Khang Vương bị bắt, chứng cứ phạm tội rõ ràng. Chưa đến một tháng, phe c*̉a Khang Vương bị nhổ tận gốc.
Hôm nay, Cảnh Đế đích thân đến phủ tướng quân.
Bây giờ nhị phòng Tần gia chỉ còn lão phu nhân và Nhị phu nhân.
Thục phi bị đày vào lãnh cung.
Ta đưa nữ quyến nhị phòng đến thôn trang, đời này không cho quay lại nữa.
Tô Tử Dục nhận được tin tức rất nhanh, Cảnh Đế vừa đến thì y c*̃ng đến theo, còn đến hậu viện ôm Trường Lạc đến.
Cảnh Đế nhìn Tô Tử Dục và Trường Lạc, nhanh chóng kết luận đây là hai cha con.
"Tô tướng, ngươi có con rồi à?"
Tô Tử Dục cười nói: "Hoàng thượng, thần hai mươi mấy tuổi rồi, đương nhiên có con rồi."
Trường Lạc vô c*̀ng đáng yêu, vừa nhìn đã biết sau này nó lớn lên sẽ thêm một tai tinh.
Thằng bé vừa nhìn thấy ta, gọi: "Mẫu thân, mẫu thân... Ôm!"
Trường Lạc đưa tay nhỏ mập mạp ra.
Tô Tử Dục đạt được mục đích, trong đôi mắt hoa đào hiện lên vẻ đắc ý.
Cảnh Đế nhìn ta, lại nhìn Tô Tử Dục, cuối c*̀ng lại nhìn Trường Lạc. Sắc mặt c*̉a y tái xanh, cầm chén trà lên định đánh về phía Tô Tử Dục.
Ta vờ đi cản lại.
Nhưng một giây sau Tô Tử Dục lại ôm ta vào lòng.
Chén trà lướt qua vai c*̉a ta.
Tô Tử Dục sốt ruột: "Nương tử, nàng không sao chứ? Nàng có đau không? Đánh lên người nàng nhưng người đau lòng là ta. Tim, gan, phèo phổi c*̉a ta đều đau."
Khóe môi c*̉a ta giật giật, ta hạ giọng cảnh cáo hắn: "Im miệng! Đừng nói nhảm nữa!"
Tên thích gây chú ý này đúng là phiền phức.
Hốc mắt Cảnh Đế đỏ lên, không cam lòng nói: "Hai người... Hai người các ngươi quá đáng!"
Trong cơn tức giận, Cảnh Đế sai người bao vây phủ Trấn Quốc tướng quân.
Cả nhà bị "Giam cầm" như thế.
Phụ thân đã khỏe mạnh hơn, ông ấy đi lại trong nhà chính, thỉnh thoảng trừng mắt nhìn Tô Tử Dục.
Tô Tử Dục không những không cảm thấy mình sai, còn dõng dạc nói: "Cha, cha đừng sốt ruột, c*̀ng lắm thì cả nhà chúng ta chết chung."
"Đời này có thể làm cha đã thỏa mãn rồi, chết c*̃ng không tiếc. Chỉ là đáng thương cho Trường Lạc, nó mới hai tuổi."
"Cha, kiếp sau con vẫn làm con rể c*̉a cha."
Phụ thân vô c*̀ng tức giận, lại cố kìm nén chỉ Tô Tử Dục: "Miệng toàn nói lời hoa mỹ! Con xem con đó... Cần gì cứ nhất định phải trêu chọc Hoàng thượng?"
Tô Tử Dục ấm ức: "Cha, con không thể sống lén lút cả đời! Con phải có danh phận, Trường Lạc cũng phải có cha mà!"
*
Nửa tháng sau, phủ Trấn Quốc tướng quân vẫn bị cấm quân bao vây.
Thật ra Cảnh Đế và ta đều biết rõ, chỉ cần ta muốn đi ra ngoài thì cấm quân muốn bao vây c*̃ng không được.
Bây giờ, quân Tần gia còn đóng quân ngoài thành.
Cảnh Đế chỉ là bỗng chốc nghĩ quẩn mà thôi.
Ngày hôm nay, y lại đến nhà lần nữa.
Ta gặp riêng, thuyết phục y vài câu: "Hoàng thượng, nên nhìn về phía trước. Hoàng thượng c*̃ng biết rõ thân phận c*̉a thần không thích hợp vào cung."
Binh quyền c*̉a Tần gia chỉ có ta mới khống chế được.
Cảnh Đế im lặng không nói gì, vẫn siết chặt nắm đấm, hồi lâu mới nói: "Tô Tử Dục không nên đoạt người trẫm yêu, hắn khi quân! Trẫm phải giết hắn!"
Ta thở dài, đành phải nói thật: "Hoàng thượng, thật ra thần chưa từng mất trí nhớ."
Cảnh Đế sửng sốt: "Nàng nói lời này có ý gì? Chẳng lẽ không phải Tô Tử Dục giậu đổ bìm leo à?"
Ta đáp: "Thần không muốn vào cung, nên lúc đó mới nói dối mất trí nhớ, lừa Tô Tử Dục. Thần và Hoàng thượng thân thiết từ nhỏ, không nên đi đến bước đường tuyệt tình như hôm nay. Kết quả này là tốt nhất rồi."
Ba năm trước, sau khi ta ngã xuống sườn núi, xương trên người gãy thành từng đoạn, vô c*̀ng thê thảm.
Lúc tỉnh lại, phát hiện Tô Tử Dục đích thân chăm sóc ta, ta vô c*̀ng lúng túng, không thể quyết định chắc chắn nên đành vờ mất trí nhớ.
Ai ngờ Tô Tử Dục lại quả quyết chúng ta là phu thê.
Đúng là trong nửa năm ở bên nhau, ta đã rung động, vì thế mới tương kế tựu kế.
Vẻ mặt c*̉a Cảnh Đế trở nên mất mác, cười khổ, còn nhắc đến chuyện vui khi còn bé.
"Lần nào c*̃ng là nàng bảo vệ trẫm, trẫm chưa từng bảo vệ nàng. Trẫm đã có mấy đứa con, nàng không cần trẫm nữa đúng không?"
Ta thở dài, hành lễ: "Sau này, thần vẫn bảo vệ Hoàng thượng, chỉ cần có thần ở đây, chắc chắn Hoàng thượng sẽ ngồi vững trên giang sơn này."
Cảnh Đế gãi đầu: "Có phải trẫm rất vô dụng không? Chỉ có thể để nàng bảo vệ trẫm?"
Ta cười nói: "Mặc dù Hoàng thượng c*̀ng tuổi với thần, nhưng trên thực tế thần ra đời sớm nửa năm, tính ra thần là tỷ tỷ c*̉a Hoàng thượng. Tỷ tỷ bảo vệ đệ đệ vốn là chuyện nên làm."
Hôm nay, Cảnh Đế đích thân đến phủ tướng quân.
Bây giờ nhị phòng Tần gia chỉ còn lão phu nhân và Nhị phu nhân.
Thục phi bị đày vào lãnh cung.
Ta đưa nữ quyến nhị phòng đến thôn trang, đời này không cho quay lại nữa.
Tô Tử Dục nhận được tin tức rất nhanh, Cảnh Đế vừa đến thì y c*̃ng đến theo, còn đến hậu viện ôm Trường Lạc đến.
Cảnh Đế nhìn Tô Tử Dục và Trường Lạc, nhanh chóng kết luận đây là hai cha con.
"Tô tướng, ngươi có con rồi à?"
Tô Tử Dục cười nói: "Hoàng thượng, thần hai mươi mấy tuổi rồi, đương nhiên có con rồi."
Trường Lạc vô c*̀ng đáng yêu, vừa nhìn đã biết sau này nó lớn lên sẽ thêm một tai tinh.
Thằng bé vừa nhìn thấy ta, gọi: "Mẫu thân, mẫu thân... Ôm!"
Trường Lạc đưa tay nhỏ mập mạp ra.
Tô Tử Dục đạt được mục đích, trong đôi mắt hoa đào hiện lên vẻ đắc ý.
Cảnh Đế nhìn ta, lại nhìn Tô Tử Dục, cuối c*̀ng lại nhìn Trường Lạc. Sắc mặt c*̉a y tái xanh, cầm chén trà lên định đánh về phía Tô Tử Dục.
Ta vờ đi cản lại.
Nhưng một giây sau Tô Tử Dục lại ôm ta vào lòng.
Chén trà lướt qua vai c*̉a ta.
Tô Tử Dục sốt ruột: "Nương tử, nàng không sao chứ? Nàng có đau không? Đánh lên người nàng nhưng người đau lòng là ta. Tim, gan, phèo phổi c*̉a ta đều đau."
Khóe môi c*̉a ta giật giật, ta hạ giọng cảnh cáo hắn: "Im miệng! Đừng nói nhảm nữa!"
Tên thích gây chú ý này đúng là phiền phức.
Hốc mắt Cảnh Đế đỏ lên, không cam lòng nói: "Hai người... Hai người các ngươi quá đáng!"
Trong cơn tức giận, Cảnh Đế sai người bao vây phủ Trấn Quốc tướng quân.
Cả nhà bị "Giam cầm" như thế.
Phụ thân đã khỏe mạnh hơn, ông ấy đi lại trong nhà chính, thỉnh thoảng trừng mắt nhìn Tô Tử Dục.
Tô Tử Dục không những không cảm thấy mình sai, còn dõng dạc nói: "Cha, cha đừng sốt ruột, c*̀ng lắm thì cả nhà chúng ta chết chung."
"Đời này có thể làm cha đã thỏa mãn rồi, chết c*̃ng không tiếc. Chỉ là đáng thương cho Trường Lạc, nó mới hai tuổi."
"Cha, kiếp sau con vẫn làm con rể c*̉a cha."
Phụ thân vô c*̀ng tức giận, lại cố kìm nén chỉ Tô Tử Dục: "Miệng toàn nói lời hoa mỹ! Con xem con đó... Cần gì cứ nhất định phải trêu chọc Hoàng thượng?"
Tô Tử Dục ấm ức: "Cha, con không thể sống lén lút cả đời! Con phải có danh phận, Trường Lạc cũng phải có cha mà!"
*
Nửa tháng sau, phủ Trấn Quốc tướng quân vẫn bị cấm quân bao vây.
Thật ra Cảnh Đế và ta đều biết rõ, chỉ cần ta muốn đi ra ngoài thì cấm quân muốn bao vây c*̃ng không được.
Bây giờ, quân Tần gia còn đóng quân ngoài thành.
Cảnh Đế chỉ là bỗng chốc nghĩ quẩn mà thôi.
Ngày hôm nay, y lại đến nhà lần nữa.
Ta gặp riêng, thuyết phục y vài câu: "Hoàng thượng, nên nhìn về phía trước. Hoàng thượng c*̃ng biết rõ thân phận c*̉a thần không thích hợp vào cung."
Binh quyền c*̉a Tần gia chỉ có ta mới khống chế được.
Cảnh Đế im lặng không nói gì, vẫn siết chặt nắm đấm, hồi lâu mới nói: "Tô Tử Dục không nên đoạt người trẫm yêu, hắn khi quân! Trẫm phải giết hắn!"
Ta thở dài, đành phải nói thật: "Hoàng thượng, thật ra thần chưa từng mất trí nhớ."
Cảnh Đế sửng sốt: "Nàng nói lời này có ý gì? Chẳng lẽ không phải Tô Tử Dục giậu đổ bìm leo à?"
Ta đáp: "Thần không muốn vào cung, nên lúc đó mới nói dối mất trí nhớ, lừa Tô Tử Dục. Thần và Hoàng thượng thân thiết từ nhỏ, không nên đi đến bước đường tuyệt tình như hôm nay. Kết quả này là tốt nhất rồi."
Ba năm trước, sau khi ta ngã xuống sườn núi, xương trên người gãy thành từng đoạn, vô c*̀ng thê thảm.
Lúc tỉnh lại, phát hiện Tô Tử Dục đích thân chăm sóc ta, ta vô c*̀ng lúng túng, không thể quyết định chắc chắn nên đành vờ mất trí nhớ.
Ai ngờ Tô Tử Dục lại quả quyết chúng ta là phu thê.
Đúng là trong nửa năm ở bên nhau, ta đã rung động, vì thế mới tương kế tựu kế.
Vẻ mặt c*̉a Cảnh Đế trở nên mất mác, cười khổ, còn nhắc đến chuyện vui khi còn bé.
"Lần nào c*̃ng là nàng bảo vệ trẫm, trẫm chưa từng bảo vệ nàng. Trẫm đã có mấy đứa con, nàng không cần trẫm nữa đúng không?"
Ta thở dài, hành lễ: "Sau này, thần vẫn bảo vệ Hoàng thượng, chỉ cần có thần ở đây, chắc chắn Hoàng thượng sẽ ngồi vững trên giang sơn này."
Cảnh Đế gãi đầu: "Có phải trẫm rất vô dụng không? Chỉ có thể để nàng bảo vệ trẫm?"
Ta cười nói: "Mặc dù Hoàng thượng c*̀ng tuổi với thần, nhưng trên thực tế thần ra đời sớm nửa năm, tính ra thần là tỷ tỷ c*̉a Hoàng thượng. Tỷ tỷ bảo vệ đệ đệ vốn là chuyện nên làm."