Trở Về Khoảnh Khắc Bạo Quân Cưỡng Đoạt

Chương 35: Đấu vật

Trên cổ và xương quai xanh của Tần Lệ thấp thoáng vài dấu vết mờ ám.

---

Tạ Lâm Xuyên nhướng mày, trong mắt lộ ra vài phần ngạc nhiên: "Bệ hạ biết vật lộn?"

Y nhất thời không biết nên kinh ngạc vì Tần Lệ biết vật lộn, hay là kinh ngạc vì hắn dám rũ bỏ phong thái đế vương, ngay trước mặt bao nhiêu văn võ bá quan mà đích thân xuống sân cận chiến với người Khương Nhu.

Y cứ ngỡ Tần Lệ sẽ lại nói mấy câu kiểu "Ngươi là người của trẫm", "Người ngoài không xứng đụng vào đồ của trẫm", mấy cái kiểu phát ngôn gia trưởng phong kiến mà kiếp trước hắn hay treo ở cửa miệng.

Tuy lời này của Tần Lệ cũng không khác gì mấy, nhưng có lẽ vì tâm thế của Tạ Lâm Xuyên hiện giờ đã thay đổi, y không còn thấy những lời đó đáng ghét nữa.

Tần Lệ hừ nhẹ một tiếng, đáp một câu không mặn không nhạt: "Có gì lạ đâu? Kỹ năng phòng thân nhiều mới không lo chết đói. Đừng có coi thường cái nghề này, vật càng hăng thì tiền thưởng càng nhiều."

Tạ Lâm Xuyên im lặng một lúc lâu.

Kiếp trước y luôn thờ ơ với Tần Lệ. Thi thoảng hắn có nhắc về quá khứ, y cũng thường phớt lờ, nên lâu dần hắn chẳng buồn nói nữa.

Có vẻ như Tần Lệ cũng tự hiểu rằng, so với một Tạ Lâm Xuyên xuất thân tướng môn thế gia cao quý, thì quá khứ của một "đứa trẻ sói" lăn lộn trong bùn đất và hang ổ thổ phỉ chỉ khiến hắn thêm tự ti trước mặt y mà thôi.

Trên đài quan sát, các văn thần phản đối kịch liệt hành động tự hạ thấp thân phận này của hoàng đế. Họ xì xào bàn tán, liên tục dùng ánh mắt ra hiệu cho Thừa tướng Ngôn Ngọc ra mặt khuyên can.

Đường đường là hoàng đế Trung Nguyên mà trước mặt bàn dân thiên hạ lại đi cởi áo vật lộn với sứ thần ngoại bang như một kẻ mãng phu, thế thì còn ra thể thống gì nữa?

Ngôn Ngọc cười khổ lắc đầu, trong lòng thầm trợn trắng mắt. Vị bệ hạ này xưa nay vẫn thích gì là làm nấy, quản chi cái gọi là thể thống? Huống hồ áo người ta cũng đã cởi rồi, ai mà cản cho nổi nữa?

Hình bộ Thượng thư Ngô Cẩm Long vuốt râu nhăn mày: "Bệ hạ hành sự thế này thật quá thiếu thận trọng. Nếu truyền ra ngoài, không biết dân chúng kinh thành sẽ bàn tán đến mức nào."

"Ngự sử đâu rồi? Sao lúc này lại im hơi lặng tiếng thế?"

Bùi Tuyên im lặng giây lát, nhíu mày nói: "Tạ Đình úy không hiểu quy tắc vật lộn, nếu thua trận này ai sẽ là người gánh vác trách nhiệm? Bệ hạ hành động tuy không thỏa đáng, nhưng chẳng phải là đang hy sinh chút thể diện để giữ vững đại cục sao?"

Y liếc nhìn đám văn thần, lạnh lùng bồi thêm một câu: "Nếu chư vị đã lo lắng cho thể diện của bệ hạ đến vậy, ai có lòng tin thắng được Ô Tư Lan thì cứ việc lên đài phân ưu cho bệ hạ."

Ngô Cẩm Long nghẹn lời, nhất thời không đáp lại được.

Ngược lại, các võ tướng thì chẳng thấy có gì không ổn, thậm chí còn gào thét cổ vũ đến khản cả cổ.

Trong quân ngũ, thú vui giải trí vốn đã ít ỏi, chủ tướng và binh lính vật lộn cho vui là chuyện thường tình, chỉ có đám đại thần quen sống trong an nhàn sung sướng này mới chê là th* t*c.

Đoàn sứ giả Khương Nhu thấy hoàng đế Đại Diệu đích thân xuống sân thì càng phấn khích, tiếng reo hò dậy vang.

Chỉ cần Ô Tư Lan có thể lấn lướt được hoàng đế Đại diệu, đó sẽ là sự vẻ vang cực kỳ lớn, chuyện bắn cung thua Tạ Lâm Xuyên khi nãy sẽ chẳng còn ai nhắc tới nữa!

Bên hố cát, Tần Lệ búi ngược mái tóc bạc thành đuôi ngựa rồi quấn gọn sau đầu, cởi phăng long bào lẫn áo trong rồi thảy cho Lý Tam Bảo.

Hắn cao hơn Ô Tư Lan chừng nửa cái đầu, lồng ngực và cơ bụng săn chắc, những đường nét cơ bắp mang một vẻ đẹp hoang dại đầy sức mạnh. Theo mỗi bước đi, hai mảng bóng mờ thấp thoáng nơi thắt eo, theo đường nhân ngư thu hẹp dần về vòng eo thon gọn.

Trên cổ và xương quai xanh của Tần Lệ thấp thoáng vài dấu vết mờ ám, dường như vẫn còn lưu lại vết răng sẫm màu chưa tan. Lúc mặc quần áo thì không thấy, giờ đây hiện rõ mồn một trước mắt mọi người.

Các văn thần đồng loạt cúi đầu giả vờ như không thấy gì. Tạ Lâm Xuyên thì khóe mắt giật giật. Y tính sai rồi, ai ngờ Tần Lệ lại dám c** tr*n giữa thanh thiên bạch nhật thế này.

Lúc Tạ Lâm Xuyên để lại vết cắn trên người Tần Lệ, hắn còn trưng ra vẻ không thể chịu nổi ánh nhìn trêu chọc của y, vậy mà giờ đây trước mặt bao nhiêu người, hắn lại tỏ vẻ ung dung như đang phô diễn huân chương.

Tạ Lâm Xuyên thì ngược lại, y không nhịn được mà đưa tay che nửa vầng trán. Biết thế lúc đó đã không cắn mạnh như vậy rồi.

Ô Tư Lan nở nụ cười suồng sã: "Nghe đồn hậu cung của bệ hạ vẫn chưa có phi tần, xem ra bệ hạ không thích kiểu quy củ, sở thích cũng thật đặc biệt nhỉ? Nữ nhân Khương Nhu chúng ta là bộc trực nhất, vì sự ổn định của hai quốc gia, chi bằng chúng ta kết thông gia đi?"

Tần Lệ lười biếng hất cằm: "Đại Diệu ta không thiếu nam nhi tốt, nếu nữ nhân Khương Nhu các ngươi thích thì cứ việc gả sang đây. Còn hậu cung của trẫm thì không phải ai muốn vào cũng được đâu."

Ô Tư Lan cũng không giận, ánh mắt liếc xéo về phía Tạ Lâm Xuyên đang đứng bên sân, cười đầy ẩn ý: "Bệ hạ nói phải, ta thấy Tạ Đình úy chính là một nam tử hán tuyệt vời, nữ tử Khương Nhu chúng ta ưng ý lắm đấy."

"... Hừ!" Ánh mắt Tần Lệ chợt trở nên hung bạo, vẻ lười nhác tan biến sạch sẽ. Khí chất toàn thân thay đổi hẳn, tựa như một con sói đã nhắm chuẩn con mồi, sẵn sàng vồ tới.

Hắn nheo mắt đầy nguy hiểm: "Bớt nói nhảm, bắt đầu đi!"

Sống lưng hắn chớp mắt căng lên như dây cung, trọng tâm cơ thể hạ thấp xuống. Tại thắt lưng sau có thể thấy rõ một rãnh sâu hoắm, chạy dọc theo cột sống rồi ẩn trong cạp quần đen.

Tạ Lâm Xuyên đứng bên cạnh, ánh mắt thản nhiên lướt qua cơ thể Tần Lệ, khựng lại một nhịp rồi dời đi, sau đó lại lặng lẽ dời về.

Ngay giây sau, Tần Lệ và Ô Tư Lan va mạnh vào nhau.

Ô Tư Lan một tay khóa lấy eo hắn, tay kia tung hỏa mù né tránh đòn đỡ của Tần Lệ để luồn xuống khoeo chân, đồng thời dùng đầu gối hích mạnh vào khớp chân đối phương, định dùng thân mình làm trục để quật ngã trọng tâm của Tần Lệ.

Đây là chiêu tủ của hắn, dù không vật ngã được Tần Lệ thì Tần Lệ chắc chắn cũng sẽ loạng choạng, và khi ấy hắn sẽ phải hứng chịu cơn mưa đòn cầm nã và vật ngã điên cuồng theo sau của Ô Tư Lan.

Chạm được rồi! Đầu ngón tay Ô Tư Lan đã chạm được vào khoeo chân Tần Lệ, hắn trong lòng mừng thầm, gồng cơ bắp định nhấc bổng một chân đối phương lên.

Nào ngờ hắn dùng sức đến đỏ cả mặt mà đôi chân Tần Lệ vẫn bất động như hai cột trụ đúc chì cắm chặt xuống đất.

Ô Tư Lan biến sắc, bỗng dưng nảy sinh ảo giác mình đang kéo co với một con dã thú.

Ngay sau đó, một cảm giác nghẹt thở siết chặt lấy cổ – gáy của hắn đã bị Tần Lệ khóa chặt.

Đôi mắt Tần Lệ khẽ nheo lại, thần thái mang vẻ thong dong mà nghiêm túc như sư tử vồ thỏ, toàn bộ cơ thể hệt như một cánh cung kéo căng.

Hắn một tay bóp lấy gáy Ô Tư Lan, nhấc bổng hắn lên một tấc, đầu gối thúc thẳng vào điểm nhạy cảm trên đùi đối phương, rồi cúi người xoay tay khóa eo, quật mạnh hắn xuống đất!

So với vẻ trẻ trung hiếu thắng của Ô Tư Lan, Tần Lệ đang ở độ tuổi sung mãn nhất, cả sức mạnh lẫn kỹ xảo đều đạt đỉnh cao.

Đây là lần đầu tiên Ô Tư Lan nếm trải cảm giác bị áp chế toàn diện, lục phủ ngũ tạng như bị đảo lộn cả lên. Hắn cố gắng dựa vào sự linh hoạt và kinh nghiệm, dùng hai chân trụ vững trên cát để không bị ngã nhào hoàn toàn, nhưng hơi thở đã dồn dập, gân xanh nổi đầy trán, hai bàn chân gần như giẫm nát cả một mảng cát.

"Thế nào?" Tần Lệ ấn chặt gáy hắn, đôi tay như gọng kìm, từng tấc một ép đối phương lún xuống cát.

Đôi lông mày Tần Lệ sắc lẹm như đao, nhịp thở vẫn bình ổn, hắn nhếch môi nở một nụ cười trầm thấp: "Phó sứ vẫn chưa nhận thua sao? Sức bú sữa đều đem ra dùng hết rồi à? Ngươi bảo nữ nhân Khương Nhu bộc trực, sao trẫm thấy ngươi còn chẳng bằng nữ nhân thế này?"

"Phó sứ nếu đã có thời gian rảnh rỗi lo chuyện cưới xin cho trẫm và thần tử của trẫm, thì chi bằng chui về lòng mẹ mà bú cho no trước đi!"

Bị Tần Lệ sỉ nhục công khai, mặt Ô Tư Lan tức đến xanh mét, nhưng toàn bộ sức lực đã dùng để chống chọi Tần Lệ nên không còn dư hơi để cãi lại nữa.

Khi Tần Lệ tuôn ra mấy lời th* t*c, Tạ Lâm Xuyên đứng bên cạnh nghe không sót một chữ nào. Y chợt nhận ra, khi cái miệng độc địa đó nhắm vào mình thì rất khó chịu, nhưng nếu dùng để càn quét kẻ thù thì lại buồn cười vô cùng.

Nếu cái mồm của hắn có thể dùng làm vũ khí, chỉ cần gắn lên cung tên, lúc hai quân giáp mặt, muôn vàn mũi tên phun ra những lời cuồng ngạo, thế thì quân Diệu Vương đã có thể đánh bại cả thiên hạ, chân dẫm Lý Phong Hạo, tay đấm Khương Nhu vương từ lâu rồi.

Ô Tư Lan bị ép đến mức tiến thoái lưỡng nan, nhưng hắn không thể chấp nhận nổi việc thua trắng cả hai trận. Hắn nghiến răng thật chặt, mặt mũi đỏ bừng, vẫn đang vắt óc tìm cách lật ngược thế cờ.

Tần Lệ hừ lạnh một tiếng, không cho Ô Tư Lan bất kỳ cơ hội nào. Tần Lệ đột ngột thả lỏng lực tay, nhân lúc Ô Tư Lan theo quán tính ngã nhào về phía trước, đầu gối hắn th*c m*nh vào khoeo chân đối phương, sau đó nhấc bổng đùi đối phương lên, dùng gần như y hệt chiêu thức ban đầu của Ô Tư Lan, quật ngã đối phương qua vai xuống hố cát!

Bụi cát bay mù mịt.

Nội thị lập tức hô lớn: "Trận thứ hai, bệ hạ thắng!"

Trên đài quan sát, các võ tướng Đại Diệu sảng khoái cười vang cả trời, tiếng cổ vũ rung chuyển mặt đất. Ngay cả các văn thần cũng đỏ bừng mặt vì phấn khích, tung hô không ngớt: "Thánh thượng uy vũ! Làm rạng danh quốc thể!"

Ở phía bên kia, sứ đoàn Khương Nhu rơi vào sự im lặng chết chóc. Mọi người ngơ ngác nhìn nhau, sắc mặt khó coi đến cực điểm. Không ngờ Ô Tư Lan lại có thể thua liền hai trận, thế này chẳng phải việc nghị hòa sẽ hoàn toàn nghiêng về phía Đại Diệu sao?

Chánh sứ Cổ Lệ Thố lo lắng đi tới đi lui. Lần này hỏng bét rồi. Nếu thật sự phải thực hiện lời hứa, ký kết hiệp ước theo điều kiện của người Đại Diệu, sau khi về Khương Nhu khó tránh khỏi bị phe phái của Đại vương tử làm khó, lúc đó chẳng biết Khương Nhu vương có trách tội hay không.

Tần Lệ bỏ mặc Ô Tư Lan đang ngơ ngác, quay trở lại rìa sân đấu.

Dưới cái nắng gắt của buổi trưa, làn da màu lúa mạch của hắn thấm một lớp mồ hôi mỏng. Những giọt mồ hôi lăn dọc theo rãnh cơ bụng rồi rơi xuống bãi cát nóng rẫy, phát ra tiếng xèo rồi biến mất trong tích tắc.

Tạ Lâm Xuyên đứng tại chỗ lặng lẽ dõi theo hắn. Không hiểu sao, y chợt nhớ ra mình chỉ thấy dáng vẻ Tần Lệ ướt đẫm mồ hôi như thế này trong ba trường hợp: lần thứ nhất không tiện nhắc tới, lần thứ hai là kiếp trước khi hắn quỳ trên than hồng vì y, và lần thứ ba chính là lúc này.

Dù là lần nào, cũng đều liên quan đến y.

Thấy Tần Lệ đi tới, Lý Tam Bảo lập tức dâng trà và khăn, cười rạng rỡ: "Bệ hạ vạn thắng! Từ thời tiền triều đến nay, khi đối đầu với người Khương Nhu tiến kinh, đây là lần đầu tiên ta giành thắng lợi vẻ vang thế này đấy ạ!"

Tần Lệ tùy ý lau mồ hôi trên người, mặc lại y phục rồi xoay người, vừa lúc chạm phải ánh mắt của Tạ Lâm Xuyên đang nhìn sang.

Hai đôi mắt họ giao nhau.

Ánh mắt của Tạ Lâm Xuyên nhìn hắn mang một sự chú tâm và tĩnh lặng hiếm có.

Tần Lệ không hiểu rõ cảm xúc dưới đáy mắt y là gì, nhưng hắn vô cùng tận hưởng cảm giác được y dõi theo như thế này.

Giống như có móng vuốt mèo không ngừng cào gãi trong tim, việc này còn khiến hắn vui sướng hơn cả việc thắng người Khương Nhu hay chiếm được thành Sa Châu.

Tần Lệ nhếch môi, lắc nhẹ chén trà, thong thả nói: "Sao thế, Tạ đại nhân cứ nhìn trẫm mãi, là mặt trẫm nở hoa hay là nhìn đến ngẩn người rồi?"

Tạ Lâm Xuyên mỉm cười: "Bệ hạ oai phong lẫm liệt, thật khiến người ta khâm phục."

Nụ cười trên môi Tần Lệ càng rạng ngời hơn.

"Tuy nhiên," Tạ Lâm Xuyên đổi giọng, đột nhiên hạ thấp âm lượng hỏi, "Ta có một việc không hiểu, mong bệ hạ giải đáp."

Tần Lệ đang cao hứng, nhàn nhã nhấp một ngụm trà, liếc y rồi kéo dài giọng: "Nói đi."

Tạ Lâm Xuyên: "Bệ hạ dũng mãnh như thế, áp đảo được cả Ô Tư Lan. Đã vậy nếu bệ hạ luôn chê thần phạm thượng, sao bệ hạ không giống như lúc nãy vật Ô Tư Lan, quật thần ra ngoài luôn cho rồi?"

Lông mày Tần Lệ nhướng lên, tay cầm chén trà khựng lại. Hắn không tự nhiên quay mặt đi, hừ ra một luồng hơi nóng từ mũi, nhỏ giọng đáp: "Đó là vì trẫm có lòng bao dung, có khí độ của bậc quân vương, không thèm chấp nhặt với ngươi."

Rồi hắn lại quay sang lườm y, khóe môi nhếch lên: "Ngươi hết bị thương thì lại đổ bệnh, chịu nổi cú quật của trẫm chắc? Nếu xương cốt rời ra, chẳng lẽ lại bắt trẫm phải đi ghép lại cho ngươi sao?"

"Vậy sao?" Tạ Lâm Xuyên nhướng mày, thầm nghĩ trong lòng:E là khó nói lắm.

Trong lúc hai người trò chuyện, Ô Tư Lan đã khoác áo trở lại, mặt mày sầm sì bước tới.

Tạ Lâm Xuyên cười nói: "Phó sứ nói ba trận phân thắng bại, giờ chúng ta đã thắng hai, trận thứ ba chắc không cần thiết nữa nhỉ?"

Ô Tư Lan nheo mắt, nhìn lướt qua Tần Lệ và Tạ Lâm Xuyên một lượt, chậm rãi nói: "Nhưng ban đầu ta mời Tạ Đình úy tỷ thí, Diệu Đế bệ hạ đột ngột ép thay người, chuyện này không đúng với thỏa thuận ban đầu."

Tần Lệ mỉa mai nhìn hắn: "Sao thế, người Khương Nhu chịu thua không nổi à? Mới thua hai trận đã bắt đầu giở quẻ?"

Ô Tư Lan lắc đầu: "Tất nhiên là không, chỉ là thiếu công bằng thôi."

Giọng điệu Tần Lệ càng thêm châm chọc: "Ngươi bắt nạt một kẻ ngoại đạo không biết vật lộn thì gọi là công bằng sao? Đúng là nực cười."

Ô Tư Lan đảo mắt, lên tiếng: "Lời ta nói tất nhiên có giá trị, hai trận này coi như Đại Diệu các ngươi thắng, thành Sa Châu có thể trả lại. Nhưng... ta yêu cầu đấu thêm một trận nữa."

Tạ Lâm Xuyên và Tần Lệ nhìn nhau. Y hỏi: "Tại sao chúng ta phải đồng ý với ngươi?"

Ô Tư Lan cười: "Nếu trận thứ ba này Khương Nhu vẫn thua, chúng ta sẽ trả lại toàn bộ nô lệ là phụ nữ trẻ em đã bắt đi ở biên giới đợt trước về cho các người. Không chỉ vậy, ta có thể đồng ý với đề nghị thông hôn dân gian mà Tạ Đình úy đã đưa ra trên triều, từ nay kết thành tình huynh đệ với Đại Diệu, không xâm phạm lẫn nhau."

"Còn nếu trận thứ ba chúng ta thắng, Đại Diệu muốn lấy lại thành Sa Châu thì phải dùng vàng bạc, lương thực và nhân lực để trao đổi. Ngoài ra phải mở chợ giao thương muối sắt và các hoạt động mậu dịch khác."

Tần Lệ cau mày, rơi vào trầm tư.

Ô Tư Lan bồi thêm: "Diệu Đế bệ hạ, những phụ nữ và trẻ em bị bắt đi đều là con dân của Đại Diệu ngài. Nếu họ biết bệ hạ có cơ hội đưa họ về quê cha đất tổ mà lại từ chối, bàn dân thiên hạ sẽ nghĩ thế nào đây?"

Tần Lệ cười lạnh: "Ngươi dám đe dọa trẫm?"

Tạ Lâm Xuyên lên tiếng: "Bệ hạ, theo ta thấy, có thể đấu thêm một trận."

Cả Tần Lệ và Ô Tư Lan đều quay đầu nhìn y.

Tạ Lâm Xuyên nói tiếp: "Nhưng chúng ta cũng phải thêm điều kiện. Nếu Khương Nhu thua, các ngươi phải mở cửa cho phép chúng ta mua bán ngựa, đồng thời trong các phiên chợ giao thương không được cấm tơ lụa, gốm sứ tiến vào Khương Nhu."

Mí mắt Ô Tư Lan giật giật. Ngựa vốn là vật tư chiến lược quan trọng, Tạ Lâm Xuyên này thật độc! Còn gốm sứ tơ lụa, tầng lớp thượng lưu Khương Nhu tuy cấm bán, nhưng hàng lậu vẫn chảy vào không ngớt, buôn bán hàng hóa xa xỉ vốn là món lợi kếch xù.

"Hơn nữa, đã kết làm bang giao huynh đệ thì chúng ta phải cử người sang hai nước để giao lưu văn hóa. Tương lai Đại Diệu sẽ cử người sang Khương Nhu mở học đường dạy tiếng Hán, vương tộc Khương Nhu không được ngăn cản."

Ô Tư Lan nghe xong mà tê dại cả người.

Tầng lớp quý tộc Khương Nhu hầu như ai cũng am hiểu văn hóa và ngôn ngữ Trung Nguyên, nhưng vương tộc lại nghiêm cấm bá tánh bình dân học tập chính là vì sợ nền văn hóa mạnh mẽ của Trung Nguyên sẽ làm thay đổi phong tục.

Hàng hóa xa xỉ lại càng dễ khiến quyền quý mục nát, giảm sút sức chiến đấu.

Tuy nhiên, nếu từ chối thì cơ hội lật kèo cuối cùng sẽ mất sạch. Trở về không cách nào ăn nói với Khương Nhu vương, chắc chắn sẽ bị phe Đại vương tử bao vây tấn công.

Trong lòng Ô Tư Lan không ngừng cân nhắc. Trận thứ nhất rõ ràng Tạ Lâm Xuyên đã dùng mẹo trên cung tên, trận thứ hai là Tần Lệ đích thân ra tay nên tạm không bàn tới. Còn phần thi đua ngựa này, Khương Nhu vốn nổi tiếng với chiến mã, hơn hẳn Trung Nguyên, mà vật cưỡi của chính gã cũng là danh mã cực phẩm, Tạ Lâm Xuyên không thể dùng công cụ để trục lợi được nữa, trận này khả năng thắng rất lớn!

Ô Tư Lan nghiến răng: "Được, ta đồng ý. Nhưng trận đua ngựa phải diễn ra ngay bây giờ, và ta yêu cầu phải kiểm tra yên ngựa, bàn đạp của ngươi trước, không được mang theo thứ gì lạ!"

Tạ Lâm Xuyên nhìn sang Tần Lệ: "Ý bệ hạ thế nào?"

Ánh mắt y bình thản nhưng kiên định, trông thì như đang trưng cầu ý kiến của Tần Lệ, nhưng thực chất là đã quyết định xong xuôi rồi.

Tần Lệ thấy y quyết tâm như vậy đành miễn cưỡng gật đầu. Hắn cau mày, quay sang dặn dò Lý Tam Bảo: "Đi dắt Xích Diễm của trẫm tới đây."

Lý Tam Bảo sững người, nhìn Tạ Lâm Xuyên một cái rồi cúi đầu vâng lệnh. Chẳng mấy chốc, một con ngựa cao lớn toàn thân đen tuyền được dắt tới.

Tần Lệ vỗ về chỏm bờm đỏ rực trên đầu nó, khẽ v**t v* bộ lông mượt mà như bôi mỡ của nó, rồi quay sang nhìn Tạ Lâm Xuyên: "Đây là Xích Diễm đã theo trẫm chinh chiến nhiều năm, hôm nay thuộc về ngươi."

Tạ Lâm Xuyên định tạ ơn, nghe thấy lời này lại ngẩn người: "Bệ hạ muốn ban ngự mã này cho ta sao?"

Tần Lệ hừ một tiếng: "Ngươi hôm nay có công, tất nhiên phải thưởng."

Hắn dừng một chút rồi bồi thêm: "Trời nóng lên rồi không mặc được áo choàng nữa, bù lại cho ngươi con ngựa đấy."

※※※

Tại trại nuôi ngựa.

Ánh mặt trời gay gắt trên cao dần ngả về tây, cái nóng ban trưa dịu đi đôi chút, cơn gió xuân hiền hòa mang theo chút mát mẻ dễ chịu.

Để đề phòng Tạ Lâm Xuyên lại giở trò trên ngựa, Ô Tư Lan cẩn thận kiểm tra Xích Diễm một lượt từ đầu đến đuôi.

Hắn là một tay sành ngựa, chỉ cần quan sát xương cốt, cơ bắp và trạng thái là có thể đoán biết được sự xuất sắc của con ngựa.

Ô Tư Lan chân thành tán thưởng: "Quả là một con ngựa tốt hiếm thấy ở Trung Nguyên."

Hắn lại nhìn Tạ Lâm Xuyên, cười khẩy: "Nhưng vẫn kém bảo mã tốt nhất Khương Nhu của chúng ta một bậc. Ta gọi nó là Cách Tang."

Dứt lời, hắn nhảy phóc lên lưng ngựa. Đó là con hãn huyết bảo mã (*) màu vàng nhạt, bốn chi thon dài, dáng vẻ tao nhã, tỏa ra ánh kim loại dộc đáo dưới nắng, vô cùng thu hút ánh nhìn.

(*) Hãn huyết bảo mã (汗血宝马) là giống ngựa quý hiếm, nổi tiếng từ Trung Á với khả năng chạy nhanh, bền bỉ và đặc biệt là mồ hôi có màu đỏ như máu khi vận động mạnh. Được gọi là ngựa Akhal-Teke (có nguồn gốc Turkmenistan), đây là một trong những giống ngựa lâu đời, quý hiếm và đắt đỏ nhất thế giới.

Tạ Lâm Xuyên âm thầm quan sát ngựa của Ô Tư Lan. Loại ngựa này có sức bền cực kỳ mạnh mẽ, tốc độ cũng nhanh, nhưng trận đua này cự ly có hạn, căn bản không phát huy được ưu thế sức bền, chủ yếu dựa vào tốc độ bứt phá. Xích Diễm mà Tần Lệ tặng y chưa chắc đã không có cửa thắng.

Y không nói nhiều, lập tức tung người lên ngựa, cùng Ô Tư Lan đứng ngang hàng tại vạch xuất phát.

Trường đua ngựa bao quanh đài quan sát ở giữa thành hai vòng lớn. Tại đích đến, các nội thị đã căng sẵn một sợi dây thừng, ai thúc ngựa vượt qua sợi dây trước sẽ giành chiến thắng.

Xích Diễm và ngựa vàng Cách Tang dường như cũng ngửi thấy không khí căng thẳng đặc quánh, móng sau không ngừng cào đất, khẽ khịt mũi.

Tạ Lâm Xuyên và Ô Tư Lan ngồi trên lưng ngựa nhìn nhau. Theo tiếng chiêng vang lên của nội thị, cả hai gần như đồng thời đạp mạnh bàn đạp, vung roi thúc ngựa lao vút đi.

Vó ngựa vừa bước qua, gió cuốn bụi cát bay mù trời.

Nhận định của Ô Tư Lan không sai, Xích Diễm quả thực kém hơn ngựa vàng một chút. Hai con ngựa lúc đầu còn chạy song song, nhưng một lúc sau, ngựa vàng của Ô Tư Lan dần vượt lên trước nửa thân ngựa.

Ô Tư Lan nắm chặt dây cương, vừa điều khiển ngựa phi nước đại, vừa rảnh rang quay lại nhìn Tạ Lâm Xuyên ở phía sau với nụ cười đắc thắng.

Bên tai Tạ Lâm Xuyên chỉ còn tiếng gió rít gào ù ù. Y cúi thấp người, áp sát vào lưng ngựa. Thấy số vòng đã quá nửa mà ưu thế của Ô Tư Lan đã vô cùng rõ rệt.

Trên đài quan sát, đám đại thần và đoàn sứ tiết dán chặt mắt vào hai người, không khí ngưng trệ, không ai thốt nên lời.

Tần Lệ đứng ở phía trước đài, nheo mắt nhìn bóng hình trên lưng Xích Diễm, im lặng không nói gì.

Mai Nhược Quang đứng ở sau lắc đầu thở dài: "Tạ Đình úy thật quá bốc đồng rồi. Rõ ràng chúng ta đã thắng chắc hai trận, thắng lợi đã nắm trong tay, hà tất phải đánh cược trận thứ ba. Nếu thua thì bao nhiêu công sức trước đó chẳng phải đổ sông đổ biển hết sao?"

Ngự sử Lư Thắng phụ họa: "Lấy sở đoản chọi sở trường của người khác, quả thật không khôn ngoan."

Tuy họ không hiểu Tạ Lâm Xuyên đã thắng trận bắn cung đầu tiên thế nào, nhưng rõ ràng trận thứ ba này Khương Nhu chiếm ưu thế tuyệt đối. Dẫu có xảo quyệt như Tạ Lâm Xuyên thì cũng khó lòng xoay xở.

Các đại thần khác cũng bắt đầu xì xào, có phần oán trách y tham công liều lĩnh.

"Đủ rồi, câm miệng hết đi!" Tần Lệ quay đầu lại, lạnh lùng ném lại một câu, "Còn chưa phân thắng bại mà ầm ĩ cái gì?"

Ngôn Ngọc vuốt râu lắc đầu: "Tạ Đình úy cũng là vì muốn có được chiến mã tốt của Khương Nhu, việc này cũng không thể trách ngài ấy. Chiến mã Khương Nhu mạnh mẽ thế nào ai chẳng biết, không phải sức người có thể–"

Lời ông chưa dứt, mấy vị võ tướng trên đài đột ngột thốt lên một tiếng kinh hô.

Chỉ thấy Tạ Lâm Xuyên gần như dán chặt người lên lưng ngựa, thu nhỏ lực cản của cơ thể xuống mức tối đa, thắt lưng và ngựa hòa làm một. Theo nhịp phi của Xích Diễm, thân hình y dập dềnh như sóng vỗ. Tuy vẫn tụt lại sau Ô Tư Lan một thân ngựa, nhưng chí ít y vẫn duy trì được khoảng cách.

Y đưa một tay lên đầu, thế mà lại rút cây trâm cài tóc ra, định đâm vào mông ngựa để nó bứt phá. Chỉ là khi sắp đâm xuống, y chợt nhíu mày ngần ngừ một chút.

Vừa mới đâm rách cái áo choàng Tần Lệ tặng, giờ lại định đâm con ngựa hắn ban cho, chẳng biết xong chuyện này Tần Lệ sẽ nổi trận lôi đình đến mức nào đây.

Chính vì một thoáng do dự ấy, Ô Tư Lan đã bắt đầu đợt bứt phá cuối cùng. Hóa ra nãy giờ hắn vẫn luôn giấu sức!

Thấy khoảng cách giữa hai người lại nới rộng ra, Tạ Lâm Xuyên hạ quyết tâm, đôi mắt sắc lẹm dưới hàng lông mày hạ thấp, y nắm chặt trâm cài đâm mạnh xuống. Xích Diễm đau đớn hí vang một tiếng dài, bị Tạ Lâm Xuyên kẹp chặt bàn đạp, lập tức lao lên như điên dại.

Trong cơn bứt phá cuồng loạn, khoảng cách với Ô Tư Lan không ngừng được rút ngắn. Dưới sự bùng nổ ấy, y thế mà đã vượt qua được con ngựa vàng.

Ô Tư Lan ngạc nhiên mà nhìn y. Cái tên này chỉ vì thắng mà không cần mạng nữa sao?

"Tạ Lâm Xuyên, gan to thật đấy!"

Hắn lộ vẻ hung ác, dứt khoát học theo cách làm của Tạ Lâm Xuyên, rút con dao găm nạm ngọc trong ủng ra, cũng đâm vào con ngựa vàng một cái.

Con hãn huyết bảo mã ấy hí lên rồi điên cuồng lao đi một đoạn. Ai ngờ, chuyện nằm ngoài dự tính của tất cả mọi người đã xảy ra: con ngựa vàng đột ngột trở nên điên loạn!

Mặc cho Ô Tư Lan có giật dây cương thế nào, điều khiển bàn đạp ra sao, miệng không ngừng huýt sáo ra hiệu, con ngựa vàng nhất quyết không chịu nghe lệnh. Nó không ngừng tung vó, chạy loạn xạ va chạm lung tung, hí vang dữ dội, mũi phun ra luồng hơi nóng hầm hập, hòng hất văng chủ nhân xuống đất.

"Ngựa của phó sứ bị làm sao vậy?!" Trong đoàn sứ giả Khương Nhu, Cổ Lệ Thố hét lớn, bàn tay túm lấy gã nô bộc chuyên nuôi ngựa cho Ô Tư Lan rồi kéo gã lại.

Ai dè gã nô bộc kia trợn mắt, khóe miệng sùi bọt trắng, rõ ràng là đã uống thuốc độc. Chẳng biết là tự sát hay bị người ta sát hại, gã ngã lăn ra đất chết tươi ngay tại chỗ!

Cổ Lệ Thố kinh hãi biến sắc. Hắn ghé sát lại ngửi mùi hương kỳ lạ tỏa ra từ miệng gã nô bộc, sắc mặt lập tức u ám hẳn đi. "Mau cử người đi cứu phó sứ! Có kẻ muốn ám sát!"

Lời vừa dứt, Ô Tư Lan đã hoàn toàn mất kiểm soát con ngựa vàng, sơ sảy một chút đã bị hất văng khỏi lưng ngựa, ngã oạch một cái đau điếng xuống đất bằng lưng và khuỷu tay.

Tầm nhìn trước mắt hắn tối sầm, cảm giác buồn nôn ập tới, suýt chút nữa thì đã ngất đi.

Tạ Lâm Xuyên vốn đã cưỡi Xích Diễm đang đau đớn vượt qua Ô Tư Lan một bước, y ngoái đầu nhìn lại, ngạc nhiên đến mức ánh mắt bỗng chốc trở nên sắc lạnh.

Tiểu hoàng tử của Khương Nhu tuyệt đối không được chết ở đây!

Tạ Lâm Xuyên không chút do dự, ghì chặt dây cương, kẹp bụng ngựa ép Xích Diễm quay ngoắt đầu lại, tăng tốc lao về phía con ngựa vàng.

Con ngựa vàng ấy đang tung vó cao vút, giữa tiếng kinh hô hỗn loạn của mọi người, mắt thấy sắp giẫm nát đầu Ô Tư Lan!

Tạ Lâm Xuyên không giảm tốc độ, nhắm thẳng vào con ngựa vàng đang phát điên mà lao tới, trực tiếp hất văng nó ngã nhào xuống đất.

Y tung người nhảy xuống, túm lấy cổ áo Ô Tư Lan nhấc bổng hắn lên, mượn đà lao mà lăn sang một bên.

Mọi biến cố xảy ra quá nhanh, đám thị vệ và nội thị lúc này mới lạch bạch chạy tới. Con ngựa vàng kia đã ngã lăn ra đất, co giật sùi bọt mép.

Mặt Ô Tư Lan xám ngoét, hắn nén đau nửa quỳ dưới đất, cơ mặt căng cứng, mồ hôi đầm đìa, nhịp tim sau cơn thoát chết đập dồn dập như đánh trống.

Hồi lâu sau, hắn mới dời mắt khỏi con ngựa, quay sang nhìn Tạ Lâm Xuyên cũng đang th* d*c, ánh mắt vô cùng phức tạp.

"Tạ Lâm Xuyên–"

Hai người nghe thấy tiếng gọi thì đồng thời quay đầu nhìn lại. Một bóng hình mặc áo bào đen tuyền đang hùng hổ phi ngựa tới, mái tóc bạc hơi xoăn tung bay hỗn loạn trong không trung, mang theo một luồng gió lạnh thấu xương.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn