Trân Bảo Ký - Thù Vỉ
Chương 41: Ngoại truyện: IF - Nếu như...
Mùa hè năm Nghê Nhã học năm ba đại học, vào tháng Bảy, Thẩm Ý Sơ vừa vặn hoàn thành bản thảo thô dài ba mươi vạn chữ cho một cuốn tiểu thuyết trinh thám, rốt cuộc cũng có thời gian rảnh rỗi để nghỉ ngơi vài ngày.
Nhờ vậy, cô bạn thân Hứa Nặc của Nghê Nhã cuối cùng cũng có cơ hội diện kiến chàng bạn trai Thẩm Ý Sơ mà cô vẫn luôn miệng nhắc tới.
Ba người hẹn nhau đi cắm trại. Thẩm Ý Sơ cầm lái, Nghê Nhã và Hứa Nặc ngồi ở hàng ghế sau rộng rãi của chiếc xe địa hình, vừa ngắm phong cảnh ngoài cửa sổ vừa rôm rả trò chuyện.
Con gái hễ tụ tập là có vô vàn chuyện để nói, suốt dọc đường đi, không khí trong xe lúc nào cũng náo nhiệt.
Trên ghế phụ đặt một túi ni lông căng phồng đồ ăn vặt. Đang mải nói chuyện và nhìn Hứa Nặc, Nghê Nhã bỗng với tay lên phía trước. Thẩm Ý Sơ liền tiện tay lấy một túi hạt dẻ cười to sụ trong túi nilon ra đưa tận tay cô.
Nghê Nhã xé gói hạt dẻ cười đưa cho Hứa Nặc, rồi lại tiếp tục đưa tay lên phía trước, miệng vẫn tập trung trả lời Hứa Nặc: "Đúng thế, thầy giáo bảo vậy mà."
Thẩm Ý Sơ lại lấy hai chai nước từ trong túi ra, nhân lúc dừng đèn đỏ bèn vặn sẵn nắp từng chai, rồi đưa ra hàng ghế sau.
Nghê Nhã nhét một chai vào tay Hứa Nặc đang lặng lẽ quan sát sự tương tác của hai người, mình thì cầm chai còn lại nhấp một ngụm nhỏ, sau đó lại với tay lên phía trước một lần nữa.
Thẩm Ý Sơ một tay vịn phần dưới vô lăng, dùng ngón trỏ của bàn tay phải đang rảnh rỗi dịu dàng móc nhẹ vào đầu ngón tay Nghê Nhã, lúc này cô mới chịu thu tay về.
Trong suốt quá trình đó, Nghê Nhã và Thẩm Ý Sơ không hề giao tiếp với nhau nửa lời, còn cuộc trò chuyện với Hứa Nặc cũng chẳng hề bị gián đoạn. Mọi cử chỉ ăn ý đến mức dường như đã lặp đi lặp lại hàng vạn lần.
Địa điểm cắm trại do Thẩm Ý Sơ chọn quả thực đẹp mỹ mãn, bầu trời trong vắt như được gột rửa, thảm cỏ xanh mướt trải dài. Nghê Nhã tung tăng hớn hở đuổi theo một chú bướm xinh đẹp chạy tít ra xa.
Hứa Nặc thì hài lòng đánh giá Thẩm Ý Sơ, cảm thấy anh chàng đẹp trai với hốc mắt sâu và hàng chân mày sắc sảo trước mặt cũng coi như xứng lứa vừa đôi với "hạt dẻ cười" đáng yêu nhà mình, bèn gật gù tán thưởng.
Thẩm Ý Sơ đưa mắt nhìn sang: "Nghe Nghê Nhã kể cô đang dự định thành lập studio riêng?"
Hứa Nặc cũng biết Thẩm Ý Sơ là một nhà văn, nên mới đem ý tưởng muốn tìm người trung gian để đầu tư vào mảng điện ảnh truyền hình ra bàn luận thêm vài câu. Có điều, vị nhà văn đẹp trai, nổi danh từ thuở thiếu thời và lớn hơn hai người bọn họ hai tuổi này dường như không mấy tán đồng với quan điểm của cô ấy.
Đúng lúc này, Nghê Nhã thở hồng hộc chạy về, ngồi phịch xuống bên cạnh Thẩm Ý Sơ. Nghe loáng thoáng vài câu trong cuộc trò chuyện, cô quay sang hỏi anh: "Anh thấy tìm người trung gian không đáng tin à?"
Thẩm Ý Sơ nghiêng đầu, ánh mắt dán chặt vào Nghê Nhã: "Ừ."
Dưới góc nhìn của Hứa Nặc, ánh mắt này của Thẩm Ý Sơ quả thực chan chứa thâm tình. Anh nhìn cô bạn thân vô tư lự của cô ấy một cách đắm đuối, dịu dàng và đầy chăm chú, không hề chớp mắt lấy một cái.
Còn Nghê Nhã, chẳng biết do đã quá quen thuộc hay sao mà hoàn toàn miễn nhiễm trước ánh mắt quyến rũ ấy. Ánh mắt cô đã bắt đầu liếc sang đống trái cây họ mang theo.
Nghê Nhã dán mắt vào đống trái cây đã được rửa sạch sẽ: "Vậy phải làm sao đây?"
Ngay trước khi Nghê Nhã kịp táy máy, Thẩm Ý Sơ đã chộp lấy cổ tay cô. Anh rút một tờ khăn giấy ướt ra lau tay cho cô, động tác vô cùng tỉ mỉ, lau sạch sẽ từng ngón tay một.
Cùng lúc đó, anh rũ mi trầm ngâm một lát, rồi lấy điện thoại ra, lưu lại cho Hứa Nặc một số điện thoại.
Thẩm Ý Sơ nói đây là số của một vị tiền bối lão làng trong giới. Bản thân anh không quá am hiểu về mảng đầu tư, nên bảo Hứa Nặc nếu có thắc mắc thì cứ liên hệ trao đổi thêm với vị tiền bối này.
Một tay vừa được lau sạch, Nghê Nhã đã không chờ nổi mà rướn người nhón ngay một quả dâu tây trắng cắn ngập miệng. Bàn tay còn lại vừa bị Thẩm Ý Sơ nắm lấy để lau tiếp, cô phồng một bên má lên xuýt xoa: "Thẩm Ý Sơ, anh giỏi thật đấy, mùa hè thế này mà vẫn mua được dâu tây trắng cơ á?"
Thẩm Ý Sơ ngậm cười nhìn Nghê Nhã vài giây, sau đó ném tờ khăn ướt vào túi rác, vươn tay véo nhẹ cái má đang phồng to vì ngậm quả dâu tây của cô.
Nghê Nhã cười tít mắt với Thẩm Ý Sơ, rồi chọn một quả dâu tây trắng to và đẹp nhất rướn người đút cho Hứa Nặc.
Tối hôm cắm trại đó, trong lúc Nghê Nhã đang ngồi trên thảm cách nhiệt hì hụi vọc chiếc kính viễn vọng mới tậu, Hứa Nặc lén lút dò hỏi Thẩm Ý Sơ. Cô ấy nghe phong thanh rằng anh và Nghê Nhã là thanh mai trúc mã lớn lên bên nhau, và hai người đã chính thức quen nhau đúng vào ngày sinh nhật năm mười tám tuổi của Nghê Nhã, không biết chuyện đó có thật không.
Thẩm Ý Sơ bật cười khẽ: "Trông không giống sao?"
Hứa Nặc đăm chiêu suy nghĩ: "Hai người yêu nhau được mấy năm rồi, sao vẫn cứ..."
Thẩm Ý Sơ hỏi lại: "Vẫn cứ làm sao?"
Hứa Nặc nhăn mặt, đưa tay xoa xoa cánh tay như nổi gai ốc: "Dính nhau như sam ấy!"
Thẩm Ý Sơ rủ mi mắt ngẫm nghĩ lại một chút. Lúc nãy anh đè Nghê Nhã ra hôn trong lều, Hứa Nặc hẳn là đang nghe điện thoại ở bờ suối cách đó cả trăm mét, chắc chắn là không thể nhìn thấy gì rồi.
Vậy, dính nhau như sam mà cô ấy nói có nghĩa là?
Thẩm Ý Sơ tỏ vẻ tò mò muốn nghe cho rõ, thu lại ánh mắt đang đặt trên người Nghê Nhã. Dường như cảm thấy rất thú vị, anh chỉ vào khoảng cách cỡ nửa mét giữa mình và cô bạn gái: "Chúng tôi ngồi thế này mà cũng tính là dính nhau như sam à?"
Hứa Nặc gật đầu cái rụp, khẳng định chắc nịch: "Tính chứ sao không!"
Phía bên kia, Nghê Nhã mang đậm phong thái của một nữ chủ nhân gia đình, ngoắc ngoắc tay gọi bạn trai và cô bạn thân lại, ý bảo kính viễn vọng đã chỉnh xong rồi, mau tới xem đi.
Giữa tiếng côn trùng rả rích, bầu trời sao lung linh huyền ảo.
Thẩm Ý Sơ bật cười khẽ một tiếng: "Thế mà tôi lại thấy vẫn chưa đủ dính đấy."
- HOÀN TOÀN VĂN -