Trở Về Đông Bắc - Chương Ngư Đồng Đồng

Chương 7

Sau đó ba mẹ cũng tham gia vào, ba kéo Dương Tranh, rồi lại kéo mẹ.

Cuối cùng cả mấy người ngồi xổm xuống, người này kéo người kia thành một hàng dài để ba kéo chạy đi.

Chơi đến mức vã cả mồ hôi, ông nội dẫn tôi và Dương Tranh ra tiệm tạp hóa mua đồ ăn vặt.

Ở gia đình trước đây, tôi đã là một người trưởng thành phải kiếm tiền nuôi nhà.

Nhưng ở nơi này, tôi vẫn giống như một đứa trẻ, được tất cả mọi người cưng chiều, yêu thương.

Buổi tối, nằm trên đầu giường sưởi ấm sực, tôi nhìn tuyết rơi ngoài cửa sổ, nước mắt khẽ lăn dài.

Tôi thực sự rất thích nơi này.

---

Qua rằm tháng Giêng ở nhà ông bà xong, chúng tôi mới quay về thành phố.

Đây là cái Tết đầu tiên trong đời tôi không phải làm việc, cũng không bị mắng chửi.

Tôi đang nằm bò ra bàn, hào hứng nghịch con cào cào cỏ ông nội tết cho thì điện thoại đột ngột vang lên.

Tôi cầm lên xem, là ba nuôi.

Sắc mặt tôi lập tức cắt không còn giọt m.á.u, hít một hơi thật sâu rồi bắt máy.

“Alo, ba ạ.”

Tiếng gào thét của ông ta làm tai tôi đau nhức:

“Mày còn biết tao là ba mày à? Tao hỏi mày, rốt cuộc bao giờ mày mới cút về? Tao đã định xong hôn sự cho mày rồi, mày đừng có mà định lật lọng nhé! Tao nói cho mày biết, lão tử nuôi mày bao nhiêu năm nay, mày chưa báo đáp được tí gì mà đã muốn phủi mông bỏ đi à, nằm mơ đi!”

Tôi lý nhí: “Con về ngay đây ạ.”

Ba nuôi nhổ một bãi nước bọt:

“Coi như mày còn biết điều! Ba ngày nữa mà không thấy mặt, tao lập tức lên Đông Bắc báo cảnh sát, nói nhà bọn họ bắt cóc con gái ruột của tao!

Cho dù sau này mày không thuộc quyền quản lý của tao nữa, nhưng đứa con gái ruột kia, tao vẫn có quyền quyết định chứ nhỉ?”

Tôi cuống cuồng trấn an ba nuôi, liên tục hứa sẽ về ngay, ông ta mới chửi bới thêm vài câu rồi cúp máy.

Nước mắt giàn dụa khắp mặt.

Tôi biết, có những giấc mơ đã đến lúc phải tỉnh lại rồi.

Tôi không định kể chuyện này cho ba mẹ nghe.

Nếu họ biết, một bên là Dương Tranh đã nuôi nấng mười lăm năm, một bên là tôi vừa mới tìm lại được, họ sẽ chọn thế nào đây?

Tôi không muốn làm họ khó xử, càng không muốn bản thân phải đau lòng.

Tôi lén dùng tiền lì xì để mua vé tàu về nhà, để lại toàn bộ quần áo mới và điện thoại mới mà ba mẹ đã mua cho.

Cầm về cũng vô ích, ba mẹ nuôi chắc chắn sẽ lấy sạch cho thằng em út thôi.

Thà rằng để lại cho Dương Tranh còn hơn.

Tôi để lại một tờ giấy trên bàn trà, báo rằng mình đã về nhà rồi, bảo họ đừng tìm tôi.

Sáng sớm hôm sau khi trời còn chưa sáng, tôi mặc bộ đồng phục cũ nát lúc mới đến, rón rén đi ra khỏi cửa.

Đèn cảm ứng ở hành lang lúc sáng lúc tối, tôi ngoái đầu nhìn lại cánh cửa thân thuộc ấy, nước mắt trào ra như suối.

Tạm biệt nhé, gia đình yêu dấu của con.

Tạm biệt nhé, những ngày tháng hạnh phúc nhất cuộc đời con.

Suốt chặng đường xuôi về phương Nam, bên tai vẫn là tiếng động cơ gầm rú quen thuộc, nhưng tâm trạng của tôi đã hoàn toàn khác xưa.

Vừa về đến nhà, ba nuôi chẳng nói chẳng rằng, vung tay tát tôi một cái cháy mặt.

 

Mặt tôi đau rát, vết m.á.u rỉ ra từ khóe miệng.

“Đồ tiện nhân! Còn phải để tao mời mọc ba lần bảy lượt mới chịu vác mặt về à? Tao thấy mày đi ra ngoài một chuyến là tâm tính hoang dại rồi đấy!

Sao hả? Nhà người ta cũng chẳng thèm nhận mày đúng không? Nếu không thì mày là con ruột, sao vẫn phải cụp đuôi mò về đây?”

Tôi không nói gì, thời gian qua tôi đã nghĩ thông suốt rồi.

Có những chuyện, nói lý với loại người như ông ta là không thể thông được.

“Mày còn dám trưng ra cái bộ mặt đấy với tao à?”

Ba nuôi lại giơ tay định đánh, mẹ nuôi vội vàng can ngăn.

“Đừng đánh nó nữa! Mấy ngày nữa là làm đám hỷ rồi, ông đánh hỏng mặt nó thì quay lại người ta không nhận nữa thì tính sao?”

Ba nuôi lúc này mới hạ tay xuống, chọn những ch* k*n đáo trên người tôi mà cấu véo thật mạnh mấy cái, sau đó khóa trái tôi vào phòng kho.

“Từ giờ đến lúc cưới mày cứ ở trong này đi! Bớt ra ngoài làm xấu mặt hổ thẹn!”

Tôi co rùm lại trên chiếc giường gỗ cứng ngắc, đống bao tải phân bón ở góc phòng tỏa ra mùi hăng nồng nặc, gió lạnh lùa qua khe cửa sổ khiến tôi run cầm cập, nhưng lòng tôi lại không thấy quá khổ sở.

Ít nhất, Dương Tranh không cần phải quay về đây nữa.

Chị ấy kiêu hãnh và rực rỡ như thế, nếu bị ép phải gả đi, chắc sẽ tuyệt vọng lắm.

---

Bị nhốt trong phòng kho đến ngày thứ ba, ngoài sân đột nhiên vang lên tiếng ồn ào chấn động.

Tôi thầm nghĩ, chắc hôm nay là ngày tôi phải xuất giá rồi.

Nhưng giây tiếp theo, cửa phòng kho bị đập tung, một bóng người quen thuộc xông vào, hóa ra lại là Dương Tranh.

Chị ấy ôm chầm lấy tôi vào lòng: “Cái đồ ngốc này! Ai mướn em chạy về đây hả?”

Tôi ngây người tại chỗ, nước mắt vỡ òa.

“Dương Tranh? Chị! Sao chị lại đến đây? Chị... chị mau đi đi!”

Dương Tranh đẩy tôi một cái:

“Đi cái rắm! Em đi mà không nói một lời, có biết cả nhà lo lắng thế nào không? Chị với ba mẹ tìm em đến phát đ.i.ê.n rồi!

Cũng may ba có người bạn giúp khôi phục tin nhắn trong điện thoại của em, bọn chị mới biết em vẫn luôn bị đôi cẩu nam nữ này đe dọa.”

Ba cũng xông vào ngay sau đó, nhìn thấy vết bầm tím nơi khóe miệng tôi, mắt ông lập tức đỏ hoe.

“Con có ngốc không hả? Hả? Gặp chuyện như thế sao không nói với ba mẹ? Con mới có tí tuổi đầu mà cứ giấu tâm sự nặng nề thế trong lòng, con có ngủ ngon được không hả?”

Ba nuôi đi tập tễnh đuổi theo vào:

“Bọn mày là quân xâm nhập gia cư bất hợp pháp! Còn dám đánh người! Tin tao báo cảnh sát bắt bọn mày không?”