"Mạch Mạch, em nói số 3 là số may mắn của em, nên tôi chọn tầng ba. Em nói em thích mặt trời, tôi chọn căn hộ hướng đông. Nhà 110 mét vuông, hai phòng ngủ một phòng khách, đứng tên em. Hơi nhỏ một chút, nhưng em yên tâm, tôi nhất định sẽ cố gắng kiếm tiền, cho em ở căn nhà lớn hơn, cả đời đối xử tốt với em. Vậy nên Mạch Mạch..."
Rõ ràng biết tôi sẽ đồng ý, nhưng anh ấy vẫn căng thẳng đến mức nói không rõ ràng, "Em... em có đồng ý lấy tôi không?"
"Đương nhiên là em..." Tôi cố ý kéo dài giọng, thích thú nhìn anh ấy sốt ruột không chịu nổi, "Đồng ý rồi!"
"Lâm Mạch, từ rất rất lâu rồi, đã muốn được gả cho Nguyên Dã và chưa từng, dù chỉ một lần, thay đổi điều đó!"
11. Ngoại truyện
Lần đầu tiên nhìn thấy Lâm Mạch, mẹ em ấy đang đ.á.n.h em ấy, kéo tai lôi ra giữa đường đ.á.n.h.
Tôi còn tưởng là chuyện gì ghê gớm lắm, không ngờ em ấy chỉ làm vỡ chai rượu của cha dượng.
Nhưng dù mẹ em ấy đ.á.n.h thế nào, em ấy vẫn không khóc, hơi giống tôi hồi nhỏ, sống hèn mọn nhưng cố chấp.
Lần thứ hai gặp em ấy, tôi có hơi t.h.ả.m hại.
Tôi nằm trong hẻm, bị đ.á.n.h toàn thân m.á.u me, mưa rơi xuống người khiến toàn thân đau như bị kim châm.
Những người xung quanh cầm ô vội vã lướt qua tôi, không ai quan tâm tôi sống c.h.ế.t thế nào.
Tôi đã quen với cuộc sống như vậy, vốn định từ từ rồi đứng dậy, nhưng không ngờ có người ngốc đến mức che ô cho tôi, còn bản thân thì ướt như chuột lột.
"Anh có sao không! Em đỡ anh dậy."
Giọng nói mềm mại ngọt ngào như có khả năng chữa lành.
Tôi khi đó lấm lem bùn đất, nước mưa chảy thành dòng hòa cùng m.á.u, toàn thân chẳng khác gì một kẻ bị vứt bỏ giữa rìa cuộc sống.
Người khác nhìn thấy đều né tránh, sợ lây bẩn, sợ vướng vào phiền phức, nhưng em ấy lại không hề bận tâm, dùng hết sức đỡ tôi.
"Anh đợi chút, em đi mua t.h.u.ố.c cho anh."
Tôi đứng bên đường ngẩn ngơ nhìn em ấy.
Rõ ràng trên mặt còn vết tát, bản thân thì tiếc tiền, lại cứ đòi mua t.h.u.ố.c cho tôi, đúng là một em ấy ngốc. Vậy nên trước khi em ấy về, tôi đã bỏ đi.
Sau này tôi gặp em ấy nhiều lần, bản thân còn chưa ăn no, lại cứ nhất định phải cho mèo hoang dưới lầu ăn.
Cứu em ấy khỏi tay cha dượng không phải là ngẫu nhiên, mà là tôi đã luôn canh giữ dưới nhà em ấy sau khi biết tin mẹ em ấy qua đời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Cha dượng em ấy là loại người tệ hại thế nào tôi biết rõ, vậy nên tôi mới có thể kịp thời cứu em ấy, đưa em ấy về nhà. Tôi không biết phải ở chung với con gái thế nào, lại sợ vết thương đầy người sẽ làm em ấy sợ hãi, nên đã dùng giọng điệu cứng rắn để giữ em ấy ở lại nhà.
Sau này, tôi trở về với đầy rẫy vết thương và gặp em ấy đang khóc ở cửa.
Nhìn em ấy khóc, không hiểu sao tim tôi cứ nhói lên từng hồi.
Làm sao tôi có thể không giữ em ấy lại được chứ?
Tôi chỉ sợ m.á.u trên người sẽ làm em ấy sợ hãi, vội vàng đóng cửa thay quần áo.
Nhưng khi tôi mở cửa ra, em ấy đã biến mất.
Tôi nén đau đi tìm rất lâu, cuối cùng cũng tìm thấy em ấy trong đình. Nhìn em ấy tủi thân như vậy, tim tôi lại bắt đầu đau.
Tôi sợ rằng nếu lập tức gật đầu với em ấy, em ấy sẽ bất an, dù gì cái bóng mà cha dượng em ấy để lại trong lòng em ấy vẫn quá lớn, vì thế, tôi đã giả vờ miễn cưỡng đồng ý, không quá nồng nhiệt, cũng chẳng lạnh nhạt, tôi không muốn khiến em ấy hoảng sợ.
Ngày đầu tiên về nhà, tôi đã thay khóa phòng cho em ấy, giao tất cả chìa khóa cho em ấy, hy vọng như vậy có thể giúp em ấy ngủ ngon.
Tôi không biết phải hòa hợp với em ấy thế nào nên cố gắng ở trong cửa hàng, rất ít khi về nhà.
Khi em ấy nhăn mặt vì thấy tôi hút t.h.u.ố.c, tôi không bao giờ hút t.h.u.ố.c ở nhà nữa.
Tôi không biết cách nuôi dạy một đứa trẻ, bởi lẽ chưa từng có ai nuôi dạy tôi một cách t.ử tế.
Tôi mua rất nhiều sữa và trứng về nhà, quy định em ấy phải ăn mỗi ngày, cho đến khi phát hiện em ấy lén lút nhặt thùng carton bán lấy tiền, tôi nghiêm cấm em ấy làm vậy nữa và đưa hết tiền lương cho em ấy, nhưng em ấy lại không nhận.
Em ấy không muốn tiêu tiền của tôi, nhiều thứ không chịu mua, quần áo cũ rồi cũng không mua, tài liệu ôn tập thì xem ké của bạn bè.
Vào sinh nhật em ấy, cuối cùng tôi cũng nghĩ ra cách.
Tôi mua sẵn tất cả những thứ em ấy cần, rồi nhờ mấy thằng bạn làm quà sinh nhật tặng em ấy.
Em ấy rất vui, cười tít mắt như chú mèo con nhỏ màu trắng dưới lầu.
Sau khi tôi bị gãy chân, em ấy đến chăm sóc.
Tôi không muốn em ấy mệt mỏi, mỗi lần đều đuổi em ấy về, nhưng nhìn em ấy nằm ngủ say bên cạnh mình, tôi lại tham lam hy vọng ngày mai em ấy vẫn sẽ đến.
Mạch Mạch ngủ không ngon, mỗi lần ngủ đều dính c.h.ặ.t lấy người tôi, mỗi lần tỉnh dậy lại lén lút chuồn đi như kẻ trộm, em ấy còn tưởng tôi không biết.
Việc tôi hối hận nhất trong đời là đã đuổi em ấy đi.