Trò Chơi Đi Săn: Cuộc Trả Thù Của Cổ Vương
Chương 1
Tôi hứng thú nhìn tờ giấy dính đầy m.á.u trên bàn.
[Con mồi đã trở lại, trò chơi tiếp tục.]
Cuối dòng chữ còn có một chú hề với nụ cười quỷ dị được vẽ bằng bút chì đen.
Chỉ vừa đi vệ sinh một lát, tờ giấy đe dọa này đã ngang nhiên xuất hiện trên bàn học của tôi.
Tôi xé tờ giấy, ngửi thử.
Có mùi tanh.
Là m.á.u tươi.
Nhưng không phải m.á.u người, mà giống m.á.u mèo hoặc chó hơn.
Tôi kẹp tờ giấy bằng hai ngón tay, lắc lắc trước mặt bạn cùng bàn.
"Là cậu đặt à?"
Mặt cô ấy tái mét, ánh mắt lộ rõ sự sợ hãi, biểu cảm giống hệt con thỏ A Hoa mà bà tôi nuôi.
Tôi thầm lắc đầu, loại cô gái này ra khỏi danh sách nghi vấn.
Cô ấy không có gan đó.
Tôi lại quay sang hỏi hai cậu con trai cao lớn ngồi bàn sau.
"Hai cậu có thấy ai đặt tờ giấy này ở đây không?"
Cả hai không ngẩng đầu, vờ như không nghe thấy.
Tôi vỗ vai một trong số họ:
"Này, cậu có thấy ai đặt tờ giấy này không?"
Cậu ta đột nhiên đứng phắt dậy, mặt tái nhợt, dùng sức phủi mạnh vào vai bị tôi chạm vào, cứ như thể vừa dính phải thứ gì bẩn thỉu vậy.
Cậu ta lườm tôi một cái, môi mấp máy, dường như muốn nói gì đó.
Lúc này, bạn cùng bàn của cậu ta đột nhiên vươn tay kéo áo cậu ta, khẽ lắc đầu.
Cậu ta hơi sững sờ, tức giận lườm tôi một cái, rồi ngồi xuống dùng sách che mặt, ngăn chặn ánh mắt tôi nhìn về phía mình.
Tôi nhìn quanh.
Những người vừa rồi còn ngẩng đầu xem náo nhiệt, giờ đây đều cúi đầu xuống, tránh giao tiếp bằng mắt với tôi.
Thật thú vị.
Tôi lại một lần nữa nhìn vào những dòng chữ bị m.á.u làm nhòe trên tờ giấy.
Có thể khiến cả một lớp học cô lập tôi, xem ra thế lực của chủ mưu của trò chơi này cũng không nhỏ.
Tôi nhếch mép, vò nát tờ giấy trong tay.
Thích chơi trò đi săn đúng không?
Vậy thì tôi sẽ chơi cùng các người đến cùng.
Tôi cầm bút lên, viết thêm hai chữ vào phía sau tờ giấy: "Đồ ngu!", rồi dán tờ giấy đe dọa dính m.á.u đó lên bảng thông báo ở tầng dưới.
Nơi đó người ra kẻ vào, đảm bảo ai cũng sẽ nhìn thấy.
***
Tôi tên là Nam Anh, là con gái nuôi của Vua Cổ Trùng Nam Cương, Nam Lan, cũng là truyền nhân duy nhất của bà.
Tôi còn có một em gái song sinh tên là Trần Uyển.
Chúng tôi từ nhỏ sống trong trại trẻ mồ côi.
Năm chín tuổi, tôi và em gái được hai gia đình khác nhau nhận nuôi.
Tôi được Nam Lan đưa về Nam Cương, học cổ thuật, kế thừa y bát của bà, còn em gái thì được một cặp vợ chồng họ Trần nhận nuôi, sống ở Lịch Thành.
Nam Cương và Lịch Thành cách xa ngàn dặm, bình thường chúng tôi chỉ có thể liên lạc bằng thư từ.
Thư của em gái mỗi tháng một lá, thường đến Nam Cương vào cuối tháng.
Trong thư, em gái kể chi tiết mọi chuyện về cuộc sống cấp ba của mình với tôi.
Em nói, đợi em thi đỗ đại học, sẽ đến Nam Cương thăm tôi.
Nhưng tháng trước, thư của em gái mãi không đến.
Đầu tháng năm này, tôi nhận được thư của vợ chồng họ Trần, bố mẹ nuôi của em gái.
Họ nói với tôi, em gái đột nhiên phát điên, đêm hôm đó sau khi từ trường về, đã nhảy từ ban công nhà xuống.
Đầu giường em có dán một tờ giấy, nét chữ thanh tú.
[Chị, bố, mẹ, con xin lỗi, con không chịu nổi nữa rồi.]
Tôi không thể tin được.
Trong lá thư trước, em gái còn hào hứng khoe với tôi, em đã đạt giải nhất trong cuộc thi Olympic Toán, được cộng thêm điểm thi đại học.
Em tràn đầy hy vọng vào tương lai, nói rằng khi chọn trường đại học, em sẽ chọn một nơi gần tôi hơn.
Sao chỉ trong vòng hơn một tháng, em lại đột nhiên phát điên mà tự sát?
Tôi nhíu mày.
Em gái là học sinh nội trú, mỗi tháng mới về nhà một lần.
Trong khoảng thời gian này, chắc chắn đã xảy ra chuyện gì đó ở trường.
Tôi nói với vợ chồng họ Trần hãy giữ kín tin tức, chỉ thông báo ra bên ngoài là em gái đang ở nhà dưỡng bệnh, còn bản thân thì xin phép mẹ nuôi, tạm thời ngừng học cổ thuật cao cấp, đêm đó bắt tàu hỏa đến Lịch Thành.
Ngày trở lại trường, tôi tháo hết đồ trang sức bạc trên đầu, cởi bỏ bộ quần áo dân tộc Miêu đã mặc từ nhỏ, tháo chuông đồng ở mắt cá chân, chuyển sang mặc quần áo của em gái, đeo cặp sách của em, cài chiếc kẹp tóc em thường dùng, đi xe buýt đến trường.
Không ai nhận ra điều bất thường.
Thân phận của tôi đặc biệt, em gái sợ gây rắc rối cho tôi, chưa bao giờ kể với người ngoài rằng mình có một người chị song sinh.
Em gái luôn rất hiểu chuyện.
Vừa đến lớp của em gái, tôi đã phát hiện ra một điều không ổn.
Tất cả mọi người đều đối xử với tôi cực kỳ lạnh nhạt, giống như không nhìn thấy tôi vậy.
Tôi lợi dụng lúc không có ai, chặn Vương Vi Vi, người bạn mà em gái từng nhắc đến trong thư, ở nhà vệ sinh.
Vương Vi Vi đẩy tôi ra, kinh hoàng nhìn quanh, đợi đến khi thấy không có ai ở gần, cô ấy mới thở phào nhẹ nhõm một chút.
Cô ấy tỏ vẻ bất an, giọng nói ngập ngừng:
"Trần Uyển, cậu… cậu mau bỏ học đi, nếu không đám Trương Văn Hiên sẽ không tha cho cậu đâu."
"Cậu không đi, trò chơi đi săn vẫn sẽ tiếp tục."
"Mọi người đều đồn rằng, họ đã nghĩ ra chiêu mới để đối phó với cậu."
Đồng tử của tôi đột nhiên co lại.
...Đi săn?
Những người này coi em gái tôi là con mồi sao?!
Trương Văn Hiên, tôi đã từng nghe nói đến người này.
Cậu ta là thủ lĩnh của nhóm học sinh cấp cao nhất trong trường trung học tư thục này.
Gia thế cậu ta hiển hách, bố là chủ ngân hàng, mẹ là thành viên hội đồng quản trị trường, ở trong trường này có thể dời núi che trời cũng không ai dám làm gì.
Không chỉ vậy, cậu ta còn có thành tích học tập xuất sắc, là niềm tự hào trong mắt giáo viên và bạn bè.
[Con mồi đã trở lại, trò chơi tiếp tục.]
Cuối dòng chữ còn có một chú hề với nụ cười quỷ dị được vẽ bằng bút chì đen.
Chỉ vừa đi vệ sinh một lát, tờ giấy đe dọa này đã ngang nhiên xuất hiện trên bàn học của tôi.
Tôi xé tờ giấy, ngửi thử.
Có mùi tanh.
Là m.á.u tươi.
Nhưng không phải m.á.u người, mà giống m.á.u mèo hoặc chó hơn.
Tôi kẹp tờ giấy bằng hai ngón tay, lắc lắc trước mặt bạn cùng bàn.
"Là cậu đặt à?"
Mặt cô ấy tái mét, ánh mắt lộ rõ sự sợ hãi, biểu cảm giống hệt con thỏ A Hoa mà bà tôi nuôi.
Tôi thầm lắc đầu, loại cô gái này ra khỏi danh sách nghi vấn.
Cô ấy không có gan đó.
Tôi lại quay sang hỏi hai cậu con trai cao lớn ngồi bàn sau.
"Hai cậu có thấy ai đặt tờ giấy này ở đây không?"
Cả hai không ngẩng đầu, vờ như không nghe thấy.
Tôi vỗ vai một trong số họ:
"Này, cậu có thấy ai đặt tờ giấy này không?"
Cậu ta đột nhiên đứng phắt dậy, mặt tái nhợt, dùng sức phủi mạnh vào vai bị tôi chạm vào, cứ như thể vừa dính phải thứ gì bẩn thỉu vậy.
Cậu ta lườm tôi một cái, môi mấp máy, dường như muốn nói gì đó.
Lúc này, bạn cùng bàn của cậu ta đột nhiên vươn tay kéo áo cậu ta, khẽ lắc đầu.
Cậu ta hơi sững sờ, tức giận lườm tôi một cái, rồi ngồi xuống dùng sách che mặt, ngăn chặn ánh mắt tôi nhìn về phía mình.
Tôi nhìn quanh.
Những người vừa rồi còn ngẩng đầu xem náo nhiệt, giờ đây đều cúi đầu xuống, tránh giao tiếp bằng mắt với tôi.
Thật thú vị.
Tôi lại một lần nữa nhìn vào những dòng chữ bị m.á.u làm nhòe trên tờ giấy.
Có thể khiến cả một lớp học cô lập tôi, xem ra thế lực của chủ mưu của trò chơi này cũng không nhỏ.
Tôi nhếch mép, vò nát tờ giấy trong tay.
Thích chơi trò đi săn đúng không?
Vậy thì tôi sẽ chơi cùng các người đến cùng.
Tôi cầm bút lên, viết thêm hai chữ vào phía sau tờ giấy: "Đồ ngu!", rồi dán tờ giấy đe dọa dính m.á.u đó lên bảng thông báo ở tầng dưới.
Nơi đó người ra kẻ vào, đảm bảo ai cũng sẽ nhìn thấy.
***
Tôi tên là Nam Anh, là con gái nuôi của Vua Cổ Trùng Nam Cương, Nam Lan, cũng là truyền nhân duy nhất của bà.
Tôi còn có một em gái song sinh tên là Trần Uyển.
Chúng tôi từ nhỏ sống trong trại trẻ mồ côi.
Năm chín tuổi, tôi và em gái được hai gia đình khác nhau nhận nuôi.
Tôi được Nam Lan đưa về Nam Cương, học cổ thuật, kế thừa y bát của bà, còn em gái thì được một cặp vợ chồng họ Trần nhận nuôi, sống ở Lịch Thành.
Nam Cương và Lịch Thành cách xa ngàn dặm, bình thường chúng tôi chỉ có thể liên lạc bằng thư từ.
Thư của em gái mỗi tháng một lá, thường đến Nam Cương vào cuối tháng.
Trong thư, em gái kể chi tiết mọi chuyện về cuộc sống cấp ba của mình với tôi.
Em nói, đợi em thi đỗ đại học, sẽ đến Nam Cương thăm tôi.
Nhưng tháng trước, thư của em gái mãi không đến.
Đầu tháng năm này, tôi nhận được thư của vợ chồng họ Trần, bố mẹ nuôi của em gái.
Họ nói với tôi, em gái đột nhiên phát điên, đêm hôm đó sau khi từ trường về, đã nhảy từ ban công nhà xuống.
Đầu giường em có dán một tờ giấy, nét chữ thanh tú.
[Chị, bố, mẹ, con xin lỗi, con không chịu nổi nữa rồi.]
Tôi không thể tin được.
Trong lá thư trước, em gái còn hào hứng khoe với tôi, em đã đạt giải nhất trong cuộc thi Olympic Toán, được cộng thêm điểm thi đại học.
Em tràn đầy hy vọng vào tương lai, nói rằng khi chọn trường đại học, em sẽ chọn một nơi gần tôi hơn.
Sao chỉ trong vòng hơn một tháng, em lại đột nhiên phát điên mà tự sát?
Tôi nhíu mày.
Em gái là học sinh nội trú, mỗi tháng mới về nhà một lần.
Trong khoảng thời gian này, chắc chắn đã xảy ra chuyện gì đó ở trường.
Tôi nói với vợ chồng họ Trần hãy giữ kín tin tức, chỉ thông báo ra bên ngoài là em gái đang ở nhà dưỡng bệnh, còn bản thân thì xin phép mẹ nuôi, tạm thời ngừng học cổ thuật cao cấp, đêm đó bắt tàu hỏa đến Lịch Thành.
Ngày trở lại trường, tôi tháo hết đồ trang sức bạc trên đầu, cởi bỏ bộ quần áo dân tộc Miêu đã mặc từ nhỏ, tháo chuông đồng ở mắt cá chân, chuyển sang mặc quần áo của em gái, đeo cặp sách của em, cài chiếc kẹp tóc em thường dùng, đi xe buýt đến trường.
Không ai nhận ra điều bất thường.
Thân phận của tôi đặc biệt, em gái sợ gây rắc rối cho tôi, chưa bao giờ kể với người ngoài rằng mình có một người chị song sinh.
Em gái luôn rất hiểu chuyện.
Vừa đến lớp của em gái, tôi đã phát hiện ra một điều không ổn.
Tất cả mọi người đều đối xử với tôi cực kỳ lạnh nhạt, giống như không nhìn thấy tôi vậy.
Tôi lợi dụng lúc không có ai, chặn Vương Vi Vi, người bạn mà em gái từng nhắc đến trong thư, ở nhà vệ sinh.
Vương Vi Vi đẩy tôi ra, kinh hoàng nhìn quanh, đợi đến khi thấy không có ai ở gần, cô ấy mới thở phào nhẹ nhõm một chút.
Cô ấy tỏ vẻ bất an, giọng nói ngập ngừng:
"Trần Uyển, cậu… cậu mau bỏ học đi, nếu không đám Trương Văn Hiên sẽ không tha cho cậu đâu."
"Cậu không đi, trò chơi đi săn vẫn sẽ tiếp tục."
"Mọi người đều đồn rằng, họ đã nghĩ ra chiêu mới để đối phó với cậu."
Đồng tử của tôi đột nhiên co lại.
...Đi săn?
Những người này coi em gái tôi là con mồi sao?!
Trương Văn Hiên, tôi đã từng nghe nói đến người này.
Cậu ta là thủ lĩnh của nhóm học sinh cấp cao nhất trong trường trung học tư thục này.
Gia thế cậu ta hiển hách, bố là chủ ngân hàng, mẹ là thành viên hội đồng quản trị trường, ở trong trường này có thể dời núi che trời cũng không ai dám làm gì.
Không chỉ vậy, cậu ta còn có thành tích học tập xuất sắc, là niềm tự hào trong mắt giáo viên và bạn bè.