Tri Xuân - Lạp Bút Tiểu Tửu

Chương 5

Ta và Triệu Chinh Bắc cứ thế chung sống với nhau một cách kỳ lạ như vậy.

Con người chàng thật sự vô cùng chấp nhất.

Đến lần thứ ba chàng hỏi ta bản vẽ có chỗ nào cần sửa đổi không, ta bắt đầu cảm thấy hơi bực bội.

Ta bị chàng quấy rầy đến mức không thể tiếp tục đọc sách y, bèn dứt khoát ném cuốn sách vào mặt chàng.

Triệu Chinh Bắc ôm ta ngồi trên ghế, ung dung tự tại nói: "Phu nhân chưa nghĩ ra cũng không vội. Đợi khi nào nàng nghĩ xong thì hãy để thợ thủ công tiếp tục tu sửa, tóm lại chúng ta sẽ không đến mức phải ngủ đầu đường xó chợ đâu."

Phủ Tướng quân do Hoàng thượng ban thưởng mà mãi không khởi công thì thật chẳng ra thể thống gì.

Ta xem qua bản vẽ, chỉ vào vài chỗ: "Những góc khuất sâu này đều phải làm trụ đèn, để lại một khoảng đất cho ta trồng hoa. Phòng ngủ của chúng ta phải lớn một chút, nhưng giường thì làm nhỏ thôi. Bên cửa sổ phải trồng một cây ngọc lan. Những thứ khác thì không còn gì nữa."

Triệu Chinh Bắc không đáp lời.

Ta quay đầu lại, thấy chàng đang cười rất vui vẻ.

Thật là kỳ quặc!

Ta vỗ nhẹ vào mặt chàng một cái: "Đang mơ mộng giữa ban ngày đấy à?"

Triệu Chinh Bắc áp mặt vào lòng bàn tay ta: "Phu nhân vừa mới nói 'phòng ngủ của chúng ta'."

Ta im lặng.

Đêm qua ta và Lý Cảnh đi dạo bên ngoài.

Thằng bé bỗng nhiên nói với ta: "Tiểu di, con không muốn báo thù nữa."

Lúc đó lòng ta lạnh ngắt, hỏi nó: "Sao nào, con luyến tiếc người cha súc sinh đó của con rồi, hay là sợ sự việc bại lộ sẽ mất đi những ngày vinh hoa phú quý này?"

Lý Cảnh nắm lấy tay ta nói: "Đều không phải, con chỉ là cảm thấy hiện tại người sống rất hạnh phúc. Đợi con lớn thêm chút nữa, con sẽ tự mình báo thù. Nếu sau này Triệu Chinh Bắc biết người hại đệ đệ của ngài ấy thì giữa hai người sẽ hoàn toàn chấm dứt."

Nó nói ta sống rất hạnh phúc, ta cũng không phủ nhận.

Triệu Chinh Bắc thực sự đối xử với ta rất tốt, ngay cả Tân Vũ cũng nói không ngờ sau khi cưới vợ đại công tử lại thành ra thế này.

Thấy thứ gì tốt, việc đầu tiên là mang đến trước mặt ta.

Có món gì ngon thì cũng để ta nếm thử đầu tiên.

Hầu phu nhân phái người đến tìm ta để lập quy củ cũng bị Triệu Chinh Bắc mắng cho một trận rồi đuổi đi.

Đôi khi ta cũng thẫn thờ suy nghĩ.

Có lẽ, đây chính là tình yêu chăng.

Thứ tình yêu có được mà không cần dựa vào hoa độc.

Nhưng hạnh phúc của ta còn lâu mới quan trọng bằng hận thù của tỷ tỷ.

Ta nghe thấy từ đằng xa truyền đến tiếng vo ve cực kỳ nhỏ, là ong đang bay.

Đa số các loài ong đều đi kiếm ăn lúc mặt trời mọc và về tổ lúc mặt trời lặn.

Nhưng chỉ có loài ong ta nuôi là ngoại lệ.

Những đóa hoa trong viện của ta không phải tự nhiên mà trồng.

Ngay từ lúc còn là nụ hoa, ta đã nhỏ vào đó loại mật hoa đặc biệt.

Sau khi nở rộ, những đóa hoa thấm đẫm mật hoa, chuyên cung cấp thức ăn cho loại ong độc này.

Chỉ chờ một cơ hội, Triệu Vinh An sẽ phải chết dưới tay ta.

Thế nên, ta và Triệu Chinh Bắc vốn dĩ không có tương lai.

Có điều tôn chỉ làm người của ta là phải kịp thời hưởng lạc.

Triệu Chinh Bắc có thể làm ta vui vẻ, vậy thì ta cứ tận hưởng thôi.

Đợi đến ngày sự việc vỡ lở, chàng có hận ta thấu xương thì ta cũng chẳng sợ.

Nghĩ đến đây, ta cân nhắc xem có nên bí mật hạ độc Triệu Chinh Bắc hay không.

Nhỡ đâu sau này vì đệ đệ mà chàng muốn trừng phạt ta thì ta cũng phải để lại một đường lui cho mình.

Trong lúc ta đang lơ đãng, Triệu Chinh Bắc đã hôn tới.

Đầu lưỡi chàng đẩy một viên thuốc sang, bắt ta nuốt xuống.

Hơi đắng.

Ta cảnh giác nhìn chàng: "Không phải chàng hạ độc để kiểm soát ta đấy chứ?"

Ta vốn chẳng sợ, bởi lẽ thể chất ta đặc biệt, không ngại những thứ này.

Triệu Chinh Bắc nhéo mạnh vào mặt ta một cái, vừa giận vừa cười: "Lý Tri Xuân! Nàng đúng là vừa ăn cướp vừa la làng! Đây là linh dược ta cầu được từ Dược Vương Cốc đấy! Uống đi, không độc chết nàng được đâu!"

Tân Vũ ở bên ngoài gọi bọn ta dùng bữa.

Triệu Chinh Bắc dắt ta ra ngoài.

Ta nhìn chằm chằm vào bóng lưng chàng, thầm nghĩ: Triệu Chinh Bắc, có phải chàng biết hết rồi không?

Bởi vì tên của tỷ tỷ ta là Lý Ngọc Lan, đáng lẽ chàng phải gọi ta là Lý Ngọc Lan mới đúng.

*

Lý Cảnh đến thư viện Lộc Sơn đèn sách, chỉ một bài văn đã vang danh khắp kinh thành.

Ai nấy đều khen ngợi nó có tài năng trác tuyệt, mới bảy tuổi đã có tài văn chương như vậy, tiền đồ thật không thể đo lường.

Hầu gia vốn dĩ ngó lơ người con dâu xuất thân thấp kém như ta vậy mà cũng phái người tới nói, bảo bọn ta cùng ra tiền viện dùng cơm.

Tân Vũ vui mừng nói: "Nhị công tử và nhị thiếu phu nhân cũng sẽ tới, Hầu gia nói cả nhà cùng đoàn tụ vui vẻ. Thiếu phu nhân, người coi như đã chính thức được Hầu phủ công nhận rồi."

Nàng ấy tất bật ngược xuôi lựa chọn y phục và trang sức cho ta.

Tân Vũ nói: "Phu nhân, bình thường y phục của người màu sắc đều rất rực rỡ, nhưng Hầu gia và Hầu phu nhân lại thích màu nhã nhặn hơn chút, nô tỳ tự mạo muội chọn cho người chiếc váy hồng nhạt này có được không?"

Ta gật đầu, tùy nàng ấy quyết định.

Tân Vũ lại cười nói: "Người và đại công tử bây giờ thật là như keo như sơn, trước kia đại công tử vốn chuộng y phục màu nhạt. Nhưng từ khi người tới, đại công tử trái lại thay đổi hẳn sở thích cũ, toàn mặc những màu như xanh chàm, đỏ thẫm, tóm lại là màu gì sặc sỡ thì mặc cái đó."

Ta sửa soạn xong bước ra, Triệu Chinh Bắc và Lý Cảnh đã đứng đợi sẵn.

Họ nhìn ta, cả hai đều có chút ngẩn ngơ.

Triệu Chinh Bắc tiến tới, quàng vai ta nói: "Đẹp như tiên nữ giáng trần vậy, liệu vừa ra khỏi viện này nàng có bay mất không?"

Ta cũng nghiêm túc đáp: "Có lẽ vậy."

Tối nay, mọi chuyện sẽ ngã ngũ.

Lý Cảnh nắm chặt tay ta, cứ như sợ ta sẽ bay đi thật vậy.

Ta thầm nghĩ, thằng bé này cứ nên chuyên tâm đọc sách thánh hiền đi, thực sự không thích hợp để đi hại người.

Chuyện hại người này, vẫn cứ phải thong dong bình tĩnh mới tốt.

Cứ cuống cuồng lên, sợ người ta không biết chắc.

Hầu gia mở tiệc ở tiền sảnh, nhìn dáng vẻ hòa nhã của ông ta, rõ ràng vẫn chưa biết lai lịch của ta và Lý Cảnh.

Trái lại là Triệu Vinh An, vừa nhìn thấy ta đã hốt hoảng nói: "Sao ta nhìn tẩu thấy quen mắt thế nhỉ, có phải chúng ta đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"

Lời này vừa thốt ra, phu nhân của hắn đã đá cho hắn một cái, lườm hắn nói: "Chàng nói xằng bậy gì thế!"

Đương nhiên là Triệu Vinh An thấy quen mắt, bởi vì hiện tại ta mười bảy tuổi.

Mà bảy năm trước, khi hắn cưỡng đoạt tỷ tỷ ta, tỷ ấy cũng đang ở độ tuổi này.

Dù ít dù nhiều thì dung mạo của tỷ muội bọn ta cũng có nét tương đồng.

Ta nhìn y phục hồng nhạt trên người, thầm nghĩ thật trùng hợp, năm đó tỷ tỷ ta cũng mặc bộ đồ như thế này.

Hầu phu nhân hoảng hốt nhìn ta vài cái, vội vàng lên tiếng: "Bảy năm trước con và Chinh Bắc kết duyên, sinh cho nhà họ Triệu chúng ta một đứa cháu ngoan. Sau này không nhắc lại chuyện cũ nữa, con chính là con dâu cả của nhà họ Triệu ta."

Trương ma ma bưng một ly rượu tới, muốn ta kính rượu.

Ta thuận theo tự nhiên, tỏ vẻ ôn nhu hiền thục kính rượu Hầu gia và Hầu phu nhân.

Triệu Vinh An vẫn thỉnh thoảng nhìn chằm chằm vào ta.

Triệu Chinh Bắc đặt tay lên đầu gối ta, sau đó dưới gầm bàn đạp mạnh cho Triệu Vinh An một cái.

Triệu Vinh An đau đớn hét lên một tiếng, suýt nữa thì lật nhào cả bàn tiệc.

Trương ma ma vội vàng bước tới lau dọn vết rượu đổ trên người Triệu Vinh An.

Hầu gia nổi trận lôi đình: "Hai huynh đệ các con định làm loạn gì thế này! Triệu Chinh Bắc! Con đừng tưởng làm Tướng quân rồi thì người cha này không quản được con nữa! Đang yên đang lành, con lại đánh Vinh An làm gì!"

Cánh tay của Triệu Vinh An bị phu nhân hắn đánh gãy vẫn chưa lành hẳn.

Lúc này lại bị đạp cho một cú đau đến toát mồ hôi hột, hắn khóc lóc gào thét chẳng còn màng đến thể diện.

Hầu phu nhân vừa xót xa gọi đại phu, vừa mắng nhiếc Triệu Chinh Bắc.

Trong sảnh đường bỗng chốc trở nên hỗn loạn.

Triệu Chinh Bắc vẫn vững như bàn thạch, còn có tâm trí thong thả gắp thức ăn cho ta và Lý Cảnh.

Trương ma ma định tới đỡ Triệu Vinh An, gân xanh trên cổ hắn nổi lên cuồn cuộn, hắn vậy mà vung chân đạp văng bà ấy xuống đất.

Hầu phu nhân thấy cảnh này thì tát nhẹ vào mặt Triệu Vinh An một cái lấy lệ, giận dữ nói: "Con làm cái gì thế này!"

Không ngờ Triệu Vinh An càng thêm phát điên.

Hắn lật người đè lên Hầu phu nhân, bóp chặt lấy cổ bà ta.

Triệu Vinh An lẩm bẩm trong miệng: "b*p ch*t bà! Tại sao bà luôn bắt Triệu Chinh Bắc đứng ra lo cho ta? Phải, ta chính là kẻ bất tài. Học không xong, võ cũng chẳng xong. Nhưng ta thà bị người ta chửi là đồ bỏ đi còn hơn ngày nào cũng để Triệu Chinh Bắc đi dọn dẹp đống rác rưởi cho mình! Làm như hắn tài giỏi lắm không bằng!"

Hầu gia gào lên: "Còn đứng ngây ra đó làm gì! Mau lôi cái thằng nghịch tử này ra cho ta!"

Ta và Lý Cảnh nép vào nhau, dán chặt lấy đối phương.

Bọn ta nhìn dáng vẻ phát điên của Triệu Vinh An, không bỏ lỡ cái bộ dạng thảm hại của hắn một chút nào.

Bọn ta nhất định phải tận mắt nhìn thấy hắn xuống địa ngục.