Trở Về Khoảnh Khắc Bạo Quân Cưỡng Đoạt

Chương 81: Ngoại truyện: Hiện đại (5)

Một lát sau, hai người quay trở lại sảnh tiệc, lúc này buổi tiệc rượu đã sắp đi đến hồi kết.

Đến phần cuối, Tần Lệ được mời lên bục phát biểu để chia sẻ đôi điều về triển vọng phát triển của dự án bất động sản văn hóa du lịch, ánh đèn flash của các phóng viên bên dưới nháy lên liên tục không ngừng.

Tạ Lâm Xuyên đứng ở khu vực tiệc buffet, thong thả nếm thử từng loại bánh ngọt, ăn đến mức vô cùng thỏa mãn mới quay đầu đi tìm Tần Lệ đang được đám đông vây quanh.

Bên cạnh hắn vẫn đang có mấy đối tác làm ăn vây quanh, trong lúc họ đang nói cười rôm rả, một nhân viên phục vụ bưng khay champagne đến dâng rượu cho Tần Lệ.

Ban đầu Tạ Lâm Xuyên không mảy may để ý, cho đến khi người phục vụ kia ôm khay vội vã rời đi, cậu mới chợt nhíu mày. Bóng lưng của người này hình như chính là tên phục vụ mà cậu bắt gặp khi chạm trán với cậu út nhà họ Tiêu cách đây không lâu.

Hành tung lén lén lút lút, chắc chắn là không phải chuyện tốt.

Tạ Lâm Xuyên nhanh chóng rẽ vào đám đông, chen đến bên cạnh Tần Lệ, dứt khoát nắm lấy cổ tay đang nâng ly rượu của hắn. Cậu nhíu mày liếc nhìn nửa ly champagne trong chiếc cốc cổ cao, cũng không biết Tần Lệ rốt cuộc đã uống ngụm nào chưa.

Động tác nâng ly của Tần Lệ khựng lại, tầm mắt dời từ bàn tay đang siết chặt của Tạ Lâm Xuyên lên gương mặt cậu. Hắn nhướng mày, nhìn cậu bằng ánh mắt ẩn ý.

"Tần tổng, lần trước bác sĩ mới bảo anh không được uống quá nhiều rượu mà." Tạ Lâm Xuyên tùy tiện bịa ra một lý do.

Tần Lệ lắc lắc nhẹ ly rượu, nhìn chất lỏng màu vàng nhạt sóng sánh bên trong. Cánh mũi khẽ động, hắn cúi đầu cười, thuận theo lời cậu mà gật đầu: "Phải, vẫn là cậu trí nhớ tốt."

Hắn đưa mắt ra hiệu cho hai tên vệ sĩ phía sau, cả hai hiểu ý, gật đầu rồi quay người rời đi.

Sau khi tránh khỏi đám đông, Tạ Lâm Xuyên hạ thấp giọng hỏi: "Tôi lo tên phục vụ kia có vấn đề, Tần tổng chưa uống ly rượu này chứ?"

Tần Lệ đầy vẻ trêu chọc nhìn cậu: "Nếu tôi nói mình uống rồi thì sao?"

Tạ Lâm Xuyên im lặng một lát, ho nhẹ một tiếng: "Có cần đi gặp bác sĩ không?"

Tần Lệ bật cười một tiếng: "Cái đó thì không cần đầu, về khách sạn tắm rửa một cái rồi ngủ một giấc là không sao rồi."

Thật thế ư? Tạ Lâm Xuyên thầm nghĩ, mấy bộ phim truyền hình máu chó trên tivi đâu có như vậy.

Chưa đầy mười lăm phút sau, một tên vệ sĩ quay lại, ghé tai nói nhỏ với Tần Lệ vài câu. Tần Lệ "ừm" một tiếng, đi theo đối phương bước vào một căn phòng thuê riêng nằm ngay cạnh sảnh tiệc.

Tạ Lâm Xuyên đi sát sau lưng hắn. Bên trong phòng riêng, mấy tay vệ sĩ đang đè chặt hai người, chính là cậu út nhà họ Tiêu - Tiêu Bách và gã phục vụ mang rượu lúc nãy.

Tiêu Bách vừa nhìn thấy Tần Lệ, biểu cảm lập tức lộ rõ vẻ hoảng loạn, gã cố tỏ ra bình tĩnh nói: "Tần Lệ, anh sai người bắt giữ tôi là có ý gì? Cho dù không bàn chuyện hợp tác, đây cũng không phải là nơi để anh muốn làm càn là làm càn đâu!"

Tạ Lâm Xuyên thản nhiên liếc nhìn Tần Lệ. Này lại là đang diễn vở kịch nào nữa đây?

Tần Lệ tùy ý chỉ tay về phía gã phục vụ đang run bần bật, một vệ sĩ lập tức bước lên phía trước, lục soát khắp người gã, cuối cùng tìm thấy một chiếc camera mini giấu trên chiếc cúc áo sơ mi.

Tần Lệ nheo mắt, cười lạnh: "Cậu tìm một gã phóng viên lá cải, trà trộn vào đây giả làm phục vụ, là muốn hạ thuốc để leo lên giường tôi, hay là muốn bổn cũ soạn lại, chụp vài bức ảnh giật gân để ra ngoài tiếp tục tung tin đồn nhảm?"

"Mấy cái trò mèo con nít ranh này, là do ông chú hai của cậu xúi giục cậu làm đúng không?"

Sắc mặt Tiêu Bách trắng bệch, gã né tránh ánh mắt của hắn: "Tôi không biết anh đang nói cái gì."

Tần Lệ quay đầu lại nhìn Tạ Lâm Xuyên, thấy cậu vẫn mờ mịt, bèn thản nhiên giải thích: "Ông cụ nhà họ Tiêu sắp không qua khỏi rồi. Số tài sản còn chút giá trị gần như đã bị người con trai thứ hai là Tiêu Thành Lương bán tống bán tháo sạch sẽ. Trong tay họ giờ chỉ còn lại một ít cổ phiếu, nên mới muốn bày trò hợp tác phát triển hoặc liên hôn với tôi để đẩy giá thị trường lên thêm chút nữa, rồi ôm tiền rút lui. Thấy tôi mãi không mắc câu, họ mới giở mấy thủ đoạn hèn hạ này ra.

"Cái tên mặt trắng này ở ngoài đường nợ nần ngập đầu ngập cổ, còn muốn bám lấy tôi như cây hái ra tiền, nực cười."

Tạ Lâm Xuyên nhất thời không biết nói gì.

Tần Lệ xử lý mấy vụ ăn vạ, giăng bẫy này điêu luyện như thế, xem ra đã bị người ta gài bẫy không biết bao nhiêu lần rồi.

Nghĩ lại thì, vì hắn đã sớm đề phòng Tiêu Bách, nên ly champagne vừa rồi chắc chắn là chưa uống ngụm nào.

Dưới sự ra hiệu của Tần Lệ, một vệ sĩ tay bưng nửa ly champagne còn lại, bóp mạnh lấy cằm của Tiêu Bách, ép gã phải há miệng để đổ thẳng vào trong.

Tiêu Bách giãy giụa kịch liệt: "Đằng nào anh cũng đi tìm người thế thân rồi, tại sao tôi lại không được chứ? Cái gì tôi cũng có thể nghe theo anh mà! Ưm–"

Sắc mặt Tần Lệ lập tức trầm xuống. Hắn từ trên cao nhìn xuống đối phương: "Ai nói với cậu là tôi đi tìm người thế thân? Bớt tự cho mình là thông minh đi."

Tần Lệ bảo vệ sĩ xóa sạch mấy bức ảnh chụp lén đi, sẵn tiện ép hai người bọn họ tạo dáng thân mật rồi chụp cho thỏa thích mới thôi.

"Thích chụp lắm đúng không?" Ngón tay hắn kẹp lấy một chiếc USB, quơ quơ trước gương mặt đang xám ngoét của Tiêu Bách, lạnh lùng nói: "Lúc tôi lăn lộn trên đường đời thì cậu còn đang ngậm n*m v* đấy. Đừng có ló đầu ra làm trò cười nữa."

Tạ Lâm Xuyên nhìn bóng lưng của Tần Lệ, lời đồn ông chủ của cậu xuất thân từ thế giới ngầm xem ra đúng là thật, có vẻ như Tần Lệ không hề "lương thiện, ôn hòa" như cậu tưởng tượng.

Nhưng kỳ lạ thay, trong lòng cậu lại chẳng hề thấy bất ngờ. Dường như đây mới chính là dáng vẻ vốn có của Tần Lệ.

. ݁₊ ⊹ 🏙 . ݁˖ . ݁

Buổi tiệc kết thúc, tài xế chở Tạ Lâm Xuyên và Tần Lệ quay về khách sạn đã đặt trước.

Đêm nay trời đất như muốn chống lại lòng người, trận bão lớn đổ bộ từ chập tối kéo dài mãi đến tận bây giờ, mặt đường ngập lụt nghiêm trọng, xe chạy đến nửa đường thì đột ngột chết máy.

Trên mặt kính chắn gió, mưa xả xuống như trút nước, cần gạt nước gần như trở thành thứ đồ trang trí vô dụng. Xung quanh là những hàng xe cộ ùn tắc hỗn loạn cùng tiếng còi xe inh ỏi trong vô vọng.

Đúng là cái thời tiết bão bùng chết tiệt.

Tạ Lâm Xuyên nhíu mày gọi vài cuộc điện thoại, bất đắc dĩ quay đầu nói với Tần Lệ: "Tần tổng, bên ngoài tắc đường kinh khủng quá, xe đến đón chúng ta tạm thời không qua được, có lẽ phải xuống xe đi bộ một đoạn thôi. Tần tổng?"

Tần Lệ tựa người vào chiếc ghế bọc da phía sau, đôi mắt hơi hé mở, con ngươi đen sẫm phảng phất chút men say, lười nhác đáp lại một tiếng.

Nhìn hai gò má hơi ửng đỏ của đối phương, lòng Tạ Lâm Xuyên chợt trầm xuống. Rốt cuộc là tối nay hắn uống quá chén nên say thật, hay là khi nãy đã thực sự trúng chiêu rồi?

Cậu nghi hoặc ghé sát lại gần Tần Lệ: "Tần tổng, anh ổn không? Có chỗ nào không khỏe sao?"

Tần Lệ mở mắt. Đối diện với gương mặt đã ở gần trong gang tấc của Tạ Lâm Xuyên, hắn đưa tay lên, như muốn v**t v* gương mặt ấy, nhưng giữa chừng bỗng khựng lại. Sau một thoáng do dự, bàn tay cuối cùng chỉ rơi xuống bờ vai cậu.

"Tôi rất ổn." Tần Lệ nhìn chằm chằm vào cậu không chớp mắt, đầu ngón tay lướt qua mép cổ áo của cậu, "Cực kỳ ổn."

Tạ Lâm Xuyên im lặng một thoáng, xem ra là uống say thật rồi.

Cậu nhận lấy chiếc ô đen cỡ lớn từ tay tài xế, vòng qua phía bên kia mở cửa xe, dìu Tần Lệ bước xuống.

Giữa màn mưa bão mịt mùng, chiếc ô này có che cũng gần như bằng thừa. Chẳng mấy chốc, áo khoác của cả hai đã ướt sũng, quần và giày tất lại càng đẫm nước.

Cũng không rõ Tần Lệ có phải là say thật hay không, nửa trọng lượng cơ thể cứ thế dồn hết lên người Tạ Lâm Xuyên. Mái tóc vốn được vuốt gel tạo kiểu cẩn thận của hắn giờ đã ướt nhẹp, rũ rượi dính vào má và trán, nước mưa không ngừng nhỏ giọt tí tách.

Cánh tay Tạ Lâm Xuyên ban đầu vốn là dìu lấy tay hắn, giờ đây bắt buộc phải chuyển sang ôm chặt lấy eo hắn.

Đoạn đường ngắn ngủi chỉ vài trăm mét mà đi cứ như thể đang trèo đèo lội suối, gian nan vô cùng.

Chật vật mãi mới đón được một chiếc xe khác đưa họ về đến khách sạn. Thời gian lúc này đã sắp rạng sáng, cả hai người trông như vừa được vớt từ dưới nước lên, quần áo vắt ra cả chậu nước.

Phòng của Tần Lệ là căn phòng tổng thống nằm ở tầng cao nhất của khách sạn.

Tạ Lâm Xuyên ôm Tần Lệ vào phòng ngủ, nửa dìu nửa bế đặt hắn ngồi xuống ghế sofa. Cậu vừa định quay người đi tìm hai bộ quần áo sạch để thay thì cổ áo bỗng nhiên thắt chặt, chiếc cà vạt bị Tần Lệ dùng lực kéo mạnh một cái, cả người cậu suýt chút nữa là ngã nhào đè lên Tần Lệ.

Cậu phải khó khăn lắm mới chống vững được một bên cánh tay, đôi mày nhíu chặt: "Tần tổng?"

Cơ thể Tần Lệ nóng hầm hập như một chiếc lò sưởi nhỏ, dù cho toàn thân có bị ướt sũng thì hơi nóng vẫn cứ không ngừng tỏa ra bên ngoài. Dưới ánh đèn, hai gò má hắn đỏ rực một cách bất thường, đôi mắt mở ra nhuốm màu sương khói mông lung mà sâu thẳm.

Hắn lầm bầm một tiếng: "Tôi muốn tắm."

Tạ Lâm Xuyên như cam chịu số phận mà thở dài một tiếng: "Vậy anh buông tôi ra trước đã, tôi đi chuẩn bị nước tắm cho anh."

Tần Lệ vẫn túm lấy chiếc cà vạt của cậu không chịu buông, bày ra bộ dạng say xỉn đến mức không thể tự lo liệu cho mình: "Tôi khó chịu lắm, không còn sức nữa. Cậu giúp tôi đi."

Tạ Lâm Xuyên: "..."

Ai có thể nói cho cậu biết, công việc của một trợ lý thân cận có bao gồm luôn việc tắm rửa cho sếp không vậy?

Cái tên này lúc chỉnh đốn Tiêu Bách rõ ràng là oai phong lẫm liệt lắm mà? Vừa nãy ở trên xe còn tự vỗ ngực bảo mình cực kỳ ổn kia mà.

Nghĩ đến mức lương một năm của mình, Tạ Lâm Xuyên lại thở dài một tiếng: "Biết rồi."

Cậu đứng dậy cởi bỏ chiếc áo khoác sũng nước của mình, bước vào phòng tắm để xả nước. Phòng tắm của căn phòng tổng thống này vô cùng rộng rãi, bồn tắm là kiểu bồn sục hình tròn, chứa một lúc ba bốn người cũng chẳng thành vấn đề.

Tấm kính cửa sổ sát đất phía trước nếu kéo rèm ra là có thể thu trọn một nửa cảnh đêm hoa lệ của thành phố vào tầm mắt.

Bên trong phòng tắm vang lên tiếng nước chảy xối xả, Tần Lệ ngay sau khi thấy Tạ Lâm Xuyên bước vào trong liền bật dậy khỏi ghế sofa, nhanh thoăn thoắt cởi phăng áo khoác và áo gile của mình ra.

Hắn lại vớ lấy một chiếc khăn lông, đổ nước nóng từ chiếc cốc giữ nhiệt ra làm ướt rồi đắp lên trán mình một lúc lâu. Mãi cho đến khi hai bên má bị hun đến ửng hồng, hắn mới khoan thai mở cửa phòng tắm bước vào.

Nước nóng đã xả đầy hơn nửa bồn, hơi nước bốc lên nghi ngút khắp phòng.

Tạ Lâm Xuyên đang khom lưng thử nhiệt độ nước, vừa quay đầu lại đã thấy Tần Lệ đang nghiêng người tựa vào thành cửa. Chiếc áo sơ mi màu đỏ sẫm nửa ướt nửa khô của hắn dán chặt vào người, phác họa rõ mồn một khuôn ngực săn chắc cùng múi cơ bụng rắn rỏi.

Dưới hàng mi khép hờ là đôi đồng tử đen nhánh, lúc này đang lười nhác nhìn chằm chằm vào Tạ Lâm Xuyên.

Hai bên má hắn ửng lên sắc đỏ không bình thường, ánh mắt sâu thẳm như phủ một tầng sương mù dày đặc không thể tan, chẳng biết là đang suy tính điều gì, hay chỉ đơn thuần là tâm trí đang mơ màng sau cơn say.

"Tần tổng?" Tạ Lâm Xuyên hơi nhíu mày, chần chừ một lát rồi đưa mu bàn tay chạm nhẹ lên trán đối phương.

Quả nhiên là nóng phừng phực.

"Anh phát sốt rồi à?"

Chẳng lẽ là do uống phải ly rượu kia cộng thêm việc dầm mưa hay sao?

Tạ Lâm Xuyên: "Hay là tôi gọi bác sĩ đến nhé."

Tần Lệ lập tức nắm chặt lấy cổ tay cậu: "Không cần. Tắm rửa rồi nghỉ một đêm là ổn thôi. Nửa đêm rồi, đừng làm phiền người ta nữa."

Tạ Lâm Xuyên nghi hoặc nhìn hắn một cái, rốt cuộc cũng không nói gì thêm, đành phải đỡ vị "bệnh nhân yếu ớt không còn chút sức lực" này c** q**n áo.

Tạ Lâm Xuyên lần lượt cởi từng chiếc cúc áo sơ mi của Tần Lệ, một khuôn ngực màu lúa mạch săn chắc, dẻo dai lập tức đập vào mắt cậu.

Trên v*m ng*c rộng lớn ấy có một vết sẹo đã cũ theo năm tháng, trông giống như vết thương do súng bắn, màu sắc đậm hơn hẳn so với vùng da xung quanh, nằm ở vị trí sát lồng ngực, trông vô cùng nổi bật. Chỉ cần lệch đi một tấc nữa thôi là đã trúng ngay tim.

Chẳng biết vì sao, ánh mắt Tạ Lâm Xuyên vừa lướt qua nơi ấy, trong lòng bỗng chốc dấy lên một cảm giác khiếp đảm, tim đập thình thịch không rõ nguyên do.

Tần Lệ nhướng mắt, thuận theo tầm mắt của đối phương nhìn xuống bên dưới, giọng nói khàn khàn hỏi: "Nhìn cái gì đấy?"

Tạ Lâm Xuyên bất động thanh sắc dời mắt đi chỗ khác: "Không có gì."

Tần Lệ cả người lười nhác dựa hẳn vào lòng Tạ Lâm Xuyên, vô cùng tự nhiên mà tận hưởng sự phục vụ của cậu, bảo cởi áo thì nhấc tay, bảo c** q**n thì nhấc chân.

Tạ Lâm Xuyên vất vả lắm mới đưa được người vào trong bồn tắm.

Cậu quệt vệt mồ hôi trên trán, tặc lưỡi cảm thán trong lòng. Cái tên này sao giống như hoàng đế chuyển thế vậy? Quen được người khác hầu hạ đến thế cơ à?

Vị "hoàng đế một cõi" Tần Lệ lại mở cái miệng vàng ngọc của mình ra với vẻ đương nhiên: "Cậu cũng vào đây đi, kỳ lưng giúp tôi, tôi không với tới được."

Tạ Lâm Xuyên: "?"

Ê khoan, cái này có đúng không vậy?

Tạ Lâm Xuyên có chút đắn đo, trên người cậu hiện tại cũng đang ướt sũng, bản thân cậu cũng muốn ngâm mình trong làn nước nóng lắm chứ. Thế nhưng tắm chung một bồn với Tần Lệ như vậy, liệu có thích hợp không?

Thôi bỏ đi, nể tình ông chủ đang vừa bệnh lại vừa say, cậu chăm sóc một chút cũng chẳng mất miếng thịt nào. Một tên gay như Tần Lệ còn không ngại, cậu là trai thẳng thì có gì phải xoắn.

Tạ Lâm Xuyên dứt khoát cởi bỏ quần áo, bước chân vào bồn tắm, lấy một ít xà phòng tạo bọt vào lòng bàn tay rồi áp lên tấm lưng trần nóng bỏng của Tần Lệ.

Tần Lệ ghé người vào thành bồn, đầu tựa lên cánh tay, hơi nghiêng mặt sang một bên, ánh mắt như có như không hướng về phía Tạ Lâm Xuyên.

Đường nét bờ vai và tấm lưng của hắn rộng mở như những rặng núi, những khối cơ dày dặn căng đầy sức bật. Làn da màu lúa mạch nhạt bị hơi nước nóng hun lên một tầng hồng nhạt.

Lòng bàn tay Tạ Lâm Xuyên vừa mới tiếp xúc với làn da thô ráp của đối phương, một cảm giác quen thuộc đến kỳ lạ bỗng nhiên hiện lên trong tâm trí cậu.

Suối nước nóng, bồn tắm hơi, mái tóc dài màu bạc, một thân hình cường tráng, dẻo dai mà tr*n tr**... Một chuỗi những hình ảnh chập chờn lướt qua trước mắt.

Dưới lòng bàn tay dường như là một cơ thể mà cậu đã từng x** n*n, v**t v* không biết bao nhiêu lần. Thậm chí đến cả vị trí nào nhạy cảm nhất, có phản ứng rõ rệt nhất, cậu đều nắm rõ như lòng bàn tay.

Tạ Lâm Xuyên sửng sốt. Cái cảm giác quen thuộc chết tiệt này rốt cuộc là từ đâu ra thế này? Tại sao cậu lại cảm thấy Tần Lệ đáng lẽ ra phải để tóc dài mới đúng?

Chẳng lẽ trước đây cậu từng sờ qua rồi sao?

Trong lòng Tạ Lâm Xuyên thoáng chốc xoay chuyển những ý nghĩ kỳ quái, hai bàn tay theo bản năng lại s* s**ng thêm vài cái nữa.

Mãi cho đến khi từ trong cổ họng Tần Lệ phát ra một tiếng r*n r* trầm thấp, cậu mới tỉnh hồn trở lại. Tạ Lâm Xuyên cúi đầu nhìn xuống, tấm lưng của đối phương lúc nay gần như đã dán chặt vào trước ngực cậu. Hai vành tai hắn đỏ rực như lửa đốt, đôi mắt vương sắc hồng cứ thế nhìn chằm chằm vào cậu.

Làn da Tạ Lâm Xuyên trắng như ngọc, dưới ánh đèn ấm áp của phòng tắm lại càng như phát ra ánh sáng. Các múi cơ từ khuôn ngực cho đến cơ bụng đều phân định rõ ràng, săn chắc và mạnh mẽ.

Trên thân thể tuấn tú rắn rỏi ấy không hề có lấy một vết sẹo, càng không có bất kỳ dấu vết nào từng thuộc về người khác. Sạch sẽ, tinh khôi như một tờ giấy trắng, tựa như đang chờ đợi ai đó khắc lên những dấu ấn ái muội của riêng mình vậy.

Yết hầu Tần Lệ trượt lên trượt xuống một cái, những mảng bóng mờ ẩn hiện dưới làn nước phủ đầy bọt xà phòng.

Hắn hối hận rồi, biết thế đã chẳng gọi Tạ Lâm Xuyên vào phòng tắm làm gì.

Người mà mình ngày nhớ đêm mong đang ở gần trong gang tấc, nhìn thấy được, sờ thấy được mà lại không thể ăn được. Tạ Lâm Xuyên lại còn bày ra bộ dạng ngơ ngác mà kỳ lưng giúp hắn, cái này chẳng khác nào là cực hình tra tấn.

Lửa giận từ trong lòng bốc lên, d*c v*ng trào dậy, hắn hung tợn nhìn chằm chằm đối phương, trong mắt như có hai ngọn lửa đang bùng cháy, ước chi có thể ngay lập tức nuốt chửng Tạ Lâm Xuyên vào trong bụng.

Thế nhưng hắn không thể làm được gì cả. Tên này hiện tại vẫn còn là một "trai thẳng" cơ đấy.

Hừ, trai thẳng!

Hắn cúi đầu liếc nhìn bàn tay của đối phương đang dần dần tiến lại gần lồng ngực mình, nhướng mày nghĩ thầm, thực ra thì cũng chẳng thẳng lắm đâu nhỉ?

Tạ Lâm Xuyên cứng đờ người, chậm chạp thu bàn tay đang đặt trên người Tần Lệ về, kéo giãn khoảng cách giữa hai người.

"Tần tổng ngâm bồn xong chưa? Hay là chúng ta về phòng nghỉ ngơi nhé?"

Tần Lệ rầu rĩ "ừm" một tiếng, lau khô cơ thể rồi thay áo choàng tắm, mang theo một ánh mắt đầy oán hận và u uất, để mặc cho Tạ Lâm Xuyên dìu hắn bước về chiếc giường lớn trong phòng ngủ.

Hắn vừa rồi quả thực chỉ là lấy chiếc khăn lông đắp lên trán để làm màu một chút thôi, chẳng hiểu sao sau khi ngâm bồn bước ra, lúc này cơ thể lại bắt đầu thấy khó chịu thật rồi.

Tạ Lâm Xuyên vừa định đứng dậy đã bị Tần Lệ giữ chặt cánh tay. Hắn vừa mở miệng, giọng nói đã khàn đặc như muốn bốc khói: "Cậu đi đâu đấy?"

Tạ Lâm Xuyên lắc đầu: "Đi rót cho anh chút nước để uống thuốc."

Nhiệt độ trên người Tần Lệ rõ ràng đang cao hơn bình thường. Trước đó cậu đã liên hệ lễ tân khách sạn mang thuốc hạ sốt lên.

Tần Lệ lười biếng đáp một tiếng, lại nói thêm: "Tối nay cậu ngủ ở đây luôn đi."

Tạ Lâm Xuyên nhất thời cảm thấy da đầu có chút tê rần, nhớ lại bầu không khí mập mờ trong phòng tắm lúc nãy.

Hai người đàn ông, một thẳng một gay nằm chung một chiếc giường, chuyện này liệu có ổn không ta?

Tần Lệ hơi nheo mắt, chậm rãi bổ sung thêm một câu: "Tôi đang bệnh mà, với tư cách là trợ lý thân cận thì tất nhiên cậu phải ở bên cạnh chăm sóc tôi."

Được rồi, cậu biết ngay mà.

Vất vả lắm mới dỗ dành Tần Lệ uống thuốc xong, mí mắt Tạ Lâm Xuyên đã díu chặt vào nhau.

Chiếc giường của phòng tổng thống quả thực là rộng thênh thang. Cậu vừa xoay một cái đã rúc thẳng vào chăn, cả người lún xuống lớp đệm mềm như mây, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Trong cơn nửa tỉnh nửa mê, cậu cảm nhận được bên cạnh mình có một nguồn nhiệt nóng bỏng đang nhích lại gần. Không biết tay túm phải thứ gì đó, vừa mềm mại lại đầy đặn, giống như một chiếc gối ôm lớn ấm áp.

Tạ Lâm Xuyên bèn lấy má cọ cọ vài cái vào chiếc "gối ôm" ấy, ngon giấc tiến vào mộng đẹp.

. . .

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn