13
Lại qua mười giây, càng thêm những tiếng chửi mắng khó nghe.
"Thằng oắt nào khóa chữ viết hoa lại rồi, Lý Mặc, chắc chắn là thằng nhãi ranh mày rồi! Dùng xong thì không biết đổi lại, đồ chó chết!"
Nhưng sau khi hắn ta mắng xong thì rõ ràng đã cẩn thận hơn nhiều.
Bởi vì tôi đã nói với hắn, nhập sai ba lần sẽ bị khóa màn hình.
Thực ra, không hề có quy định này.
Lại qua một lát, hắn ta hình như cuối cùng cũng đã đăng nhập thành công.
Thời gian hiển thị trên điện thoại của tôi vẫn chưa đến 3 giờ 20 phút.
Nhưng không sao cả, dù cho hắn có phát hiện tỉ giá hối đoái đã thay đổi, hắn cũng không kịp đổi lá bài nữa rồi.
Tôi nhanh chóng rời khỏi phòng giao dịch, trốn vào một quán cà phê gần đó.
Đợi đến khi đồ uống được mang lên, tôi mới thở ra một hơi, thần kinh căng thẳng cuối cùng cũng thả lỏng xuống.
Tôi vừa nhấp một ngụm cà phê, thì qua ô cửa sổ, thấy Kim Hoàn đang vội vàng đi ra từ phòng giao dịch.
Hắn vừa đi vừa gọi điện thoại, ánh mắt còn liên tục đảo xung quanh.
Vị trí tôi ngồi có chút che khuất, hắn từ bên ngoài không thấy được tôi.
Một lát sau, hắn ta cúp điện thoại rời đi.
Tôi trượt mở màn hình điện thoại, xem dữ liệu giám sát thời gian thực của người chơi.
Lý Mặc: Lá bài mặt trời 0, lá bài mặt trăng 434, lá bài ngôi sao 0, lá bài Hắc Sơn Dương 0.
Dữ liệu rõ ràng như vậy, Xà Cửu chắc chắn sẽ chú ý đến rồi.
Mồi nhử đã thả xuống rồi, chỉ còn chờ cá cắn câu thôi.
Tám giờ tối, tôi lần nữa đến phòng giao dịch.
Xà Cửu cùng với Kim Hoàn Ngân Hoàn, đã đợi ở đó từ lâu.
Xà Cửu thấy tôi, cố gắng nặn ra một nụ cười khó hiểu.
"Mặc à, tỉ giá lại có thể thay đổi, tin tức lợi hại như vậy, sao cậu không nói với anh em một tiếng. Phát tài thì mọi người cùng phát chứ, ăn một mình thì không có ý nghĩa."
Tôi giả vờ nhìn thoáng qua Kim Hoàn, làm bộ như chợt nhớ ra.
"Thì ra là cậu nhìn thấy rồi."
Kim Hoàn chỉ vào tôi: "Thằng oắt này cố tình, khóa bàn phím, đem ghế ném ở góc tường, đều là để kéo dài thời gian của tôi đấy! Cái mánh khóe nhỏ nhặt này của cậu, muốn lừa ai chứ!"
Xà Cửu khoát tay ngăn hắn ta.
"Cậu đem lá bài đổi thành mặt trăng, để làm gì vậy?"
"Để tôi đoán xem, có phải bởi vì tỉ giá sẽ lại biến đổi lần nữa, lần này, tôi đoán lá bài mặt trăng sẽ có giá trị nhất."
Xà Cửu vừa nói vừa nhìn chằm chằm vào tôi, cố gắng tìm câu trả lời từ biểu cảm của tôi.
Tôi nhướng mày lên, sau đó giơ ngón tay cái với hắn.
"Cũng được đấy, người chơi chuyên nghiệp đúng là người chơi chuyên nghiệp. Cái gì cũng không qua mắt được cậu."
"Vậy nên tôi vẫn luôn ở đây chờ cậu, chỉ cần cậu đến, thì có nghĩa là, tỉ giá lại chuẩn bị thay đổi rồi, đúng không? Sắc mặt cậu không tốt lắm, có phải là tôi nói đúng rồi?"
Xà Cửu cười có chút âm trầm.
Hắn bước tới, đột nhiên ôm lấy vai tôi, nói nhỏ: "Mặc à, diễn trò với anh, cậu vẫn còn non lắm!"
"Kim Hoàn, cậu đến phòng giao dịch, chú ý tỉ giá, chỉ cần lá bài mặt trăng tăng giá thì đổi hết thành mặt trời."
Xà Cửu vừa dặn dò vừa thả tôi ra, đi thẳng về phía ghế dài, hắn ta nằm trên đó, mắt híp lại, gác chân lên.
Kim Hoàn nhổ vào người tôi một cái, xoay người đi vào phòng giao dịch.
Vào khoảnh khắc cánh cửa đóng lại, tôi nghe thấy tiếng đồng hồ đếm ngược mười phút.
Mười phút sau, Kim Hoàn ra ngoài, lắc đầu với Xà Cửu.
"Ngân Hoàn, cậu đi."
Ngân Hoàn vào phòng giao dịch, mười phút sau, cũng lắc đầu đi ra.
Xà Cửu nheo mắt lại, hắn đứng lên, đi thẳng vào phòng giao dịch.
Mười phút sau, hắn ta cũng đi ra.
"Lý Mặc, cậu chơi cái trò gì vậy?"
Xà Cửu xoa tay, nhìn tôi cười, nhưng trong mắt hắn không có một chút ý cười nào.
Tôi liếc nhìn điện thoại, 8 giờ 37 phút.
"Anh không phải là người chơi chuyên nghiệp à? Vậy mà cũng không biết à?" Tôi cười nhạo đáp trả.
"Cậu đừng có mà giả bộ với tôi!"
Hắn ta tức giận đá một cú vào chiếc ghế dài gần nhất, chiếc ghế trong nháy mắt đã bị hắn đá biến dạng.
"Nói cho cậu biết, ván này tôi nhất định phải thắng! Không chỉ là vì tiền thưởng."
"Cậu cho rằng những nhà cái sau lưng trò chơi kia là đang làm từ thiện sao?"
"Bọn họ đều đang mở sòng bạc ngầm!"
"Toàn bộ trong thị trấn nhỏ này đều là camera, nhất cử nhất động của cậu đều sẽ được truyền đến sòng bạc ngầm. Bọn họ sẽ dựa vào biểu hiện của người chơi để đánh cược."
"Cậu có biết tổ chức phía sau lưng tôi đã đánh cược bao nhiêu tiền cho ván game này không?"
"Mười tỷ!"
"Tôi không thể thua được! Nếu tôi mà thua, thì không chỉ là chặt ngón tay đơn giản như vậy đâu."
Lồng ngực hắn ta phập phồng tức giận mà mắng tôi, quay đầu lại quát với Kim Hoàn: "Gọi điện thoại cho người khác, tìm thêm người tới! Để người khác vào xem thử, cái tỉ giá chó chết đó sao mà vẫn không thay đổi!"
13
Kim Hoàn cũng bị cơn thịnh nộ của Xà Cửu làm cho giật mình, vội vàng lấy điện thoại ra gọi người.
Tôi nhân lúc bọn họ phát điên, nắm chắc thời cơ, một bước xông về phía cửa phòng giao dịch.
Tôi vừa mới chạm vào tay nắm cửa, Ngân Hoàn liền xông tới chỗ tôi, một tay giữ chặt tôi.
Tôi biết đây là cơ hội duy nhất, dùng hết sức bình sinh hất Ngân Hoàn sang một bên, vừa mới thoát khỏi xiềng xích, lập tức kéo cửa phòng giao dịch ra, chạy vào bên trong như chạy trốn.
Tôi vừa vào trong đã khóa trái cửa, dựa vào cánh cửa không ngừng th* d*c.
Tiếng đếm ngược mười phút vang lên bên tai, nghe vào lúc này, lại cảm thấy có chút an toàn một cách kì diệu.
Qua ô cửa sổ bên cạnh, tôi nhìn thấy Xà Cửu đang tức đến bốc khói nhìn tôi, dùng tay làm động tác chặt đầu.
Tôi có thể hiểu được tâm trạng muốn ăn tươi nuốt sống tôi của hắn.
Nếu không phải vì quy tắc viết trên tấm bảng trước cửa phòng giao dịch, bọn họ đã sớm xông vào xé xác tôi rồi.
"Trong cùng một khoảng thời gian, người chơi chỉ được phép một mình ở trong phòng giao dịch, người khác không được xông vào, người chơi cũng không được liên tục vào phòng giao dịch, ở giữa phải cách nhau ít nhất một tiếng đồng hồ. Thời gian ở trong phòng giao dịch không được vượt quá mười phút, người vi phạm sẽ bị phạt 50 vạn đô la."
Tôi liếc nhìn thời gian trên điện thoại, đúng 8 giờ 40.
Tôi kéo ghế ngồi xuống, đăng nhập vào tài khoản trò chơi, tỉ giá quả nhiên đã thay đổi.
1 chọi 1 chọi 10!
Tôi còn chưa kịp thao tác, đã nghe thấy tiếng đập cửa ầm ầm.
Xà Cửu chỉ huy Kim Hoàn và Ngân Hoàn, đang cưỡng ép phá cửa.