Trận Chiến Định Mệnh

Chương 18: Lật Đổ Đặng Kiên

Tôn Minh đứng trước cánh cửa lớn của trụ sở Đặng Kiên, tâm trạng hồi hộp lẫn quyết tâm. Nhóm bạn đã chuẩn bị kĩ lưỡng cho trận chiến này. Huy, với vẻ mặt tự tin, đã tìm được thông tin từ những mối quan hệ của mình, và bây giờ họ chỉ cần chờ tín hiệu từ Mai Hương, người đang theo dõi mọi thứ từ xa.

“Cậu chắc chắn về kế hoạch chứ?” Lý Thảo hỏi, ánh mắt ngập tràn lo lắng.

“Chắc chắn,” Tôn Minh khẳng định, rồi nhìn về phía Huy. “Cậu sẵn sàng chưa?”

“Luôn luôn!” Huy đáp, nụ cười tỏa sáng. “Chỉ cần không có ai bị thương, tôi sẽ chiến đấu hết mình.”

Mai Hương, từ phía sau màn hình laptop, gửi một tin nhắn: “Tôi đã vào được hệ thống của hắn. Chúng ta có khoảng 10 phút trước khi hắn nhận ra có người xâm nhập.”

“Thời gian không còn nhiều!” Tôn Minh nhấn mạnh. “Chúng ta bắt đầu thôi!”

Họ lao vào bên trong, từng bước chân như chạm tới một cuộc chiến không thể tránh khỏi. Đặng Kiên đang ở đâu đó trong tòa nhà này, và hắn sẽ không dễ dàng để họ đến gần.

Khi họ đến gần văn phòng chính, một tiếng động lớn vang lên. Cánh cửa bỗng mở ra, Trần Lâm xuất hiện, gương mặt đầy thách thức. “Các nhóc đang làm gì ở đây? Chẳng phải đã nói rằng không ai được phép vào đây sao?”

“Chúng tôi đến để lật đổ hắn,” Tôn Minh nói, không ngại ngần. “Cậu sẽ không ngăn được chúng tôi đâu.”

Lâm cười lớn, khinh thường. “Chúng mày nghĩ có thể đánh bại Đặng Kiên à? Hắn không phải là kẻ mà các nhóc có thể đối phó.”

“Chúng tôi không phải là những đứa trẻ ngốc nghếch. Chúng tôi có một kế hoạch,” Huy nói, sự tự tin tăng lên khi nghe thấy những lời của Tôn Minh.

“Thế thì hãy thử xem!” Lâm gầm lên, lao về phía họ.

Trong khoảnh khắc, Tôn Minh cảm thấy như mọi thứ diễn ra chậm lại. Anh nhanh chóng né tránh cú đấm của Lâm và đưa tay lên, làm một động tác đơn giản. “Lý Thảo!”

“Để em!” Cô nói, rồi ngay lập tức tập trung năng lượng tâm linh vào lòng bàn tay. Một luồng ánh sáng phát ra, khiến Lâm chao đảo.

“Cái quái gì vậy?” Lâm kêu lên, nhưng chưa kịp phản ứng, Huy đã lao vào và đấm vào bụng hắn.

“Đừng có mơ!” Huy hét lên, rồi nhanh chóng quay lại với Lý Thảo. “Chúng ta không có thời gian!”

“Đúng vậy!” Tôn Minh nói. “Chúng ta phải tìm Đặng Kiên ngay bây giờ!”

Họ vượt qua Trần Lâm, nhưng khi đến gần văn phòng, Nguyễn Khánh xuất hiện, ánh mắt sắc lạnh. “Các cậu nghĩ có thể đi qua tôi dễ dàng như vậy sao?”

“Cô không phải là rào cản lớn nhất của chúng tôi,” Tôn Minh nói, không nản lòng. “Chúng tôi không đến đây để chơi đùa.”

“Thật thú vị!” Khánh cười, nhưng nụ cười đó nhanh chóng biến mất khi cô nhận ra sự quyết tâm trong ánh mắt của họ. “Tôi sẽ không để các cậu dễ dàng như vậy.”

Lý Thảo không chần chừ, cô kết hợp sức mạnh với Tôn Minh. “Chúng ta sẽ không ngừng lại!”Ngọn lửa tâm linh bùng lên, và Khánh bất ngờ bị đẩy lùi. Tôn Minh và Huy nhanh chóng lao vào, quyết tâm không để cô có cơ hội phản công.

“Đi!” Tôn Minh hét lên, họ lao thẳng vào văn phòng.

Khi cánh cửa mở ra, Đặng Kiên đang ngồi trên ghế, ánh mắt lạnh lùng nhìn họ. “Cuối cùng cũng đến. Ta đã chờ đợi các ngươi.”

“Chờ đợi để bị lật đổ,” Tôn Minh đáp lại, giọng nói chắc nịch. “Kế hoạch của ngươi sẽ không thành công.”

“Ngươi nghĩ rằng mình có thể đánh bại ta sao?” Kiên đứng dậy, ánh mắt đầy thách thức. “Ta không chỉ là một kẻ thù bình thường.”

“Cái chết của cha tôi không phải là tai nạn!” Tôn Minh gầm lên, sự giận dữ trào dâng. “Ngươi đã làm gì?”

Kiên cười lạnh lùng. “Cha ngươi đã cản đường ta. Một quyết định sai lầm. Và giờ, đến lượt ngươi phải trả giá.”

“Không!” Lý Thảo nói, ánh mắt lấp lánh quyết tâm. “Chúng ta sẽ không để điều đó xảy ra!”

Đột nhiên, Kiên phóng tới với tốc độ nhanh như chớp. Huy lao vào để cản hắn lại, nhưng Kiên đã chuẩn bị sẵn. Một cú đấm mạnh mẽ giáng xuống khiến Huy ngã lùi lại.

“Không!” Tôn Minh hét lên, cảm giác như mọi thứ đều sụp đổ.

Nhưng Lý Thảo không cho phép mình từ bỏ. Cô tập trung sức mạnh, ánh sáng từ tay cô lan tỏa trong không khí. “Tôn Minh, hãy giúp tôi!”

“Được!” Tôn Minh gật đầu, cùng cô tạo thành một vòng tròn năng lượng.

“Chúng ta sẽ không thua!” Huy cố gắng đứng dậy, quyết tâm không để bạn bè gục ngã.

Kiên nhận ra sự thay đổi trong không khí. Hắn không thể để họ hợp sức lại. “Các ngươi không thể làm gì được ta!” hắn gầm lên, nhưng giọng nói đã có chút run rẩy.

“Chúng ta sẽ chiến đấu đến cùng!” Tôn Minh khẳng định, ánh sáng bắt đầu bùng nổ xung quanh họ.

Cả ba cùng nhau dồn sức mạnh vào cú tấn công cuối cùng. Ánh sáng rực rỡ chiếu sáng không gian, tạo nên một sức mạnh không thể tưởng tượng nổi.

Đặng Kiên bị đẩy lùi, nhưng hắn không dễ dàng khuất phục. “Các ngươi sẽ hối hận!” hắn kêu lên, nhưng trước khi có thể ra tay phản công, sức mạnh từ nhóm bạn đã đánh bật hắn ra xa.

Tôn Minh, Lý Thảo và Huy đứng vững, cảm nhận được chiến thắng gần kề. Nhưng trong sâu thẳm, họ biết rằng trận chiến này mới chỉ bắt đầu.

“Chúng ta sẽ không để hắn thoát!” Tôn Minh nói, ánh mắt kiên định. “Hãy chuẩn bị cho cuộc chiến tiếp theo!”

Cánh cửa văn phòng đóng lại, nhưng bên ngoài vẫn vang lên tiếng gào thét của những kẻ thù còn lại. Họ đã bước vào một cuộc chiến không có hồi kết, và phía trước vẫn còn rất nhiều điều đang chờ đợi.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn