Triền Chi - Miêu Thượng Chi Đầu

Chương 125

Lục Lệ Nương thất thần đi trên đường.

Việc bị nhi tử từ bỏ, cú đả kích đối với bà ấy không phải là nhỏ.

Bà ấy vất vả nuôi Lục Ly hơn hai mươi năm trời. Trước đây dù bà ấy đối xử với hắn thế nào, hắn cũng chưa từng nói lời rời đi, nay bà ấy đã nhường nhịn đủ điều, thái độ tốt như vậy, ngược lại vẫn không giữ được hắn.

Suy cho cùng, chẳng qua là lông cánh đã cứng cáp, muốn gạt bà ấy ra để tự mình hưởng cuộc sống sung sướng.

“Dưỡng mẫu, ngài định đi huyện Tiểu Viên sao?” Ở bên cạnh, Cừu Hùng thăm dò hỏi.

Cừu Hùng không muốn bà ấy đến huyện Tiểu Viên. Dưỡng mẫu có thân thiếp có tiền bạc, không làm sơn phỉ nữa vẫn có thể sống rất tốt. Nhưng còn những người trong đường khẩu của họ thì sao?

Lục Ly sắp xếp cho họ thân phận toàn là gia đinh hộ vệ, thậm chí còn là nông hộ. Mặc dù là làm hộ vệ gia đinh cho dưỡng mẫu, dưỡng mẫu chắc sẽ không để họ chịu thiệt, nhưng dựa vào cái gì chứ?

Dựa vào cái gì người khác lại được sắp xếp công việc nha dịch thể diện như thế, cùng lắm cũng là người trong thành, còn đến lượt họ thì chỉ có những việc hèn mọn này?

Còn không bằng quay lại trên núi, tự do tự tại.

Nhưng Cừu Hùng không muốn thừa nhận, những người có thể làm nha dịch đó là vì họ tham gia khảo tuyển mà đỗ, Lục Ly cũng chỉ sắp xếp thân phận người bình thường cho họ. Khảo tuyển cũng đâu phải do Lục Ly tổ chức, có đỗ được hay không đều là do bản lĩnh mỗi người.

“Lệ Nương.” Người trong đường khẩu cũng không đồng tình, lần lượt khuyên nhủ, “Chạy đi xa như vậy làm gì? Nơi lạ nước lạ cái, ngược lại không bằng ở lại đây cho an ổn.”

“Đúng đó, đừng đi qua đó, núi Phù Phong mới là địa bàn của chúng ta.”

Họ làm sơn phỉ tự do tự tại biết bao, cần gì cứ đi cướp là được, giết người phóng hỏa tùy ý làm càn.

Tội gì phải đi làm hộ vệ, bó tay bó chân.

Lục Lệ Nương không nói lời nào, những lời khuyên can xung quanh bà ấy không lọt tai nửa chữ, chỉ cứ theo quán tính mà bước về phía trước.

Hiện giờ bà ấy đã có thân thiếp bình thường, hoàn toàn có thể tự do đi lại.

Nhưng bà ấy không biết mình muốn đi đâu, không mục đích, bà ấy chỉ muốn ra ngoài đi dạo, tản bớt nỗi uất ức trong lòng.

Rẽ qua góc phố, đồng tử Lục Lệ Nương đột nhiên co rụt lại.

Gương mặt vốn đang gồng cứng đột nhiên thay đổi sắc mặt, tay cầm gậy chống siết chặt, móng tay cắm sâu vào cán gỗ, để lại những vết hằn sâu hoắm.

Bà ấy nhìn trừng trừng vào người trong ngõ, lòng căm thù ngút trời như thủy triều bất ngờ ập đến, làm vặn vẹo cả gương mặt bà ấy, lộ ra vẻ dữ tợn oán độc.

Bà ấy nhìn thấy Dương Chính Đức.

Thế mà lại là Dương Chính Đức. Hơn hai mươi năm rồi, bà ấy thế mà vừa liếc mắt đã nhận ra ông ta.

Những chuyện cũ năm xưa hiện lên trước mắt từng chút một, rõ ràng đã cách biêt hai mươi năm, nhưng vẫn rõ nét như thể mới ngày hôm qua.

Nhưng cũng chính vì sự rõ nét này, trong lòng bà ấy càng thêm căm hận.

Sơn phỉ gặp quan, vốn dĩ nên quay người tránh đi, nhưng đôi chân như bị đóng đinh tại chỗ, làm thế nào cũng không chịu nghe theo.

Lục Lệ Nương cứ đứng đờ đẫn tại chỗ, nhìn chằm chằm vào người nọ không chớp mắt.

Có lẽ do cảm xúc của Lục Lệ Nương quá mãnh liệt, thu hút sự chú ý của người nọ, hoặc cũng có thể chỉ là một cái liếc nhìn tùy ý của ông ta.

Dương Chính Đức nghiêng đầu nhìn sang. Ánh mắt đó quét qua nhàn nhạt, không dừng lại ở phía bà ấy, thời gian nhìn bà ấy thậm chí còn không bằng nhìn cửa tiệm sau lưng bà ấy.

Ông ta hoàn toàn không nhận ra bà ấy.

Thậm chí không chú ý tới bà ấy.

Đầu ngón tay Lục Lệ Nương run rẩy, khóe miệng kéo ra một nụ cười khổ, nỗi căm hận trong đáy mắt bộc phát cuồn cuộn.

Mãi không tìm được Vân Triều, Dương Chính Đức đích thân đến kiểm tra hiện trường. Con ngõ đã khôi phục như cũ, ngoài việc không có người ra thì cũng chẳng khác gì những con đường bình thường.

Ngày đó Vân Triều chính là bị hãm hại ở đây, chịu vết thương nặng như vậy, sẽ đi đâu được?

Dương Chính Đức đứng trong ngõ, gương mặt bình tĩnh.

Ông ta quét mắt nhìn khắp con phố, định vị ánh mắt vào y quán đối diện.

Trước cửa y quán đứng vài người, kẻ đứng đầu là nữ nhân mặc áo choàng đen chống gậy, khoảng cách hơi xa, Dương Chính Đức thực ra không nhìn rõ lắm.

Ông ta cũng chẳng có tâm trí đâu mà nhìn rõ cái gì, chẳng qua cũng chỉ là một lão phụ.

Ông ta dời ánh mắt, thậm chí không hề dừng lại, nhìn sang y quán sau lưng bà ấy.

“Y quán đó đã kiểm tra chưa?” Dương Chính Đức hỏi người bên cạnh.

Thị vệ đáp: “Đã kiểm tra rồi, không phát hiện điều gì bất thường.”

Thị vệ chính là kẻ cầm đầu đuổi giết Vân Triều hôm đó, vốn dĩ hắn ta tưởng rằng Vân Triều chắc chắn phải chết, chịu vết thương nặng như vậy thì không thể sống sót được.

Nhưng Vân Triều lại biến mất.

Không nhìn thấy xác, thì không thể khẳng định hoàn toàn Vân Triều đã chết.

“Lúc đó có người nhìn thấy cảnh tượng này mà không kinh hoảng bỏ chạy, liệu có phải là mấy người đó đã giấu xác Vân Triều đi không?”

“Mấy người đó là ai?” Dương Chính Đức hỏi.

“…” Thị vệ không trả lời được.

Thị vệ là người mới điều đến, đây là lần đầu tiên đến huyện Vân, tự nhiên không biết hai người kia, một người là Tri huyện, người kia là nữ nhi của Vân Triều, chỉ tưởng là mấy kẻ không sợ chết nào đó.

Dương Chính Đức liếc hắn ta một cái.

Thị vệ biết mình làm việc không chu đáo, cúi đầu xuống.

Đúng lúc này, có xe ngựa từ đầu ngõ chậm rãi tiến vào.

Con đường ở đây không hẹp, nhưng chiếc xe ngựa đó quá lớn và quá hoa lệ, khiến con phố này trông có vẻ hẻo lánh hẳn đi.

Xe ngựa dừng lại ngay trước mặt Dương Chính Đức.

Không nghi ngờ gì nữa, là tới tìm ông ta.

Sau khi xe dừng hẳn, Dương phu nhân Viên thị từ trên xe bước xuống. Một thân gấm vóc lụa là, tóc mai chải chuốt chỉnh tề, dung mạo đoan trang ung dung.

“Sao nàng lại đến đây?”

Lời hỏi rất bình thường, nhưng nếu nghe kỹ thì trong lời nói thấp thoáng một tia không hài lòng.

Dương Chính Đức làm việc công, không thích nữ nhân theo sau.

Viên thị tất nhiên nghe ra được, giọng điệu bà ta dịu dàng: “Nghe tin chàng bị tập kích, ta không yên tâm, đặc biệt tới xem thử.”

“…”

“Tiện thể về thăm người thân, những ngày này ta sẽ ở lại huyện Vân.”

Dương Chính Đức nhìn Viên thị một cái: “Tùy nàng.”

Nói xong, ông ta liền lên xe ngựa.

Viên thị sắc mặt nhạt đi đôi chút, nhưng cũng theo lên xe ngựa.

Thế là, xe ngựa chậm rãi đi xa

Cả đám người trong ngõ cũng theo đó mà đi, con ngõ này lập tức vắng vẻ hơn rất nhiều.

Tiếng vó ngựa hoàn toàn tan biến, Lục Lệ Nương vẫn đứng đờ đẫn tại chỗ.

Đó là… phu nhân của ông ta?

Rực rỡ sang trọng, đầy tớ vây quanh.

Còn bà ấy thì sao? Lại chỉ có thể trốn trong góc tối, như loài chuột bọ không thấy được ánh mặt trời.

“… Dưỡng mẫu,” Cừu Hùng bên cạnh nhìn ra manh mối, hiểu ra đôi chút, nhưng hắn ta đang lo không có cớ để khuyên nhủ, đây đúng là cơ hội, vì vậy giọng điệu phẫn nộ: “Tên Dương Chính Đức kia quá mức khốn nạn, ức h**p người quá đáng! Chúng ta rõ ràng chẳng làm gì cả, vậy mà đổ hết lên đầu chúng ta, ông ta đây là muốn dồn chúng ta vào chỗ chết mà!”

“…”

“Dưỡng mẫu, ngài thật sự nhịn được cục tức này sao?!”

“Đúng vậy Lệ Nương,” người trong đường khẩu cũng khuyên, “Người của quan phủ chính là hèn hạ như vậy đấy, chúng ta không thể cứ thế mà bỏ qua được!”

Sáng sớm hôm sau, Thạch Đầu từ bên ngoài hớt hải chạy vào, bước chân gấp gáp, sắc mặt cũng nặng nề hơn trước rất nhiều.

Thấy cửa phòng ngủ đóng chặt, hắn ta tự đi đi lại lại trong sân đầy lo lắng.

Lục Kiếm bảo hắn ta cút xa ra. Làm sao hắn ta cút được, hắn ta thật sự có chuyện gấp mà!

Thấy là có chuyện gấp thật, Lục Kiếm mới bảo hắn ta rằng lão đại đã thức giấc, đang ở trong thư phòng. Bản thân Lục Kiếm ở đây là vì lão đại căn dặn bảo vệ Vân cô nương.

“Sao ngươi không nói sớm?!” Thạch Đầu trừng mắt nhìn Lục Kiếm một cái, rồi chạy về phía thư phòng.

Thạch Đầu chạy đến thư phòng liền gào lên: “Lão đại! Không xong rồi, lão phu nhân dẫn theo đám người trong đường khẩu, quay về núi rồi!”

Ánh mắt Lục Ly khựng lại một thoáng.

Lục Kiếm cũng đi theo vào, hỏi Thạch Đầu: “Ngươi chắc chắn chứ?”

“Chắc chắn, họ đi lên núi vào giờ Tý đêm qua.”

“Chẳng phải trước đó đã tính kế sinh nhai khác cho họ rồi sao, tại sao lại quay lại trên núi?”

“Chính là không biết đây.” Thạch Đầu có chút nóng nảy, “Sắp đến kỳ diệt phỉ rồi, đúng lúc này họ lại quay về núi, đây chẳng phải là chịu chết sao? Ở dưới núi sống những ngày tháng an ổn không tốt sao?”

Lục Ly từ đầu đến cuối không hề lên tiếng, nhưng bàn tay đang cầm cuốn sách lại từ từ siết chặt, các đốt ngón tay trắng bệch, cuốn sách bị siết đến mức hằn lên vài vết rách.

Tại sao?! Rốt cuộc là tại sao?!

Rõ ràng đã sắp xếp ổn thỏa cả rồi, rõ ràng đã sắp xếp cho bà ấy chu đáo cả rồi!!

Hắn đột ngột vứt cuốn sách trong tay ra, những trang giấy xột xoạt vang lên, nện mạnh xuống bàn sách.

Lục Ly hiếm khi bộc lộ cảm xúc ra ngoài như thế, có thể thấy lần này hắn thật sự đã nhẫn nhịn đến tột cùng.

Nỗi tức giận bị dồn nén đến tận cùng đột nhiên bị cơn đau nhức nhối ở huyệt thái dương thay thế.

Hắn vươn tay ấn chặt lấy thái dương, những tiếng ồn ào hỗn tạp vốn đã từ lâu không nghe thấy nữa, nay lại ập đến trong chớp mắt, điên cuồng chui vào màng nhĩ hắn, chạy tán loạn trong đầu.

Tầm mắt hắn đang dần chuyển sang màu đỏ, nhìn cái gì cũng biến thành màu máu đỏ tươi, thậm chí đến hơi thở cũng cảm thấy mang theo mùi tanh của máu.

“Lão đại, huynh bị làm sao vậy?”

Thạch Đầu và Lục Kiếm thấy vậy, vội vàng tiến lên muốn đỡ lấy, liền bị Lục Ly gạt phăng ra.

“Cút đi.”

Lúc này, bàn tay của hai người đưa ra trước mặt Lục Ly chẳng khác nào những cánh tay đứt cụt muốn chặn đứng hắn lại.

Lục Ly đã rất lâu không phát bệnh, hắn cứ tưởng là đã khỏi, không ngờ lại càng nặng thêm.

Cố gắng chống đỡ cơ thể đi vào trong, khoảng cách chỉ vài bước chân, nhưng hắn phải đi rất lâu. Bởi vì đối với hắn, dưới chân đang dẫm lên biển máu đỏ tươi, cuồn cuộn, gào thét, có vô số bàn tay gãy lìa đang vung vẩy muốn níu lấy hắn. Hắn đi từng bước từng bước một cách khó khăn, nhưng tiềm thức bảo hắn rằng, không thể dừng lại, nếu không, sẽ bị dìm chết trong biển máu này.

Cuối cùng cũng tới cạnh giường, Lục Ly như kiệt sức ngã nhào xuống.

Lưng áo sớm đã ướt đẫm mồ hôi lạnh, gương mặt tái nhợt, hắn cứ nằm như thế, đôi mắt nhắm chặt, môi răng cắn chặt.

Cứng rắn chống đỡ.