc từ chối.

Vậy mà chàng lại kéo ta trở về lòng mình, nắm lấy tay ta, ghé bên tai khẽ cười.

"Không phải ý đó..."

Đến khi từ trong phòng bước ra, vừa lúc gặp A Hoan đang dẫn Minh Nhi chơi trong sân.

Ta không khỏi có chút ngượng ngùng.

Chu Thừa Dực thì vẫn bình thản như thường.

Chàng nhìn A Hoan, thản nhiên nói:

"Ngươi trở về đi. Sau này không cần đến nữa."

Ban đầu ta còn tưởng vì chàng đang ở nhà.

Đến khi chàng lại ra ngoài, người được thay tới chăm sóc ta lại là một bà lão lớn tuổi, lúc ấy ta mới hiểu, chàng đã đuổi A Hoan đi rồi.

Năm Cảnh Thọ thứ hai mươi mốt, ta lại sinh thêm một hài t.ử.

Vẫn là con trai.

Ta rất thất vọng.

Chu Thừa Dực thì vô cùng vui vẻ.

Chàng đặt tên cho đứa bé là Chu Hạc Minh.

Chỉ là chàng càng lúc càng bận.

Ta cũng rất bận.

Dưới sự giúp đỡ của bà t.ử họ Lý, ta luống cuống tay chân chăm sóc hai đứa nhỏ.

Thỉnh thoảng chàng trở về, ta chẳng buồn để ý đến chàng, chỉ ôm Tiểu Hạc Nhi yêu thích không rời.

Chu Thừa Dực có chút ghen.

Về sau, đến lượt ta ghen.

Bởi bắt đầu có một cô nương xinh đẹp rực rỡ thường xuyên đến căn nhà trúc tìm chàng.

Nàng gọi chàng là biểu ca.

Nàng là tam tiểu thư con vợ cả của Trần Yến, cữu gia bên phủ Bình Tây tướng quân, tên là Trần Lệ Đường.

Chu Thừa Dực vốn trước nay không thích nữ nhân khác đến gần mình.

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Nhưng Tam tiểu thư lại là ngoại lệ.

Nàng cười dịu dàng cùng chàng ngâm thơ đối phú.

Qua khung cửa sổ nhà trúc, bóng dáng yểu điệu của nàng thấp thoáng.

Chu Thừa Dực cầm b.út viết xuống:

"Xuân về khắp chốn, gió đông đầy viện.

Hải đường trải gấm, lê trắng như tuyết."

Về sau nữa, ta nhìn thấy nàng ngồi trong lòng Chu Thừa Dực.

Nàng ôm lấy eo chàng, tình ý triền miên.

Chu Thừa Dực hơi ngả người ra sau, thần thái lười biếng phong lưu.

Đầu ngón tay chàng khẽ chạm lên gò má nàng, hàng mày tùy ý.

Đợi Trần Lệ Đường sửa sang lại y phục rồi bước ra khỏi phòng, ta đang ôm Tiểu Hạc Nhi đứng trong sân.

Trong khoảnh khắc ấy, ta đột nhiên cảm thấy mình chẳng khác nào A Hoan ngày trước.

Hoảng hốt đến mức không biết phải làm sao.

Trần Lệ Đường ngước mắt nhìn ta.

Nơi đáy mắt nàng ẩn chứa ý cười.

Nàng còn mỉm cười bước đến, đưa tay trêu đùa Tiểu Hạc Nhi đang nằm trong lòng ta.