Trở Về 20 Năm Trước Nhận Nuôi Chính Mình

Chương 90

Bắt đầu vào xuân, công việc của cả hai dần dà trở nên bận rộn. Tuy làm cùng một công ty nhưng lắm lúc thậm chí cả tuần liền không thấy mặt nhau.

—— Năm nay Quý Lâm Thu liên tục đi học tập khắp các nơi, Khương Vong thường xuyên ngược xuôi nam bắc họp hành, phải gửi nhờ Tinh Vọng sang nhà Quý Trường Hạ trông nom giúp suốt.

Đâm ra bé nhỏ còn không định báo với hai anh chuyện hội thao, cô giáo ở trường nhắn tin xong họ mới biết.

[Đào Anh Khải]: Thưa các phụ huynh, hội khỏe đồng hành cùng con dịp này là hoạt động nhà trường tổ chức nhằm gắn kết tình cảm giữa cha mẹ và con cái, tạo thêm cơ hội tiếp xúc chia sẻ, đặc biệt lựa chọn làm vào ngày chủ nhật, hi vọng các phụ huynh tích cực tham gia đừng bỏ lỡ.

Khương Vong vẫn gọi điện với Bành Tinh Vọng đều đặn hai ba hôm một cuộc mà chưa hề hay biết, nhận được tin nhắn mới giật mình, dặn ngay thư kí đổi lịch đặt vé về tỉnh thành, sau đó hắn gọi cho Bành Tinh Vọng.

“Anh cả!” Bé con hơi xấu hổ: “Mình vừa nói chuyện điện thoại hôm qua mà ạ, anh nhớ em vậy ư!”

Khương Vong cười híp mắt kéo dài giọng: “Bành —— Tinh —— Vọng.”

Cứ nghe thấy tiếng này bạn nhỏ lại tự động chột dạ theo phản xạ: “Dạo, dạo này em siêu ngoan luôn ý, thầy cô còn biểu dương em mà!”

“Dạo này có vụ gì nhóc chưa kể với anh cả không ta.”

“Có, có gì đâu anh.”

Khương Vong nghĩ bụng nhóc con còn khách sáo thế à, thong thả hỏi: “Có hội thao sao không bảo bọn anh?”

Tiểu học Hồng Sơn chưa từng tổ chức hội khỏe cha mẹ và con kiểu vậy, kinh nghiệm của Khương Vong về mặt này là số 0 tròn trĩnh.

Nhưng giờ có cơ hội rồi, chắc chắn phải tận dụng chơi cùng mình tuổi nhỏ đã đời mới được.

Vừa nãy nghe anh cả réo đầy đủ họ tên Bành Tinh Vọng còn hơi căng thẳng, phải kiểm kê một lượt toàn bộ các chi tiết quan trọng trong đời suốt 2 tuần qua, từ chó đã sờ cho đến bài tập lười chưa làm, tuyệt nhiên không ngờ lại là vụ này.

“À, thì có cái hội khỏe ạ,” Bành Tinh Vọng chưa hiểu cốt lõi vấn đề lắm: “em còn đăng kí chạy 400 m với chạy tiếp sức nè anh, anh với anh Lâm Thu mà rảnh thì đến xem!”

“Tinh Vọng, cô Đào lớp nhóc bảo đây là hội khỏe đồng hành cùng con.” Khương Vong nói từ tốn: “Không chỉ có môn thi cho học sinh mà có cả các môn học sinh và phụ huynh thi chung, thậm chí phụ huynh thi đấu với nhau – nhóc định hủy tư cách phụ huynh của anh với anh hai nhóc đấy à.”

“Nhưng các anh bận mà ạ!!” Bành Tinh Vọng hớt hải sốt sắng: “Chỗ trường em có phải chuyện gì to tát đâu, hai anh đến hay không đều được ạ, thật đó!”

Cậu bé lo hoạt động cỏn con của mình ảnh hưởng hai anh, thường ngày hiếm thấy nóng vội mà giờ nói năng liến thoắng như ăn cướp, nghe hơi giống giọng phổ thông bị nhịu: “Anh ơi hai anh không phải mất công về vì em đâu ạ, em tự tham gia hội thao là xong!”

“Có cái con khỉ!” Khương Vong đáp trả: “Cứ thế này nữa liệu hồn anh nhóc lột da!”

Bé nhỏ uhu một tiếng não nề.

“Anh với anh Lâm Thu của nhóc cần nhóc bao che khách sáo vậy chắc, được đi chơi với nhóc mong còn chẳng kịp, biết chưa.”

Bành Tinh Vọng ngây ngẩn hồi lâu, không phân biệt nổi các anh đang dỗ ngọt mình hay chân thành nghĩ thế.

“…Thật ạ?”

Hiện giờ Khương Vong chỉ muốn thò tay qua đường dây điện thoại sang vò tóc bé con.

Quý Lâm Thu đi giao lưu vùng ngoài đã tương đối lâu, nghe bảo có dịp hội thao cũng vui vẻ tham gia, cả hai bèn lần lượt về nhà từ thứ 4, bé nhỏ phấn chấn tung tăng loạn xạ.

“Cái này là đơn đăng kí cho phụ huynh đây ạ! Cô Đào bảo được đăng kí đến tận sát giờ dự thi cơ ạ!”

Khương Vong cầm lấy trước xem thử.

“Anh đăng kí chạy 5 km, với 3 môn phối hợp là đủ.”

Mắt Bành Tinh Vọng sáng như sao: “Hôm đó em sẽ cổ vũ anh!”

Quý Lâm Thu nhận tờ danh sách, hào hứng đề xuất: “Bao nhiêu môn thi theo đội nữa này, ba bọn mình chơi chung.”

Hôm sau Bành Tinh Vọng mang tờ đơn đăng kí phụ huynh lên nộp, Đào Anh Khải giật mình ngã ngửa.

Cự ly 5 km toàn trường có đúng 3 phụ huynh đăng kí, trong đó tính cả 1 phụ huynh nữ đã chạy marathon lâu năm, ngoài ra không người lớn nào chọn mục này nữa.

Sếp Khương hiếu thắng bất ngờ!

Chị đọc lần lượt tờ phiếu, phát hiện hai phụ huynh nam còn bao trọn gói phần thi đồng hành cha mẹ và bé, tích đánh dấu tất cả các dòng luôn.

Bành Tinh Vọng đứng cạnh bàn giáo viên, dè dặt lấp ló quan sát biểu cảm của cô chủ nhiệm.

Cậu bé biết các bạn khác đều là cha mẹ dự thi, nên cứ hơi lo lo nhà mình hai anh trai sẽ không được tham gia.

“Được, cô ghi nhận thông tin,” Giọng Đào Anh Khải tương đối phức tạp: “em nhớ về dặn anh em là chạy cự ly 5 km… dễ gặp chấn thương, mình chú trọng tinh thần thôi, không nên cố quá nhé.”

Ý chính nằm ở vế cuối.

Số người đi làm rồi vẫn duy trì tập tành hàng ngày chắc đếm trên đầu ngón tay, sếp Khương cẩn thận dần đi là vừa.

Bành Tinh Vọng hân hoan dạ một tiếng, vẫy tay với cô giáo về chỗ.

Sang thứ 7, Tiểu học Thực nghiệm chợt tưng bừng rộn rã hệt Tết Thiếu nhi, trang trí hẳn chậu hoa cây cảnh từ tận ngoài cổng, bóng bay xanh đỏ vàng cam lửng lơ từng chùm như chuỗi đèn màu.

Bành Tinh Vọng đi giữa hai người anh, vẫn chưa thôi thấp thỏm.

Các bạn đều đưa cha mẹ tới chơi, cậu bé đi chung với hai người anh, liệu có kì cục nổi bật quá không?

Kết quả chưa đặt chân vào cổng trường, mọi âu lo đã tan biến tựa mây khói.

Rất đông các bạn khác cũng giống cậu bé.

Các bạn không chỉ dẫn cô dì chú bác anh chị đến tham gia hội thao, mà thậm chí rủ hẳn ông bà nội ngoại ghé trường chơi nữa.

Cả ba hòa theo dòng người, không hề đặc thù chút nào hết.

Đãi ngộ độc đáo duy nhất cả ba nhận được là hiện tại khá nhiều học sinh Tiểu học Thực nghiệm cũng đang theo học ở Giáo dục Không Quên, họ nán lại cổng trường chốc lát mua túi bánh hoa mai mà đã gặp mười mấy em tinh mắt chạy lại, cất giọng chào hỏi cực to dõng dạc.

“Em chào hiệu trưởng Khương!”

“Em chào thầy Quý ạ!”

“Thầy Quý!! Lại gặp thầy rồi!!”

“Thầy Quý ơi huhuhu em còn chưa làm hết bài tập tiếng Anh ——”

Giáo viên phụ trách tiếp đón giật mình ngỡ ngàng, phải căng mắt ngó lại xem Quý Lâm Thu có mặc đồng phục nhà trường không.

Khương Vong hoang mang chẳng kém, đứa đội sổ là mình cũng có ngày được nghe gọi hai tiếng hiệu trưởng.

…Quả thật là 30 năm Hà Đông, 30 năm Hà Tây.

Gặp em học sinh nào Quý Lâm Thu đều rất dịu dàng thân thiết, song anh chỉ dắt tay mỗi Bành Tinh Vọng, giữ chắc mọi nơi.

Bành Tinh Vọng để ý các bạn khác trông theo mình với biểu cảm đầy hâm mộ, vừa hãnh diện vừa hơi xấu hổ.

Được thầy giáo quý mến dắt tay thích quá đi à.

Quy mô trường Thực nghiệm phải gấp đôi Tiểu học Hồng Sơn, trường Hồng Sơn chỉ có sân thể dục nhỏ nền sỏi kèm đường chạy 400 m, trong khi Tiểu học Thực Nghiệm có hẳn sân to trải nhựa với đường chạy 800 m, xây cả nhà thể chất kiêm bể bơi bên cạnh, vô cùng hoành tráng.

Hồi trước Khương Vong chưa thăm quan kĩ, đi ra đằng sau mới phát hiện độ xịn của trường, tương đối sốc.

“Hồi xưa anh chơi ở sân thể dục trường, đường chạy chỗ ấy độc đá sỏi thôi, chạy vội quá không để ý là ngã, đá vụn lọt cả vào vết thương, phải cầm nhíp gắp từng viên ra, về sau thành cái sẹo to đùng.”

Quý Lâm Thu giở tờ rơi giới thiệu trong tay, lơ đãng hỏi: “Đầu gối bên trái hay bên phải thế?”

Khương Vong s* s**ng theo thói quen: “Bên phải, hồi đó cô phòng y tế cho có tí thuốc tím, xong vẫn bị mưng mủ.”

Bước chân Quý Lâm Thu vẫn vững vàng, song tim chợt ngừng đập một nhịp.

Anh từng tắm cho Bành Tinh Vọng, tận mắt trông thấy vết sẹo trên đầu gối bên phải của bé nhỏ.

Ngày xưa Bành Tinh Vọng còn ở nhà Bành Gia Huy, đợt học kì I lớp 1 có đứa lớp khác cố tình giật chìa khóa của cậu bé trong lúc đang chơi ngoài sân thể dục, Tinh Vọng cuống quít đuổi theo thục mạng, cuối cùng loạng choạng vấp nhào ra đường chạy đá sỏi, va quệt đầu gối tróc mất mảnh da đã đành, còn văng sỏi vụn vào trong, chảy bao nhiêu là máu.

Ấy là lần đầu tiên anh bận tâm về cậu bé.

Bà bác Hứa đã lớn tuổi, nhiều việc không trông nom xuể.

Xét ra Quý Lâm Thu chỉ mang tiếng giáo viên môn phụ, song thực tế anh cũng là phó chủ nhiệm lớp đó, gặp việc gì các em học sinh cũng tìm đến báo cáo.

Nghe nói có trẻ bị thương anh lập tức xuống ngay phòng y tế, đập vào mắt là Bành Tinh Vọng lấm lem bụi bặm.

Rõ ràng bạn nhỏ đã tèm nhem nước mắt nước mũi rồi, mà trông thấy anh vẫn cứ cười toe.

“Tại tự em chạy vội quá thôi ạ, không sao không sao.”

Quý Lâm Thu đi bên cạnh Khương Vong và Bành Tinh Vọng, nhìn sang hai người họ dưới nắng trong gió mát.

Thực ra anh đã đoán được rất nhiều, nhưng không thể nói nổi một chữ nào.

Ý tưởng ấy quá đỗi hoang đường hư ảo.

Nốt ruồi giống nhau, vết sẹo giống nhau.

Nở nụ cười là đến độ cong khóe môi cũng y sì đúc, mắc lỗi sai đều quen tay gãi đầu.

Cùng thích ăn chè hoa quế rượu gạo, cùng ghét cà rốt và gan gà.

Mấy lần liền Khương Vong kể chuyện hồi nhỏ của mình giữa lúc tán gẫu, anh có thể đối chiếu từng sự việc tương ứng ở Bành Tinh Vọng, không chỉ dừng ở một chi tiết ngẫu nhiên.

Nếu tất thảy những thứ này đều là trùng hợp, vậy chiếc áo măng tô phải giải thích sao đây?

Bao lâu nay Quý Lâm Thu luôn cảm giác rằng sự việc sẽ không bỏ ngỏ lửng lơ mãi.

Sớm muộn rồi ngày nào đó nó sẽ đột ngột phơi bày trọn vẹn, hoặc như sấm sét giữa trời quang, hoặc có khi chỉ hú vía một phen mà thôi.

Khương Vong đang ngó nghiêng đọc chữ trên bảng chỉ dẫn, lúc tìm ra chỗ ngồi của họ thì phấn khởi vỗ vai Quý Lâm Thu: “Em trông, mình ngồi ngay dưới giàn tử đằng, nở hoa đẹp đã đành, còn có bóng mát che nắng nữa chứ.”

“Công nhận,” Quý Lâm Thu gạt bớt những suy nghĩ bộn bề sang bên, vui vẻ tận đáy lòng: “em làm giáo viên bao nhiêu năm nay, không ngờ lại đến lượt làm phụ huynh nữa.”

Trong khi đó, nội tâm Đào Anh Khải đứng đằng xa vô cùng xoắn xuýt.

Chị trao đổi với Phù Nhĩ rất lâu, đã có dự định nhảy việc từ trước.

Nếu nhảy thật thì về sau sếp Khương chính là sếp nhà mình rồi.

Nhỡ sếp chạy 5 km xong đang giữa chặng đuối sức lăn đùng ra vệ đường thì mất mặt chết… tiền đồ tương lai của mình cũng nguy ngập theo!

Trông sếp Khương rắn rỏi săn chắc đấy nhưng tận 5 km cơ mà!! Sếp ơi sếp tự tin đến vậy ư!!

Băn khoăn tái hồi, cô Đào quyết định vẫn phải sang chào hỏi.

“Anh Khương, thầy Quý, lâu lắm không gặp nhỉ!”

Cả hai nghe tiếng ngẩng đầu, bắt chuyện hàn huyên rất thân thiện.

Cô Đào tươi cười hiền hòa, dẫn dắt rất mượt mà.

“Đúng rồi, tôi thấy anh Khương đăng kí cự ly 5 km, có vẻ bình thường anh cũng hay tập tành thể dục thể thao nhỉ?”

Khương Vong thử so sánh với quãng thời gian huấn luyện ngoài trời 20 km hàng ngày trong quân ngũ thời xưa, trở lại hiện tại thi thoảng chạy 5 6 cây lượn lờ chơi chơi, hơi hơi chột dạ tí xíu.

“Phải 5 6 năm chưa tập tành hẳn hoi, đúng là thể lực không bằng ngày xưa.”

“Thực ra môn này số phụ huynh tham gia đếm trên đầu ngón tay ấy mà,” Cô Đào lập tức chừa sẵn đường lui, chỉ thiếu nước tự tay gạch tên hộ Khương Vong: “tính cả anh mới được đúng 3 người, hay khó quá thì mình thôi anh nhỉ, chạy 5 cây thật có khi gãy chân mất chứ đùa đâu hahahaha ——”

Quý Lâm Thu lờ mờ đoán ra ý đồ, nín cười chưa vạch trần.

Khương Vong nghiêm túc đáp: “Đã vậy tôi càng phải cố gắng chạy cho đàng hoàng, cảm ơn cô Đào nhắc nhở!”

Biểu cảm Đào Anh Khải đông cứng, chị gật đầu cười gượng.

“Vậy anh chú ý khởi động làm nóng kĩ vào kẻo chấn thương.”

Thôi toi…

💬 Tác giả có lời muốn nói:

Update rồi đây!

Tuần trước tình hình tệ quá không viết nổi, cuối tuần ra ngoài đi dạo cho khuây khỏa, tìm được hẳn mấy nhánh cỏ bốn lá trong bụi linh lăng!

Chia sẻ may mắn của mị với mọi người nha O3O

Yêu mọi người!

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn