Trò Chơi Đi Săn: Cuộc Trả Thù Của Cổ Vương

Chương 13

Thế là không cần biết đúng sai, họ nhanh chóng làm thủ tục rút học bạ cho con em mình.

 

Chỉ trong một tuần, một lượng lớn học sinh đã rút học bạ.

 

Nguồn học sinh bị cắt đứt, Thịnh Bồi đứng trước nguy cơ sụp đổ, thế suy tàn khó cưỡng, phá sản chỉ là vấn đề thời gian.

 

Ngoài Thịnh Bồi, Bệnh viện Nhân dân số Một Lịch Thành cũng đang đau đầu.

 

Viện trưởng bệnh viện có mối quan hệ cũ với nhà họ Tạ, nhờ Tạ Mẫn tìm tôi.

 

Ông ấy là người từng trải, từ khi có giòi chảy ra từ m.á.u của Tề San, ông đã biết đây không phải là vấn đề mà bác sĩ bình thường có thể giải quyết được.

 

Viện trưởng cười khổ, hỏi tôi có thể dừng lại được không.

 

Giường bệnh của bệnh viện vốn đã thiếu, những học sinh đó chiếm dụng tài nguyên công cộng, rất bất công với những người khác đến khám bệnh.

 

Tôi nghĩ cũng đúng.

 

Đã hơn một tuần kể từ khi Cổ Mục Cổ phát tác, những học sinh được nuông chiều này chắc hẳn đã nếm trải đủ khổ sở.

 

Ban đầu, tôi đã bỏ Cổ Mục Cổ vào máy lọc nước trong lớp của em gái tôi.

 

Cổ Mục Cổ, sẽ gây mù lòa.

 

Làm ngơ trước hành vi bắt nạt, đã là tiếp tay cho kẻ bắt nạt.

 

Đối với hành vi thờ ơ của họ, tôi đành dùng loại cổ này để răn đe một chút.

 

Mục đích đã đạt được, không nên gây thêm rắc rối cho bệnh viện nữa.

 

Tôi lắc cái chuông đồng ở mắt cá chân, thúc đẩy cổ mẹ, khiến cổ con trong cơ thể họ rơi vào trạng thái ngủ đông.

 

Trước khi đi, viện trưởng nhìn tôi, muốn nói lại thôi, có lẽ vẫn muốn cầu xin cho Tề San.

 

Tôi giơ tay ngăn lời ông ấy.

 

Tề San khác với những học sinh đứng ngoài, cô ta trực tiếp tham gia vào việc bắt nạt em gái tôi.

 

Hơn nữa, tính cách cô ta quái gở, trong thời gian ngắn như vậy, hình phạt vẫn chưa đủ.

 

Ít nhất phải ba năm.

 

Cổ Ruồi Máu không gây hại đến tính mạng.

 

Bình thường cơ thể không bị tổn thương, nhìn cô ta không khác gì người bình thường.

 

Chỉ là một khi chảy máu, ấu trùng sẽ theo m.á.u chảy ra, khiến người ta kinh hoàng ghê tởm.

 

Tôi muốn Tề San trong ba năm này, phải cẩn thận co vòi mà làm người, ngay cả khi đến môi trường mới, cũng phải luôn nơm nớp lo sợ, lo lắng bí mật bẩn thỉu của mình bị phát hiện.

 

Bà nói, tâm tính phải được mài giũa ba năm.

 

Ba năm sau, tôi tự sẽ giải cổ cho cô ta.

 

***

 

Tội danh tụ tập dâm loạn của Trương Đức Xương và đồng bọn không được thành lập.

 

Nhưng sau khi được thả ra khỏi đồn cảnh sát, bên ngoài đã có những thay đổi long trời lở đất.

 

Dưới áp lực dư luận, mấy người họ bị công ty sa thải.

 

Trang web đen bị treo, thông tin cá nhân bị lộ, hòm thư của mấy nhà họ đầy rẫy những lời chửi rủa và thư đe dọa.

 

Những lời mắng chửi ẩn danh trong điện thoại và email cũng ồ ạt kéo đến

 

Mấy gia đình không chịu nổi phiền nhiễu, đều liên hệ bạn bè, định rời khỏi nhà, đến chỗ họ tạm lánh.

 

Tuy nhiên, trong thời điểm sóng gió như vậy, ai dám chứa chấp họ, để bản thân trở thành mục tiêu công kích?

 

Những người bạn thân thiết ngày xưa tranh nhau chặn họ, sợ rằng tia lửa sẽ b.ắ.n vào mình.

 

Đang lúc tức giận, người của cục thuế lại tìm đến.

 

Là Tạ Mẫn giở trò.

 

"Người có thể dung túng con cái bắt nạt bạn học, bản thân có thể tuân thủ pháp luật đến mức nào?"

 

Anh ta ra lệnh cho cấp dưới điều tra, quả nhiên phát hiện mấy người đều có vấn đề về thuế không rõ ràng, nhận hối lộ và sử dụng công quỹ trái phép.

 

Tạ Mẫn không chần chừ, nộp tài liệu cho cơ quan thuế.

 

Theo phân tích của anh ta, với số tiền liên quan đến vụ án của mấy người này, án tù ít nhất là mười năm.

 

Vụ kiện của mẹ Tề Duyệt cũng tiến hành rất thuận lợi.

 

Tạ Mẫn đã sắp xếp cho bà ấy đội ngũ luật sư giỏi nhất.

 

Bố Tề Duyệt đã vào tù vì cờ bạc, không còn ai ngăn cản bà ấy đòi lại công bằng cho con gái.

 

Bà ấy chạy khắp nơi, liên kết với các nạn nhân khác bị Trương Văn Hiên bắt nạt để cùng nhau khởi kiện.

 

Trương Văn Hiên và người mẹ là thành viên hội đồng quản trị của trường, không ai có thể thoát.

 

Đúng lúc này, Trương Đức Xương bất ngờ đưa ra một quyết định ngoài dự đoán.

 

Ông ta đưa Trương Văn Hiên vào bệnh viện tâm thần.

 

Tạ Mẫn lấy làm lạ, rất khó hiểu.

 

"Cái này có gì khác ngồi tù đâu?"

 

Quay đầu, nhìn thấy tôi bình tĩnh thu dọn hành lý, anh ta lập tức phản ứng lại.

 

"Đại sư, không phải cô đã làm gì đó chứ?"

 

Thực ra tôi không làm gì cả, chỉ là "vô tình" tiết lộ cho ông ta về số phận của Nam Tâm và anh họ ông ta mà thôi.

 

Trương Đức Xương kinh hoàng tột độ.

 

Sợ tôi sẽ ra tay với đứa con trai quý báu của mình, ông ta ra tay trước, đưa con vào một bệnh viện tâm thần quản lý khép kín, còn đặc biệt dặn dò bệnh viện, cấm người lạ đến thăm.

 

Tôi cong khóe môi.

 

Trương Văn Hiên vẫn chưa thành niên, cho dù mẹ Tề Duyệt thắng kiện, cũng không thể đưa hắn ta vào tù.

 

Thà đưa hắn vào bệnh viện tâm thần quản lý nghiêm ngặt, để vị thiếu gia vốn luôn ngang ngược này nếm trải cảm giác ngay cả ăn uống, ngủ nghỉ, đi vệ sinh cũng phải báo cáo người khác.

 

Hiện tại cả hai người giám hộ của hắn ta đều vướng vào kiện tụng, e rằng trong thời gian ngắn không thể dành thời gian đến thăm hắn ta.

 

Nghe nói đối với những bệnh nhân đặc biệt khó bảo, bệnh viện tâm thần có một bộ phương pháp quản lý và huấn luyện đã thành thục.

 

Người lấy việc tước đoạt tự do và phẩm giá của người khác làm niềm vui, cuối cùng lại rơi vào cảnh ngay cả tự do và phẩm giá cơ bản nhất của bản thân cũng không thể bảo đảm.

 

Đây mới là sự trả thù của tôi dành cho Trương Văn Hiên.

 

***

 

Chuyện ở Lịch Thành gần như đã kết thúc.