Trọng Hoa Cung

Chương 1

Sau
Lần đầu ta gặp Hoàng thái tôn, ta mới mười tuổi, là một tiểu cung nữ được mấy vị ma ma già trong lãnh cung nuôi lớn.

Lãnh cung nằm sâu trong con đường phía tây Lục Sở, là một nơi hoang vu, t.ử khí nặng nề.

Năm ấy, như thường lệ, ta đang múc nước giặt y phục trong sân trước nghi môn thì nhìn thấy từ con đường cỏ dại mọc um tùm phía xa có một vị tiểu công t.ử đang đi tới.

Tiểu công t.ử tuổi còn nhỏ, mặc cẩm y hoa phục, dáng người thẳng tắp.

Phía sau hắn lại có một con ngao khuyển thân hình khổng lồ đang đuổi theo.

Ngay khi nhìn thấy hắn, nửa thùng nước mà ta khó nhọc lắm mới kéo lên được theo chiếc ròng rọc cũ kỹ lại "ùm" một tiếng rơi trở xuống giếng.

Ta hét lên một tiếng, vội chộp lấy chiếc chày gỗ trong chậu, lao tới đ.á.n.h con ch.ó.

Hôm ấy là tiết Thượng Tị.

Trong dân gian có tục vui xuân, tắm gột trừ uế, trong cung Trương Quý phi cũng mở tiệc tế lễ.

Hoàng thái tôn bị ch.ó c.ắ.n một ngụm, ta cũng bị c.ắ.n một ngụm. Sau đó, thống lĩnh thị vệ tuần cung chạy đến, b.ắ.n c.h.ế.t con ch.ó kia.

Đó là một con ngao khuyển, nghe nói là cống phẩm do bộ tộc phương Bắc dâng lên, vẫn luôn được nuôi trong Vạn Sinh Viên.

Bộ lông nó đen nhánh, vóc dáng hung mãnh, dữ tợn hơn ch.ó ở Thượng Kinh rất nhiều.

Quan trọng hơn là nanh của nó có độc.

Hoàng thái tôn không sao, vì bên trong y phục hắn mặc hộ thân bảo giáp.

Còn ta thì khác.

Ta suýt nữa mất mạng.

Về sau, khó khăn lắm mới giữ được tính mạng, dưỡng thương hơn một tháng, ta lại được gọi đến Trọng Hoa điện của Đông Cung.

Năm ấy, Hoàng thái tôn mười hai tuổi.

Hắn ngồi ngay ngắn trên điện cao, mày kiếm mắt sáng, khí thế bức người.

Ta nhớ lời ma ma đã dặn, hai tay chồng lên nhau đặt dưới đất, quỳ xuống dập đầu, không dám ngẩng đầu nhìn hắn.

Điện các cao rộng, nguy nga trang nghiêm, chỉ nghe thiếu niên mang theo uy nghiêm lạnh lẽo cất giọng trầm thấp hỏi ta:

"Vì sao ngươi lại cứu Cô?"

Vốn dĩ ta định trả lời theo lời ma ma đã dạy:

"Thái Tôn điện hạ là chủ t.ử, nô tỳ hộ chủ, vốn là bổn phận."

Nhưng vì quá căng thẳng, ta quên sạch.

Thấy ta không đáp, giọng Hoàng thái tôn càng thêm nghiêm nghị:

"Ngẩng đầu lên. Cô đang hỏi ngươi."

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Ta vội vàng ngẩng đầu, vừa đối diện đôi mắt đen sâu thẳm của hắn liền ngẩn người.

Hoàng thái tôn xuất thân tôn quý, trên người tự nhiên mang theo uy thế và khí phách bẩm sinh.

Hơn nữa hắn còn sinh rất đẹp.

Làn da trắng lạnh, ngũ quan đoan chính, đôi mày dài sắc nét, sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng nhạt màu.

Ta nhìn hắn, đầu óc bỗng trống rỗng, buột miệng nói:

"Điện hạ thật đẹp."

"Cái gì?"

Hắn khẽ nhíu mày.

"Điện hạ thật đẹp."

Ta lặp lại một lần nữa, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.

"A Ôn cũng rất đẹp. Lúc còn nhỏ, mỗi dịp tiết Thượng Tị tế thần, mẹ đều trang điểm cho ta thành Long Nữ để đi hội chùa. Chính là đồng t.ử và Long Nữ đứng dưới tòa Bồ Tát ấy, được rất nhiều người khiêng đi khắp phố. Mẹ nói chỉ người xinh đẹp mới được ngồi trên đó."

Nói đến đây, ta không khỏi có chút đắc ý.

Hoàng thái tôn nghe vậy, mím môi, hồi lâu sau mới hỏi:

"Ngươi là ấu nữ của quận thủ huyện Tiếu, Dự Châu?"

"Vâng. Cha ta tên Văn Túc, ta tên Văn Sanh. Nhưng sau khi vào cung, bọn họ nói không được dùng tên cũ nữa, cho nên bây giờ ta tên là A Ôn."

Trước khi vào cung năm sáu tuổi, Văn Sanh từng là tiểu thư được nuông chiều trong một gia đình quan lại địa phương.

Năm Cảnh Thọ thứ năm, Hoàng đế nam tuần, đi ngang huyện Tiếu ngắm hoa đăng thì gặp thích khách hành thích, khiến Hiếu Văn Hoàng hậu bỏ mạng.

Hiếu Văn Hoàng hậu là chính thất của Cảnh đế.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Hai người tình sâu nghĩa nặng.

Hoàng đế đau đớn tột cùng, m.á.u chảy thành sông.

Thứ sử Dự Châu cùng toàn bộ quan viên địa phương đều bị liên lụy vì tội hộ giá bất lực, cả nhà bị lưu đày.

Chỉ có mấy đứa trẻ còn nhỏ được đưa vào cung làm nô.

Ta vốn tên Văn Sanh.

Từ nhỏ đã khác với người thường, đến ba tuổi rưỡi vẫn chưa biết nói.

Cha thường gọi ta là "đứa ngốc".

Ông tin theo Ngũ Đấu Mễ Đạo, từng mời một đạo sĩ xem mệnh cho ta.

Đạo sĩ nói ta có số mệnh đồng nữ phú quý, tuy tâm trí chậm chạp nhưng phúc khí rất lớn.

Ông ta dùng ba tấc lưỡi, lừa cha ta cúng thêm mấy chục đấu gạo.

Một tội nô như ta, lấy đâu ra số mệnh phú quý.

Trên đường bị áp giải về kinh, ta mắc một trận bệnh nặng.

Sau đó lại bị phát hiện là đứa ngốc.

Vừa vào cung, bà t.ử quản sự liền ném ta cho mấy vị ma ma già trong lãnh cung.

Bà ta chỉ để lại một câu:

"Có sống nổi hay không thì xem tạo hóa của nó. Nếu c.h.ế.t rồi thì báo với Lưu Xuân một tiếng, cuốn chiếu đem chôn ngoài kia là được."

Các ma ma tuổi đã cao, lòng dạ lại thiện lương.

Ta tuổi nhỏ nhưng mạng lớn.

Cứ như vậy sống trong lãnh cung đến mười tuổi.

Hoàng thái tôn hỏi ta có bằng lòng ở lại Trọng Hoa cung hay không.

Ta không chút do dự đáp:

"Ta bằng lòng."

Ta nghĩ, sở dĩ hắn muốn giữ ta lại Trọng Hoa cung, một là vì ta đã cầm chày gỗ đ.á.n.h ch.ó, hai là vì ta trông giống hệt những bức tranh Tết em bé dân gian.

Các ma ma vẫn luôn nói như vậy.

Các bà còn nói Hoàng thái tôn thấy ta ngoan ngoãn, lại sinh đẹp, biết đâu sẽ giữ ta lại.

Ma ma Hoa Quế từng nói:

"Nếu Thái Tôn muốn giữ con, nhất định phải đồng ý."

"Vì sao?"

Ta khó hiểu hỏi.

"Tiểu A Ôn à, con nhìn nơi này đi. Ngoài mấy bà già như chúng ta thì chỉ còn những phi tần bị phế, người điên, người bệnh, người c.h.ế.t, còn có hạng dơ bẩn như Lưu Xuân. Chúng ta che chở con được mấy năm đây? Nếu cứ ở mãi nơi này thì cả đời cũng không có ngày ngóc đầu lên được. Nếu có thể đến bên cạnh Thái Tôn, đó mới là phúc phần của con."

"Vì sao nhất định phải đến chỗ Thái Tôn? Tần ma ma chẳng phải nói ta cũng có thể đến Chiêu Thuần cung sao?"

Khắp hậu cung đều biết có một tiểu cung nữ ở lãnh cung đã cứu Hoàng thái tôn.

Hoàng thượng sai ngự y đến chữa trị cho ta.

Trương Quý phi ở Chiêu Thuần cung còn ban thưởng cho ta một chuỗi ngọc bảo châu.

Tần ma ma bên cạnh Quý phi nói, đợi ta khỏi hẳn có thể đến Chiêu Thuần cung hầu hạ.

Ta cảm thấy Trương Quý phi cũng là người tốt.

Nhưng ma ma Hoa Quế lại không nghĩ vậy.

Bà nhất quyết cho rằng chỉ có đến bên cạnh Hoàng thái tôn mới là con đường tốt nhất dành cho ta.

Ta nghĩ, nhất định là vì ta có ơn cứu mạng với Hoàng thái tôn.

Sau khi ở lại Trọng Hoa cung, ta được cô cô Ngọc Xuân dạy quy củ mấy ngày, rồi được phân đến thư phòng hầu hạ.

Hoàng thái tôn Chu Thừa Dực là trưởng t.ử của Thái t.ử đương triều, cũng là trưởng tôn của Cảnh đế.

Từ khi sinh ra đã được sắc phong làm Thái Tôn, là người kế vị của hoàng thất.

Cảnh đế vẫn còn tráng niên, con trai tài giỏi quá nhiều, nên Thái t.ử lại trở nên quá mức tầm thường.

Thái t.ử có thể ngồi vững ngôi vị, một là vì ông là con trai của Hiếu Văn Hoàng hậu đã mất, hai là vì ông có một trưởng t.ử vô cùng xuất sắc.

Ít nhất, Cảnh đế từng nói như vậy.

...
Sau