Trẻ Khóc - Superpanda

Chương 3: Chimera (1)

Mục Tế Sinh và Ứng Tiếu sải bước vội về phía khoa NICU.

Quanh khu NICU có một hành lang vòng cung dành riêng cho người nhà đến thăm bệnh, khung giờ thăm nuôi cố định từ 4 giờ đến 4 giờ rưỡi chiều mỗi ngày. Vì xảy ra sự cố đột xuất này, Mục Tế Sinh đành gọi bố mẹ bệnh nhi vừa mới ra về quay trở lại. Lúc này, hai vợ chồng đang ngồi chờ trong phòng tiếp người nhà của khoa NICU với tâm trạng vô cùng căng thẳng.

Dọc đường đi, Ứng Tiếu suy nghĩ rất nhiều. Những sự cố nhầm lẫn trong quá trình thụ tinh ống nghiệm ở nước ngoài không phải chưa từng xảy ra, thế nhưng ở Bệnh viện số 3 Vân Kinh thì...

Thấy Mục Tế Sinh bước vào, cặp vợ chồng vội vàng đứng bật dậy, dồn dập hỏi: "Bác sĩ Mục! Em bé nhà tôi sao rồi?!" Ai cũng biết quy tắc ngầm ở phòng ICU: không có tin tức gì tức là tin tốt, còn một khi bác sĩ đã gọi điện réo rắt giục đến thì ắt hẳn là có biến lớn rồi.

Trông dáng vẻ ăn mặc lịch sự, chỉn chu của hai người họ, hẳn là những người có công ăn việc làm đàng hoàng, tử tế.

Mục Tế Sinh cất lời: "Em bé vẫn ổn định. Chúng tôi đã cho bé chiếu đèn hai ngày, chỉ số Bilirubin đã hạ xuống, hiện đang ở mức 150μmol/L. Khoa sẽ tiếp tục theo dõi thêm, nếu cần thiết mới làm các xét nghiệm chuyên sâu khác. Bản thân các xét nghiệm y khoa ít nhiều đều có ảnh hưởng đến trẻ sơ sinh, không phải cứ làm nhiều là tốt. Nếu nguyên nhân gây bệnh đã được loại trừ thì không cần thiết phải làm thêm xét nghiệm nữa."

"Vâng vâng, chúng tôi hiểu rồi." Người mẹ tên Lưu Bán Hạ lên tiếng, "Vậy... các bác sĩ gọi vợ chồng tôi đến đây gấp làm gì thế ạ? Đêm hôm khuya khoắt thế này."

Mục Tế Sinh đưa hai tay ra hiệu cho hai người họ ngồi xuống trước, sau đó từ tốn nói: "Chuyện là thế này. Chúng tôi phát hiện nhóm máu của anh chị đều là nhóm A, nhưng bé Trương Mạn Như lại mang nhóm máu B. Về mặt sinh học, chuyện này gần như không thể xảy ra. Chính vì thế..."

Cách diễn đạt của Mục Tế Sinh có phần vòng vo, bố mẹ đứa trẻ phải nghe mất một lúc lâu mới lờ mờ vỡ lẽ ra vấn đề.

Và rồi, không ngoài dự đoán của Ứng Tiếu... bọn họ nổ tung.

Người vợ tức đến mức bật cười chua chát: "Các người làm ăn kiểu gì vậy hả!!! Nói tóm lại là, đứa bé này hoặc là con của chồng tôi với người đàn bà khác, hoặc là con của tôi với gã đàn ông khác, tệ hơn nữa là con của hai kẻ ất ơ nào đó nhét vào bụng tôi hả?!"

"Trung tâm các người chẳng phải tự xưng là top 1 toàn quốc sao? Sao lại có thể xảy ra loại sai sót tày đình thế này được?!"

"Cái gì mà 'nếu không phải do ai đó cố tình'... Cố tình cái nỗi gì?! Các người bị điên hết rồi à?!" Chị ta mắng xối xả một hồi lâu, cuối cùng chống nạnh đi sang một góc, quay mặt vào tường, vừa lắc đầu quầy quậy vừa gào lên: "Trời ơi là trời!!!".

Gào liên tục không biết bao nhiêu lần. Người chồng thấy thế vội bước tới ôm lấy vợ trấn an.

Ngay sau đó, dường như vì quá kích động nên chị ta lảo đảo muốn choáng váng. Ứng Tiếu nhanh mắt phát hiện, vội vàng kéo một chiếc ghế tựa qua.

Anh chồng trông có vẻ là kiểu đàn ông dân khối A kỹ thuật. Đợi một lát sau, anh ta mới lên tiếng: "Chúng tôi có thể bàn bạc riêng một lát được không?"

"Tất nhiên rồi." Mục Tế Sinh khẽ gật đầu, dẫn Ứng Tiếu bước ra ngoài trước.

Ứng Tiếu đoán chừng hai vợ chồng họ lúc chạy đến đây vẫn chưa kịp ăn tối, bèn chạy chậm đến máy bán hàng tự động ở góc hành lang mua một hộp kẹo, một lon nước ngọt và một cái bánh mì. Cầm đồ quay lại, cô dúi hết vào tay Mục Tế Sinh, bất đắc dĩ bảo: "Chắc bây giờ họ hận người làm bác sĩ chủ trị như tôi lắm rồi, anh đưa cho họ đi. Hình như người vợ bị tụt đường huyết rồi đấy."

Mục Tế Sinh liếc nhìn Ứng Tiếu một cái, nhận lấy đồ, không nói tiếng nào.

Khoảng bảy, tám phút sau, người chồng mở cửa phòng, thái độ vẫn cố giữ vẻ lịch sự: "Bác sĩ Mục! Bác sĩ Mục!" Quả nhiên, anh ta hoàn toàn lơ đẹp Ứng Tiếu, chỉ gọi mỗi tên Mục Tế Sinh.

"Chúng tôi đây." Hai người quay lại phòng, cẩn thận đóng cửa.

"Vợ chồng tôi đã bàn bạc xong." Người vợ vẫn chưa nguôi kích động, nhưng giọng điệu đã đanh thép, quả quyết hơn rất nhiều: "Chắc chắn bệnh viện phải bồi thường! Vợ chồng tôi có thể sẽ nhờ đến pháp luật, kiện các người ra tòa! Còn về những vấn đề khác... Chúng tôi cho rằng, trước mắt phải đi xét nghiệm ADN, làm rõ xem đứa bé này mang dòng máu của một trong hai người chúng tôi, hay là người dưng nước lã hoàn toàn." Bọn họ lận đận cầu con bao nhiêu năm nay, nếu giữ lại được nòi giống của một người thì... chị ta cũng không biết phải dùng từ gì để diễn tả. Giữ được của một người cũng coi như là tạm ổn sao? Hình như cũng không phải thế. Nhưng liệu chị có còn khả năng mang thai sinh con lần nữa hay không, ai mà biết được.

Chị ta ngừng một lát rồi nói tiếp: "Dù sao thì đứa trẻ cũng đã ra đời rồi, bây giờ hết cách vãn hồi! Chẳng lẽ lại đem vứt đi?! Nếu nó mang một nửa dòng máu của chúng tôi, chúng tôi cũng không thể nhẫn tâm bỏ mặc nó được! Thế nhưng, chúng tôi yêu cầu bệnh viện phải điều tra rõ ràng một nửa kia là của ai. Vợ chồng tôi không muốn gặp mặt, cũng chẳng có nhu cầu làm quen với bên đó, nhưng chúng tôi muốn bệnh viện lấy được những thông tin cơ bản về họ, ví dụ như học vấn, nghề nghiệp, và... bệnh viện phải chịu trách nhiệm đứng ra làm trung gian giao tiếp! Chúng tôi có quyền được biết điều đó."

Chị ta vẫn mang trong lòng một tia hy vọng mong manh, rằng đối phương chí ít cũng là một người xuất chúng. Nhưng chị hiểu, giới hạn chịu đựng của con người có thể bị ép tụt xuống thấp đến mức nào. Bọn họ đã đi đến bước đường chấp nhận nuôi nấng một đứa trẻ như thế này, thì có lẽ, dẫu đối phương có là kẻ ngu dốt tầm thường đi chăng nữa, họ cũng đành nhắm mắt chấp nhận. Khuôn mặt đứa bé không có khuyết tật gì, lớn lên chắc cũng không đến nỗi ma chê quỷ hờn, còn chuyện sau này... cùng lắm thì họ mua sẵn cho con vài căn nhà, để nó lo quản lý đống tài sản đó, sống cuộc đời an nhàn là được. Uất ức thì chắc chắn là uất ức, đau đớn là điều hiển nhiên, giờ chỉ có một khoản tiền bồi thường kếch xù mới mong xoa dịu được phần nào. Chị chỉ biết cầu trời khấn phật, cái nửa gen còn lại kia đừng có xuất thân từ phường đâm thuê chém mướn, trộm cắp giết người là được.

"Việc này bệnh viện có thể điều tra rõ được." Ứng Tiếu gật đầu đồng ý với yêu cầu của họ.

Ở nước ngoài từng xảy ra trường hợp tương tự, cuối cùng người ta phải gọi tất cả những bệnh nhân làm IVF ngày hôm đó đến để xét nghiệm ADN.

Người vợ nghẹn ngào nói thêm: "Nếu đứa trẻ này không mang giọt máu nào của vợ chồng tôi... thì tính sau vậy. Có lẽ... sẽ phải giao trả nó cho bố mẹ ruột thực sự của nó. Bác sĩ Mục nói... đó là khả năng cao nhất hiện tại."

Câu nói thốt ra mang theo nỗi bi ai chua xót khôn cùng.

Nếu thật sự là vậy, thì chị tính là cái thá gì chứ?

Một cỗ máy đẻ thuê sao?

Chị đã từng khao khát có một đứa con do chính mình rứt ruột đẻ ra đến nhường nào. Nào ngờ chịu đựng đủ mọi đắng cay tủi nhục để sinh ra nó, cuối cùng lại hóa ra đẻ thuê cho kẻ khác.

Làm sao chị quên được những lần lấy hết can đảm tự tiêm thuốc kích trứng vào bụng; làm sao quên được cảm giác nằm trên giường bệnh, căng như dây đàn vểnh tai nghe thông báo số lượng trứng lấy được; làm sao quên được khoảnh khắc nhảy cẫng lên vì sung sướng lúc biết tin mình "đã có thai" ở nhà; và cả những tháng ngày ốm nghén vật vã vẫn cố nuốt từng miếng đồ ăn tẩm bổ, những chuỗi ngày đều đặn mở nhạc, thai giáo, đếm cử động thai... Chị đã làm một người mẹ tận tụy, nghiêm túc đến thế cơ mà.

Nhìn thấy bộ dạng này của đối phương, trong lòng Ứng Tiếu dâng lên một nỗi chua xót khó tả.

Không ngờ họ lại có thể bình tĩnh đến vậy, nhưng sự bình tĩnh ấy lại nhuốm đầy bi thương.

Ban đầu, Ứng Tiếu cứ đinh ninh hai vợ chồng sẽ làm ầm ĩ lên, gào thét chửi bới, kiểu như: "Các người ôm đứa trẻ này đi khuất mắt tôi! Chúng tôi không nhận! Tuyệt đối không nhận!", tóm lại là trả lại con, đòi một khoản bồi thường kếch xù rồi đi sinh đứa khác.

Hồi chu kỳ trước, Tiêu Thất Thất còn kể cho cô nghe một vụ náo loạn bệnh viện. Cô nàng bảo người nhà bên đó kích động lắm, cứ gào rú ầm ĩ: "Chúng tao sẽ kiện bệnh viện này! Chúng tao sẽ gọi cả nhà báo đến! Bọn tao sẽ làm cho cái Bệnh viện số 3 Vân Kinh nhà mày sập tiệm, phá sản! Nói được làm được!!!"

Lúc đó Ứng Tiếu còn cười ha hả trêu lại bạn: "Muốn làm bệnh viện mình sập tiệm e là độ khó hơi cao đấy, anh ta là hoàng tử châu Âu chắc? Không, nhìn cái mặt ấy thì sao mà giống hoàng tử châu Âu được. Vậy chẳng lẽ là hoàng tử Nhật Bản? Nhưng hoàng tử Nhật Bản thì liên quan quái gì đến chế độ xã hội chủ nghĩa nhà mình nhỉ?".

Thế nhưng trước mắt cô, vợ chồng Lưu Bán Hạ lại chẳng hề hành xử như vậy. Đã đi đến bước đường này rồi, đứng trước sinh linh bé nhỏ mà họ đã phải đổ bao mồ hôi nước mắt mới có được, tận sâu trong thâm tâm họ vẫn không nỡ buông tay.

Mục Tế Sinh tiếp lời: "Ưu tiên hàng đầu của chúng ta bây giờ là truy tìm nguồn gốc của t*nh tr*ng và trứng. Bệnh viện số 3 Vân Kinh tuy có thể xét nghiệm ADN, nhưng dù sao đây cũng không phải là cơ quan giám định pháp y chuyên trách. Vậy nên sáng mai, chúng tôi sẽ lập tức chuyển mẫu máu của anh chị sang Trung tâm Giám định Pháp y Vân Kinh." Việc gọi họ quay lại ngay trong đêm cũng là cách để bệnh viện thể hiện thái độ nghiêm túc và trách nhiệm của mình. Nếu cứ dửng dưng chờ đến giờ thăm bệnh chiều hôm sau mới báo thì nghe có vẻ vô tâm quá.

Lưu Bán Hạ chỉ khoanh tay trước ngực, lặng thinh không đáp.

Lúc này, anh chồng dân khối A kỹ thuật của Lưu Bán Hạ mới lên tiếng chốt lại một việc khác: "Viện trưởng của các người có ở đây không? Gọi một người có thẩm quyền đến đây, chúng ta cần ngồi xuống bàn bạc về phương án giải quyết và các khoản bồi thường."

Ứng Tiếu thực sự không nhịn được nữa, cô vẫn muốn lên tiếng bảo vệ danh dự cho Trung tâm Hỗ trợ Sinh sản của bệnh viện, bèn cướp lời: "Chị Lưu, anh Trương, tôi thấy hiện tại mọi thứ vẫn chưa rõ ràng trắng đen. Chúng tôi cần sự hợp tác của anh chị để cùng nhau đi tìm chân tướng sự việc. Tất cả các bước trong quá trình thụ tinh ống nghiệm đều có hai người cùng ký xác nhận, quy trình kiểm tra chéo cực kỳ nghiêm ngặt, chính anh chị cũng là người tham gia chứng kiến. Cho nên, trước khi sự thật được phơi bày, Trung tâm Hỗ trợ Sinh sản của Bệnh viện số 3 Vân Kinh sẽ không nói lời xin lỗi, cũng sẽ không bàn đến chuyện bồi thường. Nhưng, nếu cuối cùng lỗi thực sự nằm ở phía chúng tôi, bệnh viện chắc chắn sẽ không bao giờ thoái thác trách nhiệm hay tìm cách chối bỏ." Ừm... chắc là không đâu nhỉ.

Nhìn biểu cảm của đôi vợ chồng trước mặt, tuyệt đối không giống đang diễn kịch trục lợi. Vậy liệu có khả năng đây là một ca đột biến y khoa hiếm gặp không? Mặc dù chính miệng Trưởng khoa Huyết học đã khẳng định không còn khả năng nào khác, nhưng... biết đâu đấy, có lẽ cô đã để cảm xúc lấn át lý trí chăng.

Vừa nãy cô đã vắt óc suy nghĩ đi suy nghĩ lại, vẫn đinh ninh là mình không hề thao tác sai sót ở bất cứ khâu nào. Cô cũng mong ngóng không ai trong trung tâm phạm lỗi. Ứng Tiếu muốn đặt niềm tin vào đồng nghiệp của mình trước, cho đến khi có những bằng chứng thép không thể chối cãi. Tất nhiên, nếu cái kim trong bọc lòi ra là do Bệnh viện số 3 Vân Kinh làm ăn cẩu thả, trung tâm của bọn họ coi như xong đời; còn nếu sai lầm do đích thân cô gây ra, sự nghiệp của cô cũng đặt dấu chấm hết. Chức vị Phó Trưởng khoa hay Trưởng khoa gì đó, vĩnh viễn sẽ chỉ là một giấc mộng hão huyền.

Mục Tế Sinh lại đưa mắt lướt qua Ứng Tiếu.

"Được rồi." Thật ra Lưu Bán Hạ cũng chẳng định ép họ phải chốt hạ chuyện bồi thường ngay trong đêm nay, chị hỏi: "Tôi có thể vào thăm con được không?"

Giờ thăm bệnh theo quy định là từ bốn giờ đến bốn giờ rưỡi chiều, nhưng xét thấy tình huống hiện tại quá đặc thù, Mục Tế Sinh khẽ gật đầu: "Đi theo tôi."

Thế là anh dẫn đôi vợ chồng rảo bước vào khoa NICU.

Cô con gái bé bỏng đang nằm ngoan ngoãn trong lồng kính ấp của riêng mình. Im lìm, không nhúc nhích.

"Bé ngoan lắm ạ." Cô y tá trực ca khen ngợi, "Nằm ở NICU ròng rã ba ngày trời rồi, bé cứ ngủ ly bì suốt, chẳng bao giờ quấy khóc, lần nào đến cữ bú tụi em cũng phải đo thân nhiệt xong mới gọi dậy đấy." Cô y tá hoàn toàn không biết sóng gió gì vừa ập xuống đầu đứa trẻ mỏng manh này.

Lưu Bán Hạ: "..."

Cô y tá lại nhiệt tình hỏi: "Mẹ bé có muốn thử làm phương pháp chăm sóc Kangaroo không ạ?"

"Chăm sóc Kangaroo?"

"Dạ vâng, chị chưa làm bao giờ ạ?" Cô y tá tươi cười giải thích: "Phương pháp này cực kỳ thịnh hành ở các nước Âu Mỹ đấy chị, bác sĩ Mục mang về viện mình còn cải tiến thêm cơ. Chăm sóc Kangaroo rất tốt cho trẻ sinh non nhé! Trẻ được kề da áp thịt với mẹ, nằm nghe nhịp tim của mẹ, cảm giác ấm áp y hệt như lúc còn trong bụng mẹ vậy! Cách này giúp k*ch th*ch sự phát triển toàn diện của bé đấy ạ!!"

Đầu óc Lưu Bán Hạ đang trống rỗng, chỉ máy móc gật đầu.

Thấy vậy, y tá cẩn thận tháo các thiết bị theo dõi trên người bé ra, đẩy xe lồng kính đưa bé vào một căn phòng nhỏ lân cận. Cô ấy hướng dẫn "người mẹ" ngồi tựa lưng thoải mái trên sô pha, nới lỏng áo để lộ phần ngực, rồi nhẹ nhàng ấp sinh linh bé bỏng lên làn da trần của mẹ, cả thân hình bé xíu áp sát vào ngực, một bên tai áp chặt lấy lồng ngực đang đập thình thịch. Bé con quá yếu ớt, thậm chí chẳng còn sức để hé mở đôi mắt, vẫn ngoan ngoãn nằm im thin thít, chìm sâu vào giấc ngủ. Xuyên suốt quá trình, cô y tá luôn túc trực ngay bên cạnh.

Lưu Bán Hạ hồn xiêu phách lạc, tâm trí treo ngược cành cây. Mới ấp con được chừng bảy tám phút, chị đã ra hiệu cho cô y tá trực: "Thôi, vậy được rồi."

Ai ngờ, y tá vừa mới bế xốc em bé lên khỏi người mẹ, cô bé sơ sinh tưởng chừng như yếu ớt tột cùng ấy bỗng dưng gào khóc nức nở, tiếng khóc xé ruột xé gan vang vọng cả căn phòng.

"Ngoan ngoan ngoan nào~" Y tá khoa NICU vỗ về dỗ dành, "Cô biết rồi~ cô biết rồi~ nằm đó ấm áp dễ chịu lắm đúng không? Cô biết con thích nhưng mình vẫn phải về giường của mình mà." Nói đoạn, cô y tá lại mỉm cười quay sang người mẹ: "Tụi em cũng thường xuyên làm Kangaroo cho các bé, nhưng phản ứng của bé khi được y tá ấp và khi được chính mẹ ấp khác nhau một trời một vực chị ạ. Bọn trẻ có một sự ỷ lại mang tính bản năng với mẹ ruột của mình. Đó là sợi dây liên kết tự nhiên, chúng rất nhạy cảm và dễ bất an, chỉ có nhịp tim thân thuộc của mẹ mới khiến chúng hoàn toàn thả lỏng, cảm nhận được vòng tay yêu thương chở che, bởi vì đó chính là âm thanh chúng đã gắn bó suốt quãng thời gian nằm trong bụng mẹ. Đây là lần đầu tiên kể từ lúc chào đời ba ngày nay, bé con biết biểu đạt sự lưu luyến đèo bồng đấy."

Vừa dứt lời, cô y tá ngẩng đầu lên: "Ơ kìa?!"

Người mẹ trước mặt cô ấy từ lúc nào đã giàn giụa nước mắt.

Lưu Bán Hạ loạng choạng bước ra khỏi phòng, chạm mặt Ứng Tiếu. Chị mấp máy môi mấy lần, muốn nói lại thôi, cuối cùng nghẹn ngào thốt lên: "Các người... các người... con bé đang nhận tôi làm mẹ cơ mà!!!"

Ứng Tiếu một lần nữa bị sự dằn vặt ấy làm chấn động.

Liệu có phải, nếu phanh phui ra sự thật nhầm lẫn phôi thai, đứa trẻ tội nghiệp này sẽ bị tước khỏi vòng tay chị để trả về cho bố mẹ ruột của nó không? Và rồi nó sẽ bị ép phải lãng quên đi sự ỷ lại ấm áp vào một người từ những ngày đầu lọt lòng.

Lưu Bán Hạ của giờ khắc này, có phải đang tự nhủ với lòng mình rằng: thôi thì mang một nửa dòng máu của mình, một nửa còn lại là của một kẻ xa lạ có lai lịch đàng hoàng tử tế, đó đã là cái kết viên mãn nhất rồi không?

Chị khát khao con bé là máu mủ ruột rà, chị khát khao được làm một người mẹ danh chính ngôn thuận, nhưng sự thật nghiệt ngã phơi bày ra đó thì sao?

Ứng Tiếu thấy tim mình thắt lại quặn đau.

...

Trung tâm Giám định Pháp y Vân Kinh vậy mà bắt đợi ròng rã nguyên một tuần mới trả kết quả.

Ứng Tiếu đứng ngồi không yên, ăn ngủ chẳng ngon giấc.

Cô sợ bản thân gặp chuyện, sợ danh tiếng bệnh viện tiêu tan, lại càng sợ bệnh nhân sẽ suy sụp làm chuyện dại dột.

Đây quả thực là một tuần dài lê thê nhất trong cuộc đời cô.

Ngược lại, cái tên đàn ông tồi tệ Mục Tế Sinh kia lại bình chân như vại, tỏ vẻ ung dung điềm tĩnh như thể chuyện chẳng liên quan gì đến mình.

Oái oăm thay, trong những câu chuyện tán gẫu hằng ngày, Tiêu Thất Thất lại cứ ra rả nhắc đến cái tên Mục Tế Sinh. Nào là: "Trời ơi trời ơi, bệnh viện mình vừa thực hiện thành công một ca phẫu thuật tim lộ ngoài lồng ngực đấy! Ca đầu tiên ở trong nước luôn! Sự kết hợp liên khoa giữa Ngoại nhi, Ngoại tim mạch, Chấn thương chỉnh hình, Gây mê hồi sức và khoa Sơ sinh! Bệnh nhi bị khiếm khuyết xương ức, không có màng ngoài tim, toàn bộ quả tim nằm phơi lộ ra ngoài thành ngực, lại còn kèm theo thông liên nhĩ, thông liên thất, thất phải hai đường ra... Các bác sĩ phải tiến hành mổ đưa tim vào lồng ngực, tái tạo màng ngoài tim, định hình lại xương ức, độ khó của ca mổ này cao khủng khiếp. Nghe giang hồ đồn đại bác sĩ Mục Tế Sinh đã đưa ra cực nhiều lời khuyên chuyên môn đắt giá, vì hồi xưa làm ở viện Stanford Children's anh ta từng tham gia một ca tương tự rồi."

Ứng Tiếu cạn lời: "..."

Sao cái tên này lại giỏi giang xuất chúng thế nhỉ, phiền chết đi được.

...

May mắn thay, sau một tuần đằng đẵng, Trung tâm Giám định Pháp y Vân Kinh cuối cùng cũng có kết quả.

Lưu Bán Hạ đích thực là mẹ ruột đứa bé.

Trương Hải không phải là bố ruột.

Nhìn chằm chằm vào bản kết quả giám định, đầu óc Ứng Tiếu "ong" lên một tiếng.

Toang thật rồi! Trương Hải không phải là bố ruột của đứa trẻ!!!

Trung tâm Hỗ trợ Sinh sản chuyến này đi tong thật sao?

Chắc không phải do cô lơ đễnh làm sai thật đấy chứ?

Ông trời ơi...

Nhưng ngay giây tiếp theo, Ứng Tiếu phát hiện trung tâm giám định còn gửi kèm thêm một bản báo cáo khác.

Báo cáo ghi rõ, người cha ruột của đứa trẻ có mối quan hệ anh em ruột thịt với Trương Hải. Kiểu anh em ruột cùng cha cùng mẹ sinh ra ấy.

"Ha!" Đứa thực tập sinh trong khoa đấm tay phải vào lòng bàn tay trái đánh "bốp" một cái rõ kêu, "Em biết ngay mà! Bà mẹ dắt nhân tình đến làm IVF chứ đâu... ngoại tình với chính em chồng!!!"

"..." Ứng Tiếu bất lực, "Trung tâm mình lúc nào cũng bắt xuất trình căn cước với giấy đăng ký kết hôn để kiểm tra chéo, em quên rồi à?" Nam nữ chưa kết hôn thì lấy đâu ra tư cách làm thụ tinh ống nghiệm.

"Thì người bố thật với người bố giả là sinh đôi cùng trứng! Mặt mũi giống nhau y đúc! Nên người phụ nữ đó lén lút dắt em chồng đi làm thủ thuật hòng qua mặt bệnh viện mình!"

Ứng Tiếu cạn lời toàn tập: "Anh em sinh đôi cùng trứng thì nhóm máu cũng y xì đúc nhau, được chưa hả cô nương?"

"Ừ nhỉ... Vậy chắc là do mặt họ giống nhau quá! Mấy chị y tá bị lừa rồi! Chẳng phải trên phim vẫn hay chiếu mô típ này à? Hai anh em không phải sinh đôi nhưng ngoại hình giống nhau như tạc!"

Ứng Tiếu: "... Ờm."

"Hoặc là bả làm giả giấy đăng ký kết hôn. Hồi trước Bệnh viện Phụ sản Nhi Hồ Bắc chẳng có vụ lọt lưới y chang thế này sao? Thế là nổ ra một trận xé xác nhau tơi bời... Oa, đổ vỏ cho em trai ruột, kịch tính ghê... Đương nhiên còn một giả thuyết máu chó hơn nữa, người bố giả cố tình cầm cái đó của người bố thật..."

"Giả thuyết đầu tiên loại, dấu vân tay của Trương Hải hôm đến lấy t*nh tr*ng khớp hoàn toàn với mẫu lưu. Giả thuyết thứ hai cũng loại trừ nốt, cái đó của Trương Hải... với mẫu máu thấm trên giấy lọc hôm của người đàn ông đó hoàn toàn trùng khớp, không thể nào ngụy tạo dễ dàng vậy được." Ứng Tiếu cắt ngang dòng suy luận phong phú của cô bé, "Cứ thông báo kết quả giám định trước đã, xem hai anh em họ có giống nhau không. Tốt nhất là hai anh em giống hệt nhau, thế thì trách nhiệm của bệnh viện mình cũng nhẹ bớt."

"Haiz, nói tóm lại là dọa em sợ chết khiếp."

Ứng Tiếu: "Chị cũng thế..."

Ứng Tiếu nào có ngờ, lúc nhận được thông báo kết quả giám định, Trương Hải lại tỏ ra cực kỳ bàng hoàng, ngu ngơ.

Nửa ngày trời sau, anh ta mới ngẩn người lẩm bẩm: "Tôi làm gì có anh em trai nào cơ chứ."

"Vâng." Ứng Tiếu cũng bị tình huống ngang trái này đánh úp không kịp trở tay, đành khuyên nhủ, "Hay là anh về thử xác nhận lại với hai bác xem sao ạ?"

Trương Hải vẫn trong trạng thái như người trên mây: "Dạ vâng..."

Sau khi Ứng Tiếu cúp máy, con bé thực tập sinh trong khoa có vẻ càng hưng phấn tột độ: "Kịch bản ngày càng gay cấn rồi đây! Người bố giả và người bố thật thế mà lại là anh em thất lạc bao năm ròng rã! Chị nghĩ xem, gu chọn người yêu của con người phải chăng là bất di bất dịch nhở?"

"Ngậm miệng lại đi." Đúng lúc này, Ứng Tiếu - một bác sĩ từng dành cả thanh xuân học lên tận Thạc sĩ, Tiến sĩ chuyên ngành Phụ sản - đột nhiên nảy ra một khả năng. Một hiện tượng y khoa hiếm hoi cực kỳ hiếm gặp mà bấy lâu nay bọn họ đã hoàn toàn bỏ qua. "Cứ đợi phản hồi từ Trương Hải đã."

...

Sang đến ngày thứ hai, Trương Hải gọi điện lại: "Tôi đã xác nhận kỹ càng rồi, tôi tuyệt đối không có người anh em ruột thịt nào cả. Tôi đã tra hỏi từ bố mẹ, cô chú bác ruột cho đến cậu dì, hỏi cả ông bà nội ngoại, ai nấy đều trưng ra vẻ mặt ngơ ngác, bảo chuyện đó là điều không tưởng."