Đến lúc giải tán tối hôm ấy là Khương Vong đã thăng tiến vùn vụt thành nhân vật bề trên trong thang hảo cảm quần chúng, bao nhiêu anh giai chị gái chuyện trò bốc quá rủ rê hắn mai lại sang nhà họ làm tiếp bữa cơm.
Chờ họ hàng hang hốc túm năm tụm ba ra về gần hết, Khương Vong với Quý Lâm Thu bèn cùng nhau quét dọn tàn thuốc hạt dưa vỏ hoa quả rải rác khắp sàn, hai người lớn cười nói phụ họa cả tối đã hết hơi hết sức, hỗ trợ đơn giản rồi quay vào rửa mặt.
Suốt buổi Quý Trường Hạ không hề tham gia cuộc trò chuyện, cũng lâu lâu cô mới được về nhà ngoại đón Tết một chuyến, chỉ kịp gặp anh trai chớp nhoáng giây lát lúc vừa về, sau đấy cứ quanh quẩn dưới bếp với hội con gái con dâu họ hàng để còn chuẩn bị các thứ xào nấu hấp rán cho bữa tất niên.
Mấy năm rồi Quý Lâm Thu chưa cảm nhận bầu không khí nơi đây, đang quét dọn phát hiện có ai nhổ hẳn vài bãi đờm vàng khè ra sân gạch nhà họ, anh cau mày lấy giấy ướt lau đi, biểu cảm ghét bỏ.
“Khó chịu thật.” Khương Vong nhìn sang anh, song suy nghĩ lại men theo hướng khác: “Mấy năm trước đó bố mẹ cậu ở nhà đón Tết một mình, có lẽ còn gượng gạo hơn cả giờ.”
Quý Lâm Thu có thể trốn tránh, có thể đi dạy tình nguyện ở vùng sâu vùng xa lánh đời, song gốc gác người lớn đã cắm rễ ở đây, hàng năm họ chỉ biết cười xòa, cố gắng phân bua với họ hàng là con trai nhà mình không bỏ chạy đâu cả, tuyệt đối càng không có chuyện làm sao bị bắt vào tù.
Một câu điềm đạm nhẹ bẫng của Khương Vong bỗng giúp cán cân nghiêng ngả thăng bằng hẳn lại.
“Miệng đời đáng sợ.” Quý Lâm Thu thấp giọng đáp: “Chẳng thà tôi đón bố mẹ lên tỉnh thành ở.”
“Hoàn toàn khả thi mà,” Khương Vong bật cười: “năm nay mình tính toán dần, đầu tiên lo xong việc thuyên chuyển công tác cho cậu đã.”
Quý Lâm Thu im lặng giây lát, quay lưng đi quét chiếc vỏ chuối cạnh chân gái.
Giọng anh hơi ồm ồm.
“Hội anh Đoàn rất nhiệt tình với tôi, môi trường ở đó cũng tốt.”
“Nhưng giả sử, tương lai mà đi theo hướng đó thật… chắc chắn tôi không làm giáo viên được nữa đâu.”
Một khi trường học nghe đồn phong thanh thì Đoàn Triệu là người đề cử anh nhậm chức cũng sẽ bị ảnh hưởng.
4 chữ đồng tính luyến ái bị gắn liền với cụm suy đồi đạo đức nhà giáo theo cái cách vô căn cứ, cảm giác hễ dính vào là ắt sẽ gây độc hại cho vô số thanh thiếu niên vậy.
Khương Vong khựng lại, hắn hiểu ‘đi theo hướng đó’ mà anh nói nghĩa là gì.
Hắn chợt im lặng.
Vốn dĩ Quý Lâm Thu nhắc đến việc này với ẩn ý thăm dò, thấy người đứng đằng sau không nói lời nào thì lòng dạ cũng chùng xuống.
Đúng nhỉ. Thực sự những lực cản họ phải đối diện quá đỗi…
“Vậy chẳng hay quá à.” Người đàn ông tương đối phấn khởi: “Đúng nhỉ, cậu từ chức là được mà, sao tôi chưa nghĩ tới bao giờ ta?”
Quý Lâm Thu: “…”
Tâm trạng tươi tắn lên, động tác quét nhà của Khương Vong cũng hào sảng dứt khoát như vẩy mực vẽ tranh thủy mặc: “Trường công lập lương thấp việc nặng lại còn suốt ngày phải viết báo cáo, tôi cũng thấy không ổn.”
“Cậu đi đầu làm hiệu trưởng luôn đi, về mình làm quả hệ thống trung tâm dạy thêm toàn quốc là xong – tôi còn tiện bán sách bán đề nữa chứ, thành chuỗi dịch vụ trọn gói đủ bộ ngon lành.”
Người đàn ông vỗ tay cái bép: “Quý Lâm Thu, cậu đúng là thiên tài!”
Quý Lâm Thu: Từ từ đã hình như ý tôi có phải thế đâu.
Chỉ mới vỏn vẹn 3 tiếng, hình ảnh Quý Lâm Thu đã nhảy từ “thầy giáo nghèo khép kín” sang “lãng tử phong lưu thừa mứa người yêu” sang tiếp “hiệu trưởng danh dự trung tâm dạy thêm hàng đầu toàn quốc”, kì cục lạ lùng song rất mượt mà hợp lý.
Quý Lâm Thu đã từ bỏ việc cứu vãn thanh danh trong sáng thay bản thân, anh chỉ dừng tay ngó Khương Vong, nín cười hỏi: “Anh nghiêm túc đấy à?”
Hình như Khương Vong cứ luôn lệch hẳn so với mọi người khác.
Hắn luôn có thể tìm được lối thoát mới, không để mình buồn khổ não nề một giây một khắc nào hết.
Cảm giác chẳng gì có thể làm khó hắn.
Trong ấy có sự tự luyến ngạo nghễ nhẹ bẫng, đồng thời cũng tràn trề khí phách đàn ông.
“Danh tính thật của tôi là gian thương.” Con ngươi màu hổ phách của Khương Vong khẽ chớp, giọng nói trầm thấp mê hoặc: “Gian thương có bao giờ lừa đảo ai đâu.”
Ừm, giờ đem bán tôi xong chắc tôi còn ngồi đếm tiền hộ anh.
Thầy Quý không hề nhận ra mình đã bị ai đó uốn nắn lệch khỏi quỹ đạo thẳng băng từ lâu lắm, lại còn thấy đôi phần mới mẻ trong công cuộc cấu kết gian thương.
Khương Vong vừa giúp anh dọn dẹp bàn ghế phòng khách tầng 1, vừa động não thật nhanh.
Hiện giờ mới là năm 2007, tất cả những Học X Nghĩ, X Street English này nọ đều mới ở bước sơ khai.
(*note: Học Để Nghĩ & Wall Street English, là các thương hiệu giáo dục lớn chuyên về dạy thêm/bồi dưỡng/dạy online của TQ)
Trung tâm Bắc Kinh – Thượng Hải – Quảng Đông dẫu sao cũng cạnh tranh quyết liệu, đã có nhiều thế lực lớn thâu tóm thị trường, song tầm tuyến 2 tuyến 3 hay những nơi giống thành phố Hồng thì chủ yếu là các lớp tư nhân quy mô nhỏ, chưa phát triển rộng.
Gian hàng trực tuyến của hắn vận hành suôn sẻ, bản thân đủ sức đủ vốn đầu tư cho mình khởi nghiệp, chỉ thiếu một hệ thống quản lý hẳn hoi.
—— Phải tập trung thu hút các giáo viên ưu tú, xây dựng cơ chế bồi dưỡng, kết hợp với thế mạnh từ bộ tài liệu độc quyền “12 quyển hoàng kim”, vực dậy phát triển trọn vẹn từ gốc đến ngọn.
12 rưỡi đêm sếp Khương vẫn ngùn ngụt tinh thần: “Chốt thế nhé, dạy xong khóa này cậu từ chức đi, sang công ty tôi mà làm.”
Quý Lâm Thu đỡ trán lần nữa, chẳng biết có nên khen hắn không.
“Đón Tết với tôi xong đã, đi đâu mà vội.”
Người đàn ông ăn vạ: “Đau họng ghê, thầy Quý gọt cho tôi quả lê nào.”
“Gọt anh thì có,” Quý Lâm Thu đang lăn tăn tiếp theo quán tính mà bị hắn cắt ngang dòng tâm trạng: “mai trời sáng một cái là tôi thành lãng tử tình trường làng trên xóm dưới mất thôi, cảm ơn sếp Khương nhớ.”
“Đừng khách sáo,” Khương Vong đổ gục sang bên rõ lố: “gọt một quả đi, chọn quả ngọt ấy!”
Cuối cùng vẫn gọt cho hắn một quả, đánh chén sạch trơn ngay tại chỗ.
Hễ về quê áp lực tâm lý trong Quý Lâm Thu lại tăng vọt, anh căng thẳng thường trực như thể phải sẵn sàng đột kích hay phục kích mọi lúc mọi nơi.
Anh rất giống bố, tự mình vẽ ra giới hạn bởi cái tư duy đặc trưng ở người học cao, không thể đột phá bằng Khương Vong.
Song xuất phát từ sự quen thuộc với họ hàng hang hốc xung quanh, bản năng mách bảo Quý Lâm Thu ngày mai mới là khởi đầu của màn qua 5 ải chém 6 tướng thực sự.
Anh không dám lơi lỏng.
Một đêm trôi qua, giấc mơ vừa hỗn độn vừa mệt nhọc.
Lúc thì thấy giáo viên ở trường mở đại hội đấu tố, áp giải anh ra trước toàn trường mắng nhiếc nhục mạ.
Lúc thì tròng trành cua quẹo xoay vòng trên chiếc xe đò giữa đèo, cảm giác sắp bay văng khỏi xe đến nơi.
Một chuỗi 5 6 cơn mơ kinh hồn táng đảm nối nhau, dến cuối cùng bỗng được người đàn ông ôm chầm vào lòng, dỗ dành dịu dàng thân mật, quấn quít ấm nóng bên tai.
“Sợ gì, anh Vong yêu cậu.”
Tựa câu trấn an đầy nâng niu âu yếm giữa vực thẳm bóng tối, hình như vậy là chẳng cần bận tâm thêm gì khác nữa.
Quý Lâm Thu giật mình choàng tỉnh, quay ra sau xem theo phản xạ có điều kiện.
Anh nằm ngủ riêng tựa sát tường phòng cũ, ngoài cửa sổ nắng rọi rực rỡ, chim hót líu lo, đã là sáng sớm.
Khương Vong ngủ bên phòng cho khách, chưa từng ghé sang.
Ở môi trường này Quý Lâm Thu ngủ rất nông, nghe thấy mồn một từng tiếng bước chân em gái thức giấc giữa đêm đi ngang hành lang.
Anh biết Khương Vong không sang, mà vẫn ngồi ngơ ngẩn cạnh chăn nghĩ về giấc mơ ấy.
Việc dựa dẫm ai đó giống như chỗ cát lắng đọng nơi đáy sông trong veo, lặng thinh im ắng song rất khó tách rời.
Thậm chí anh còn tiếc rẻ vì mình dậy hơi sớm, không thể được người trong mơ ôm thêm lát nữa.
Ngày mới cũng rộn ràng không kém.
Ngày kia sẽ là giao thừa, điện thoại đã có một loạt đồng nghiệp nhắn tin chúc mừng năm mới sớm.
Họ hàng qua lại thăm hỏi nhà nhau cũng cực kì đông đúc. Phần lớn người đi làm thuê đều quay trở về quê, dồn cho đàn bà phụ nữ lo liệu bếp núc dọn dẹp, đàn ông thì ngậm điếu thuốc đi đánh bài tán dóc với bè bạn.
May sao bố Quý có ý vun đắp tình cảm cùng con trai, hòa nhã giữ cả hai ở lại nhà ăn thêm bữa cơm.
Chuyện trò giữa bữa nhắc tới chiếc vòng ngọc đeo trên tay Quý Lâm Thu.
“Bác chưa mua ngọc bao giờ cả,” Quý Quốc Thận kể đầy cảm khái: “Tiểu Khương cháu trông chắc cũng biết, gia đình bác là gia đình giáo viên, ngoài sách vở ra thì nhà cửa trống huơ trống hoác, tivi mới mua được vài năm thôi.”
“Nhưng lần ấy là bác còn đang ở Tân Cương, vợ bác gấp gáp gọi báo Lâm Thu tự dưng đổ bệnh nặng, nhập viện truyền nước liên tục mấy ngày trời rồi chưa đỡ.”
“Hồi đó lại đúng năm thằng bé lớp 12, đang cần tranh thủ học hành, bất thình lình ốm đau trong khi bác lại không về được.”
“Trằn trọc trăn trở thấy áy náy lắm, nên mới nhờ bạn cùng đi chùa xin một miếng ngọc đã gia trì.”
Sau đợt phẫu thuật sức khỏe bác trai yếu hơn, nói mấy câu là phải nghỉ một lát, để Quý Lâm Thu lặng lẽ châm thêm nửa cốc trà.
“Đợt đấy bác cũng chẳng hi vọng nó phải thi điểm cao bao nhiêu đâu.”
“Bác chỉ mong Lâm Thu được bình an yên ổn, khỏe mạnh hạnh phúc, đừng gặp biến cố gì hết.”
Khương Vong nhìn xuống chiếc vòng ngọc mỡ cừu nơi cổ tay Quý Lâm Thu, khẽ gật đầu: “Cháu cũng nghĩ vậy ạ.”
“Khéo quá,” Quý Quốc Thận không nhận ra ý tứ khác trong lời hắn, nở nụ cười: “Lâm Thu nghe lời lắm, từ hồi xin được vòng ngọc về là ngày nào cũng đeo.”
“—— Mà đúng là về sau không hề bệnh tật nữa thật, cháu bảo xem có linh nghiệm không cơ?”
“Linh, biết linh rồi!” Mẹ Quý đã nghe kể câu chuyện này đến 8891 lần, vừa bưng đồ ăn vừa cười bảo: “Hiếm khi Lâm Thu về nhà một chuyến, ông kể cái gì mới mới đi!”
Quý Lâm Thu hỗ trợ bày biện bát đũa, giữa chừng còn nhìn sang Khương Vong: “Hôm nay làm riêng cho anh đĩa đậu đũa xào thịt, không nêm một miếng ớt nào, cảm ơn em gái tôi mau lên.”
Quý Trường Hạ đỏ bừng mặt: “Việc của em mà ạ, không cần cảm ơn đâu!”
Khương Vong thử vớt vát ít mặt mũi.
“Thực ra… tôi ăn hơi cay tí cũng được.”
“Bữa hôm qua là tôi đã gọi về trước dặn làm hơi hơi hơi cay thôi đấy chứ.” Quý Lâm Thu cười rất hiền dịu: “Trông anh không được cho lắm.”
“…”
Bữa trưa ăn ở nhà, chiều tối thì theo lệ phải ghé thăm người lớn vai vế thuộc hàng bề trên của nhà họ Quý, chuyện trò nhậu nhẹt với họ.
Đường núi quanh co chật hẹp, tuyết đọng chất đống hai bên chưa tan hết, gà vịt nuôi thả lang thang mổ thức ăn giữa rừng, bước thêm vài bước có cả con chó vàng chạy bám theo, vẫy đuôi tít mù cực thân thiện.
Quý Trường Hạ đi đầu dẫn lối, hạ thấp giọng bảo: “Nhà bác cả có mấy anh em thích chuốc rượu nhau lắm, hai anh phải cẩn thận.”
Khương Vong hào hứng hỏi: “Chuốc là chuốc kiểu gì?”
“Đầu tiên uống rượu gạo, hoặc khui hai chai vang đỏ mang trên thành phố về, sau đấy thì lần lượt luân phiên rượu vàng với rượu trắng.” Quý Trường Hạ lộ vẻ lo âu: “Lần trước có thân thích xóm bên cạnh uống gục bí tỉ, suýt thì chết cóng dọc đường về nhà, giờ ngày nào họ cũng lôi ra cười cợt.”
Quý Lâm Thu nhíu mày: “Tết nhất mà ngang ngược vô lý thật đấy.”
Khương Vong cười híp mắt bảo: “Không vấn đề.”
Đến nơi ngồi vào mâm, cơm nước chưa mang ra đủ mà hàng loạt gương mặt cả quen lẫn lạ đã xúm xít vây xung quanh sếp Khương, bối cảnh nhân vật uy tín mới nổi mới đến không chệch đi đâu.
Hắn nói năng lôi cuốn, khác cậu con trai độc nhất nhà Quý Quốc Thận, gặng hỏi cả buổi chẳng ra được cái cóc khô gì, bậy bạ hay hoa mỹ nghe đều cực khéo, ai ai cũng sẵn lòng chém gió bàn luận cùng hắn.
Mấy anh em lớn trong dòng họ cất công bê hẳn vài thùng rượu đặt đó chờ sẵn, định thử đầm bản lĩnh của cái cậu tỉnh ngoài này.
—— Thua người vùng khác là bẽ mặt lắm nhé!
Đàn bà con gái cũng cười xòa, bưng bê rót nước thi thoảng thuận miệng góp vui dăm ba câu.
Tầm mắt Quý Lâm Thu cứ đăm đăm vào thùng rượu, nét mặt thận trọng.
“Ấy, cậu Khương đây,” Con cả nhà này là Quý Truyền Vinh nói oang oang: “chờ chốc uống được rượu chứ hả?”
Gã vừa cất tiếng, bao nhiêu thành phần khác nhao nhao hùa theo.
“Đừng bảo không uống được nhé, không tiếp mấy cái mánh dị ứng uống thuốc này nọ đâu!”
“Người thành phố các cậu giỏi nhất là kiếm cớ, Tết nhất đến nơi rồi, phải uống tí cho vui!”
Giống kiểu bài thi chính thức bắt đầu, đề bài bị quăng ra cái bộp.
Khương Vong bật cười: “Đương nhiên uống được, nào, cho đầy đi.”
Đám đông lập tức bùng nổ một dàn khen ngợi ố á trầm bổng.
—
💬 Tác giả có lời muốn nói:
Update thành công! Dâng lên 3 chương trọn vẹn của ngày hôm nay!
Phần bình luận chương này lại có bốc thăm trúng thưởng ngẫu nhiên 100 nàng tiên nhận lì xì nhá, cứ bình luận là được, chụt chụt chụt!