"Có phải trẫm đã quá mức dung túng, quá mức sủng ái ngươi hay không?"
---
Ngự Thư Phòng chìm trong không khí căng thẳng đến mức nghe được cả tiếng kim rơi.
Đôi mày Tần Lệ dựng ngược vì cơn thịnh nộ, hệt như hai thanh đao sắc lẹm chực chờ đoạt mạng người. Đồng tử đen nhánh loé lên tia nhìn bén nhọn, đường xương gò má căng cứng như thiết, cả người như đang bị một luồng khí áp tối tăm bao phủ.
Hắn vừa mới ban cho Tạ Lâm Xuyên chức Đình úy, khôi phục tư cách lên triều nghị sự cho y, lại còn giải lệnh cấm túc, cho phép y tự do đi lại.
Vậy Tạ Lâm Xuyên thì sao?
Miệng thì nói nghe hay lắm, gì mà đến thăm hắn, hóa ra cái gọi là "thăm" chính là công khai chống lại ý chỉ của hắn, đến chỉ trích hắn là hôn quân bạo chúa sao?!
Tạ Lâm Xuyên dùng cách này để báo đáp ân điển của hắn sao?
Tần Lệ càng nghĩ càng tức, ngọn lửa phẫn uất cuộn trào trong lồng ngực, thái dương giật thình thịch từng hồi.
Hắn ném mạnh xấp tấu chương xuống bàn, va trúng chén trà bên cạnh phát ra tiếng "leng keng", nước trà bắn lên tung tóe làm ướt cả tấu chương.
Lý Tam Bảo đứng hầu bên cạnh bị dọa đến nhảy dựng, thấp thỏm đưa mắt nhìn Tần Lệ, rồi lại len lén liếc sang Tạ Lâm Xuyên.
Thật không biết nên khâm phục vị Tạ đại nhân này dũng khí hơn người, dám chọc cả hổ, hay nên thương hại đối phương cậy sủng mà kiêu, e rằng sắp đánh mất thánh sủng rồi.
Đôi mắt hung tợn sắc lẻm của Tần Lệ găm chặt vào Lâm Xuyên, hắn cười gằn: "Có phải trẫm quá mức dung túng, quá mức sủng ái ngươi, nên mới khiến ngươi sinh ra ảo tưởng rằng mình có quyền tùy tiện chỉ trích mệnh lệnh của trẫm hay không?"
"Hôm nay ở triều đình, trẫm nghe lũ nho sĩ cổ hủ kia lải nhải đã đủ bực rồi. Trẫm cho ngươi vào triều thảo luận chính sự, không phải để ngươi nhập bọn với họ mà cùng nhau chỉ trích trẫm!"
Tạ Lâm Xuyên cau mày, đầu ngón tay siết chặt để kìm nén cảm xúc, cố giữ giọng bình thản: "Bệ hạ, ta cũng chỉ vì danh tiếng của bệ hạ mà suy nghĩ."
Sắc mặt Tần Lệ thoáng dịu đi, nhưng gương mặt vẫn hầm hầm, giọng điệu đanh cứng: "Trẫm chẳng để bụng mấy thứ hư danh đó. Thiên hạ nhìn trẫm ra sao là việc của họ."
"Trước có thích khách phá hoại đại lễ tế trời, sau có vụ bỏ độc vào giếng trong cung, nếu trẫm còn mềm lòng như đàn bà, chẳng phải khiến thiên hạ cho rằng trẫm là kẻ nhu nhược dễ ức h**p sao?"
"Trẫm không chỉ muốn dùng hình phạt tàn khốc để lập uy, mà còn muốn khiến tất cả phải nhìn thấy cho rõ: trẫm muốn lũ chuột nhắt trốn dưới rãnh mương kia phải khiếp sợ trẫm, phải run rẩy trước trẫm, chỉ có thế chúng mới không dám hoành hành!"
Tạ Lâm Xuyên thầm nghĩ, nếu Tần Lệ thật sự chẳng màng lời đàm tiếu của người đời, vì sao ban nãy phải tức giận đến mức ấy?
Y chậm rãi đáp: "Bệ hạ thật sự đã cho người bắt tiểu thái giám Cảnh Châu bên cạnh ta sao? Ta tin tưởng nhân phẩm của hắn, tuyệt đối không có chuyện hạ độc, hắn cũng không có động cơ để làm chuyện này. Nếu chỉ vì có người nhìn thấy hắn lảng vảng gần đó thì vẫn chưa đủ để làm chứng cứ xác thực."
"Dù bệ hạ có muốn trừ gian lập uy, cũng nên đợi có chứng cứ rõ ràng rồi mới xử theo luật để làm gương chứ? Nhỡ đâu giết nhầm người, còn hung thủ thật sự vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật, thì an nguy của bệ hạ ai sẽ gánh vác đây?"
Tin tưởng nhân phẩm của hắn?
Tần Lệ "ha" một tiếng. Hóa ra trong lòng Tạ Lâm Xuyên, dù chỉ là một tiểu thái giám cũng có nhân phẩm tốt hơn hắn, đáng tin cậy hơn hắn sao?
Hắn từng bước tiến sát Tạ Lâm Xuyên, thần sắc ngược lại dần điềm tĩnh hơn, khóe môi cong lên một nụ cười mang theo ý lạnh.
"Không có động cơ? Thật sự không có sao?"
Lòng Tạ Lâm Xuyên chùng xuống, hắn biết rồi? Xem ra Tần Lệ đã điều tra rõ ngọn ngành lai lịch của Cảnh Châu.
Cảnh Châu tuy vì bị thương trên chiến trường mới vào cung làm thái giám, nhưng chưa hề cải trang đổi mặt, có người nhận ra cậu ta từng là thân vệ của Thống lĩnh Cấm quân tiền triều cũng không có gì lạ.
Chẳng lẽ gian tế trong lồng hấp kia thực sự là Cảnh Châu?
Tần Lệ thật sự coi cậu ta là dư nghiệt tiền triều, cho rằng Cảnh Châu vào cung là để chờ cơ hội ám sát báo thù?
Đầu óc Tạ Lâm Xuyên xoay chuyển cực nhanh, nếu là kiếp trước, Tần Lệ nghĩ như vậy cũng không phải vô lý.
Bởi mục đích Cảnh Châu vào cung chính là để giúp y thoát khỏi sự giam cầm của Tần Lệ, báo thù kẻ đã diệt quốc nhục chủ kia.
Nhưng ở kiếp trước, Tần Lệ không hề bắt Cảnh Châu, dường như hắn chẳng mảy may để mắt đến tiểu thái giám ở vườn hoa này.
Chính vì thế Tạ Lâm Xuyên mới yên tâm điều cậu ta từ vườn hoa sang bên cạnh mình để tiện làm việc.
Chẳng lẽ vì hành động của y mà mới thu hút sự chú ý của Tần Lệ?
Tạ Lâm Xuyên từ từ nới lỏng đầu ngón tay, thẳng thừng đối diện với ánh mắt Tần Lệ, bình tĩnh đáp: "Cảnh Châu từng là thân vệ của ta, nhưng hắn chỉ nghe theo mệnh lệnh của ta mà hành sự, chưa từng làm điều gì gây nguy hại đến bệ hạ."
Tần Lệ thấy y không tiếp tục giấu giếm, hừ nhẹ một tiếng: "Trẫm biết cả rồi."
Tạ Lâm Xuyên nói tiếp: "Xin bệ hạ cho phép ta được gặp hắn. Nay bệ hạ đã phong ta làm Đình úy, việc này vốn thuộc thẩm quyền của ta tra xét, tránh xảy ra án oan."
Tần Lệ không cần nghĩ ngợi đã quả quyết cự tuyệt: "Cảnh Châu là người của ngươi, sao có thể để ngươi tra xét? Cả trong và ngoài cung này, ai tin ngươi sẽ không che chở cho hắn ta?"
"Việc này ngươi không cần nhúng tay. Trẫm đã ra lệnh tra xét kỹ lưỡng, chỉ cần ngươi ngoan ngoãn ở yên đó, tự nhiên sẽ không liên lụy đến ngươi."
Ánh mắt Tạ Lâm Xuyên trầm xuống: "Vậy bệ hạ có thể tạm hoãn khổ hình kia không? Phương thức như vậy thật sự quá mức rợn người."
Tần Lệ liếc xéo y, chậm rãi kéo dài giọng: "Không. Được."
"Trẫm đã ban chỉ, làm gì có chuyện lật lọng."
Tạ Lâm Xuyên lập tức siết chặt đốt ngón tay, nhìn chằm chằm đối phương không hề rời mắt. Tần Lệ cũng dùng ánh mắt cứng rắn mà đáp trả.
Hai người đối đầu nhau như hai cây cung kéo căng đến cực hạn, sợi dây cung run rẩy, chỉ chực đứt phựt vào bất cứ lúc nào.
Lý Tam Bảo sợ đến kinh hồn bạt vía, ngay cả hơi thở cũng phải nín nhẹ.
Cuối cùng, Tạ Lâm Xuyên thoái lui hai bước, chắp tay trước ngực hành lễ: "Nếu đã vậy, thần xin cáo lui."
Tần Lệ nghe y đột nhiên xưng 'thần' thì ngẩn ra, nhưng Tạ Lâm Xuyên đã không chút do dự xoay người rời đi.
Trước đây, Tần Lệ từng rất mong chờ khoảnh khắc Tạ Lâm Xuyên chủ động xưng thần với mình.
Nhưng giờ đây nghe được tận tai, trong lòng chẳng những không có lấy một chút vui vẻ nào, ngược lại lửa giận còn bốc lên ngùn ngụt.
Tạ Lâm Xuyên có ý gì đây?!
Tần Lệ chắp tay sau lưng, đi qua đi lại trước án thư, cơn giận dù thế nào cũng không nguôi ngoai, chỉ muốn hạ chỉ trừng phạt y vì tội vô lễ và phạm thượng.
Thu hồi chức Đình úy của y? Gì mà thay đổi xoành xạch thế, không được.
Lại giam lỏng y trong điện phụ không cho ra ngoài? Thế chẳng phải cũng là lật lọng sao.
Tần Lệ nghĩ ra một cách lại phủ quyết một cách, suy nghĩ nửa ngày trời cũng không nghĩ ra được gì, cuối cùng đành hung hăng đá mạnh một phát vào chân ghế.
"Tạ Lâm Xuyên!"
Lý Tam Bảo run run kéo khóe miệng: "Bệ hạ, có cần gọi Tạ đại nhân quay lại không ạ?"
Tần Lệ cáu kỉnh trừng ông: "Không được gọi! Để hắn tự ngẫm ra xem mình sai ở đâu rồi tự quay về mà cầu xin trẫm!"
E rằng cả đời này cũng không đợi được đâu!
Lý Tam Bảo thầm than một tiếng trong lòng, lặng lẽ dọn dẹp đồ đạc rồi lui xuống.
—
Tạ Lâm Xuyên bước nhanh trên con đường lát đá thanh trong cung.
Mỗi khi y sa sầm mặt, đôi mày mắt sắc sảo khiến người ta không dám lại gần, ngay cả bước chân cũng mang theo khí thế nơi sa trường, cung nhân gặp y trên đường ai nấy đều chỉ muốn né đi đường vòng.
Mi mắt y khẽ giật một cái. Y vốn nghĩ kiếp này mình đã đủ bình tĩnh để ứng biến trong mọi tình huống, có thể thong dong đối mặt với tính khí của Tần Lệ, ai ngờ hai người lại vì cùng một chuyện mà tan đàn xẻ nghé trong bất hòa.
"Tạ đại nhân! Tạ Đình úy!" Lý Tam Bảo từ phía sau lật đật chạy tới, có chút hụt hơi.
Tạ Lâm Xuyên xoay người lại, nhàn nhạt hỏi: "Lý công công, có phải bệ hạ có việc phân phó không?"
Lý Tam Bảo lắc đầu: "Tạ đại nhân, đừng chê ta lắm lời. Thánh thượng dù sao cũng là Thánh thượng, nắm trong tay đại quyền sinh sát. Ngài tốt nhất đừng lấy cứng chọi cứng với ngài ấy nữa. Cùng lắm thì xuống nước một chút, nói vài lời ngon ngọt cầu xin ngài ấy."
"Thánh thượng không cho ngài nhúng tay vào, cũng là vì không muốn ngài bị liên lụy."
"Không liên lụy thì cũng đã liên lụy rồi." Tạ Lâm Xuyên chậm rãi lắc đầu. Chuyện này y hiểu, nhưng y không thể đứng ngoài cuộc được.
Kiếp trước hai người bọn họ cũng vì chuyện này mà tranh cãi nảy lửa. Không ngờ trùng sinh rồi, thay đổi căn nguyên, lại vẫn dẫm vào vết xe đổ.
Y cũng không muốn lấy cứng chọi cứng với Tần Lệ, nhưng bản lĩnh chọc tức người của Tần Lệ quả thật đã luyện đến trình độ siêu phàm.
Nếu y lần nào cũng dỗ dành, thuận theo Tần Lệ, sau này tính nết của hắn chỉ có càng ngày càng tệ hơn.
Không những Cảnh Châu phải hi sinh vô cớ, mà Tần Lệ cũng sẽ dần dần biến thành bạo quân như kiếp trước.
Nghĩ đến đây, Tạ Lâm Xuyên híp mắt, thần sắc hiếm khi mang theo vẻ nghiến răng nghiến lợi.
Toàn bộ đều tại Tần Lệ cả!
※※※
Tạ Lâm Xuyên nhớ rõ những người quản sự bên cạnh Tần Lệ, ngoài Lý Tam Bảo là nội thị thân cận, còn có vị Vương công công kia.
Y tìm một vòng, cuối cùng cũng thấy đối phương.
Khi Tạ Lâm Xuyên nói rõ ý định của mình, Vương công công lộ vẻ mặt khó xử: "Chuyện này Lý công công đã dặn rất kỹ không được nói lung tung."
Tạ Lâm Xuyên rất thành thạo rút từ trong ngực ra mấy tờ ngân phiếu, hạ giọng: "Vương công công giúp ta chuyện này, ân tình này ta sẽ ghi tạc trong lòng."
"Ngươi xem, Cảnh Châu theo ta bao ngày nay, tính tình lanh lợi ngoan ngoãn. Chúng ta ai cũng chỉ là kẻ hầu hạ chủ tử để kiếm miếng cơm thôi. Lẽ nào ta nỡ giương mắt nhìn hắn chịu khổ hình sao?"
Vương công công im lặng hồi lâu, nhìn ánh mắt kiên định của y, đành kéo Tạ Lâm Xuyên vào góc khuất, nhận lấy ngân phiếu rồi thấp giọng nói: "Tạ đại nhân tuyệt đối đừng nói là ta tiết lộ đấy nhé."
"Mấy hôm trước đại nhân luôn ở điện phụ dưỡng thương nên không ra ngoài, chắc không biết gần đây vì vụ thích khách ở đại lễ tế trời, trong cung truy bắt gian tế tiền triều đang ẩn núp càng lúc càng gắt gao. Đúng là có tóm được mấy tên loạn đảng, tất cả đều bị hành hình đến chết, khiến lòng người hoang mang."
"Chắc lũ gian tặc còn sót lại sợ hãi, nên mới dứt khoát bỏ độc vào giếng nước. Có cung nhân vô ý uống phải nước giếng nên trúng độc mà chết. Lúc này mọi người mới nháo nhào cả lên, bắt đầu lo sợ bất an, ai nấy đều oán thán không nên tiếp tục lùng sục gian tế rầm rộ như vậy nữa."
Tạ Lâm Xuyên hỏi: "Bỏ độc ở đâu?"
Vương công công ngó nghiêng xung quanh rồi nói: "Gần Ngự Thiện Phòng. Nhưng cũng may nước bệ hạ dùng đều được vận chuyển từ bên ngoài vào, không dùng nước giếng, chỉ có cung nhân thỉnh thoảng mới múc nước giếng thôi."
Tạ Lâm Xuyên nhíu mày hỏi: "Thế thì liên quan gì đến Cảnh Châu?"
"Đêm đó thị vệ tuần tra trông thấy có người lén lút gần giếng nước, nhưng thoắt cái đã mất hút. Lúc đi đến điều tra thì gặp Cảnh Châu tự xưng là đi ngang qua. Thị vệ nhận ra hắn là thái giám ở Tử Thần Điện nên cũng không làm khó."
"Ai ngờ hôm sau phát hiện cung nhân trúng độc chết vì nước giếng."
Tạ Lâm Xuyên nghi hoặc nói: "Chỉ thế thôi sao? Còn bằng chứng nào khác không?"
Vương công công gật đầu: "Có. Khi thị vệ lục soát giếng, trong bụi cỏ tìm thấy một viên trân châu cống phẩm bị rơi."
Vừa nói, ông vừa dùng ngón cái và ngón trỏ tạo thành vòng tròn, ra hiệu: "To cỡ này này. Trân châu cống phẩm thì ngay cả trong kho báu cung đình cũng chẳng có mấy. Ngoài phần bệ hạ ban thưởng cho công thần, thì trong cung chỉ có..."
Chẳng cần ông nói thêm, Tạ Lâm Xuyên cũng biết, trong cung e rằng chỉ có chỗ y là có thứ này.
Mà trước đó y đã lấy hộp trân châu ấy đưa cho Cảnh Châu vài viên, số còn lại hôm nay đi phủ Đình úy, y đã tiện đường mang đến cho phó tướng Địch Dũng ở Tạ phủ để sau này chuyển lại cho Cảnh Châu làm vốn liếng mua đất đai lập nghiệp.
Tạ Lâm Xuyên suy tư một lát, càng nghĩ càng thấy chuyện này đầy điểm đáng ngờ, dường như có kẻ đang âm thầm dẫn lửa về phía mình.
Vương công công nói tiếp: "Sáng nay có người phát hiện trong phòng thái giám, Cảnh Châu cất giấu viên trân châu cống phẩm ấy, cho rằng hắn trộm cắp. Nhân chứng vật chứng đầy đủ, lại còn dính dáng đến đại án hành thích, Lý Tam Bảo công công cũng không dám thiên vị, bèn cho người đưa Cảnh Châu đến Nội Thị Giám."
Tạ Lâm Xuyên lập tức hỏi: "Bây giờ Cảnh Châu đang ở đâu? Còn ở Nội Thị Giám không, Vương công công có thể dẫn ta đi gặp hắn một lát được không?"
Vương công công vội vàng xua tay: "Ngài làm khó ta rồi. Chỗ đó ta cũng không vào được đâu. Nhưng sáng nay có tin từ Nội Thị Giám, nghe nói Cảnh Châu đã thừa nhận là mình bỏ độc, nhưng hắn khăng khăng bảo không có liên quan gì đến ngài, cũng không chịu khai ra đồng đảng khác."
Dù xung quanh không có ai, Vương công công vẫn vô thức hạ giọng thấp nhất: "Thế là bệ hạ nổi giận, ra lệnh ném hắn vào lồng hấp, yêu cầu trong một ngày phải khai ra đồng đảng, bằng không ngày mai sẽ thi hành hình hấp, còn định cho đông đảo cung nhân vây xem nữa."
Sắc mặt Tạ Lâm Xuyên biến đổi, Cảnh Châu thừa nhận bỏ độc?
Sao có thể như thế được?
Hơn nữa nếu Cảnh Châu là hung thủ bỏ độc, trong tay lại có trân châu cống phẩm do y ban thưởng, chẳng phải rõ ràng y là đồng đảng, thậm chí là kẻ chủ mưu sao?
Vụ bỏ độc này không chỉ là mưu đồ hành thích, mà còn cố ý vu vạ cho y.
Nếu Cảnh Châu thật sự nhận tội bỏ độc, chắc chắn là để gánh thay cho y, tránh để y bị liên lụy.
Còn Tần Lệ vì bảo vệ y mà đẩy Cảnh Châu ra làm vật thế mạng.
Đây rất giống việc mà Tần Lệ sẽ làm, cho nên hắn mới không cho y nhúng tay vào.
Nhưng kiếp trước, người chịu hình hấp đâu phải Cảnh Châu?
Tạ Lâm Xuyên sắc mặt sa sầm, đây là điều y tuyệt đối không thể dung thứ.
Vương công công nhìn sắc mặt y, cảm thấy mình lỡ lời quá nhiều, bèn khuyên nhủ: "Tạ đại nhân, bệ hạ không cho ngài biết cũng là vì tốt cho ngài."
"Chuyện này ngài đừng dính vào thì hơn, bằng không vừa mới quay lại triều đình đã phải chịu lời chỉ trích, e rằng tổn hại đến tiền đồ của ngài."
Tạ Lâm Xuyên nói: "Đa tạ công công nhắc nhở. Nhưng Cảnh Châu cũng vì ta mới được điều từ vườn hoa về đây, nếu không thì sao lại gặp phải kiếp nạn này?"
"Nói câu không xuôi tai cho lắm, nhưng nếu đổi lại là công công bị đem ra làm kẻ thế mạng thì sẽ tuyệt vọng biết bao, chắc hẳn cũng mong có người giúp đỡ mình một tay chứ?"
Vương công công há miệng định nói gì đó rồi lại thở dài, lùi lại nửa bước, cúi người ôm quyền với Tạ Lâm Xuyên: "Tạ đại nhân xin hãy bảo trọng."
Tạ Lâm Xuyên cáo từ Vương công công, suy đi tính lại, vẫn phải mạo hiểm đi gặp Cảnh Châu một chuyến.
Y nhìn ánh tà dương sắp khuất sau rặng tây, tạm thời trở về điện phụ, đợi đến khi màn đêm buông xuống mới tiến về trung đình.
Cái lồng hấp khổng lồ kia vẫn đặt ở đó, bên dưới chất đầy củi khô nhưng chưa thắp lửa. Bên cạnh còn chuẩn bị một thùng gỗ cao nửa người chứa đầy nước.
Xung quanh có bốn thị vệ cầm trường thương canh giữ. Bất kỳ cung nhân nào dám tới gần đều bị chặn lại.
Chỉ cần đến buổi trưa ngày mai, nếu vẫn không chịu khai ra đồng đảng, thị vệ sẽ đổ nước vào vạc sắt dưới lồng, hấp sống người bên trong.
Thỉnh thoảng có cung nhân đi ngang qua nghỉ chân dừng lại xem, thì thầm to nhỏ với nhau.
Tạ Lâm Xuyên không dừng bước, xuyên qua các cung nhân, đi thẳng về phía lồng hấp lớn ở giữa trung đình.
Y vừa xuất hiện, vài thị vệ đã chú ý, lập tức trở nên căng thẳng.
Hai người giơ trường thương chắn ngang, nghiêm mặt nói: "Tạ đại nhân, bệ hạ có lệnh, bất kỳ ai cũng không được tới gần."
Tạ Lâm Xuyên đặt tay lên cán thương, trầm giọng: "Ta không cố ý làm khó các ngươi. Ta chỉ muốn nói vài câu với nghi phạm."
Thị vệ vẫn lắc đầu: "Xin đại nhân lui bước."
Bàn tay Tạ Lâm Xuyên chuyển từ ấn sang nắm chặt, giữ lấy cán thương không buông, ánh mắt trầm xuống: "Nếu ta cứ nhất định phải qua nói vài câu thì sao?"
Mấy thị vệ lập tức đề cao cảnh giác, nhìn chằm chằm y: "Nếu đại nhân vẫn cố chấp, chúng ta đành phải đắc tội."
"Ha." Khóe môi Tạ Lâm Xuyên nhếch lên một tia lạnh lẽo, đôi mắt dài hẹp nheo lại, rút từ bên hông ra một tấm lệnh bài màu vàng: "Đây là Đình úy lệnh mà bệ hạ đã ban cho bản quan, Đình úy chuyên quản tư pháp và ngục hình."
"Vụ án này vẫn còn rất nhiều điểm nghi vấn, cực hình sắp thi hành mà chưa qua phủ Đình úy xét duyệt, bản quan có quyền bác bỏ. Xin hỏi hai vị, lệnh thi hành hình hấp cho nghi phạm rốt cuộc là chỉ dụ trực tiếp của bệ hạ, hay chỉ là yêu cầu của Nội Thị Giám?"
Mấy thị vệ trợn mắt há mồm nhìn nhau. Mấy quy trình phức tạp như vậy họ không rành, nhưng yêu cầu của Nội Thị Giám chẳng phải cũng là ý bệ hạ sao? Có gì khác nhau đâu?
Nhân lúc vài người còn đang do dự, Tạ Lâm Xuyên nắm lấy một cây trường thương, thuận thế gạt phắt thị vệ cùng cây thương sang một bên, đường hoàng bước qua khe hở giữa hai người họ.
Tạ Lâm Xuyên nhanh chóng đến bên lồng hấp, thấy bên trong có một tiểu thái giám bị bịt mặt, tay chân bị trói chặt, miệng còn bị nhét giẻ.
Y không nói hai lời, giật phăng miếng vải bịt miệng, trầm giọng hỏi: "Cảnh Châu, nói cho ta biết, ngươi có phải bị hãm hại không? Hung thủ là ai, ngươi có biết không? Yên tâm, ta nhất định sẽ cứu ngươi ra!"
Y cúi người ghé sát tai lắng nghe.
Động tĩnh ở đây lập tức khiến đám cung nhân gần đó xôn xao, liên tục dòm ngó.
"Đại nhân!" Đám thị vệ ùa tới, dùng trường thương chặn đứng y, dùng sức đẩy Tạ Lâm Xuyên ra: "Tạ đại nhân! Xin hãy lập tức rời khỏi đây ngay, bằng không chúng ta đành phải dùng sức với ngài!"
Tạ Lâm Xuyên mặt lạnh như sương, nghiêm giọng: "Ta thấy miệng hắn động đậy. Hắn rõ ràng đang định nói cho ta biết hung thủ thật sự là ai. Các ngươi mau đi mời y quan tới, giúp hắn tỉnh táo lại."
Thị vệ đành cứng đầu đáp: "Tạ đại nhân, việc này chúng ta không thể tự quyết được."
"Bản quan sẽ làm chủ thay các ngươi. Cứ phái người đi mời, có vấn đề gì bản quan sẽ một mình gánh vác!"
Thấy có vài người vẫn lưỡng lự, Tạ Lâm Xuyên đanh mặt quát lớn: "Bệ hạ để nghi phạm ở đây chẳng phải để moi ra đồng đảng sao?"
"Giờ nghi phạm đã nguyện ý nói ra, các ngươi lại thà để hắn hôn mê rồi ngày mai giết phắt đi, còn hơn là mời y quan tới giúp hắn tỉnh táo?"
Vẻ mặt Tạ Lâm Xuyên đầy nghiêm nghị: "Các ngươi rốt cuộc mang lòng dạ gì đây? Muốn đám loạn đảng kia tiếp tục nhởn nhơ, khiến bệ hạ ăn không ngon ngủ không yên sao?"
Cái mũ chụp xuống này quá to, các thị vệ nghe mà da đầu tê rần, lại không tìm được lý do để phản bác, đành phải cử một người đi mời y quan.
Một thị vệ khác nói: "Y quan chúng ta sẽ mời, mong Tạ đại nhân rời khỏi đây, đừng tiếp tục trái ý chỉ bệ hạ nữa."
"Được thôi." Tạ Lâm Xuyên gật đầu, chỉ tay vào người trong lồng hấp rồi nói lớn: "Đợi hắn tỉnh, nhất định sẽ khai ra danh tính đồng đảng. Các ngươi phải lập tức bẩm báo bệ hạ."
"Vâng."
Thấy Tạ Lâm Xuyên không dây dưa nữa mà dứt khoát rời đi, mấy tên thị vệ thở phào nhẹ nhõm, bắt đầu xua đuổi đám cung nhân còn đang nán lại xì xào gần đó.
Chẳng bao lâu sau.
Một thái giám da ngăm đen từ trong bóng tối thò đầu ra, nhìn chằm chằm vào cái lồng hấp lớn ở trung đình, sắc mặt thay đổi thất thường, chân mày lộ rõ vẻ lo lắng sốt ruột.
"Y quan sắp tới rồi, làm sao bây giờ? Sao vẫn còn mấy tên thị vệ thế này..."
Hoa Xuân là thái giám ở quả phòng, bình thường chuyên vận chuyển hoa quả tới thiện phòng và các phòng thái giám, nên thường xuyên đi lại khắp nơi, tin tức cũng nhạy bén.
Cả ngày hôm nay, gã luôn đứng từ xa quan sát động tĩnh ở trung đình, phân vân không biết có nên mạo hiểm ra tay diệt khẩu hay không.
Vừa nãy Tạ Lâm Xuyên náo loạn một trận ở trung đình, đòi mời y quan cho nghi phạm, Hoa Xuân lập tức chú ý tới ngay.
Mấy hôm trước trong cung lục soát bắt không ít nghi phạm, gã chẳng rõ kẻ bị nhốt trong lồng hấp kia rốt cuộc là ai.
Ngộ nhỡ là kẻ nào đó biết gã, vì sợ cực hình mà khai gã ra thì người tiếp theo vào lồng hấp chính là gã!
Nhìn cái lồng hấp khổng lồ kia, thùng nước và đống củi to bằng cánh tay bên cạnh, tưởng tượng đến cảnh thảm khốc khi mình bị hấp sống đến chết, mặt Hoa Xuân trắng bệch, da đầu tê dại.
Gã quan sát xung quanh một lát, nhất thời không biết ra tay thế nào.
Đúng lúc này, cách một bức tường đỏ, trên không bỗng bốc lên từng luồng khói đen, mùi khét lẹt sau đám cháy theo gió đêm thổi tới.
Cung nhân nhìn thấy khói đen liền hốt hoảng la thất thanh: "Cháy rồi! Cháy rồi! Mau múc nước cứu hỏa đi––"
Trong cung điện nơi nơi đều là nhà gỗ, sợ nhất là hỏa hoạn.
Tiếng náo động nhanh chóng lan truyền, chẳng mấy chốc đám cung nhân gần đó đã xách xô đi cứu hỏa.
Ngay cả thị vệ canh giữ cũng bị ấn hai cái xô vào tay, cuối cùng chỉ còn lại một người trông chừng lồng hấp.
Thấy trung đình rơi vào hỗn loạn, Hoa Xuân vui như mở cờ trong bụng, đúng là cơ hội trời ban!
Thấy y quan vẫn chưa tới, gã cắn răng , giấu ống phóng kim độc nhỏ xíu trong tay áo, xách hộp quả bên cạnh đi về phía lồng hấp lớn trong trung đình.
"Đứng lại, ngươi là ai?" Thị vệ canh giữ còn sót lại ngăn Hoa Xuân lại, nhìn hộp quả mà gã đang cầm.
Hoa Xuân cười tươi mở hộp ra: "Ta là người ở quả phòng, vừa giao trái cây cho Nội Thị Giám xong, thấy còn thừa nên bảo ta qua đây mang cho các vị. Đứng canh cả ngày rồi, nghỉ ngơi một chút đi."
Thị vệ cúi đầu nhìn hoa quả và trà bánh gã đưa tới, lẩm bẩm: "Lần nào cũng toàn đem đồ thừa cho bọn ta... Thôi được rồi, cứ để đó đi."
Hoa Xuân vâng dạ, vừa định đặt xuống thì đột nhiên "lỡ" trẹo chân, mâm đựng quả rơi lạch cạch xuống đất, lăn lông lốc.
"Ai da, xin lỗi, để ta dọn!" Hoa Xuân xấu hổ cười gượng, ngồi xổm xuống nhặt trái cây.
"Sao mà tay chân ngươi lóng ngóng thế!" Thị vệ ngao ngán, cũng đành ngồi xổm xuống cùng nhau nhặt giúp gã.
Nhân lúc đối phương không để ý, Hoa Xuân quay lưng lại, lén giơ ống phóng lên, nhắm vào bóng người trong lồng hấp mà búng tay một cái!
Thành công rồi!
Gã vừa thầm thở phào, đang định đứng lên thì bỗng nghe thấy từ phía sau vang lên một giọng nói trầm thấp, lạnh lẽo:
"Hóa ra gian tế bỏ độc xuống giếng chính là ngươi."
Hoa Xuân kinh hoàng, quay phắt lại, chỉ thấy mấy mũi trường thương đồng loạt chỉ thẳng vào đầu mình, mũi thương sắc lẹm loé lên ánh bạc lạnh lẽo dưới ánh trăng.
Vừa ngẩng đầu lên, sau lưng các thị vệ, một thân ảnh cao ráo chắp tay sau lưng, đứng ngược sáng, dưới ánh trăng dần hiện rõ vóc dáng cân đối và gương mặt tuấn mỹ.
"Tạ... Tạ đại nhân!" Não bộ Hoa Xuân lập tức trống rỗng, tay chân nhũn ra.
Gã đảo mắt liên tục: "Ta... Ta không hiểu ngài đang nói gì. Ta chỉ là tiểu thái giám đưa trái cây ở quả phòng thôi. Kẻ bỏ độc chẳng phải đang ở trong lồng hấp sao?"
Dù sao kim độc của gã đã bắn vào cơ thể người kia rồi, chắc chắn không sống nổi. Hoa Xuân cắn răng, quyết chí chối đến cùng.
"Đã sắp chết mà còn ngoan cố?" Giọng Tạ Lâm Xuyên hờ hững không rõ buồn vui.
Y vòng qua Hoa Xuân, tiến tới trước lồng hấp, hất tung nắp lồng ra, bóng người bên trong hoàn toàn phơi bày trước mắt mọi người.
Người đó tay chân bị trói, miệng há hốc, toàn thân cứng đờ, không động đậy, trên đầu quấn một lớp vải đen.
Hoa Xuân nghiến răng kêu lên: "Người này chết rồi!"
"Đúng vậy." Tạ Lâm Xuyên lột tấm vải đen trên đầu người đó ra, để lộ khuôn mặt trắng bệch đã chết từ lâu, trên thi thể đã xuất hiện những vết tím bầm loang lổ của tử thi.
Hóa ra chính là cung nhân uống nước giếng bị độc chết, hoàn toàn không phải tàn dư loạn đảng gì cả.
"A? Sao lại..." Hoa Xuân ngây người, lập tức mặt cắt không còn giọt máu. Gã trúng kế rồi!
Tạ Lâm Xuyên quay lại, rũ mắt, lạnh nhạt nhìn gã một cái: "Chỉ có gian tế thật sự mới nhân cơ hội tới đây diệt khẩu."
Hoa Xuân đã bị thị vệ đè chặt tứ chi xuống đất, dù vùng vẫy thế nào cũng không thoát được. Mặt gã xám như tro tàn, bất cần đời mà thét lên chửi rủa:
"Tạ Lâm Xuyên, ngươi quả nhiên đã đầu hàng trước tên bạo quân kia! Hôm ở đại lễ tế trời, nếu không phải ngươi xen vào, nói không chừng Tần Lệ đã chết rồi– ưm ưm––"
Một cục vải thô bị nhét tọt vào miệng gã, chặn đứng mọi lời chửi bới.
Bạo quân?
Mắt Tạ Lâm Xuyên hơi nheo lại. Hóa ra Tần Lệ ngay từ đầu đã có tính toán khác.
Hắn không hề đem Cảnh Châu – tàn dư tiền triều – ra làm mồi nhử hay kẻ thế mạng, cũng chẳng hề thực sự dùng khổ hình lập uy.
Nhưng tại sao Tần Lệ không nói thẳng ra, giải thích với y?
Việc chẳng thiếu làm, cãi chẳng thiếu bận, mắng chẳng thiếu nghe, mà tiếng oan cũng chẳng thiếu gánh.
Tạ Lâm Xuyên đứng sững người tại chỗ, ngẩng đầu nhìn vầng trăng sáng nơi chân trời, đôi mày kiếm khẽ cau lại, ánh mắt thoáng chút dao động.
Y rất muốn biết, tên bạo quân Tần Lệ kia trong mắt thiên hạ ở kiếp trước, liệu có phải cũng giống như thế không?
Hay là còn có những hiểu lầm nào khác mà y chưa từng hay biết?
Một giọng nói the thé đột ngột cắt ngang dòng suy nghĩ của y: "Thánh thượng giá lâm––"
. . .