Trộm Xuân

Chương 6

Từ Cửu Lương cười làm lành:

“Trước khi đi bệ hạ đã đặc biệt dặn dò, nếu cô nương không uống, lão nô không biết phải ăn nói thế nào.”

“Vậy ngươi cứ nói thật với người. Nói rằng ta không chịu uống.”

Từ Cửu Lương đứng đó hồi lâu, cuối cùng cũng không dám khuyên thêm.

Một bát t.h.u.ố.c nguội đi, lại đổi một bát khác.

Đến chiều tối, Nguyên Chiêu Du cuối cùng cũng tới.

Tiền triều vì chuyện của ta mà náo loạn dữ dội.

Thái t.ử bị cấm túc, Diêu gia liên tiếp dâng tấu chương.

Đám triều thần ngoài mặt không dám nhắc tới đêm ở Thái Cực Cung, nhưng sau lưng đã bàn tán đến long trời lở đất.

Thế nhưng dù vậy, hắn vẫn ngày nào cũng tới.

Vừa bước vào cửa, ánh mắt đầu tiên đã nhìn thấy bát t.h.u.ố.c trên bàn chưa hề động tới.

Lập tức cau mày:

“Lại không chịu uống sao?”

Ta không lên tiếng.

Hắn bước tới, bưng bát t.h.u.ố.c lên, dùng thìa bạc nhẹ nhàng khuấy khuấy:

“Mở miệng.”

Ta quay đầu đi, không chịu nhìn hắn.

“Mạnh Thiện Vu!”

Giọng hắn đầy uy nghiêm, nhưng ta vẫn không nhúc nhích.

Một lúc lâu sau, hắn đặt bát t.h.u.ố.c trở lại bàn.

Ngữ khí dịu xuống vài phần:

“Hiện giờ nàng đang mang thai, không uống t.h.u.ố.c sao được.”

Ta cười nhạt đầy thờ ơ:

“Bệ hạ hà tất phải phí tâm như vậy.”

“Hiện giờ tất cả mọi người đều đang mắng thần nữ.”

“Chỉ cần thần nữ c.h.ế.t đi, triều đình sẽ được yên ổn, mọi người đều có thể thở phào nhẹ nhõm, như vậy chẳng phải rất tốt sao?”

Hắn nghiến răng:

“Nàng m.a.n.g t.h.a.i con của trẫm, cũng dám nói những lời như vậy sao?”

Ta cười, nhưng nước mắt lại rơi xuống:

“Vậy bệ hạ muốn thần nữ phải làm sao đây?”

“Người ngoài kia mắng thần nữ không biết liêm sỉ.”

“Nói thần nữ nhân lúc t.h.i t.h.ể cô mẫu còn chưa lạnh, đã bò lên giường của cô phụ mình.”

“Thần nữ còn sống một ngày. Những lời đó sẽ theo thần nữ suốt cả đời.”

“Chẳng lẽ sau này đứa bé sinh ra, cũng phải ngày ngày nghe người ta nói nó là nghiệt chủng được hoài t.h.a.i trong thời kỳ quốc tang sao?”

Nguyên Chiêu Du không nói gì.

Ta quay đầu đi, không chịu nhìn hắn nữa, nhưng nước mắt vẫn không ngừng rơi xuống.

Rất lâu sau, bên cạnh khẽ trũng xuống, ta bị hắn kéo vào lòng.

“Thiện Vu, có trẫm ở đây.”

“Không ai dám động tới nàng.”

Ta cười khổ, xé bỏ lớp che đậy cuối cùng.

“Bệ hạ là quân chủ thiên hạ, đương nhiên chẳng sợ điều gì.”

“Nhưng thần nữ không phải, phía sau thần nữ còn có Mạnh gia, bọn họ sẽ bị đóng lên cột sỉ nhục, chịu đựng những lời đàm tiếu, mãi mãi không thể ngẩng đầu lên được.”

Nếu ngày đó hắn bị hấp dẫn, là vì gương mặt của ta giống cô mẫu.

Vậy thì hiện giờ, điều khiến hắn thực sự không buông xuống được, có lẽ chính là cốt khí này.

Cô mẫu chưa từng cãi lời hắn, cả hậu cung cũng không có ai dám.

Mà ta không sợ hắn, cũng không thuận theo ý hắn.

Càng đẩy hắn ra xa, hắn càng không bước nổi.

Hắn nghiến răng, dường như bất lực với ta:

“Mạnh Thiện Vu, rốt cuộc nàng có biết hoàng đế nghĩa là gì không?”

“Nếu trẫm thật sự chỉ nhất thời hứng thú, nàng nghĩ mình còn có thể yên ổn ở đây, ngang nhiên giận dỗi với trẫm sao?”

“Những tấu chương bên ngoài kia, nếu trẫm không muốn ép xuống, hôm nay đã có thể khiến Mạnh gia c.h.ế.t một trăm lần rồi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ta nghẹn ngào hai tiếng, nghe hắn tiếp tục nói:

“Trẫm đưa nàng về đây, không phải để người khác bắt nạt nàng.”

“Nàng là người của trẫm. Đứa bé trong bụng nàng mang, càng là con của trẫm.”

“Kẻ nào dám động tới nàng, trẫm sẽ g.i.ế.c kẻ đó.”

12

Ta nhìn hắn, nước mắt rơi càng dữ dội hơn.

“Thật... thật vậy sao?”

Hắn khẽ gạt mũi ta:

“Giờ biết sợ rồi à?”

Ta c.ắ.n môi, cuối cùng cũng nhào vào lòng hắn.

“Ngũ lang, ta thật sự rất sợ.”

“Ta còn tưởng mình sắp c.h.ế.t rồi.”

“May mà chàng tới...”

Lúc này đây, ta cuối cùng cũng giống như một tiểu cô nương chịu nhiều tủi thân.

Vùi trong lòng hắn mà khóc đến run rẩy.

Hắn đã trải qua biết bao sóng gió, sao có thể không nhìn ra, trước đó ta chỉ là đang gượng chống đỡ.

“Ngoan, đừng sợ.”

“Có trẫm bảo vệ nàng, không ai dám làm gì nàng.”

Ta ngấn lệ mơ hồ, nắm c.h.ặ.t vạt áo hắn không buông.

Sợ rằng chỉ cần buông tay, sẽ phát hiện tất cả chỉ là một giấc mộng.

Ánh mắt Nguyên Chiêu Du cuối cùng cũng dần dần dịu lại.

Hắn đưa tay bưng bát t.h.u.ố.c lên, đưa tới bên môi ta:

“Ngoan. Uống t.h.u.ố.c đi.”

Thuốc rất đắng, đắng đến mức chân mày ta cũng nhíu lại.

Ta làm nũng đòi hắn cho kẹo ngọt.

Hắn đưa mứt hoa quả tới miệng ta, cười nói:

“Vừa rồi còn đòi sống đòi c.h.ế.t, gan lớn như vậy cơ mà? Sao giờ lại sợ t.h.u.ố.c đắng rồi?”

Ta hít hít mũi:

“Vốn dĩ đã đắng mà...”

Hắn khẽ bật cười một tiếng, đưa tay nâng cằm ta lên.

“Giờ biết làm nũng với trẫm rồi sao?”

Đôi mắt vừa khóc xong mềm mại như nước.

Thế nhưng lại mang theo một chút câu dẫn mê người.

Ta nhìn thấy ánh mắt hắn dần trở nên sâu thẳm, rồi không kìm được mà cúi xuống hôn ta.

Bàn tay đang lưu luyến trên người ta cuối cùng lại miễn cưỡng dừng lại nơi bụng dưới, thấp giọng mắng một câu:

“Tiểu yêu tinh.”

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Ta tựa trong lòng hắn, khẽ thở dốc:

“Bệ hạ không thích sao?”

Hắn bị chọc đến bật cười, cuối cùng vẫn kéo chăn đắp lại cẩn thận cho ta.

“Ngủ cho ngoan.”

“Ngày mai trẫm lại tới thăm nàng.”

Nói xong, hắn vội vã rời đi.

Đêm dài đằng đẵng, e rằng lại có vị phi tần nào đó phải hầu hạ suốt một đêm ân sủng.

Cho đến khi cửa điện hoàn toàn khép lại, sự mềm mại trên mặt ta mới dần dần biến mất.

Diêu Minh Châu à, Diêu Minh Châu, ngươi cho rằng mình đã tính kế được ta.

Lại không biết rằng, người thật sự đưa ta vào Thái Cực Điện, vừa hay chính là ngươi.

Ta chẳng qua chỉ bảo ám t.ử chôn ở Đông cung, vô tình nhắc vài câu.

Rằng gần đây ta ăn uống không ngon, thường xuyên buồn nôn, thế là ngươi không ngồi yên được nữa.

Cầu phúc là giả, tới am ni cô làm nhục ta cũng là giả.

Điều nàng ta thật sự muốn làm, chính là trước mặt vô số nhân chứng, khiến ta thân bại danh liệt.

Không còn bất kỳ khả năng nào nhúng tay vào vị trí Thái t.ử phi nữa.