Trò Chơi Hắc Sơn Dương - Zhihu

Chương 16

Tôi đợi Xà Cửu đổi xong, mới chậm rãi từ sau giá hàng bước ra.

Xà Cửu nhìn thấy tôi, nhướng mày.

Tôi không thèm để ý tới hắn, đi thẳng đến quầy, để ông lão đem tất cả lá bài trong tay tôi đổi thành tiền game.

"Tổng cộng 1114 đồng tiền game."

Xà Cửu vừa nghe thấy con số này, hài lòng mà cười.

Hắn đi tới ôm lấy vai tôi.

"Mặc, mày làm không tệ! Số tiền này đủ cho mày hưởng thụ cả đời rồi. Mày xem bây giờ có phải tốt hơn không, chúng ta mỗi người đều có cái mình cần. Mày lấy tiền, tao hoàn thành nhiệm vụ……"

Tôi hất tay hắn ra, cười lạnh: "Tao không biết mày lén lút đưa cho những người chơi kia bao nhiêu lợi ích, nhưng tao biết, Xà Cửu mày không bao giờ làm những chuyện lỗ vốn."

"Mấy tên tiểu đệ kia của mày đều là những kẻ ăn không ngồi rồi, căn bản không lấy được mấy đồng tiền. Nói cho cùng, số tiền thưởng 1370 vạn đô la kia, cho dù có chia thành 19 phần, mày cũng phải lấy được 6 phần."

"Đương nhiên, vẫn còn tổ chức sau lưng mày, nếu như mày thắng, tất nhiên cũng sẽ không thiếu lợi ích. Nhưng, nếu như mày thua……"

Tôi không nói hết lời, chỉ trực tiếp nhìn hắn chằm chằm.

Xà Cửu cười hắc hắc, dùng ngón tay chọc chọc vào ngực tôi.

"Tao đã thắng rồi, bất kể dùng thủ đoạn gì, quá trình không quan trọng, kết quả mới là quan trọng."

"Lý Mặc, loại người như mày không hiểu được tao đâu. Anh em chúng tao sống là cuộc sống đầu đao l**m máu."

Hắn đột nhiên ghé sát vào tai tôi, hạ thấp giọng: "Mày đoán đúng rồi đấy, chỉ cần tao giúp tổ chức thắng được ván này, tao có thể lấy được 8000 vạn nhân dân tệ! Bọn họ còn hứa với tao, sau khi ván game này kết thúc, tao sẽ được góp vốn vào Trò chơi Hắc Sơn Dương!"

Hắn ngừng lại, giọng điệu đột nhiên trở nên hưng phấn.

"Mày có biết trò chơi này bây giờ đang hot đến mức nào không?! Bao nhiêu đại gia đang tranh nhau tham gia, gần như mỗi ván tiền cược đều đang tăng gấp đôi! Đây là một đại dương xanh!"

Hắn nhếch miệng, cười đắc ý, trong mắt đầy vẻ tham lam.

19

"Bây giờ đã không phải hai năm trước rồi, ván này còn kiếm được nhiều hơn mười ván trước của tao cộng lại!"

Hắn đột nhiên đưa tay vỗ vào mặt tôi: "Mặc à, lần này mày chơi cũng không tệ, khiến tao kinh ngạc đấy! Hay là sau này theo tao lăn lộn đi, có tao, tao đảm bảo mày……"

"Mày đảm bảo cho tao cái gì?"

Tôi đột nhiên cắt ngang hắn, trước mắt hắn là bàn tay trái của tôi, hai ngón tay bị đứt trông thật xấu xí và chướng mắt.

Xà Cửu gượng gạo cười hai tiếng: "Mày đừng có chấp nhất như vậy chứ, sau này nhiều cơ hội kiếm tiền mà, sao vậy? Chặt hai ngón tay có phải là muốn lấy mạng của mày đâu!"

Tôi nhìn hắn, ánh mắt lạnh ngắt.

"Mày đúng là không lấy mạng của tao, nhưng hai năm trước ván game đó, đã lấy mạng của cha tao."

"Nếu như lần đó mày không dùng thủ đoạn gian lận, thành thật chia đều tiền thưởng với tao, thì cha tao sẽ không vì thiếu tiền phẫu thuật mà bị bệnh viện bỏ mặc ở ngoài hành lang chờ chết!"

"Ông ấy vốn dĩ rất có hi vọng chữa khỏi. Xà Cửu, mối quan hệ giữa tao và mày là không đội trời chung!"

Trong mắt tôi ngưng tụ ngọn lửa hừng hực, nhìn chằm chằm vào kẻ thù trước mắt.

Xà Cửu lại không cho là đúng mà nhún nhún vai: "Ba mày chết cũng tính vào đầu tao à? Chẳng phải là vì mày nghèo, không có tiền trả phẫu thuật thôi à."

Tôi nghe lời hắn ta nói mà tức giận phản cười: "Ban đầu tao tham gia trò chơi này cũng là vì để kiếm tiền phẫu thuật. Mày đừng quên, nếu không có tao, thì trò chơi lần đó mày cũng không thể đi đến ải cuối cùng."

"Nếu không phải vì mày tráo đổi đạo cụ, thì sao tao lại thua? Là mày đã ăn trộm đồ đáng lẽ thuộc về tao!"

"Hai năm này, điều tao vẫn luôn suy nghĩ, chính là làm sao báo thù."

"Tao nhất định sẽ khiến mày mất hết tất cả, nếm thử sự tuyệt vọng mà tao đã từng trải qua!"

Xà Cửu giống như đang xem trò cười mà nhìn tôi: "Mày đang chọc cười tao à! Còn báo thù, mày đang diễn phim truyền hình à?"

"Mày muốn báo thù thế nào, giết tao sao? Giết người là phạm pháp đấy, anh bạn!"

"Hay là mày cảm thấy cậu có thể lật ngược tình thế? Đã định đoạt hết rồi."

Tôi không chính diện trả lời hắn, mà cúi đầu nhìn điện thoại.

8 giờ 33 phút.

Xà Cửu khóe môi khẽ nhếch lên: "Lý Mặc, tám giờ rưỡi rồi, còn nửa tiếng nữa là trò chơi kết thúc rồi. Tao đã xem dữ liệu giám sát người chơi rồi, mày chỉ có 1114 đồng tiền game, mày đã thua rồi."

Tôi ngẩng mặt lên, cười.

"Xà Cửu, mày quên một chuyện vô cùng quan trọng rồi."

"Nhớ chứ? Tao mua năm con Thần Dương."

"Nhưng cho đến hiện tại, tao chỉ mới kích hoạt được bốn nhiệm vụ ẩn thôi."

Tôi nhìn thẳng vào hắn, thấy được nụ cười nhếch mép kia của hắn đã biến mất.

"Mày đoán xem, nhiệm vụ ẩn thứ năm là gì?"

Tôi cười có vài phần quái dị.

Đột nhiên, trong đại sảnh truyền đến một giọng nói non nớt đáng yêu:

"Tớ kể cho cậu nghe một bí mật nha……"

20

"Tớ kể cho cậu nghe một bí mật nha, khi những người chơi khác trong trò chơi lập đội, cô lập cậu, thì cậu sẽ kích hoạt nhiệm vụ ẩn cao cấp nhất trong trò chơi 'Đơn thương độc mã', cậu có quyền trước khi trò chơi kết thúc lúc 9 giờ, trực tiếp cướp đoạt 200 đồng tiền game của đối phương."

Giọng nói của con dê nhỏ rất êm tai, nhưng nghe vào tai Xà Cửu, lại giống như phù chú đòi mạng.

Không chỉ có Xà Cửu, 18 người chơi còn lại cũng lập tức biến sắc.

"Tinh!"

Điện thoại của tôi vang lên một thông báo.

"Người chơi Lý Mặc, ngài đã kích hoạt thành công nhiệm vụ ẩn 'Đơn thương độc mã', xin hỏi ngài có chọn cướp đoạt không."

Tôi mỉm cười nhìn gương mặt dần vặn vẹo của Xà Cửu, không chút do dự chọn "Có".

Trong dữ liệu giám sát thời gian thực, dữ liệu mới nhất của đội Xà Cửu đã cập nhật thành 1170 đồng tiền game.

Dữ liệu mới nhất của tôi cập nhật thành 1314 đồng tiền game.

1314, một đời một kiếp, con số này tôi rất thích.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn