Mấy vị phi tần bên cạnh lập tức cười phụ họa.
“Hằng vương là bậc đại tài, cho dù tiên nữ cũng xứng đôi.”
“Nghe nói ngay cả những sĩ t.ử từ Giang Nam tới, cũng đang ca ngợi Hằng vương hiền đức.”
Ngoài miệng Huệ phi nói không dám nhận, nhưng ý cười trong mắt thế nào cũng không giấu nổi.
Nguyên Chiêu Du tới Cam Lộ cung, Quỳ Nguyệt đang nằm sấp trên giường luyện chữ.
Vừa thấy hắn tới, lập tức lao tới.
Hai cha con đùa nghịch một hồi lâu.
Đợi Quỳ Nguyệt được nhũ mẫu bế xuống, hắn mới tựa lên nhuyễn tháp nhắm mắt dưỡng thần.
“Nghe nói hôm nay Huệ phi tổ chức tiệc thưởng hoa trong hậu cung?”
Ta rót thêm cho hắn một chén trà nóng, cười đáp:
“Hằng vương rất hiếu thảo, những loài hoa hắn mang tới, có nhiều loại thần thiếp còn chưa từng thấy.”
“Huệ phi tỷ tỷ có được người con trai như vậy, thật đúng là có phúc.”
Nguyên Chiêu Du không nói gì, ta cũng không nhắc thêm.
Có những lời.
Chỉ cần điểm tới là được, nói quá rõ ràng ngược lại thành hạ sách.
Lại qua một khoảng thời gian, trong triều bỗng truyền ra một giai thoại thú vị.
Hằng vương ra khỏi thành tuần tra công trình thủy lợi, đi ngang qua huyện Lâm Bạch.
Đúng lúc gặp phải một vụ án mạng mà Tri huyện địa phương mãi không phá nổi.
Dân chúng chặn trước nha môn kêu oan.
Hằng vương nghe tin, vậy mà đích thân thăng đường xét án, không những phá được vụ án.
Mà còn đòi lại công bằng cho người bị hại.
Tin tức truyền về Trường An, cả triều ca tụng.
Ngay cả những người kể chuyện trong t.ửu lâu cũng biên thành thoại bản.
Nói rằng Hằng vương nhân đức, có phong thái của bậc minh quân.
Binh bộ Thượng thư lâm bệnh nặng, lương thảo biên quân mãi không được phê chuẩn.
Hằng vương biết chuyện, đích thân tới thăm.
Triệu tập vài vị quan viên cùng bàn bạc, chỉ trong ba ngày đã giải quyết xong việc.
Triều đình và dân gian lại một lần nữa khen ngợi không ngớt, nói Hằng vương là năng thần giỏi việc.
Làm việc quyết đoán mạnh mẽ.
Ngay cả Huệ phi cũng vui đến mức không khép miệng nổi, nhưng lần này Nguyên Chiêu Du suốt cả đêm không nói một lời.
Trước khi ngủ, bỗng hỏi ta một câu:
“Thiện Vu, nàng nói xem.”
“Trẫm còn sống sờ sờ ở đây, bọn họ vội cái gì chứ?”
Ta kéo chăn đắp lại cho hắn:
“Bệ hạ hỏi nhầm người rồi, thần thiếp đâu phải hoàng t.ử, làm sao biết bọn họ đang nghĩ gì?”
“Bọn trẻ lớn rồi, sẽ luôn có suy nghĩ riêng của mình.”
Hắn từ từ nhắm mắt lại, rất lâu vẫn không ngủ được.
Ta biết hắn đã bắt đầu suy nghĩ rồi.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Hằng vương hiện giờ như lửa đổ thêm dầu, như gấm thêm hoa.
Huệ phi cũng thay đổi hẳn vẻ ôn nhu cẩn trọng trước kia, trong lời nói cử chỉ đã thấp thoáng dáng vẻ của một vị Thái hậu tương lai.
Nhưng bọn họ quên mất, Nguyên Chiêu Du vẫn còn sống.
Điều một đế vương kiêng kỵ nhất, từ trước tới nay chưa bao giờ là con trai vô dụng.
Mà là có người nóng lòng thay hắn sắp xếp hậu sự.
Ta nghĩ, Nguyên Chiêu Du đại khái là muốn đổ thêm dầu vào cái bếp lửa mang tên Hằng vương này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Đốt cho nó cháy càng lúc càng lớn.
Lớn tới mức tất cả mọi người đều cho rằng ngôi vị trữ quân đã nằm gọn trong tay Hằng vương.
23
Quả nhiên, trong suốt một năm tiếp theo.
Thanh thế của Hằng vương càng lúc càng không thể ngăn cản.
Hôm nay thay sĩ t.ử hàn môn dâng lời thỉnh cầu.
Ngày mai thay lão tướng biên cương xin ban thưởng.
Ngày kia lại đích thân đứng ra an ủi dân chạy nạn từ phía bắc sông.
Hết chuyện này tới chuyện khác, đều là danh tiếng nhân đức.
Trong t.ửu lâu trà quán, thoại bản về Hằng vương mỗi ngày một nhiều hơn.
Thậm chí còn có những thư sinh không biết sống c.h.ế.t, dám viết bốn chữ “Thiên mệnh sở quy” trong thơ.
Ngoài miệng Huệ phi quở trách họ hồ nháo, quay đầu lại lại thưởng cho tên thư sinh ấy một trăm lượng bạc.
Từng chuyện từng chuyện ấy truyền vào trong cung.
Nguyên Chiêu Du chưa từng nổi giận, thỉnh thoảng nhìn thấy tấu chương, cũng chỉ cười nhạt.
Cuối cùng, sau khi triều thần một lần nữa dâng sớ xin lập Hằng vương làm Hoàng trữ.
Ngự Sử đài có một vị Ngự sử trẻ tuổi không sợ c.h.ế.t, dâng lên một bản tấu chương.
Buộc tội phủ Hằng vương biển thủ ngân lượng công trình thủy lợi, lấy danh nghĩa sửa đê điều để bỏ túi riêng.
Lại nhận hối lộ của quan địa phương, dung túng thuộc hạ cưỡng chiếm ruộng đất của dân.
Khi tấu chương được dâng lên ngự tiền, còn kèm theo nguyên một rương lớn chứng cứ.
Từng vụ từng việc, đều có chứng cứ xác thực.
Tấu chương bị Nguyên Chiêu Du giữ lại không phát.
Nhưng vị Ngự sử ấy cương trực vô tư.
Thấy bệ hạ không xử lý, liền lấy m.á.u b.ắ.n lên long đài, dùng cái c.h.ế.t x.é to.ạc vết thương của Hằng vương.
Vừa tra xét.
Liền phát hiện toàn thân đầy mủ nhọt.
Vụ án mạng ở huyện Lâm Bạch, cái gọi là phán án sáng suốt của Hằng vương chẳng qua chỉ là vì muốn giành lấy danh tiếng hiền đức, vội vàng kết án.
Hung thủ thật sự từ lâu đã cao chạy xa bay.
Mà người bị hắn kết tội.
Lúc c.h.ế.t trong ngục vẫn còn kêu oan.
Vụ lương thảo biên quân, Hằng vương điều động ngân lượng chỉ trong ba ngày, ai nấy đều khen hắn quyết đoán mạnh mẽ.
Nhưng khi kiểm tra sổ sách mới phát hiện.
Trong số tiền ấy có tám vạn lượng bạc không rõ tung tích, những người từng qua tay khoản tiền này đều có giao tình với phủ Hằng vương.
Còn cả việc hắn thay sĩ t.ử hàn môn dâng lời thỉnh cầu, thay lão tướng xin thưởng, sắp xếp dân chạy nạn.
Từng việc từng việc điều tra xuống.
Bề ngoài đều là nhân nghĩa.
Nhưng bên dưới toàn là giao tình và lợi ích.
Hằng vương không phải không có năng lực.
Chỉ là năng lực của hắn đều được dùng để mạ vàng cho chính mình.
Ta đứng sau rèm, nhìn Nguyên Chiêu Du từng chút một xem hết những lời khai kia.
“Trẫm còn tưởng hắn thông minh hơn đại ca hắn bao nhiêu.”
“Hóa ra cũng chỉ đến thế mà thôi.”
Nguyên Chiêu Du ngồi trong Ngự thư phòng suốt một đêm.
Ngày hôm sau, liên tiếp ban ra mười ba đạo thánh chỉ.
Nhà họ Diệp bị tịch biên gia sản, nam đinh lưu đày tới Lĩnh Nam.
“Hằng vương là bậc đại tài, cho dù tiên nữ cũng xứng đôi.”
“Nghe nói ngay cả những sĩ t.ử từ Giang Nam tới, cũng đang ca ngợi Hằng vương hiền đức.”
Ngoài miệng Huệ phi nói không dám nhận, nhưng ý cười trong mắt thế nào cũng không giấu nổi.
Nguyên Chiêu Du tới Cam Lộ cung, Quỳ Nguyệt đang nằm sấp trên giường luyện chữ.
Vừa thấy hắn tới, lập tức lao tới.
Hai cha con đùa nghịch một hồi lâu.
Đợi Quỳ Nguyệt được nhũ mẫu bế xuống, hắn mới tựa lên nhuyễn tháp nhắm mắt dưỡng thần.
“Nghe nói hôm nay Huệ phi tổ chức tiệc thưởng hoa trong hậu cung?”
Ta rót thêm cho hắn một chén trà nóng, cười đáp:
“Hằng vương rất hiếu thảo, những loài hoa hắn mang tới, có nhiều loại thần thiếp còn chưa từng thấy.”
“Huệ phi tỷ tỷ có được người con trai như vậy, thật đúng là có phúc.”
Nguyên Chiêu Du không nói gì, ta cũng không nhắc thêm.
Có những lời.
Chỉ cần điểm tới là được, nói quá rõ ràng ngược lại thành hạ sách.
Lại qua một khoảng thời gian, trong triều bỗng truyền ra một giai thoại thú vị.
Hằng vương ra khỏi thành tuần tra công trình thủy lợi, đi ngang qua huyện Lâm Bạch.
Đúng lúc gặp phải một vụ án mạng mà Tri huyện địa phương mãi không phá nổi.
Dân chúng chặn trước nha môn kêu oan.
Hằng vương nghe tin, vậy mà đích thân thăng đường xét án, không những phá được vụ án.
Mà còn đòi lại công bằng cho người bị hại.
Tin tức truyền về Trường An, cả triều ca tụng.
Ngay cả những người kể chuyện trong t.ửu lâu cũng biên thành thoại bản.
Nói rằng Hằng vương nhân đức, có phong thái của bậc minh quân.
Binh bộ Thượng thư lâm bệnh nặng, lương thảo biên quân mãi không được phê chuẩn.
Hằng vương biết chuyện, đích thân tới thăm.
Triệu tập vài vị quan viên cùng bàn bạc, chỉ trong ba ngày đã giải quyết xong việc.
Triều đình và dân gian lại một lần nữa khen ngợi không ngớt, nói Hằng vương là năng thần giỏi việc.
Làm việc quyết đoán mạnh mẽ.
Ngay cả Huệ phi cũng vui đến mức không khép miệng nổi, nhưng lần này Nguyên Chiêu Du suốt cả đêm không nói một lời.
Trước khi ngủ, bỗng hỏi ta một câu:
“Thiện Vu, nàng nói xem.”
“Trẫm còn sống sờ sờ ở đây, bọn họ vội cái gì chứ?”
Ta kéo chăn đắp lại cho hắn:
“Bệ hạ hỏi nhầm người rồi, thần thiếp đâu phải hoàng t.ử, làm sao biết bọn họ đang nghĩ gì?”
“Bọn trẻ lớn rồi, sẽ luôn có suy nghĩ riêng của mình.”
Hắn từ từ nhắm mắt lại, rất lâu vẫn không ngủ được.
Ta biết hắn đã bắt đầu suy nghĩ rồi.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Hằng vương hiện giờ như lửa đổ thêm dầu, như gấm thêm hoa.
Huệ phi cũng thay đổi hẳn vẻ ôn nhu cẩn trọng trước kia, trong lời nói cử chỉ đã thấp thoáng dáng vẻ của một vị Thái hậu tương lai.
Nhưng bọn họ quên mất, Nguyên Chiêu Du vẫn còn sống.
Điều một đế vương kiêng kỵ nhất, từ trước tới nay chưa bao giờ là con trai vô dụng.
Mà là có người nóng lòng thay hắn sắp xếp hậu sự.
Ta nghĩ, Nguyên Chiêu Du đại khái là muốn đổ thêm dầu vào cái bếp lửa mang tên Hằng vương này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Đốt cho nó cháy càng lúc càng lớn.
Lớn tới mức tất cả mọi người đều cho rằng ngôi vị trữ quân đã nằm gọn trong tay Hằng vương.
23
Quả nhiên, trong suốt một năm tiếp theo.
Thanh thế của Hằng vương càng lúc càng không thể ngăn cản.
Hôm nay thay sĩ t.ử hàn môn dâng lời thỉnh cầu.
Ngày mai thay lão tướng biên cương xin ban thưởng.
Ngày kia lại đích thân đứng ra an ủi dân chạy nạn từ phía bắc sông.
Hết chuyện này tới chuyện khác, đều là danh tiếng nhân đức.
Trong t.ửu lâu trà quán, thoại bản về Hằng vương mỗi ngày một nhiều hơn.
Thậm chí còn có những thư sinh không biết sống c.h.ế.t, dám viết bốn chữ “Thiên mệnh sở quy” trong thơ.
Ngoài miệng Huệ phi quở trách họ hồ nháo, quay đầu lại lại thưởng cho tên thư sinh ấy một trăm lượng bạc.
Từng chuyện từng chuyện ấy truyền vào trong cung.
Nguyên Chiêu Du chưa từng nổi giận, thỉnh thoảng nhìn thấy tấu chương, cũng chỉ cười nhạt.
Cuối cùng, sau khi triều thần một lần nữa dâng sớ xin lập Hằng vương làm Hoàng trữ.
Ngự Sử đài có một vị Ngự sử trẻ tuổi không sợ c.h.ế.t, dâng lên một bản tấu chương.
Buộc tội phủ Hằng vương biển thủ ngân lượng công trình thủy lợi, lấy danh nghĩa sửa đê điều để bỏ túi riêng.
Lại nhận hối lộ của quan địa phương, dung túng thuộc hạ cưỡng chiếm ruộng đất của dân.
Khi tấu chương được dâng lên ngự tiền, còn kèm theo nguyên một rương lớn chứng cứ.
Từng vụ từng việc, đều có chứng cứ xác thực.
Tấu chương bị Nguyên Chiêu Du giữ lại không phát.
Nhưng vị Ngự sử ấy cương trực vô tư.
Thấy bệ hạ không xử lý, liền lấy m.á.u b.ắ.n lên long đài, dùng cái c.h.ế.t x.é to.ạc vết thương của Hằng vương.
Vừa tra xét.
Liền phát hiện toàn thân đầy mủ nhọt.
Vụ án mạng ở huyện Lâm Bạch, cái gọi là phán án sáng suốt của Hằng vương chẳng qua chỉ là vì muốn giành lấy danh tiếng hiền đức, vội vàng kết án.
Hung thủ thật sự từ lâu đã cao chạy xa bay.
Mà người bị hắn kết tội.
Lúc c.h.ế.t trong ngục vẫn còn kêu oan.
Vụ lương thảo biên quân, Hằng vương điều động ngân lượng chỉ trong ba ngày, ai nấy đều khen hắn quyết đoán mạnh mẽ.
Nhưng khi kiểm tra sổ sách mới phát hiện.
Trong số tiền ấy có tám vạn lượng bạc không rõ tung tích, những người từng qua tay khoản tiền này đều có giao tình với phủ Hằng vương.
Còn cả việc hắn thay sĩ t.ử hàn môn dâng lời thỉnh cầu, thay lão tướng xin thưởng, sắp xếp dân chạy nạn.
Từng việc từng việc điều tra xuống.
Bề ngoài đều là nhân nghĩa.
Nhưng bên dưới toàn là giao tình và lợi ích.
Hằng vương không phải không có năng lực.
Chỉ là năng lực của hắn đều được dùng để mạ vàng cho chính mình.
Ta đứng sau rèm, nhìn Nguyên Chiêu Du từng chút một xem hết những lời khai kia.
“Trẫm còn tưởng hắn thông minh hơn đại ca hắn bao nhiêu.”
“Hóa ra cũng chỉ đến thế mà thôi.”
Nguyên Chiêu Du ngồi trong Ngự thư phòng suốt một đêm.
Ngày hôm sau, liên tiếp ban ra mười ba đạo thánh chỉ.
Nhà họ Diệp bị tịch biên gia sản, nam đinh lưu đày tới Lĩnh Nam.