Trở Về Đông Bắc - Chương Ngư Đồng Đồng

Chương 1

Sau

Năm 15 tuổi, tôi đột nhiên biết được mình không phải con ruột, mà là do cha mẹ nuôi năm đó bế nhầm với người khác.

Là đứa con gái thứ hai thừa thãi nhất trong nhà, họ vốn đã chán ghét tôi đến cực điểm.

Vừa nghe thấy tin này, họ liền nhét thẳng tôi lên chuyến tàu đi Đông Bắc, bắt tôi đi tìm cha mẹ ruột của mình.

Suốt đêm trên tàu, tôi đã "cày" nát một trăm cuốn truyện về thật thiên kim giả, tự hù dọa bản thân đến mức run lẩy bẩy.

Vừa xuống tàu, tôi đã thấy một người mẹ mặc áo lông, một người cha đầu trọc, còn có một cô thiên kim giả với vẻ mặt cực kỳ khó coi.

Tôi càng sợ hãi hơn.

Thiên kim giả nhíu mày, nhìn tôi từ đầu đến chân một lượt:

"Đầu óc có vấn đề à? Đi giày mỏng thế này mà dám đến Đông Bắc?"

Tôi cúi đầu, nhỏ giọng giải thích:

"Không phải giày đểu đâu, cái này của em... không có nhãn hiệu thôi."

Thiên kim giả ngẩn người, rồi cười ha hả:

"Ai bảo cô đi giày đểu? Ý tôi bảo 'giày mỏng' là loại giày không lót lông ấy! Chỗ chúng tôi giờ đang âm hai ba mươi độ, cô không sợ đông cứng rụng cả ngón chân à!"

Tôi vô cùng xấu hổ, nước mắt chực trào ra, thì mẹ đã tát một cú vào đầu thiên kim giả.

" Cứ đợi đấy, chưa gì đã dám nói em gái, về nhà rồi biết tay mẹ!"

1.

Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng, chuyện thật thiên kim giả sang chảnh thế này lại có ngày rơi trúng đầu mình.

Khi cha nuôi nhận được điện thoại của cảnh sát, tôi đang cõng đứa em trai một tuổi cắm cúi làm việc trong chuồng lợn.

Ông ta cúp máy xong liền gọi mẹ nuôi vào trong nhà, hai người thì thầm to nhỏ một hồi lâu.

Đến khi trở ra, tôi đã bị đuổi khỏi cửa.

Cha nuôi rít từng hơi thuốc lào, khói thuốc phả thẳng vào mặt tôi:

"Cải Đệ, mày không phải nòi giống nhà này, ngày mai c út về Đông Bắc mà tìm cha mẹ đẻ của mày đi, rồi đổi cái đứa chếc tiệt kia về đây."

"Tao đã bảo cái tính của mày chẳng giống người nhà họ Phương chúng tao chút nào, lầm lì bướng bỉnh, cho mày ăn uống bấy nhiêu còn chưa đủ, cứ đòi đi học cái thứ vô bổ kia, để cha mẹ đẻ mày làm kẻ ngốc mà nuôi mày đi."

Gáo múc cám lợn trên tay tôi rơi xuống đất kêu "loảng xoảng".

"Cha... cha nói gì cơ?"

Mẹ nuôi đá một cú vào người tôi.

"Tai bị lông lợn bịt kín rồi à? Nghe không hiểu tiếng người sao? Mày không phải con ruột của chúng tao! Mau c út về Đông Bắc, đổi con gái ruột của tao về đây! Nó chắc chắn sẽ nghe lời chúng tao, sớm gả chồng cho xong chuyện, chứ không giống mày, chỉ biết tiêu tiền của chúng tao thôi!"

Đứa em thứ ba nghe thấy vậy, chỉ tay vào mũi tôi mắng:

"Hóa ra cái đồ lỗ vốn này căn bản không phải chị tôi! Mau cút ra khỏi nhà tôi!"

Cha nuôi cười hì hì xoa đầu đứa em thứ ba.

Mẹ nuôi cũng ôm lấy nó, cả nhà ba người trông thật ấm áp hạnh phúc.

Tôi đứng trong cái sân đầy mùi phân lợn, đột nhiên cảm thấy ngay cả một chỗ đặt chân mình cũng không có.

Sáng sớm hôm sau, cha nuôi ném cái điện thoại cũ hỏng của đứa em thứ ba vào mặt tôi.

"Đến Đông Bắc thì gọi điện cho tao, rồi mau bảo cái đứa chếc tiệt kia về đây. Cha mẹ đẻ mày mà có cho tiền thì nhớ chuyển về đây báo hiếu tao."

"Mày đừng có quên, bao nhiêu năm nay là ai nuôi mày ăn mặc. Tao cảnh cáo mày, đừng có định bỏ trốn, nếu không dù có phải đào sâu ba thước đất tao cũng sẽ lôi mày ra."

Tôi rụt cổ gật đầu, mặc bộ đồng phục cũ kỹ bước lên chuyến tàu đi Đông Bắc.

Đây là bộ đồ lịch sự nhất của tôi rồi, ngoài nó ra, tôi chẳng còn hành lý gì khác.

Đoàn tàu xình xịch lao về phía Bắc, tôi tựa đầu vào cửa sổ, lòng trào dâng một cảm giác khó tả.

Thực ra khi rời khỏi cái nhà đó, tôi cũng chẳng buồn lắm, dù sao từ nhỏ tôi đã biết mình là kẻ dư thừa.

Tôi chỉ hơi luyến tiếc đứa em út mà mình đã tự tay chăm bẵm từ lúc mới lọt lòng.

Cảnh sắc ngoài cửa sổ dần chuyển từ màu xanh mướt sang màu trắng xóa của tuyết.

Tôi quấn chặt bộ đồng phục mỏng manh, trong lòng hoảng sợ vô cùng.

Đông Bắc trong ấn tượng của tôi là một nơi xa xôi bị băng tuyết bao phủ.

Nghe nói người ở đó nói chuyện như đang cãi nhau, ai nấy đều hung dữ lắm.

Cha mẹ ruột của tôi sẽ là người thế nào?

Mười mấy năm không gặp, họ có thích tôi không?

Còn cô gái đã vô tình trao đổi cuộc đời suốt mười lăm năm với tôi sẽ là người ra sao?

Liệu cô ấy có ghét tôi không?

Quan trọng nhất là, cô ấy có chịu đổi lại với tôi không?

Tôi đột nhiên nhớ đến mấy cuốn tiểu thuyết thật thiên kim giả mà các bạn nữ trong lớp hay bàn tán, vội lấy cái điện thoại hỏng kia ra tìm kiếm, thức trắng đêm đọc một mạch một trăm cuốn, càng đọc lòng càng nguội lạnh.

Trong những câu chuyện đó, thiên kim thật nếu không bị cha mẹ đẻ ghét bỏ thì cũng bị thiên kim giả làm khó dễ, chẳng ai có kết cục tốt đẹp.

Tôi đây đâu phải đi nhận thân?

Rõ ràng là đang đi vào hang hùm miệng cọp mà.

Khi tàu sắp vào ga, tôi run rẩy gọi điện cho mẹ ruột.

Vốn định tự mình tìm về, nhưng tôi không có địa chỉ.

Cũng may lúc đi chú cảnh sát đã chép cho tôi số điện thoại của cha mẹ, nếu không chắc tôi sẽ chếc cóng trên đường phố Đông Bắc mất.

Điện thoại nhanh c.h.óng được kết nối, đầu dây bên kia là một giọng nói đầy nội lực:

"Alo? Ai đấy?"

Tôi nhất thời không biết nên giới thiệu bản thân thế nào, ấp úng mãi mới thốt ra được vài chữ:

"Dì... dì ạ? Không đúng, mẹ... con, con là..."

Đầu dây bên kia im lặng mất hai giây, sau đó đột ngột cao giọng:

"Con gái? Có phải con gái út của mẹ không?"

Tôi ngơ ngác đáp lời:

"Vâng, mẹ... con đang ở ga tàu, mẹ có thể cho con xin địa chỉ nhà mình được không?"

Mẹ tôi hét toáng lên:

"Con nói cái gì? Con đang ở ga tàu à? Chỉ có một mình con thôi? Ai để con đi một mình thế hả?"

Tôi bị một chuỗi câu hỏi dồn dập làm cho choáng váng, sợ đến mức không dám thở mạnh.

Mẹ nghe có vẻ như đang rất tức giận.

Tôi định nói vài câu tốt đẹp để dỗ dành bà, nhưng điện thoại đã bị cúp máy.

Tôi có chút chân tay lúng túng.

"Tuýt——"

Tàu vào ga rồi, tôi theo dòng người cùng đi ra ngoài.

Vừa bước ra sân ga, nước mắt tôi đã tuôn rơi "lã chã".

Quá lạnh.

Không chỉ tay lạnh, chân lạnh, toàn thân lạnh.

Tôi thậm chí còn cảm thấy con ngươi cũng như sắp đóng băng đến nơi.

Đến cửa ra vào, tôi không biết nên đi hướng nào, chỉ đành ngồi xổm ở góc tường, cuộn tròn người lại, hy vọng có thể chống chọi được chút hơi lạnh.

"Con gái út!"

Một tiếng gọi quen thuộc đột nhiên vang lên.

Tôi mạnh dạn ngẩng đầu, nhìn thấy một gia đình ba người đang chạy về phía này.

Người mẹ mặc áo lông, người cha đầu trọc, còn có một cô thiên kim giả với vẻ mặt cực kỳ khó coi.

Tôi càng sợ hãi hơn.

Mẹ trông có vẻ đánh người rất đau, cha trông hơi giống người xấu.

Thiên kim giả lại càng trông có vẻ không dễ chọc vào.

Quả nhiên, chị ta chạy đến trước mặt tôi, nhíu mày nhìn tôi một lượt từ đầu đến chân:

"Đầu óc có vấn đề à? Đi giày mỏng thế này mà dám đến Đông Bắc?"

Tôi cúi đầu nhỏ giọng giải thích:

"Không phải giày đểu đâu, cái này của em... không có nhãn hiệu thôi."

Thiên kim giả ngẩn người, rồi cười ha hả:

"Ai bảo cô đi giày đểu? Ý tôi bảo 'giày mỏng' là loại giày không lót lông ấy! Chỗ chúng tôi giờ đang âm hai ba mươi độ, cô không sợ đông cứng rụng cả ngón chân à!"

Tôi vô cùng xấu hổ, nước mắt chực trào ra, mẹ tôi liền t át một phát vào đầu thiên kim giả.

"Con cứ đợi đấy, về nhà rồi biết tay mẹ!"

Sau