Tôn Minh đứng trong căn phòng nhỏ, hơi thở của hắn lướt qua không khí, lạnh lẽo như ánh mắt sắc lạnh của Đặng Kiên. Không khí căng thẳng khiến mọi người trong nhóm cảm thấy như có một tấm màn đen che phủ, không thể nhìn thấy tương lai. Huy đứng bên cạnh, ánh mắt anh đầy lo lắng nhưng cũng kiên quyết.
“Chúng ta cần phải thật cẩn thận,” Huy thì thầm, chỉ đủ để nhóm nghe thấy.
“Đúng vậy,” Tôn Minh nói, ánh mắt không rời khỏi Đặng Kiên. “Hắn không phải là một đối thủ dễ chơi.”
“Thế thì chúng ta phải chơi một ván cờ lớn hơn,” Lý Thảo thêm vào, sự tự tin trong giọng nói của cô khiến mọi người cảm thấy yên tâm hơn. “Tôn Minh, cậu có thể dự đoán bước đi tiếp theo của hắn không?”
Tôn Minh nhắm mắt lại, cố gắng tập trung. Một hình ảnh mờ ảo hiện ra trong tâm trí anh. Đặng Kiên, với nụ cười lạnh lùng, đang đứng trước một đám đông, những bàn tay giơ lên chào đón hắn. Hắn muốn được tôn vinh, muốn chứng tỏ quyền lực của mình. Nhưng phía sau, có những cái bóng đang rình rập, sẵn sàng tấn công.
“Mình có thể dự đoán được hắn sẽ tìm cách gây dựng hình ảnh trước công chúng,” Tôn Minh nói, mở mắt ra. “Hắn cần sự công nhận từ đám đông. Đó là điểm yếu của hắn.”
“Vậy thì chúng ta cần phải khiến hắn cảm thấy không an toàn trong chính môi trường mà hắn đang xây dựng,” Hương đề xuất, đôi mắt cô lấp lánh khi nghĩ đến kế hoạch. “Tôi có thể hack vào hệ thống truyền thông của hắn, khiến cho những thông tin sai lệch xuất hiện.”
“Nghe hay đấy!” Huy nhảy lên, lòng đầy phấn khích. “Nếu chúng ta có thể khiến hắn mất uy tín, sẽ không ai dám đứng về phía hắn.”
“Nhưng chúng ta cần phải hành động nhanh,” Tôn Minh nói, nhìn vào mắt từng người trong nhóm. “Không thể để hắn có cơ hội phản công.”
Đặng Kiên đã đứng dậy, ánh mắt hắn sắc như dao cạo. “Các người đang nói gì mà tôi không hiểu?” Hắn cắt ngang, giọng điệu lạnh lùng. “Có phải các người đang định lập một kế hoạch chống lại tôi không?”
Tôn Minh mỉm cười, không để lộ sự sợ hãi. “Chúng tôi chỉ muốn hợp tác. Để cả hai bên cùng có lợi.”
“Hợp tác?” Đặng Kiên nhếch môi, sự khinh bỉ hiện rõ. “Các người không biết mình đang ở đâu. Tôi không cần bất cứ ai giúp đỡ.”
“Nhưng ông đang ở trong thế giới mà mọi thứ đều có thể thay đổi chỉ sau một đêm,” Lý Thảo lên tiếng, sự quyết tâm trong giọng nói của cô khiến mọi người cảm thấy vững vàng hơn. “Chúng tôi có thể giúp ông xây dựng lại hình ảnh, nhưng ông phải tin tưởng chúng tôi.”
Đặng Kiên trầm ngâm một lát, rồi đột ngột cười lớn. “Các người thật sự nghĩ mình có thể thuyết phục tôi? Thú vị đấy!”
“Chúng tôi không chỉ là những kẻ tầm thường,” Tôn Minh đáp, cảm thấy sự nóng nảy dâng lên trong lòng. “Chúng tôi có khả năng mà ông chưa từng thấy.”
“Khả năng? Hãy cho tôi xem đi,” Đặng Kiên thách thức, ánh mắt đầy thách thức.
“Được,” Tôn Minh nói, quyết định để hành động thay cho lời nói. “Hãy để tôi cho ông thấy.”
Với một động tác nhanh nhẹn, Tôn Minh tập trung năng lượng, hình ảnh trong đầu anh lại hiện ra. Anh thấy Đặng Kiên sẽ bị dồn vào một góc, không còn đường lui, và điều đó sẽ khiến hắn hành động liều lĩnh. “Ông sẽ bị tấn công bởi những kẻ mà ông từng xem là bạn bè. Họ sẽ không còn tin tưởng ông nữa.”Đặng Kiên nhướng mày, đôi mắt xanh lục của hắn hiện lên sự nghi ngờ. “Các người đang đe dọa tôi?”
“Chúng tôi chỉ đang cho ông thấy sự thật,” Tôn Minh nói, lòng đầy tự tin. “Nếu ông không cẩn thận, chính những kẻ xung quanh sẽ trở thành nguy hiểm lớn nhất.”
Ánh mắt Đặng Kiên chợt tối lại, sự tức giận lướt qua gương mặt hắn. “Các người dám đùa với tôi sao?”
“Chúng tôi không đùa,” Huy nhanh chóng nói, giọng anh đầy nghiêm túc. “Nếu ông muốn sống sót trong thế giới này, ông cần phải học cách tin tưởng người khác.”
“Tin tưởng?” Đặng Kiên cười khẩy, nhưng sự nghi ngờ đã hiện lên trong ánh mắt hắn. “Các người nghĩ mình có thể khiến tôi tin tưởng sao?”
“Chúng tôi có thể cho ông thấy điều đó,” Lý Thảo nói, nắm chặt tay lại. “Nhưng trước hết, ông phải thừa nhận rằng mình không còn quyền lực như trước.”
Đặng Kiên im lặng, không nói gì thêm. Tôn Minh cảm thấy như một cánh cửa đã mở ra. Hắn đang dao động.
“Chúng ta cần phải hành động ngay bây giờ,” Tôn Minh nói, giọng điệu mạnh mẽ. “Không thể chần chừ.”
“Đúng vậy,” Huy thêm vào. “Nếu để hắn kịp hồi phục, chúng ta sẽ mất cơ hội.”
“Được,” Đặng Kiên cuối cùng cũng gật đầu, ánh mắt hắn đã có sự chấp thuận. “Tôi sẽ cho các người một cơ hội. Nhưng nếu các người làm thất bại kế hoạch này, tôi sẽ không tha cho ai.”
“Chúng tôi sẽ không làm ông thất vọng,” Tôn Minh nói, cảm thấy áp lực đang giảm bớt. Nhưng trong lòng anh, một sự lo lắng không nguôi bám lấy.
Khi họ chuẩn bị rời khỏi căn phòng, Hương chợt nảy ra ý tưởng. “Chúng ta có thể tạo ra một hình ảnh giả về một cuộc họp lớn của Đặng Kiên. Nếu mọi người thấy hắn đang bị cô lập, họ sẽ rời bỏ hắn.”
“Hay lắm!” Huy phấn khích. “Chúng ta có thể làm cho hắn trở thành trò cười trong giới nghệ thuật.”
“Chúng ta cần phải làm ngay,” Tôn Minh khẳng định, lòng đầy quyết tâm. “Không thể để hắn có cơ hội phản công.”
Khi cả nhóm rời khỏi căn phòng, không khí bên ngoài vẫn sôi động, nhưng trong lòng họ, một trận chiến lớn đang chờ đón. Tôn Minh cảm thấy như thời gian đang đếm ngược, và cuộc chiến của họ mới chỉ bắt đầu. Họ đã không chỉ chiến đấu với Đặng Kiên mà còn với những bí mật đen tối đang ẩn náu trong Không gian Chủ Thần, nơi mà mọi thứ có thể thay đổi chỉ trong chớp mắt.
“Chúng ta sẽ phải chuẩn bị mọi thứ thật kỹ lưỡng,” Lý Thảo nhấn mạnh, sự nghiêm túc hiện rõ trong giọng nói. “Đây không chỉ là một trò chơi.”
“Đúng vậy,” Tôn Minh đáp, lòng đầy lo lắng. “Và chúng ta cần phải sẵn sàng cho mọi tình huống.”
Nhưng trong giọng nói của Tôn Minh vẫn có một chút hy vọng. Họ đã bắt đầu một cuộc chiến không chỉ vì bản thân mà còn vì những điều tốt đẹp hơn. Trận chiến cuối cùng đang đến gần, và họ sẽ không từ bỏ.