Trận Chiến Định Mệnh

Chương 11: Đối Đầu Với Kẻ Thù

Tôn Minh đứng bên cửa sổ, ánh mắt chăm chú nhìn ra ngoài. Bầu không khí nặng nề bao trùm, như một điềm báo cho cuộc chiến sắp tới. Lý Thảo ngồi bên cạnh, tay xoắn xoắn những lọn tóc, vẻ mặt lo lắng.

“Cậu có chắc chúng ta nên làm điều này không?” Thảo hỏi, giọng cô nhỏ nhẹ như sợ làm vỡ đi bầu không khí im lặng.

“Chúng ta không còn lựa chọn nào khác,” Tôn Minh đáp, giọng điệu kiên định. “Đặng Kiên sẽ không dừng lại cho đến khi đạt được những gì hắn muốn.”

“Nhưng cậu không nghĩ rằng… nếu chúng ta đối đầu trực tiếp, sẽ có nguy cơ lớn không?” Thảo tiếp tục, ánh mắt cô lo lắng.

“Cứ để tôi lo,” Tôn Minh nói, cắt ngang suy nghĩ của Thảo. “Chúng ta đã đến mức này rồi. Tôi phải bảo vệ các cậu.”

Mai Hương, đang ngồi bên bàn làm việc, nghe thấy cuộc hội thoại. Cô ngẩng lên, ánh mắt sắc sảo. “Tôn Minh, không phải chỉ có cậu. Chúng ta đều có trách nhiệm. Nếu có chuyện gì xảy ra, chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt.”

“Đúng vậy!” Huy cũng tham gia vào cuộc trò chuyện, vẻ mặt quyết tâm. “Chúng ta đã cùng nhau vượt qua nhiều chuyện. Lần này cũng không khác gì.”

Tôn Minh cảm thấy ấm lòng. Nhóm bạn của anh không chỉ là những đồng đội, họ là gia đình. “Được rồi, vậy chúng ta sẽ cùng nhau lên kế hoạch. Hương, cậu có thể hack vào thông tin sự kiện không?”

“Để tôi xem,” Hương nói, ngồi thẳng dậy và bắt đầu gõ phím. “Có một cách, nhưng sẽ cần thời gian.”

“Chúng ta có thời gian,” Tôn Minh nói, lòng anh tràn đầy quyết tâm. “Chúng ta cần nắm rõ mọi thứ trước khi đối mặt với Đặng Kiên.”

Hai ngày sau, sự kiện lớn của Đặng Kiên diễn ra. Nhóm bạn của Tôn Minh đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng. Huy và Lý Thảo đã điều tra được nhiều thông tin về Đặng Kiên, trong khi Hương đã chuẩn bị một kế hoạch chi tiết để tiếp cận hắn.

“Chúng ta sẽ tách ra,” Tôn Minh nói, ánh mắt nghiêm túc. “Huy và Thảo sẽ tìm hiểu tình hình bên ngoài, trong khi Hương và tôi sẽ cố gắng tiếp cận Đặng Kiên.”

“Đừng quên, nếu có chuyện gì bất thường, hãy liên lạc ngay lập tức,” Huy nhắc nhở, vẻ mặt nghiêm túc.

“Đừng lo, tôi sẽ không để ai làm hại các cậu,” Tôn Minh trấn an, nhưng trong lòng anh, một cơn sóng lăn tăn vẫn dâng lên.

Sự kiện bắt đầu với những ánh đèn rực rỡ, âm nhạc vang vọng. Tôn Minh và Hương cố gắng len lỏi qua đám đông, tìm kiếm cơ hội để tiếp cận Đặng Kiên. Hương nhanh chóng phát hiện ra hắn đang đứng ở một góc phòng, vây quanh bởi những người hâm mộ và phóng viên.

“Đây là cơ hội,” Hương nói, ánh mắt đầy quyết tâm.

“Chúng ta phải cẩn thận,” Tôn Minh cảnh báo. “Hắn không phải là kẻ dễ đối phó.”Khi họ tiến lại gần, Tôn Minh cảm thấy một cơn gió lạnh lẽo lướt qua. Hắn quay lại, ánh mắt sắc lạnh như dao, khiến Tôn Minh rùng mình. “Cậu đến đây để làm gì, Tôn Minh?” Đặng Kiên hỏi, giọng điệu đầy kiêu ngạo.

“Chúng ta cần nói chuyện,” Tôn Minh đáp, cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh.

“Haha, nói chuyện?” Đặng Kiên cười lớn, khiến mọi ánh nhìn đổ dồn về phía họ. “Cậu nghĩ mình có quyền nói chuyện với tôi sao?”

“Đừng có làm màu,” Tôn Minh nói, lòng anh sôi sục. “Chúng ta biết rõ về những gì cậu đã làm.”

“Ồ, thật thú vị!” Đặng Kiên bước gần hơn, ánh mắt lấp lánh sự thách thức. “Cậu thật sự nghĩ mình có thể đấu lại tôi?”

“Chúng ta sẽ không để cậu tiếp tục làm tổn thương người khác,” Tôn Minh quát lên, cảm giác như mọi thứ đang dồn nén lại.

“Haha, điều đó thật buồn cười,” Đặng Kiên đáp, giọng điệu châm biếm. “Cậu và nhóm bạn của mình có thể làm gì? Chỉ là những đứa trẻ ngốc nghếch.”

Hương đứng bên cạnh, cảm thấy tức giận nhưng cũng biết rằng họ cần giữ bình tĩnh. “Chúng tôi sẽ không để cậu thoát khỏi những gì mình đã gây ra,” cô nói, giọng điệu kiên quyết.

“Rất tốt, rất tốt!” Đặng Kiên vỗ tay, giọng điệu mỉa mai. “Hãy xem xem các cậu có thể làm gì.”

Khi những lời nói của hắn vang lên, Tôn Minh cảm thấy một cơn sóng lửa dâng trào trong lòng. “Chúng ta sẽ không dừng lại. Sự thật sẽ được phơi bày.”

“Thật đáng thương,” Đặng Kiên cười, ánh mắt như muốn nuốt chửng họ. “Tôi sẽ chờ xem.”

Bầu không khí trở nên căng thẳng, như một sợi dây đàn đang bị kéo căng. Tôn Minh biết rằng cuộc chiến này không chỉ đơn thuần là về Đặng Kiên, mà còn là một cuộc chiến với những bí mật và quá khứ. Anh không thể lùi bước.

“Tôn Minh, chúng ta cần rút lui,” Hương thì thầm, cảm thấy tình hình không ổn.

“Không, chúng ta phải tiếp tục,” Tôn Minh đáp, lòng anh tràn đầy quyết tâm. “Chúng ta sẽ không để hắn chiến thắng.”

Và trong khoảnh khắc đó, Tôn Minh nhận ra rằng cuộc chiến này chỉ mới bắt đầu. Mọi thứ sẽ trở nên khó khăn hơn, nhưng anh không thể để sợ hãi ngăn cản mình.

“Chúng ta sẽ gặp lại,” Tôn Minh nói, quay lưng bước đi cùng Hương. Trong lòng, anh biết rằng sự thật đang chờ đợi, và cuộc chiến này sẽ không dễ dàng.

Mọi thứ đã thay đổi, và Tôn Minh cảm thấy một cơn gió lạnh lẽo lại lướt qua, như một dấu hiệu cho những điều sắp xảy ra. Anh không thể quên rằng cuộc chiến không chỉ dừng lại ở đây, mà còn là hành trình dài phía trước để tìm kiếm sự thật về bản thân và những người xung quanh.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn