Ta im lặng không nói một lời, thực ra ta hiểu rõ nỗi lo lắng của phụ thân. Trong mắt ông, ngày hôm nay Mộ Quyết làm vậy cũng coi như là đã nương tay thả cho nhà chúng ta một con đường sống, không trực tiếp dùng tội danh chứa chấp con trai tội thần để bắt giữ toàn bộ người của Thẩm gia.
Thế nhưng rõ ràng, Mộ Quyết là kẻ biết rõ chân tướng sự thật!
Trong l.ồ.ng n.g.ự.c bỗng nhiên bùng lên một ngọn lửa phẫn nộ, cuồn cuộn như lửa thảo nguyên gặp gió, nhưng lại chẳng có nơi nào để phát tiết.
Ta quay người trở về phòng, đơn giản thu xếp một tay nải hành lý, đội lên chiếc mũ có rèm che, từ trong chuồng ngựa dắt ra một con tuấn mã, lật người lên ngựa, lập tức thúc ngựa đuổi theo.
"Giá—"
Tiếng vó ngựa dồn dập nện xuống mặt đất, cuốn theo một làn cát bụi mịt mù.
Bọn họ đã đoạn tình tuyệt nghĩa đến nước này, thì cũng đừng trách ta làm cho sự việc đại náo một phen.
…..
Sau khi Mộ Quyết mang Yến Lâm đi, sợ đêm dài lắm mộng xảy ra điều trắc trở, liền lập tức ngày đêm lên đường hồi kinh.
Ta duy trì khoảng cách xa xa bám theo phía sau.
Mộ Quyết nhận ra điều đó, mỗi khi quay đầu nhìn lại, ánh mắt hắn vô cùng phức tạp.
Ta nghe thấy có người lên tiếng hỏi hắn: "Đại nhân, Thẩm Nhị cô nương đang đuổi theo phía sau kìa, có cần bắt người lại cùng một thể luôn không?"
"... Không cần, cứ mặc kệ nàng ấy."
"Rõ."
Không biết đã trôi qua bao nhiêu canh giờ, sắc trời đột ngột âm u hẳn xuống.
Một tiếng sét "ầm vang" rạch ngang trời, mưa lớn trút xuống như trút nước.
Đoàn người của Mộ Quyết bất đắc dĩ phải tạm thời tìm một nơi để trú mưa.
Ta cũng bám gót theo vào, vừa nhìn một cái đã thấy có tên nha dịch thẳng tay quăng Yến Lâm đang bị trói c.h.ặ.t c.h.â.n tay xuống nền đất lạnh lẽo.
Yến Lâm đau đớn thốt lên một tiếng, đôi mắt ngấn lệ nhìn về phía ta.
Ta vội vàng lao tới, đang định đỡ thằng bé dậy thì lại bị một tên nha dịch dùng sức đẩy mạnh ra: "Ngươi làm cái gì đấy! Ai cho phép ngươi tiếp cận nó!"
Lực tay của tên nha dịch rất mạnh, ta không kịp phòng bị, loạng choạng ngã nhào xuống đất, lòng bàn tay bị mài rách một mảng, cảm giác đau rát nhức nhối truyền đến.
Mộ Quyết đứng cách đó không xa, nhìn rõ tình cảnh bên này, ánh mắt khẽ lay động một chút, nhưng rốt cuộc vẫn không nói câu nào.
Ta gượng dậy đứng lên, cũng không dám liều lĩnh tiếp cận thêm nữa.
Thế nhưng cõi lòng lại nặng trĩu như đeo đá.
Nhật Nguyệt
Ta thân phận thấp hèn, không quyền không thế, tỷ tỷ e là hiện tại vẫn còn bị bủa vây trong màn sương mù mịt chưa hay biết chuyện gì.
Thân thể của tỷ ấy vốn dĩ đã suy nhược, nếu như biết được chuyện này, e là bệnh tình sẽ càng thêm trầm trọng.
Màn đêm nhanh ch.óng buông xuống.
Tất cả mọi người đều tá túc trong ngôi miếu hoang để tránh mưa.
Mộ Quyết hạ lệnh dặn dò thủ hạ không được động tay động chân với Yến Lâm, còn cởi bỏ dây thừng trên tay thằng bé, cầm một mẩu bánh khô đưa cho nó.
Thế nhưng Yến Lâm chỉ trừng mắt nhìn hắn, đột nhiên thốt lên: "Ngươi không xứng với dì của ta!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Lời này vừa thốt ra.
Thần sắc Mộ Quyết lập tức cứng đờ tại chỗ.
Ta nhìn sang Yến Lâm, sợ thằng bé làm chọc giận Mộ Quyết, liền vội vã lên tiếng: "Mau ngoan ngoãn ăn chút gì đi."
Yến Lâm nghe lời ta, hậm hực giật lấy mẩu bánh khô từ tay hắn, c.ắ.n một miếng lớn, nhưng vẫn nói tiếp: "Dì ơi, nếu như con thực sự xảy ra chuyện gì, dì nhất định đừng gả cho hắn. Mẫu thân sống vốn đã không được vui vẻ rồi, Lâm nhi không muốn sau này dì cũng phải sống trong u uất, không được vui vẻ..."
Nói đến những lời cuối cùng, có lẽ là do sợ hãi, giọng điệu của thằng bé đã mang theo vài phần nghẹn ngào, nó vội vàng vùi đầu sau mẩu bánh khô, không chịu để ta nhìn thấy dáng vẻ yếu đuối của mình.
Trái tim ta giống như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, cố sống cố c.h.ế.t kìm nén giọt nước mắt chực trào: "Được, ta biết rồi."
Nghe vậy, Mộ Quyết đột ngột liếc mắt nhìn sang.
Ta không thèm liếc nhìn hắn lấy một cái.
【Nực cười c.h.ế.t mất, chẳng qua chỉ là một kẻ thế thân mà thôi, nam tam làm sao có thể để tâm cho được.】
【Nếu không phải tại nữ phụ nhiều chuyện, con trai của nữ chính cũng đâu phải chịu nhiều đau khổ đến thế!】
【Chao ôi, nhưng mạng của con trai nữ chính là mạng, mạng của cháu ngoại nữ phụ thì không phải là mạng chắc...】
…..
Lộ trình từ Thái Thương trở về kinh thành vô cùng xa xôi.
Ít nhất cũng phải mất nửa tháng trời.
Đoàn người ráo riết thúc ngựa quất roi, gần như không hề nghỉ ngơi lấy một khắc.
Trên đường đi, Mộ Quyết có chủ động nói với ta vài câu.
Hắn bảo tình hình kinh thành vô cùng phức tạp, không phải là nơi để ta có thể tùy hứng làm càn, định sai người đưa ta quay trở về, nhưng đều bị ta cự tuyệt.
Hắn lại nói, Yến Lâm cũng chưa chắc đã gặp phải chuyện gì, Chu gia chẳng qua chỉ bị tịch thu gia sản, chưa đến mức phải chịu tội c.h.é.m đầu, bảo ta đừng quá mức lo âu.
Ta nghe mà cảm thấy nực cười vô cùng.
Chẳng trách, không phải là cốt nhục nhà hắn nên hắn mới không biết sốt ruột là gì đúng không?
Mãi cho đến khi cận kề kinh thành, Mộ Quyết mới chọn dừng chân nghỉ lại tại một phong quán ở thị trấn lân cận.
Bôn ba suốt một quãng đường dài, ta vừa mệt mỏi lại vừa lo lắng, cộng thêm việc bị dầm mưa trước đó, đầu óc có chút nặng trĩu, choáng váng.
Nhìn thấy bọn họ cuối cùng cũng chịu dừng chân.
Ta liền đặt một gian thượng phòng để nghỉ ngơi.
Trong lòng ta đã hạ quyết tâm rồi.
Nên nếu bọn họ thực sự áp giải Yến Lâm vào thiên lao, ta sẽ đi gõ trống Đăng Văn.
Cho dù Yến Tri Phong có một mực khẳng định chắc nịch Yến Lâm chính là Chu Cảnh Minh, chỉ cần ép hắn và Yến Lâm trích huyết nghiệm thân là có thể lập tức làm sáng tỏ.
Mải mê chìm đắm trong suy nghĩ, khi đi qua góc rẽ của cầu thang, ta đột ngột va phải một người.
"Xin lỗi..."
Ta theo bản năng lên tiếng tạ lỗi, thế nhưng ngay khoảnh khắc ngẩng đầu nhìn rõ dung mạo người tới, khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức cắt không còn một giọt m.á.u.
Phía đối diện, người nam nhân kia vận một thân phi ngư phục, vai rộng eo thon, bên hông đeo một thanh bảo kiếm sắc lạnh.
Thế nhưng rõ ràng, Mộ Quyết là kẻ biết rõ chân tướng sự thật!
Trong l.ồ.ng n.g.ự.c bỗng nhiên bùng lên một ngọn lửa phẫn nộ, cuồn cuộn như lửa thảo nguyên gặp gió, nhưng lại chẳng có nơi nào để phát tiết.
Ta quay người trở về phòng, đơn giản thu xếp một tay nải hành lý, đội lên chiếc mũ có rèm che, từ trong chuồng ngựa dắt ra một con tuấn mã, lật người lên ngựa, lập tức thúc ngựa đuổi theo.
"Giá—"
Tiếng vó ngựa dồn dập nện xuống mặt đất, cuốn theo một làn cát bụi mịt mù.
Bọn họ đã đoạn tình tuyệt nghĩa đến nước này, thì cũng đừng trách ta làm cho sự việc đại náo một phen.
…..
Sau khi Mộ Quyết mang Yến Lâm đi, sợ đêm dài lắm mộng xảy ra điều trắc trở, liền lập tức ngày đêm lên đường hồi kinh.
Ta duy trì khoảng cách xa xa bám theo phía sau.
Mộ Quyết nhận ra điều đó, mỗi khi quay đầu nhìn lại, ánh mắt hắn vô cùng phức tạp.
Ta nghe thấy có người lên tiếng hỏi hắn: "Đại nhân, Thẩm Nhị cô nương đang đuổi theo phía sau kìa, có cần bắt người lại cùng một thể luôn không?"
"... Không cần, cứ mặc kệ nàng ấy."
"Rõ."
Không biết đã trôi qua bao nhiêu canh giờ, sắc trời đột ngột âm u hẳn xuống.
Một tiếng sét "ầm vang" rạch ngang trời, mưa lớn trút xuống như trút nước.
Đoàn người của Mộ Quyết bất đắc dĩ phải tạm thời tìm một nơi để trú mưa.
Ta cũng bám gót theo vào, vừa nhìn một cái đã thấy có tên nha dịch thẳng tay quăng Yến Lâm đang bị trói c.h.ặ.t c.h.â.n tay xuống nền đất lạnh lẽo.
Yến Lâm đau đớn thốt lên một tiếng, đôi mắt ngấn lệ nhìn về phía ta.
Ta vội vàng lao tới, đang định đỡ thằng bé dậy thì lại bị một tên nha dịch dùng sức đẩy mạnh ra: "Ngươi làm cái gì đấy! Ai cho phép ngươi tiếp cận nó!"
Lực tay của tên nha dịch rất mạnh, ta không kịp phòng bị, loạng choạng ngã nhào xuống đất, lòng bàn tay bị mài rách một mảng, cảm giác đau rát nhức nhối truyền đến.
Mộ Quyết đứng cách đó không xa, nhìn rõ tình cảnh bên này, ánh mắt khẽ lay động một chút, nhưng rốt cuộc vẫn không nói câu nào.
Ta gượng dậy đứng lên, cũng không dám liều lĩnh tiếp cận thêm nữa.
Thế nhưng cõi lòng lại nặng trĩu như đeo đá.
Nhật Nguyệt
Ta thân phận thấp hèn, không quyền không thế, tỷ tỷ e là hiện tại vẫn còn bị bủa vây trong màn sương mù mịt chưa hay biết chuyện gì.
Thân thể của tỷ ấy vốn dĩ đã suy nhược, nếu như biết được chuyện này, e là bệnh tình sẽ càng thêm trầm trọng.
Màn đêm nhanh ch.óng buông xuống.
Tất cả mọi người đều tá túc trong ngôi miếu hoang để tránh mưa.
Mộ Quyết hạ lệnh dặn dò thủ hạ không được động tay động chân với Yến Lâm, còn cởi bỏ dây thừng trên tay thằng bé, cầm một mẩu bánh khô đưa cho nó.
Thế nhưng Yến Lâm chỉ trừng mắt nhìn hắn, đột nhiên thốt lên: "Ngươi không xứng với dì của ta!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Lời này vừa thốt ra.
Thần sắc Mộ Quyết lập tức cứng đờ tại chỗ.
Ta nhìn sang Yến Lâm, sợ thằng bé làm chọc giận Mộ Quyết, liền vội vã lên tiếng: "Mau ngoan ngoãn ăn chút gì đi."
Yến Lâm nghe lời ta, hậm hực giật lấy mẩu bánh khô từ tay hắn, c.ắ.n một miếng lớn, nhưng vẫn nói tiếp: "Dì ơi, nếu như con thực sự xảy ra chuyện gì, dì nhất định đừng gả cho hắn. Mẫu thân sống vốn đã không được vui vẻ rồi, Lâm nhi không muốn sau này dì cũng phải sống trong u uất, không được vui vẻ..."
Nói đến những lời cuối cùng, có lẽ là do sợ hãi, giọng điệu của thằng bé đã mang theo vài phần nghẹn ngào, nó vội vàng vùi đầu sau mẩu bánh khô, không chịu để ta nhìn thấy dáng vẻ yếu đuối của mình.
Trái tim ta giống như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, cố sống cố c.h.ế.t kìm nén giọt nước mắt chực trào: "Được, ta biết rồi."
Nghe vậy, Mộ Quyết đột ngột liếc mắt nhìn sang.
Ta không thèm liếc nhìn hắn lấy một cái.
【Nực cười c.h.ế.t mất, chẳng qua chỉ là một kẻ thế thân mà thôi, nam tam làm sao có thể để tâm cho được.】
【Nếu không phải tại nữ phụ nhiều chuyện, con trai của nữ chính cũng đâu phải chịu nhiều đau khổ đến thế!】
【Chao ôi, nhưng mạng của con trai nữ chính là mạng, mạng của cháu ngoại nữ phụ thì không phải là mạng chắc...】
…..
Lộ trình từ Thái Thương trở về kinh thành vô cùng xa xôi.
Ít nhất cũng phải mất nửa tháng trời.
Đoàn người ráo riết thúc ngựa quất roi, gần như không hề nghỉ ngơi lấy một khắc.
Trên đường đi, Mộ Quyết có chủ động nói với ta vài câu.
Hắn bảo tình hình kinh thành vô cùng phức tạp, không phải là nơi để ta có thể tùy hứng làm càn, định sai người đưa ta quay trở về, nhưng đều bị ta cự tuyệt.
Hắn lại nói, Yến Lâm cũng chưa chắc đã gặp phải chuyện gì, Chu gia chẳng qua chỉ bị tịch thu gia sản, chưa đến mức phải chịu tội c.h.é.m đầu, bảo ta đừng quá mức lo âu.
Ta nghe mà cảm thấy nực cười vô cùng.
Chẳng trách, không phải là cốt nhục nhà hắn nên hắn mới không biết sốt ruột là gì đúng không?
Mãi cho đến khi cận kề kinh thành, Mộ Quyết mới chọn dừng chân nghỉ lại tại một phong quán ở thị trấn lân cận.
Bôn ba suốt một quãng đường dài, ta vừa mệt mỏi lại vừa lo lắng, cộng thêm việc bị dầm mưa trước đó, đầu óc có chút nặng trĩu, choáng váng.
Nhìn thấy bọn họ cuối cùng cũng chịu dừng chân.
Ta liền đặt một gian thượng phòng để nghỉ ngơi.
Trong lòng ta đã hạ quyết tâm rồi.
Nên nếu bọn họ thực sự áp giải Yến Lâm vào thiên lao, ta sẽ đi gõ trống Đăng Văn.
Cho dù Yến Tri Phong có một mực khẳng định chắc nịch Yến Lâm chính là Chu Cảnh Minh, chỉ cần ép hắn và Yến Lâm trích huyết nghiệm thân là có thể lập tức làm sáng tỏ.
Mải mê chìm đắm trong suy nghĩ, khi đi qua góc rẽ của cầu thang, ta đột ngột va phải một người.
"Xin lỗi..."
Ta theo bản năng lên tiếng tạ lỗi, thế nhưng ngay khoảnh khắc ngẩng đầu nhìn rõ dung mạo người tới, khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức cắt không còn một giọt m.á.u.
Phía đối diện, người nam nhân kia vận một thân phi ngư phục, vai rộng eo thon, bên hông đeo một thanh bảo kiếm sắc lạnh.