Tần Lệ ngày thường lúc ở tập đoàn họp với cấp dưới luôn mang theo một khí thế không giận tự uy. Thế nhưng lúc này, khi thứ uy thế ấy đè xuống người Tạ Lâm Xuyên, cậu lại thấy buồn cười một cách khó hiểu. Cảm giác ấy chẳng khác nào một chú cún con đang cố nhe nanh dọa người vậy.
Tạ Lâm Xuyên buông bàn tay đang bóp gáy hắn ra, vò vò mái tóc, đầu óc càng lúc càng thêm choáng váng, có chút bất lực thở dài một tiếng: "Tần tổng, tôi chỉ tùy miệng nói thế thôi, hơn nữa... đây hình như là quyền riêng tư của cá nhân tôi thì phải."
"Hừ." Tần Lệ nhìn chằm chằm vào cậu không chớp mắt, lòng bàn tay thô ráp áp lên một bên cổ nghiêng của cậu, từng tấc một nâng cằm cậu lên, "Cậu nói muốn về sớm nghỉ ngơi, không thể cùng tôi ăn cơm, kết quả là chạy đi xem mắt với tiểu thư nhà người ta? Chuyện nhỏ nhặt như vậy mà cậu cũng phải lừa tôi sao?"
Chuyện nhỏ nhặt? Chuyện nhỏ nhặt thế này mà anh cũng nổi trận lôi đình được à?
Trước đây rốt cuộc vì sao cậu lại cảm thấy Tần Lệ là người hiền hòa, dịu dàng cơ chứ? Rõ ràng là một hũ giấm chua lòng dạ hẹp hòi thì có.
Tạ Lâm Xuyên có chút hoang mang, Tần Lệ thế này rốt cuộc là đang theo đuổi cậu, hay là đã tự coi mình là bạn đời của cậu rồi?
Chẳng lẽ Tần Lệ thực sự là vị Nguyên Đế kia chuyển thế? Nhưng dựa vào cái gì mà hắn dám khẳng định cậu chính là vị tướng quân kia chứ, chỉ vì trên sống mũi hai người đều có một nốt ruồi chu sa thôi sao?
Tạ Lâm Xuyên càng nghĩ càng đau đầu, thấp giọng biện giải cho mình một câu: "Tôi không có lừa anh, tối nay đi được nửa đường thì mẹ tôi gọi qua đó, trước đó tôi hoàn toàn không biết Lăng tiểu thư cũng ở đấy."
Tần Lệ khựng lại một lát, ngọn lửa giận trong lòng hơi vơi bớt, thế nhưng ánh mắt lại càng thêm sâu thẳm. Hắn vẫn nhìn chằm chằm vào cậu không buông: "Vậy đối tượng thầm mến của cậu là ai? Là nam hay là nữ?"
Tạ Lâm Xuyên theo bản năng dời tầm mắt đi chỗ khác, bắt đầu chăm chú nghiên cứu hoa văn trên khuy măng sét áo sơ mi của Tần Lệ: "... Không có ai cả."
Tần Lệ nhếch môi: "Không có ai thì cậu chột dạ cái gì?"
Sắc đỏ bộc lộ bệnh trạng đã lan lên hai gò má, Tạ Lâm Xuyên th* d*c hai hơi, cảm thấy cả mặt và tai mình đều đang nóng bừng lên vì sốt, có chút mệt mỏi cất lời: "Tần tổng, đây là chuyện riêng của tôi, hình như không liên quan gì đến cấp trên thì phải."
Ngọn lửa giận vừa mới nén xuống của Tần Lệ nay lại bùng cháy trở lại nơi đáy mắt đen kịt như mực. Chóp mũi hắn gần như đã chạm sát vào chóp mũi của Tạ Lâm Xuyên, hắn nghiến răng nghiến lợi bảo: "Cái đêm hôm đó cậu ôm tôi vừa hôn vừa sờ, trong miệng còn không ngừng gọi tên tôi, bây giờ cậu lại bảo không liên quan gì đến tôi sao?"
Tạ Lâm Xuyên kinh ngạc trợn to hai mắt, cậu vừa hôn vừa sờ Tần Lệ thật sao? Rõ ràng cậu chỉ đánh một giấc mộng xuân thôi mà?
Cậu hoài nghi nhìn Tần Lệ, cái gã này không phải là đang lừa bịp cậu đấy chứ? Bản thân cậu ở trong mơ thực sự đã gọi tên Tần Lệ sao?
Tạ Lâm Xuyên cau chặt lông mày. Thôi tiêu đời rồi, làm chuyện xấu lại bị chính đương sự bắt quả tang tại trận, mà đối phương lại còn là ông chủ của mình nữa chứ.
"Sao cậu không nói lời nào?" Tần Lệ cười lạnh.
Tạ Lâm Xuyên im lặng một hồi, quyết định chuyển từ phòng thủ sang tấn công: "Tần tổng cớ gì phải vì chuyện này mà nổi đóa? Phản ứng này của anh sẽ khiến tôi nghĩ rằng anh đang ghen đấy, chẳng phải anh đã có một người bạn đời mà mình vô cùng yêu thương rồi sao?"
Ánh mắt Tần Lệ trầm xuống. Hắn nheo đôi mắt, khóe môi nhếch lên một độ cong lạnh lùng: "Đúng vậy, người ấy ngoài miệng thì nói yêu tôi, tuyệt đối sẽ không lừa dối tôi, kết quả là vừa quay lưng một cái đã liền quên sạch tôi."
Cái gì mà "hẹn ước bạc đầu, sống chết có nhau" chứ? Đúng là một tên lừa đảo!
Đồng tử Tạ Lâm Xuyên chấn động, lời này có ý gì? Những suy đoán ly kỳ về chuyện luân hồi chuyển kiếp kia, lẽ nào đều là sự thật sao?
"Anh..." Cậu chầm chậm chớp mắt một cái, vươn tay nắm lấy bờ vai của Tần Lệ, há hốc miệng vừa định hỏi kỹ thêm vài câu, thế nhưng cơn choáng váng của đại não lại từng trận ập đến xối xả. Cuối cùng, cậu gần như không thể chống đỡ nổi nữa, suýt chút nữa là ngã nhào vào người Tần Lệ.
"Tạ Lâm Xuyên, cậu bị làm sao thế?" Tần Lệ nhíu mày đưa tay sờ lên trán cậu, sắc mặt lập tức đại biến. Lúc này hắn mới phát hiện nhiệt độ trên trán cậu nóng đến tợn.
Bật chiếc đèn hành lang lên nhìn kỹ lại, hai má Tạ Lâm Xuyên đỏ bừng một cách không tự nhiên, nơi đáy mắt dày đặc tơ máu, nhiệt độ cơ thể càng lúc càng tăng cao.
"Cậu sốt thật rồi à?" Nhịp thở của Tần Lệ nghẹn lại, vội vàng ôm bế thốc người lên, đỡ về giường trong phòng ngủ, "Nhiệt kế và thuốc hạ sốt để ở đâu?"
"Đã bảo với anh là không lừa anh rồi mà." Tạ Lâm Xuyên hé mở đôi mắt mệt mỏi đáp, "Đồ ở trong hộp y tế ngoài phòng khách ấy..."
Vừa mới chạm vào gối, mí mắt Tạ Lâm Xuyên đã không tài nào cưỡng lại được mà dính chặt lấy nhau. Nửa thân mình cậu vùi sâu vào trong chăn, cơ thể không ngừng tỏa ra hơi nóng hừng hực, ý thức dần dần chìm sâu, giống như có vô số bàn tay đang lôi kéo cậu đắm mình vào dòng sông ký ức của những cơn mơ.
Trong lúc mơ màng, một bên giường khẽ lún xuống. Khi cảm giác có người đang kéo mình ra khỏi chiếc chăn ấm, cậu bèn có chút mất kiên nhẫn mà cau mày, trong miệng lầm bầm: "Đừng động..."
Cánh tay người nọ hơi cứng đờ một thoáng, sau đó lại kiên trì tiếp tục xê dịch cậu.
Có thứ gì đó mát lạnh được nhét vào trong miệng, một lát sau lại được rút ra, bên tai mơ hồ vang lên một chuỗi tiếng bước chân, cuối cùng hoàn toàn quy về sự tĩnh lặng...
Chẳng biết đã qua bao lâu, rèm cửa được kéo lại vô cùng kín kẽ, che khuất hoàn toàn tiếng gió mưa gào thét bên ngoài. Trong phòng ánh sáng mờ mịt, chỉ có duy nhất một chiếc đèn ngủ nhỏ được bật, tỏa ra ánh sáng vàng ấm áp.
Tần Lệ ngồi bên giường, nhìn ngắm khuôn mặt nghiêng đang chìm vào giấc ngủ sâu của Tạ Lâm Xuyên, bất lực thở dài một tiếng.
Khó khăn lắm mới đo xong nhiệt độ cơ thể cho cậu, nhìn một cái liền thấy đã vọt lên tới 39 độ. Hắn lập tức gọi bác sĩ riêng của mình tới tiêm cho Tạ Lâm Xuyên một mũi hạ sốt. Sau một hồi chật vật, hắn túc trực canh chừng cho đến tận rạng sáng thì cậu mới hoàn toàn lui sốt.
Cũng không biết cái tên này rốt cuộc làm thế nào đã mang cái đầu óc choáng váng nhức nhối để gượng dậy đi xem mắt cho bằng được.
Hừ, xem mắt cơ đấy...
Vừa nghĩ đến chuyện sau này Tạ Lâm Xuyên cũng sẽ thân mật ở chung một phòng với người khác như thế này, trong lòng Tần Lệ lập tức dâng lên một cơn tức tối nghiến răng nghiến lợi.
Muốn rũ bỏ hắn à? Kiếp sau cũng đừng có mơ!
Tần Lệ tùy tay cởi bỏ lớp áo bên ngoài, nới lỏng cà vạt, cởi bỏ mấy chiếc cúc áo sơ mi, dứt khoát bò lên giường, vén một góc chăn lên rồi chui vào bên trong.
Tạ Lâm Xuyên ngủ vô cùng say, không hề phát giác ra động tác của hắn. Ngược lại, vì bên cạnh đột ngột xuất hiện thêm một nguồn nhiệt ấm áp, cậu liền theo thói quen trở người rúc vào bên cạnh Tần Lệ.
Chẳng mấy chốc, tay chân cũng tự phát vươn tới, rất phối hợp mà ôm chặt lấy hắn, hệt như một bản năng đã khắc sâu vào trong tiềm thức.
Tần Lệ dùng một tay chống cằm, khuỷu tay tựa trên gối, cụp mắt im lặng ngắm nhìn cậu. Cho đến khi trên lồng ngực mình xuất hiện thêm một cái đầu tròn trịa xõa tóc, hắn mới nhịn không được mà mỉm cười.
Ngoài miệng thì nói không liên quan gì đến hắn, cơ thể xem ra lại vô cùng thành thực đấy chứ. Tần Lệ nhéo nhéo gò má của Tạ Lâm Xuyên, thấy cậu hoàn toàn không có dấu hiệu tỉnh giấc, lập tức buông lỏng lá gan lớn mật hẳn lên.
Tạ Lâm Xuyên của hiện tại tuy rằng đường nét khuôn mặt không hoàn toàn giống với ngày xưa, nhưng thần thái giữa hàng mày khóe mắt và khí chất toát ra từ người cậu lại gần như chẳng khác gì trước đây.
So với kiếp trước, cậu có thêm vài nét trẻ trung và ngây ngô của người chưa trải đời, bớt đi vài phần thâm trầm cùng những tính toán kín kẽ. Đến cả nói dối cũng không biết đường nói cho khéo, chỉ đi ăn cơm cùng người khác một lát thôi mà cũng biết chột dạ. Thực sự là... đáng yêu hết nấc.
Ngón tay Tần Lệ luồn vào mái tóc ngắn rối bời của cậu, tùy ý xoa nhẹ một cái như đang v**t v* bộ lông của một con thú nhỏ, đầu ngón tay lướt qua xương chân mày, dừng lại nơi nốt ruồi chu sa bên sống mũi, ghé sát lại gần rồi dịu dàng đặt xuống một nụ hôn.
Của mình. Trong lòng hắn thầm nghĩ. Tần Lệ càng nhìn càng cảm thấy ngứa ngáy khó nhịn, thế rồi lại hôn lên khóe môi cậu, ngón tay men theo đường vân môi mà tỉ mỉ phác họa. Chỗ này cũng là của mình.
Cuối cùng, bàn tay ấy lần lên xương quai xanh của cậu. Hơi thở Tần Lệ dần trở nên gấp gáp. Hắn thuận theo đường cổ của cậu mà hạ xuống một nụ hôn nhẹ, rồi không nặng không nhẹ cắn một cái lên xương quai xanh.
Bên mũi tràn ngập hơi hương độc nhất vô nhị thuộc về Tạ Lâm Xuyên. Một chiếc chăn quấn chặt lấy hai người bọn họ, tràn ngập cảm giác an toàn tuyệt đối.
Nhiệt độ cơ thể của Tạ Lâm Xuyên hơi cao hơn ngày thường một chút. Trên người cậu mang theo một mùi hương vô cùng sạch sẽ, thanh mát. Tần Lệ ôm cậu cọ cọ vài cái, vùi mặt vào hõm vai của đối phương, tham lam hít một hơi thật sâu.
Hắn dùng chóp mũi khẽ mân mê bên cổ nghiêng của cậu, cật lực đè nén xuống ngọn lửa d*c v*ng đang rục rịch phun trào.
Nể tình cái tên này đang bị bệnh, hắn sẽ nhẫn nhịn một đêm vậy.
Hắn dùng hai tay ôm chặt lấy eo của Tạ Lâm Xuyên, lồng ngực áp sát khăng khít, nhắm mắt lại rồi từ từ chìm vào giấc mộng...
. ݁₊ ⊹ 🏙 . ݁˖ . ݁
Trong cơn mê man chập chờn, Tạ Lâm Xuyên cảm thấy mình đã trải qua một giấc mơ miên viễn dằng dặc. Trong mơ, linh hồn của cậu đã đi qua hai cuộc đời với hai thân phận hoàn toàn khác biệt.
Dù là giữa gươm đao khói lửa, những âm mưu quỷ kế, hay trong những yêu hận đan xen không dứt, thì cơ thể luôn cùng cậu dây dưa quấn quýt, người luôn bầu bạn cùng cậu đi qua những năm tháng vô tận trong mơ, từ đầu đến cuối vẫn chỉ là một người, vẫn là cùng một gương mặt ấy.
Người ấy cho dù có hóa thành tro bụi cũng đã khắc sâu vào trong tim cậu. Cho dù tạm thời lãng quên đi ký ức của quá khứ, thì trong những đêm dài thao thức, cậu vẫn sẽ theo bản năng mà nỉ non tên hắn.
Tần Lệ... Tạ Lâm Xuyên trong miệng nhẩm đi nhẩm lại lấy cái tên ấy. Dưới vệt nắng mai rực rỡ len lỏi qua khe hở của rèm cửa, nhãn cầu dưới mí mắt cũng theo đó mà động đậy.
Đầu óc vẫn còn chút choáng váng, nhưng so với tối hôm qua thì đã đỡ hơn rất nhiều. Vào thời điểm mở mắt ra, cậu nhìn chằm chằm lên trần nhà trắng tinh một hồi lâu, ý thức mới chậm rãi hồi tỉnh khỏi những giấc mộng yêu hận đan xen kia.
Đây là nhà của cậu, cậu lại mơ thấy Tần Lệ rồi...
Lại?
Tạ Lâm Xuyên ngẩn ra một lát, xoạt một cái ngồi bật dậy khỏi chăn. Trên bàn đầu giường lúc này đang đặt chiếc nhiệt kế, hộp thuốc và ly nước cậu đã dùng tối qua. Bên cạnh chiếc ghế sofa có máng một chiếc áo khoác vest và cà vạt rõ ràng không thuộc về cậu.
Chiếc cà vạt đó chính là mẫu nền đen điểm họa tiết xanh thẫm mà cậu đã đích thân chọn cho Tần Lệ.
Tạ Lâm Xuyên cau mày, ấn chặt lấy trán. Ký ức xa xôi hệt như thủy triều cuồn cuộn không ngừng công kích đại não của cậu. Cả cái đầu lúc này giống như biến thành một miếng bọt biển ngâm trong vại nước ký ức, rõ ràng đã vừa căng vừa đầy, thế nhưng hồi ức từ bốn phương tám hướng vẫn không ngừng điên cuồng tràn vào.
Hóa ra tất cả những suy đoán trước đây đều là sự thật. Bức tượng trong bảo tàng, lăng mộ hợp táng ở đế lăng, những cuốn dã sử nửa thật nửa giả, và cả... Tần Lệ!
Cái tên ấy dường như mang theo một thứ ma lực vô hình. Chỉ cần nghĩ đến hắn, mọi do dự, băn khoăn và bất an trước đó đều lặng xuống, chỉ còn lại niềm vui sướng rộn ràng khó lột tả đang dâng lên trong lòng.
Vào lúc cậu còn đang mơ hồ không biết gì về quá khứ, Tần Lệ đã lặng lẽ bước vào cuộc sống của cậu, đi đến bên cạnh cậu rồi.
Tạ Lâm Xuyên che đi nửa khuôn mặt, thấp giọng cười thành tiếng. Đôi mắt hẹp dài nheo lại, mang theo một vệt đường cong đầy ý vị sâu xa.
Tần Lệ rốt cuộc là có ký ức từ khi nào? Từ hồi cậu còn học đại học sao? Với cái tính vừa nóng nảy vừa nhỏ nhen của hắn, vậy mà lại có thể nhẫn nhịn suốt ngần ấy năm, không xuất hiện trước mặt cậu lấy một lần?
Không biết nên khen hắn cuối cùng cũng học được cách yêu đương tử tế như người bình thường, hay nên than rằng tâm cơ của hắn ngày càng sâu, càng biết nhẫn nhịn và che giấu rồi.
Tạ Lâm Xuyên tùy tiện vớ lấy một chiếc sơ mi từ trong tủ quần áo rồi thay vào, xỏ dép lê bước ra khỏi phòng ngủ.
Trong nhà bếp truyền ra tiếng va chạm của xoong nồi. Tạ Lâm Xuyên đi vòng qua cửa bếp, lập tức nhìn thấy Tần Lệ đang ở đứng thái hành hoa. Trên bếp đang ninh một nồi cháo cá nóng hổi, khói trắng bốc lên nghi ngút, hương thơm xộc thẳng vào mũi.
Tần Lệ hiện tại đang mặc một chiếc áo sơ mi màu đen, ống tay áo tùy ý xắn lên đến khuỷu tay, cổ áo mở rộng, chỉ cài duy nhất một chiếc cúc ở vị trí dưới ngực.
Nghe thấy tiếng bước chân, hắn lập tức quay đầu lại, liền nhìn thấy Tạ Lâm Xuyên một tay chống lên khung cửa, đang chăm chú nhìn mình với vẻ mặt đầy kinh ngạc.
Cậu đang mặc một chiếc sơ mi trắng phối cùng quần thể thao. Vì vừa mới tỉnh dậy sau cơn ốm, mái tóc ngắn vẫn còn rối tung như tổ quạ, khiến cậu trông chẳng khác nào là một nam sinh đại học thuần khiết, duy chỉ có đôi mắt đen kịt kia là thấp thoáng vài phần thâm trầm khó đoán.
"Cậu tỉnh rồi à?"
"Anh còn biết nấu cháo sao?"
Giọng nói của hai người gần như đồng thời vang lên.
Tạ Lâm Xuyên biết Tần Lệ biết nấu ăn, nhưng đó là kỹ năng mà Tần Lệ buộc phải học được khi trải qua biết bao thăng trầm trắc trở ngày xưa. Bây giờ hắn rõ ràng có thể mở app tùy tiện đặt một đơn giao đồ ăn, ngồi đợi cơm canh nóng hổi ship đến tận cửa. Thế mà hắn vẫn đích thân xuống bếp nấu nướng.
Hình tượng "người vợ đảm đang" này thực sự không có chút ăn nhập gì với vị tổng tài bá đạo kiêu ngạo như Tần Lệ cả.
Tạ Lâm Xuyên âm thầm đánh giá Tần Lệ. Chẳng hiểu sao, trong não bộ tự động hiện lên hình ảnh đối phương đang mặc tạp dề. Chậc, có hơi muốn xem rồi đây.
Tần Lệ nào có biết Tạ Lâm Xuyên lúc này đang nghĩ đến những hình ảnh sinh động gì trong đầu.
Hắn tỏ vẻ không bận tâm mà dời tầm mắt ra khỏi người Tạ Lâm Xuyên, trong đầu đang suy nghĩ xem lát nữa làm thế nào để có thể thuận lý thành chương chiếm đoạt cậu mà lại không làm cho người ta sợ hãi chạy mất dép.
"Sao thế, bất ngờ lắm à? Những thứ tôi biết còn nhiều lắm." Tần Lệ cong môi cười, vô cùng đắc ý liếc nhìn cậu một cái, "Sau này cậu sẽ biết thôi. Cậu ra ngoài ngồi trước đi, sắp ăn được rồi."
Tạ Lâm Xuyên mím chặt môi, cố gắng giữ cho mình không bật cười thành tiếng. Cái dáng vẻ "công xòe đuôi" vênh váo của con chó hư nhà cậu quả nhiên vẫn giống hệt như ngày xưa.
"Ý tôi là, sao có thể làm phiền Tần tổng tự tay làm những việc này được chứ."
Tần Lệ rắc hành hoa vào nồi cháo, đảo nhẹ vài cái rồi múc một thìa đưa lên miệng. Sau khi thổi bớt hơi nóng và nếm thử vị, hắn mới tắt bếp, nhanh nhẹn múc cháo ra hai chiếc bát lớn rồi bưng đến bàn ăn, đặt một bát trước mặt Tạ Lâm Xuyên.
"Tối qua tôi đã chăm sóc cậu suốt cả một đêm đấy." Tần Lệ kéo ghế ra, ngồi xuống ngay bên cạnh cậu.
Đôi chân dài miên man của hắn vắt chéo vào nhau, mu bàn tay chống cằm, nghiêng đầu nhìn Tạ Lâm Xuyên với nụ cười như có như không: "Đây là lần đầu tiên trong đời tôi nấu cháo cho người khác đấy. Tạ trợ lý định báo đáp tôi thế nào đây, hửm?"
Cái điệu bộ tranh công đòi thưởng đầy đắc ý này quả nhiên rất đậm chất Tần Lệ. Tạ Lâm Xuyên thầm cười một tiếng, múc một thìa cháo chậm rãi đưa vào miệng. Vị mặn ngọt hài hòa vừa phải, hương vị tươi ngon đến mức khiến cậu không khỏi bất ngờ.
"Vậy Tần tổng muốn tôi báo đáp anh thế nào đây?" Cậu đưa tay day day mi tâm, vẻ mặt có phần rối rắm. "Từ hồi tôi còn học đại học, anh đã âm thầm giúp đỡ gia đình tôi. Không chỉ rót vốn cho võ đường nhà tôi vượt qua khó khăn, mà còn tài trợ cho tôi đi du học ở nước ngoài, lại cho tôi một công việc với chế độ đãi ngộ tốt đến thế."
"Bây giờ lại còn tốn tâm tư chăm sóc tôi như vậy, tôi thực sự không biết phải làm sao mới có thể báo đáp được anh nữa."
Tạ Lâm Xuyên nhìn hắn, đôi mắt đen nhánh chớp chớp vài cái, bày ra một biểu cảm thành khẩn vô cùng: "Bố tôi từ nhỏ đã dạy tôi, có ơn thì phải trả. Chỉ cần Tần tổng nói một câu, việc gì tôi cũng nguyện lòng."
Phong thủy luân chuyển, đời này cuối cùng hắn cũng được làm ân nhân của Tạ Lâm Xuyên rồi. Tần Lệ gắng sức đè nén khóe môi đang muốn vểnh lên tận trời, hắn đã chờ đợi câu nói này của cậu từ lâu lắm rồi.
Báo đáp thế nào à? Đương nhiên là ngoan ngoãn để hắn hôn một cái, sờ sờ một chút, tốt
nhất là đè xuống ngủ một trận. Khụ... câu này hình như hắn từng nói qua rồi thì phải.
Tần Lệ ho nhẹ một tiếng, ánh mắt mang theo thâm ý sâu xa nhìn cậu: "Chỉ cần tôi mở miệng, cậu thực sự cái gì cũng đều đồng ý sao?"
Tạ Lâm Xuyên nhìn chăm chú vào hắn, ánh mắt sâu thẳm ánh lên nụ cười khó lường: "Vâng."
Yết hầu Tần Lệ khẽ nhấp nhô. Dáng vẻ này của Tạ Lâm Xuyên, cho dù đã nhìn qua bao nhiêu lần vẫn luôn khiến tim hắn bất giác đập nhanh hơn một nhịp.
Hắn rướn người lại gần, đưa tay nâng cằm đối phương lên, giọng nói trầm thấp đầy mê hoặc: "Nếu tôi nói, tôi muốn em l*m t*nh nhân của tôi thì sao?"
Tạ Lâm Xuyên nhướng mày, thầm cười. Cái đuôi chó nhỏ quả nhiên là không giấu nổi nữa rồi.
Cậu lộ ra một biểu cảm kinh ngạc và hoang mang vô cùng đúng mực: "Tại sao chứ? Với thân phận của Tần tổng, muốn tìm tuấn nam mỹ nữ kiểu gì mà chẳng được?"
Nụ cười của Tần Lệ càng thêm đậm: "Tôi chỉ đơn giản là nhìn trúng em mà thôi, không được sao? Em vừa mới nói cái gì cũng đều đồng ý với tôi cơ mà, không phải là muốn lật lọng nhanh như vậy chứ?"
Đáy mắt Tạ Lâm Xuyên lóe lên tia sáng. Cậu quay mặt đi chỗ khác, lộ vẻ mặt khó xử: "Tần tổng, tôi đã nói rồi, tôi không thích đàn ông."
Tần Lệ "hừ" một tiếng cười lạnh, chộp lấy bàn tay của cậu, hoàn toàn không chút kiêng dè mà ấn thẳng lên v*m ng*c săn chắc nóng bỏng của mình, thong thả ung dung cười nói: "Không thích đàn ông là vì em chưa từng nếm qua mùi vị của đàn ông thôi, nếm thử rồi sẽ thích ngay ấy mà."
Tạ Lâm Xuyên nghe thấy câu thoại quen thuộc này, phải dốc hết sức mới nhịn được không bật cười thành tiếng, trong lòng âm thầm giơ ngón tay cái với Tần Lệ. Tần tổng quả là cao minh.
Lời vẫn là những lời thoại cũ kỹ ấy, thế nhưng thủ đoạn quyến rũ người khác của cái tên này xem ra đã ngày càng tinh thông và thành thục hơn rồi.
Ánh mắt Tạ Lâm Xuyên hơi dao động, đầu ngón tay khẽ giật giật. Cậu cố nhịn một lúc, cuối cùng vẫn không kiềm được mà liếc hắn thêm một cái. Đúng là con chó hư đáng bị dạy dỗ.
Tạ Lâm Xuyên làm bộ làm tịch suy nghĩ một lát, ngượng ngùng nói: "Nhưng tôi chưa từng yêu đương với ai bao giờ, không biết phải làm những gì nữa."
Tần Lệ m*n tr*n xương cổ tay của cậu, thong dong nói: "Chuyện này thôi ấy mà, sau này tôi sẽ từ từ dạy em."
Tạ Lâm Xuyên cúi mắt cười thầm. Con chó hư nhà cậu giờ đã tiến hóa thành bậc thầy tình yêu luôn rồi cơ đấy. Rốt cuộc là hắn đã xem bao nhiêu bộ phim thần tượng tổng tài bá đạo rồi vậy?
. ݁₊ ⊹ 🏙 . ݁˖ . ݁
Lúc hoàng hôn buông xuống, ánh chiều tà nghiêng dần về phía Tây. Chiếc đồng hồ treo tường trong văn phòng chủ tịch cũng đã chỉ đến thời khắc cận kề giờ tan làm.
Phía Nam của văn phòng là một bức tường kính sát đất khổng lồ. Vì nằm ở tầng cao nhất của tòa nhà nên phía trước hầu như không bị bất kỳ công trình nào che khuất. Chỉ cần đứng trước ô cửa kính nhìn xuống, gần như có thể thu trọn cảnh sắc của nửa thành phố vào trong tầm mắt.
Nơi góc tường đặt một chiếc gương đứng cao quá đầu người, bên cạnh giá treo quần áo còn mắc sẵn vài bộ vest dự phòng.
"Tần tổng, nhất định phải mặc bộ này sao?" Tạ Lâm Xuyên đang đứng trước gương, chậm rãi cài lại từng cúc áo. Trên người cậu lúc này là một chiếc sơ mi trắng mới tinh, phối cùng quần thể thao màu xanh nhạt và đôi giày thể thao trắng.
Khi soi gương, cậu tiện tay vuốt ngược mái tóc ra sau. Gương mặt trẻ trung cùng khí chất trong sáng thuần khiết của tuổi thiếu niên lập tức hiện rõ, khiến cậu như trẻ lại thêm vài tuổi, hệt như quay về những năm tháng còn ngồi trên ghế nhà trường.
Tần Lệ đứng ở phía sau lưng cậu, hai cánh tay vòng qua ôm trọn lấy eo cậu. Lòng bàn tay hắn cách một lớp vải mỏng chậm rãi m*n tr*n khối cơ bắp săn chắc. "Rất đẹp, hợp với em lắm."
Hôm nay Tần Lệ mặc một chiếc sơ mi đỏ sẫm phối cùng áo gile đen, không thắt cà vạt. Chiếc quần âu cắt may hoàn hảo ôm lấy đôi chân dài thẳng tắp, dưới chân là đôi giày da thủ công màu đen được đánh bóng.
Đôi giày da áp sát vào đôi giày thể thao. Khí chất của một vị tổng tài tinh anh và dáng vẻ của Tạ Lâm Xuyên đứng cạnh nhau, tạo thành một sự tương phản vô cùng rõ rệt.
Mái tóc bạc của Tần Lệ được vuốt gọn ra sau bằng keo tạo kiểu, chỉ để vài lọn tóc rủ hờ trước trán. Hắn tựa cằm lên vai Tạ Lâm Xuyên, khẽ nâng mí mắt, chăm chú ngắm nhìn cậu qua tấm gương trước mặt.
Kiếp trước, hắn từng chứng kiến một Tạ Lâm Xuyên xảo quyệt như hồ ly, đầy ắp những mưu mô tính toán, cũng từng nhìn thấy đối phương giương cung thúc ngựa, rong đuổi trên sa trường, đầy phong thái anh hùng rực rỡ.
Thế nhưng cái dáng vẻ nam sinh đại học trong trẻo, ngây ngô thế này, quả thực là lần đầu tiên hắn được nhìn thấy.
Khóe môi Tần Lệ chậm rãi cong lên. Hắn áp chóp mũi vào bên cổ của cậu, tựa như đang nhấm nháp một món tráng miệng hiếm khi mới được ăn một lần, dọc theo đường mạch đập nơi cổ mà tỉ mỉ rải những nụ hôn lên đó.
Có lẽ vì chưa từng thân mật với ai đến mức này bao giờ, nên khi lồng ngực hắn áp sát vào lưng cậu, toàn thân người trong lòng lập tức căng cứng. Hai bàn tay cậu nắm chặt lấy mu bàn tay của Tần Lệ đang chu du trên người mình.
"Tần tổng." Giọng nói của Tạ Lâm Xuyên trầm thấp, dường như lộ ra vài phần căng thẳng, "Ta vẫn còn đang ở trong văn phòng..."
Tần Lệ ôm chặt lấy cậu, trầm giọng cười một tiếng, đột nhiên cảm thấy một Tạ Lâm Xuyên tạm thời chưa nhớ lại ký ức kiếp trước xem ra cũng tốt lắm chứ.
Cái con hồ ly tinh hư hỏng này mặc cho hắn tha hồ lừa bịp trêu ghẹo, cái dáng vẻ thanh thuần ngây ngô đến mức biết đỏ mặt xấu hổ thế này có phải lúc nào cũng được nhìn thấy đâu.
Hắn rốt cuộc cũng đã hiểu vì sao Tạ Lâm Xuyên ngày xưa luôn thích bắt nạt hắn rồi. Chậc, đúng là vô cùng thú vị mà. Chỉ cần nghĩ tới chuyện lát nữa cậu sẽ lộ ra dáng vẻ ngây thơ thẹn thùng như thế nào, trong lòng Tần Lệ đã nóng đến mức sắp nổ tung rồi.
"Văn phòng thì đã sao? Tầm này sẽ không có ai tới đâu. Em cũng nên thực hiện chút nghĩa vụ mà một tình nhân nên làm đi chứ..."
Tần Lệ giơ tay lên bóp chặt lấy cằm của cậu. Cánh tay của hắn có màu da sẫm hơn so với cơ thể, dưới ánh đèn huỳnh quang, làn da màu lúa mạch và làn da trắng ngần của Tạ Lâm Xuyên ở trong gương hiện lên vô cùng rõ rệt.
"Để tôi dạy cho em làm chút chuyện mà tình nhân thường hay làm nhé." Những âm tiết cuối cùng vừa được thốt ra đã bị đôi môi và đầu lưỡi quấn quýt chặn lại, nuốt mất vào trong. Năm ngón tay Tạ Lâm Xuyên đang nắm lấy mu bàn tay hắn bỗng siết chặt, toàn thân khẽ run lên, dường như muốn né tránh về phía sau.
Cậu dùng hai tay ép chặt lên lồng ngực Tần Lệ, chần chừ muốn dùng lực đẩy hắn ra. Thế nhưng Tần Lệ lại trực tiếp giữ lấy sau gáy cậu, không cho phép cự tuyệt mà mạnh mẽ kéo người về phía mình.
"Tần... ưm..." Tạ Lâm Xuyên càng muốn né tránh thì Tần Lệ lại càng thêm hưng phấn, như thể đã quay trở lại nơi sâu thẳm của những ký ức xa xôi. Khi ấy, ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy đối phương, hắn đã bất chấp tất cả chỉ muốn mang cậu về bên mình, quyết tâm chinh phục đối phương cho bằng được.
Chuyện yêu đương của người bình thường quả nhiên không hợp với hắn chút nào. LCó gì k*ch th*ch hơn cảm giác cưỡng đoạt người về bên mình chứ?
Dù đã bao nhiêu năm trôi qua, thứ hắn thích nhất vẫn là ngắm nhìn dáng vẻ Tạ Lâm Xuyên phản kháng không nổi, cuối cùng chỉ có thể khuất phục trước hắn.
Còn về chuyện Tạ Lâm Xuyên sau khi xong việc thì có tức giận hay không ư? Tần Lệ chẳng hề lo lắng.
Dù sao thì cậu đã có thể yêu hắn lần thứ nhất, lần thứ hai, vậy thì sẽ có thêm vô số lần nữa. Suy cho cùng, Tạ Lâm Xuyên vẫn sẽ tha thứ cho hắn thôi.
Hắn thì có lỗi gì chứ? Chẳng qua là đem chuyện tương lai nhất định sẽ xảy ra tiến hành sớm hơn một chút mà thôi.
Dựa vào kinh nghiệm phong phú của hắn, con hồ ly tinh hư hỏng này hiện tại vẫn còn non nớt chưa trải sự đời, chẳng phải sẽ mặc cho hắn tùy ý nhào nặn hay sao?
Tần Lệ mỹ mãn vểnh lên khóe môi. Ý cười rung động trong lồng ngực, gần như sắp tràn ra ngoài.
Cuối cùng cũng tới lượt hắn bắt nạt Tạ Lâm Xuyên rồi.