Trộm Mộ Thời Đại

Chương 7: Mối quan hệ chao đảo

Hằng và Tuấn đứng giữa không gian rộng lớn, nơi những cột đá cổ xưa vươn cao như những người gác cổng, chứng kiến cuộc chiến giữa quá khứ và hiện tại. Hơi thở của họ vẫn còn nặng nề sau những giây phút chạy trốn, nhưng giờ đây, cả hai đều cảm nhận rõ rệt sự căng thẳng giữa họ.

“Cậu… cậu có thấy không?” Hằng bỗng lên tiếng, ánh mắt nhìn sâu vào đôi mắt Tuấn. “Có điều gì đó đang rình rập xung quanh chúng ta.”

“Cảm giác như có ai đó đang theo dõi,” Tuấn đáp, ánh mắt cũng không rời khỏi những bóng tối đang lảng vảng. “Nhưng chúng ta không thể đứng đây mãi.”

“Phải, đi thôi.” Hằng gật đầu, nhưng trong lòng cô lại dấy lên một cảm giác lấn cấn. Cô không thể không nghĩ đến Ngọc, người bạn cũ của Tuấn, với sự quyến rũ và mưu mô mà cô ta sở hữu.

Khi cả hai tiếp tục di chuyển, hình ảnh của Ngọc lại hiện lên trong tâm trí Tuấn. Nụ cười ranh mãnh của cô ta, ánh mắt đầy tự tin khiến anh không thể không so sánh với Hằng. “Ngọc có thể khiến mọi thứ trở nên phức tạp hơn,” anh thầm nghĩ.

“Tuấn, cậu đang nghĩ gì vậy?” Hằng hỏi, giọng cô đầy lo lắng.

“Không có gì,” Tuấn đáp, cố gắng che giấu những cảm xúc hỗn độn trong lòng. “Chúng ta cần tập trung.”

Hằng không dễ dàng bị thuyết phục. “Cậu không thể giấu được đâu. Có phải cậu đang lo lắng về Ngọc không?”

“Cô ấy… chỉ là một người bạn cũ,” Tuấn nói, cố gắng giữ giọng bình tĩnh. “Tôi không muốn để những cảm xúc cá nhân ảnh hưởng đến cuộc phiêu lưu này.”

“Đừng lừa dối bản thân. Cậu biết rõ điều đó không đúng.” Hằng nhíu mày, ánh mắt sắc sảo. “Cậu có thể cảm thấy điều gì đó với Ngọc, nhưng chúng ta đang ở đây, cùng nhau. Đừng để những cám dỗ bên ngoài phá vỡ mối quan hệ của chúng ta.”

Tuấn cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Hằng nói đúng, nhưng anh không thể phủ nhận sự thu hút từ Ngọc. “Tôi biết,” anh thở dài. “Nhưng tôi cũng không thể… không nghĩ về những gì có thể xảy ra.”

“Có thể xảy ra?” Hằng cắt lời, giọng đầy thách thức. “Cậu thực sự nghĩ rằng Ngọc sẽ không lợi dụng cậu sao? Cô ta chỉ muốn có được những gì cậu có.”

“Đó không phải là điều tôi muốn,” Tuấn nói, giọng anh trở nên cứng rắn hơn. “Tôi chỉ muốn tìm kiếm sự thật về cha mình.”

“Và tôi muốn giúp cậu,” Hằng đáp, ánh mắt của cô đã dịu lại, nhưng bên trong vẫn còn chất chứa những lo lắng. “Chúng ta cần phải giữ vững mối quan hệ này, không để những thứ bên ngoài làm lung lay.”

“Mối quan hệ này…” Tuấn lẩm bẩm, nhưng chưa kịp nói hết câu thì một tiếng động lớn vang lên từ phía sau. Cả hai đồng loạt quay lại, thấy một bóng dáng thấp bé đang lén lút tiến lại gần. Đó chính là Bình, với nụ cười đểu cáng mà cả hai đã quen thuộc.

“Chà, chà, sao hai người lại ở đây một mình thế này?” Bình nói, giọng điệu đầy chế giễu. “Có phải đang bàn về những bí mật hay không?”“Biến đi, Bình!” Tuấn quát, không muốn để kẻ này làm rối thêm tình hình. “Chúng tôi không có thời gian cho trò đùa của cậu.”

“Thời gian? Thời gian là thứ mà các bạn không có đâu,” Bình cười, ánh mắt xảo quyệt. “Có lẽ tôi nên giúp các bạn một tay.”

“Cậu không giúp được gì đâu,” Hằng nói, cố gắng giữ vững tinh thần. “Chúng tôi có thể tự lo.”

“Thế thì hãy xem ai có thể tìm ra những báu vật trước.” Bình nháy mắt, rồi quay lưng bỏ đi. “Nhưng đừng trách tôi nếu có chuyện gì xảy ra.”

Khi bóng dáng của Bình khuất hẳn, Hằng quay sang Tuấn. “Cậu nghĩ cậu ta đang lên kế hoạch gì?”

“Tôi không biết, nhưng chắc chắn không phải điều tốt đẹp,” Tuấn đáp, cảm giác lo lắng lại dâng lên. “Chúng ta phải cẩn thận hơn.”

“Có thể chúng ta cần một kế hoạch,” Hằng đề nghị, ánh mắt cô sáng lên. “Nếu có bất kỳ thứ gì xảy ra, chúng ta sẽ không bị động.”

“Đúng vậy,” Tuấn gật đầu. “Chúng ta phải giữ vững mối quan hệ này và không để bất kỳ ai xen vào.”

Họ tiếp tục di chuyển, nhưng trong lòng cả hai không ngừng dấy lên những câu hỏi về tương lai. Những cám dỗ từ Ngọc và Bình đang dần làm rối ren mối quan hệ của họ. Liệu họ có đủ sức mạnh để vượt qua thử thách này?

Khi vào sâu trong lòng ngôi mộ, những âm thanh lạ lại vang lên, như thể những bí mật cổ xưa đang chờ đợi họ. Hằng và Tuấn không chỉ phải đối mặt với những cạm bẫy, mà còn phải đối diện với chính cảm xúc của mình. Mỗi bước đi đều trở thành một thử thách không chỉ về thể xác mà còn cả tâm hồn.

“Nghe thấy không?” Hằng bỗng khựng lại, cô nắm chặt tay Tuấn. “Có ai đó đang gọi.”

“Không thể nào,” Tuấn lắc đầu, nhưng trong lòng anh lại dấy lên cảm giác không yên. “Chúng ta phải đi tiếp.”

“Chúng ta không thể bỏ qua,” Hằng nói, giọng cô đầy quyết tâm. “Có thể đây là cơ hội để tìm ra cha cậu.”

“Nhưng đó có thể là một cái bẫy,” Tuấn cảnh báo. “Chúng ta không thể liều lĩnh.”

“Cậu sẽ không biết nếu không thử,” Hằng phản bác, ánh mắt cô kiên định. “Hãy tin tôi.”

Và với một quyết định không thể quay lại, họ tiếp tục tiến sâu vào trong, nơi những bí mật đang chờ đợi, cùng với những cám dỗ và thử thách không thể lường trước. Mỗi bước chân như kéo họ đến gần hơn với không chỉ những báu vật mà còn cả những phần tối tăm trong lòng mình.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn