Khi ánh sáng mờ dần, Lý Nguyên và đồng đội tập hợp lại bên một bãi đất trống. Họ đã đi một quãng đường dài, nhưng cảm giác hồi hộp về cuộc chiến sắp tới khiến mọi người không thể ngồi yên. Tô Yên lặng lẽ quan sát xung quanh, ánh mắt cô nắm bắt từng cử động nhỏ nhất, trong khi Đường Hạo đứng gần đó, tay nắm chặt thành quyền, thể hiện sự quyết tâm.
“Chúng ta không thể chủ quan,” Lý Nguyên lên tiếng, “Hàn Thiên có những tay sai mạnh mẽ. Một trong số đó có thể đang ở gần đây.”
Mạc Thiên gật đầu, mặc dù vẫn có chút lo lắng hiện rõ trên gương mặt. “Tôi cảm nhận được một mối nguy đang đến gần. Hắn ta có thể đang theo dõi chúng ta.”
“Đúng vậy,” Đường Hạo nói, “Chúng ta cần phải hành động nhanh chóng. Nếu không, tất cả sẽ hối hận.”
“Nhưng chúng ta không thể tấn công bừa bãi,” Tô Yên nhấn mạnh, “Chúng ta cần một kế hoạch. Phối hợp sức mạnh của từng người.”
Lý Nguyên nhìn từng người trong nhóm, nhận thấy sự kiên định trong ánh mắt của họ. “Vậy thì hãy chia ra. Tô Yên, em sẽ sử dụng sức mạnh băng của mình để tạo ra một hàng rào bảo vệ. Đường Hạo, anh sẽ đứng phía trước, sẵn sàng tấn công. Mạc Thiên, hãy dùng khả năng ẩn thân của mình để tìm kiếm vị trí của kẻ thù. Tôi sẽ ở giữa để hỗ trợ mọi người.”
“Nghe có vẻ hợp lý,” Mạc Thiên khẽ nói, “Nhưng chúng ta cần phải thật cẩn thận. Họ có thể có nhiều hơn một người.”
“Đúng vậy,” Lý Nguyên đồng ý. “Chúng ta không thể để mình bị dồn vào thế bí. Hãy giữ liên lạc với nhau.”
Khi mọi người sẵn sàng, một tiếng động lạ vang lên từ phía rừng cây gần đó. Cả nhóm lập tức hướng ánh mắt về phía âm thanh, cảm giác hồi hộp dâng lên trong lồng ngực. Đường Hạo nắm chặt tay, chuẩn bị cho cuộc chiến. “Họ đến rồi!”
Một bóng dáng xuất hiện, từ từ tiến ra khỏi bóng tối. Đó là một người đàn ông cao lớn với mái tóc đỏ rực, ánh mắt như lửa. “Lục Đạo,” Lý Nguyên nhận ra kẻ thù. “Hắn ta là một trong những tay sai của Hàn Thiên.”
“Bọn ta không có thời gian để nói chuyện,” Lục Đạo cười lớn, “Hãy chuẩn bị nhận lấy thất bại!”
“Đừng để hắn chế nhạo,” Đường Hạo quát. “Chúng ta sẽ đánh bại hắn!”
Tô Yên nhanh chóng tạo ra một lớp băng bao quanh nhóm, bảo vệ họ khỏi những đợt tấn công đầu tiên. Lục Đạo không ngần ngại phóng ra những quả cầu lửa, chúng bay như tên bắn thẳng về phía họ. Đường Hạo lập tức phản công, sức mạnh lửa của anh tạo thành một vòng lửa bảo vệ.
“Băng, hãy ngăn chặn!” Tô Yên hét lên, dòng nước băng từ tay cô phóng ra, tạo thành một bức tường chắn. Những quả cầu lửa va vào lớp băng, phát ra âm thanh nổ lớn, nhưng không thể vượt qua được.
“Mạc Thiên, tìm cách tiếp cận từ phía sau!” Lý Nguyên kêu gọi. Anh cần cô tạo ra một yếu tố bất ngờ. Mạc Thiên gật đầu, lặng lẽ rút lui vào bóng tối, sử dụng khả năng ẩn thân của mình.
“Đừng để hắn có cơ hội!” Đường Hạo thét lên, lao về phía Lục Đạo, tạo ra những đợt sóng lửa mạnh mẽ. “Hỏa Long Thần Quyết!”Lục Đạo phản ứng nhanh chóng, tạo ra một bức tường lửa để ngăn chặn đòn tấn công. Hai sức mạnh va chạm, tạo nên một tiếng nổ lớn khiến không khí xung quanh nóng lên.
Tô Yên nhìn thấy cơ hội và ngay lập tức phóng ra những mảnh băng nhọn. “Hãy để tôi giúp!” Cô la lên, tạo ra một trận mưa băng tấn công về phía Lục Đạo. Những mảnh băng lướt qua, khiến hắn ta phải né tránh.
“Chúng ta cần phối hợp tốt hơn,” Lý Nguyên kêu gọi. “Hãy tìm cách tạo ra một đòn tấn công đồng thời!”
Đường Hạo gật đầu, “Tôi sẽ khiến hắn phải bận rộn. Tô Yên, hãy chuẩn bị!”
“Hãy đi!” Lý Nguyên hô lớn, tất cả đều lao vào tấn công. Đường Hạo tạo ra một đợt sóng lửa mạnh mẽ, trong khi Tô Yên phóng ra những mảnh băng sắc nhọn cùng lúc. Sức mạnh của cả nhóm như một cơn lốc, tấn công mạnh mẽ vào Lục Đạo.
Nhưng kẻ thù không phải là một đối thủ dễ dàng. Lục Đạo né tránh khéo léo, rồi bất ngờ tạo ra một vụ nổ lớn từ ngọn lửa, khiến cả nhóm phải lùi lại. “Chỉ có vậy thôi sao?” hắn ta chế nhạo.
Mạc Thiên lúc này xuất hiện từ phía sau, bất ngờ tấn công. “Bây giờ là thời điểm!” Cô phóng ra những đợt khói mờ ảo, khiến Lục Đạo không kịp trở tay.
Lý Nguyên nhìn thấy cơ hội và không chần chừ, anh triệu hồi linh thú của mình, một con chim lửa lớn bay lên, bổ sung sức mạnh cho cuộc chiến. “Cùng nhau nào!” Anh hô lớn.
Lục Đạo hoảng hốt nhận ra sự nguy hiểm, hắn ta bắt đầu lùi lại. “Không thể nào! Ta sẽ không thất bại!”
“Đừng để hắn chạy trốn!” Đường Hạo quát, quyết tâm không để cơ hội vụt mất. Tô Yên lập tức phóng ra một bức tường băng, chặn đường rút lui của Lục Đạo.
Cuộc chiến trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết. Mỗi thành viên trong nhóm đều phải sử dụng hết sức mạnh của mình, phối hợp một cách hoàn hảo để đối đầu với kẻ thù. Mỗi đòn tấn công đều mang tính quyết định, không ai được phép phạm sai lầm.
Cuối cùng, Lý Nguyên nắm bắt được thời cơ. Anh tập trung năng lượng, “Nguyên Khí Tâm Thần!” Một ánh sáng mạnh mẽ phát ra từ tay anh, tạo thành một cú tấn công mạnh mẽ về phía Lục Đạo. Hắn ta không còn đường lui, bất ngờ bị đòn đánh trúng, ngã quỵ xuống đất.
“Chúng ta đã thắng!” Đường Hạo hét lên, nhưng niềm vui chưa kịp trọn vẹn thì một tiếng cười lạnh lẽo vang lên từ phía xa.
“Đừng ăn mừng quá sớm.” Giọng nói của Hàn Thiên vang vọng, lạnh lẽo như băng giá. Tất cả đều quay lại, nhận ra mối đe dọa lớn hơn đang đến gần.
“Chúng ta cần phải chuẩn bị cho cuộc chiến tiếp theo,” Lý Nguyên nói, lòng đầy lo lắng. Hàn Thiên không chỉ là một kẻ thù thông thường, mà là một mối nguy hiểm thực sự. Họ đã thắng một trận, nhưng cuộc chiến mới chỉ bắt đầu.