Trộm Mộ Thời Đại

Chương 11: Âm thầm giăng bẫy

Bầu không khí trong ngôi mộ trở nên căng thẳng khi tiếng cười khinh bỉ của Quốc Dũng vang lên. Tuấn và Hằng đứng đối diện với hắn, lòng đầy lo lắng nhưng cũng không kém phần quyết tâm. Không thể để kẻ này cản trở họ.

“Cậu không biết mình đang đối đầu với ai đâu,” Tuấn nói, giọng kiên quyết. “Chúng tôi sẽ không lùi bước.”

Dũng nhếch môi, ánh mắt đầy thách thức. “Các cậu thực sự nghĩ mình có thể vượt qua tôi? Hãy chuẩn bị cho những gì sắp xảy ra.” Hắn vừa dứt lời, từ phía sau, những cánh cửa bí mật mở ra, và một nhóm cương thi từ từ xuất hiện, mắt đỏ rực và gương mặt nhợt nhạt.

“Chúng ta phải chạy!” Hằng kêu lên, vội vàng tìm cách thoát thân. “Tôi sẽ tìm cách mở cánh cửa!”

“Đừng bỏ cuộc!” Tuấn hô lớn, nắm chặt tay Hằng và kéo cô về phía bức tường bên trái. “Có lẽ chúng ta có thể tìm một lối thoát khác.”

Bên trong ngôi mộ, không khí trở nên ngột ngạt, những cương thi đang tiến gần với tốc độ chậm nhưng chắc chắn. Tuấn biết họ không còn thời gian. “Hằng, hãy tìm những ký tự cổ trên tường, có thể có cách nào đó để mở lối thoát.”

Hằng gật đầu, nhanh chóng quay lại với bức tường. Những ký tự cổ xưa nằm rải rác, như những manh mối đang chờ được giải mã. Cô bắt đầu tập trung, ánh mắt sáng rực khi nhìn vào từng ký tự, cố gắng tìm ra sự kết nối.

“Cẩn thận, đừng để họ phát hiện ra chúng ta,” Tuấn thì thầm, trong khi đôi mắt không rời khỏi những cương thi đang tiến lại gần. Hắn cảm thấy nhịp tim đập mạnh, từng giây từng phút trôi qua như cả một thế kỷ.

“Tôi có thể làm được!” Hằng vừa nói vừa lẩm bẩm những ký tự, bất chấp sự sợ hãi đang bao trùm. “Có một cánh cửa bí mật ở đây, nhưng tôi cần thêm thời gian.”

“Thời gian không còn nhiều,” Tuấn đáp, cố gắng giữ bình tĩnh. “Hãy nhanh lên!”

Từ phía sau, Dũng cùng với những cương thi đã tiến gần hơn, hắn cười khẩy. “Các cậu không thể chạy mãi được. Đến lúc này, chỉ có một cách sống sót: hãy đầu hàng.”

“Không bao giờ!” Tuấn quát, quyết tâm không để mình gục ngã. Anh nhìn Hằng, thấy ánh mắt cô kiên định. “Hãy làm điều mình cần làm.”

Khi Hằng tiếp tục lẩm bẩm, một tiếng động vang lên từ bức tường. Một vết nứt xuất hiện, ánh sáng le lói từ bên trong chiếu ra. “Tôi đã tìm ra!” Hằng reo lên, ánh mắt rạng rỡ.

“Làm ơn, nhanh lên!” Tuấn hối thúc, cảm giác hồi hộp dâng lên khi những cương thi đã gần kề.

“Hãy đẩy mạnh vào bức tường!” Hằng chỉ tay vào một điểm. “Chúng ta có thể mở được lối đi!”

Tuấn không chần chừ, anh dồn sức vào bức tường, cùng Hằng đẩy mạnh. Cánh cửa từ từ mở ra, lộ ra một hành lang tối tăm nhưng lại ẩn chứa hy vọng. “Đi nào!” Tuấn kéo Hằng vào trong.Khi họ vừa chui qua, tiếng động từ cương thi vang lên phía sau, chúng đã bắt đầu xông vào. “Chạy!” Hằng hô lớn, hai người lao thẳng vào hành lang.

“Chúng ta phải tìm cách đóng cửa lại!” Tuấn kêu lên, nhìn xung quanh. “Có lẽ bên này có một cơ chế gì đó.”

Họ chạy băng băng, từng nhịp thở dồn dập. Đột nhiên, Hằng dừng lại, ánh mắt chăm chú vào một bức tranh cổ trên tường. “Tuấn, nhìn kìa! Có thể là một lời nhắc nhở về cách đóng cửa.”

“Để tôi xem,” Tuấn tiến lại gần, chăm chú vào những hình vẽ. “Có lẽ chúng ta cần phải sắp xếp lại theo cách này.” Anh chỉ vào những ký tự và hình vẽ, cố gắng nhớ lại những gì đã học.

“Đúng rồi! Hãy làm theo cách đó!” Hằng thúc giục, cảm giác hồi hộp như cuộn trào trong lồng ngực.

Cả hai cùng nhau làm việc, nhanh chóng sắp xếp lại các ký tự theo đúng thứ tự. Khi hoàn tất, Tuấn bấm vào một điểm trung tâm. Ngay lập tức, một tiếng răng rắc vang lên và cánh cửa từ từ khép lại, chặn đứng lũ cương thi phía sau.

Họ thở phào nhẹ nhõm, nhưng không có thời gian để nghỉ ngơi. “Chúng ta cần phải đi tiếp!” Hằng nói, đôi mắt vẫn lấp lánh quyết tâm.

“Đúng vậy, nhưng hãy cẩn thận,” Tuấn đáp, lòng đã sẵn sàng cho những thử thách tiếp theo. “Có thể còn nhiều điều bất ngờ phía trước.”

Họ tiếp tục tiến sâu vào ngôi mộ, nơi những bí mật chưa được tiết lộ đang chờ đợi. Tiếng vọng trong hành lang như nhắc nhở họ về những nguy hiểm vẫn rình rập. Mọi thứ xung quanh đều có thể là một cạm bẫy, nhưng lòng dũng cảm của họ không hề suy giảm.

“Có ai đó đang theo dõi chúng ta,” Hằng bỗng nói, dừng lại. “Tôi cảm thấy điều đó.”

“Cô cảm thấy gì?” Tuấn hỏi, lòng nghi ngờ nhưng cũng rất muốn biết. “Có phải là Dũng không?”

“Không chỉ có hắn. Có một thế lực khác,” Hằng trả lời, ánh mắt lộ rõ sự nghi ngại. “Chúng ta không đơn độc trong này.”

“Đừng lo, chúng ta sẽ tìm ra cách,” Tuấn trấn an. “Bất kể điều gì đang chờ đợi, chúng ta sẽ không từ bỏ.”

Hai người tiếp tục tiến về phía trước, biết rằng mỗi bước đi đều mang theo những rủi ro, nhưng cũng mở ra những cơ hội mới. Họ đã ở trong thế giới của những bí ẩn và sự thật, nơi mà những thế lực siêu nhiên đang âm thầm giăng bẫy.

Chỉ còn một điều chắc chắn, cuộc phiêu lưu này sẽ không dễ dàng, và họ sẽ phải đối mặt với những âm mưu mà chưa ai có thể đoán trước được.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn