Trân Bảo Ký - Thù Vỉ

Chương 35: Đêm bão tuyết

Tại Hội nghị Y tế và Sức khỏe Toàn quốc diễn ra vào tháng 8 năm 2016, một số cải cách về thể chế y tế và sức khỏe đã được đề cập đến. Là trưởng khoa, ba Nghê thường xuyên phải tổ chức các buổi cập nhật thông tin mới trong ngành cho đội ngũ y bác sĩ của khoa sau giờ làm việc.

Tối nay hiếm hoi mới không có cuộc họp nào, một đồng nghiệp chạy tới báo có một bệnh nhân do bác sĩ Cố giới thiệu đang muốn gặp ông, hiện đang đợi trong phòng làm việc.

Ba Nghê đẩy cửa bước vào, bắt gặp một dáng người cao ráo đang đứng lặng bên cửa sổ.

Thẩm Ý Sơ chắp hai tay trước bụng, lịch sự lên tiếng: "Làm phiền bác rồi, bác sĩ Nghê."

Trong điện thoại của ba Nghê vẫn còn lưu bức ảnh mà bác sĩ Cố gửi. So với bức ảnh chụp lén mang nét cười nơi khóe mắt ấy, Thẩm Ý Sơ bằng xương bằng thịt toát lên khí chất trầm ổn và có phần lạnh lùng hơn.

Từ khi Nghê Nhã mới tròn mười tám, ba Nghê đã lo xa, thầm nghĩ không biết chàng trai như thế nào mới xứng với cô con gái rượu của mình.

Ông mong nửa kia tương lai của Nghê Nhã sẽ thật tâm nâng niu cô như báu vật; mong cậu ta có nhân sinh quan đúng đắn, nhân phẩm tốt, chín chắn trưởng thành, ngoại hình sáng sủa; gia cảnh dẫu không giàu có thì ít nhất cũng phải lành mạnh, nề nếp.

Nhưng nếu chỉ có vậy thôi thì ba Nghê vẫn chưa ưng ý.

Trong thâm tâm, ông luôn mong muốn con rể tương

lai phải là một người có những kiến giải độc đáo và đạt được thành tựu nhất định trong lĩnh vực công việc của mình.

Hạng người tài giỏi như thế ngoài đời hiếm như lá mùa thu. Cứ nhìn thằng con trai út được cưng chiều sinh hư nhà viện phó mà xem, rặt một tên ngốc nghếch chỉ biết ăn chơi trác táng.

Hồi đó ba Nghê cứ thấp thỏm lo âu. Con gái mình vô tư lự, lại lương thiện, ấm áp, đối xử với mọi người rất chân thành, lỡ mà bị thằng ranh con tâm địa bất chính nào lừa gạt tình cảm thì sao...

Lúc ba Nghê đang miên man với những nỗi lo toan ấy, mẹ Lữ đã vò nát miếng mặt nạ ném thẳng vào ông: "Nghê Nghiên Thành, vai em đang nhức đây này!"

Ba Nghê đành ngoan ngoãn nhặt miếng mặt nạ ướt nhẹp vứt vào thùng rác, rồi nhanh nhảu, tận tụy xoa bóp vai cho vợ.

Ba Nghê không nhịn được hỏi: "Tiểu Mạn à, em bảo sau này con gái mình tìm người như thế nào thì tốt?"

Mẹ Lữ nghiêng đầu chỉ vào đoạn kinh lạc bị cứng: "Chỉ cần con thích là được."

Kết quả là Nghê Nhã lại thích một người như thế này. Không chỉ nổi tiếng từ thuở niên thiếu, sở hữu khối tài sản khổng lồ lọt top xếp hạng, ngoại hình xuất chúng, chiều cao lý tưởng, mà tính cách lại cực kỳ dịu dàng, trưởng thành. Sự điềm tĩnh và chín chắn của anh thậm chí còn khiến ba Nghê và đàn anh của ông phải xót xa.

Ba Nghê nhìn chàng trai trẻ trước mặt với vô vàn cảm xúc ngổn ngang: "Chào cháu, Thẩm Ý Sơ. Thật ra bác và vợ đã muốn gặp cháu từ lâu, nhưng Nghê Nhã bảo cháu không thích tiếp xúc nhiều với người lạ. Mời cháu ngồi."

Thẩm Ý Sơ gật đầu ngồi xuống chiếc ghế đối diện, cử chỉ toát lên vẻ lịch thiệp của một quý ông, thoạt nhìn đã biết đây là một đứa trẻ ngoan ngoãn, không thích gây phiền phức cho người khác.

Nghe đâu anh chỉ lớn hơn Nghê Nhã hai tuổi. Trẻ nhường ấy, cớ sao lại mắc phải căn bệnh ác tính này.

Ba Nghê chạnh lòng, im lặng vài giây mới lên tiếng: "Bác và vợ rất vui vì Nghê Nhã có thể quay lại trường tiếp tục việc học. Cảm ơn cháu đã ở bên cạnh con bé. Nếu không có cháu, với tình trạng tâm lý của Nghê Nhã lúc đó, bác nghĩ chuyện quay lại trường chắc phải gác lại một thời gian dài nữa. Thậm chí tụi bác còn tưởng con bé đã từ bỏ ước mơ làm biên kịch rồi cơ."

Thẩm Ý Sơ bình thản nói rằng, dù năm nay Nghê Nhã không gặp anh thì cô ấy cũng sẽ khá lên thôi. Cô ấy rất kiên cường, dũng cảm, luôn nỗ lực tự cứu lấy mình và vươn lên.

Việc ổn định tâm lý và quay lại trường chỉ là chuyện sớm muộn. Tuy nhiên, anh rất vui vì có cơ hội được đồng hành cùng cô trong khoảng thời gian khó khăn đó.

Ba Nghê ân cần hỏi han: "Dạo này sức khỏe cháu thế nào?"

Thẩm Ý Sơ thản nhiên cười: "Nói thật thì không được tốt lắm ạ. Nên cháu mới đến tìm bác."

Ba Nghê chợt nhớ đến một đêm đầu hè, Nghê Nhã ngồi trong phòng khách, ôm chiếc máy tính bảng vỡ nát màn hình. Cô ngẩng đầu lên, những giọt nước mắt lặng lẽ tuôn rơi, lăn dài trên má rồi rớt xuống ánh sáng leo lét của màn hình.

Cô nghẹn ngào: "Con mong anh ấy sống lâu trăm tuổi, nếu điều đó là quá tham lam, thì ít nhất anh ấy cũng được sống khỏe mạnh đến tuổi nghỉ hưu."

Trên mạng lúc nào cũng đầy rẫy những câu nói phiến diện hoặc sáo rỗng. Rất nhiều quan điểm thịnh hành thời nay khiến một vị bác sĩ già cống hiến cả đời cho y học như ba Nghê cảm thấy thật nực cười.

Nhưng ngay khoảnh khắc này, trong đầu ba Nghê bỗng vang lên câu nói: "Khi còn trẻ, đừng nên gặp người quá tuyệt vời."

Thẩm Ý Sơ đối với Nghê Nhã quả thực là quá...

Xuất phát từ bản năng của một người cha, từ mong muốn che chở con gái, lúc đó ba Nghê bằng mọi giá không muốn Nghê Nhã vướng bận quá nhiều với một bệnh nhân ung thư giai đoạn cuối thời gian chẳng còn bao lâu.

Vậy mà giờ đây, chàng trai trẻ trước mặt lại mỉm cười nhã nhặn: "Cháu đến tìm bác lần này là có một việc muốn nhờ vả."

Bác sĩ Cố đã thông báo cho ba Nghê về bệnh tình của Thẩm Ý Sơ cũng như phác đồ điều trị ở nước ngoài. Đó chỉ là những phương pháp cố gắng kiểm soát bệnh tình và kéo dài sự sống.

Sức khỏe của Thẩm Ý Sơ sẽ ngày một suy yếu, những

tác dụng phụ của các phương pháp điều trị là không thể tránh khỏi. Rõ ràng bản thân anh cũng biết mình chẳng còn bao nhiêu thời gian để giữ gìn sự tự tôn, nên mới lên kế hoạch rời đi.

Thẩm Ý Sơ ngồi trong phòng làm việc của ba Nghê chừng một tiếng đồng hồ. Bàn bạc xong xuôi những chuyện cần nói, anh đứng lên chuẩn bị ra về.

Ba Nghê hiểu rõ sự thật đúng như lời Thẩm Ý Sơ nói. Nghê Nhã là đứa trẻ trọng tình trọng nghĩa, đa sầu đa cảm, lại dễ đồng cảm với người khác. Bắt con bé phải nhìn Thẩm Ý Sơ đếm ngược từng ngày quả thực quá đỗi tàn nhẫn.

Nhưng cuối cùng ba Nghê vẫn không nhịn được mà thốt lên: "Chuyện đó, bác nói này Tiểu Thẩm, cháu... cháu thực sự nhất định phải đi sao?"

Thẩm Ý Sơ khựng lại đôi chút ngạc nhiên, rồi nở nụ cười cam chịu: "Vâng ạ."

Ba Nghê cản anh lại: "Nghe bác này chàng trai, Nghê Nhã kể người nhà cháu không ở cạnh. Nếu cháu muốn, bác và vợ có thể thường xuyên đến thăm cháu, hoặc tụi bác sẽ dẫn cả Nghê Nhã theo..."

Thẩm Ý Sơ khẽ lắc đầu: "Cháu rất vui khi nghe bác nói vậy, nhưng không cần đâu ạ."

Ba Nghê định nói thêm gì đó thì Thẩm Ý Sơ đã đặt tay lên vai ông: "Bác Nghê, Nghê Nhã là mối tình đầu của cháu, cháu vẫn muốn để lại cho cô ấy một ấn tượng thật đẹp."

Thẩm Ý Sơ bước tới cửa, ngón tay đặt lên tay nắm nhưng chần chừ chưa mở.

Một lát sau anh nghiêng người, giấu đi ánh nhìn thoáng chút sương mờ vào mảng tối trước cửa: "Cháu có lẽ hơi mắc chứng lo âu chia ly, xin lỗi đã để bác chê cười rồi."

Nói xong câu đó với nụ cười trên môi, Thẩm Ý Sơ khẽ cúi chào rồi rời khỏi phòng làm việc của ba Nghê.

Cùng lúc đó, Nghê Nhã đang nhoài người ra ngoài cửa sổ phòng khách ngóng ra đường: "Sao giờ này ba Nghê còn chưa về nhỉ?"

Mẹ Lữ hiếm khi đích thân xuống bếp làm món hải sản, bưng đĩa tôm càng xanh từ bếp bước ra: "Có muốn ăn thử một con tôm trước không?"

Nghê Nhã đáp ngay tắp lự: "Dạ muốn!"

Nghê Nhã ngậm con tôm càng xanh thơm lừng quay lại bên cửa sổ. Đèn đường soi tỏ màn đêm tĩnh mịch, cô bật sáng màn hình điện thoại, nhận ra tin nhắn Wechat gửi Thẩm Ý Sơ từ hơn một tiếng trước vẫn chưa được hồi âm.

Thẩm Ý Sơ vẫn đang viết bản thảo sao?

Anh đã ăn tối chưa?

Tiếng chim vỗ cánh làm Nghê Nhã giật mình. Cô vô thức nhìn ra ngoài cửa sổ, là chú chim c* gáy đậu trên cành cây ban nãy vừa vỗ cánh bay đi.

Có những điều dường như cô mãi mãi không thể nắm bắt được.

Lồng ngực Nghê Nhã phập phồng, cô nắm chặt điện thoại trong sự hoang mang, nghi ngờ. Đúng lúc này,

Thẩm Ý Sơ lại trả lời:

S.: [Có ra ngoài không?]

Nghê Nhã thở phào nhẹ nhõm, lau mồ hôi rịn trong lòng bàn tay, nhắn lại bảo phải ăn chút hải sản ở nhà rồi mới sang tìm anh.

Ngay trước tiết Bạch Lộ, Nghê Nhã và Thẩm Ý Sơ lên đường đến Nam Bán Cầu ngắm tuyết. Vừa bước xuống máy bay, cái lạnh thấu xương đã táp thẳng vào mặt.

Thẩm Ý Sơ tháo khăn quàng cổ của mình định quàng cho Nghê Nhã, nhưng cô đã nhanh nhảu dang rộng hai tay chắn trước mặt anh.

Chóp mũi Nghê Nhã đỏ ửng vì gió lạnh: "Thẩm Ý Sơ, em che cho anh, anh chạy mau đi, chỗ này là hướng gió, lạnh cóng luôn."

Ánh mắt Thẩm Ý Sơ dịu dàng, anh quàng chiếc khăn quanh cổ Nghê Nhã, nắm lấy tay cô: "Cùng chạy nào."

Họ trọ tại một thị trấn bao quanh bởi dãy núi Nam Alps. Nơi đây không có những tòa nhà cao ọc chọc trời, những ngôi nhà gỗ màu nâu nhạt tỏa ra ánh đèn dịu êm trong màn đêm buông xuống.

Ngay đêm đầu tiên họ đến, thị trấn nhỏ này đã đón một trận bão tuyết.

Sáng hôm sau, Nghê Nhã mở tung cửa sổ, một thế giới trắng xóa hiện ra trước mắt. Những ngôi nhà trông như những ổ bánh mì bông xốp rắc đầy đường bột, ngay cả những chiếc ô tô đỗ bên đường cũng bị lớp tuyết dày cộm vùi lấp.

Cô phấn khích reo lên: "Thẩm Ý Sơ ra đây nhanh, bên ngoài..."

Thẩm Ý Sơ c** tr*n bước ra từ phòng tắm, lời nói của Nghê Nhã nghẹn ứ ở cổ họng, lập tức im bặt.

Thẩm Ý Sơ bước đến cạnh Nghê Nhã, đưa tay chạm vào lớp tuyết trắng ngần đọng trên bệ cửa sổ, rồi dùng những ngón tay lạnh buốt nhéo má cô: "Em đang nhìn gì thế?"

Nghê Nhã bị lạnh giật thót mình, mặt dày đáp: "Em nhìn anh chứ gì."

Thẩm Ý Sơ bật cười trêu chọc.

Nhưng trái với dự đoán, Nghê Nhã lại lấy áo khoác của Thẩm Ý Sơ, lải nhải kiễng chân khoác lên người anh: "Nhìn anh kìa, chẳng biết giữ gìn sức khỏe gì cả, cứ thế mà đi ra, cẩn thận kẻo cảm lạnh bây giờ."

Giọng nói Nghê Nhã đầy âu yếm, dịu dàng. Ngoài cửa sổ là những dãy núi tuyết nhấp nhô và mặt hồ xanh thẳm lấp lánh ánh sáng, trận tuyết lớn đã xóa nhòa mọi màu sắc khác, chỉ còn lại một màu trắng tinh khôi.

Chẳng hiểu sao Thẩm Ý Sơ lại nghĩ đến chiếc váy cưới bồng bềnh mà mẹ anh mặc trong ngày tái giá.

Chưa kịp hiểu ra vì sao mình lại có suy nghĩ đó, anh đã bị Nghê Nhã nắm tay kéo vào trong phòng.

Nghê Nhã tủm tỉm cười, bưng một ly sữa bốc khói nghi ngút đưa cho Thẩm Ý Sơ: "Em kiểm tra rồi, quanh đây thức uống nóng chỉ có cacao và cà phê thôi."

Cô đắc ý khoe công: "May mà tối qua đi siêu thị em có mua sữa, em nhờ người ta hâm nóng rồi đấy, anh mau uống đi kẻo nguội."

Thẩm Ý Sơ hỏi: "Còn em thì sao?"

Nghê Nhã cười tít mắt: "Cà phê đá và hamburger bự chảng! Đợi anh chuẩn bị xong là em lao ra ngoài kiếm ăn luôn!"

Hành trình "kiếm ăn" chẳng hề dễ dàng chút nào. Tuyết rơi dày đặc chặn kín mọi nẻo đường, mỗi bước đi tuyết lút cả bắp chân, phát ra tiếng "rào rạo".

Nghê Nhã chật vật rút đôi chân đi giày đi tuyết khỏi lớp tuyết dày. Lảo đảo không đứng vững, cô ngã phịch xuống tuyết.

Thẩm Ý Sơ tốt bụng vươn tay ra đỡ, bị Nghê Nhã kéo tuột xuống. Chiếc áo phao dáng dài vốn đã vướng víu, anh cũng quỳ luôn xuống lớp tuyết xốp như bông.

Nghê Nhã chưa kịp đắc ý thì đã bị Thẩm Ý Sơ thuận thế ôm chầm lấy, lật người sang một bên.

Hoa tuyết bay lả tả, Nghê Nhã nằm xấp trên người Thẩm Ý Sơ, những bông tuyết không ngừng rơi làm nhòa cả mắt cô.

Nghê Nhã chớp chớp mắt, tuyết tan trên hàng mi cô. Thẩm Ý Sơ đưa tay gạt đi những giọt nước trên mi mắt cô, ánh mắt bỗng chốc mang theo vẻ xâm chiếm, dừng lại ở khu vực gần cằm Nghê Nhã.

Nghê Nhã khẽ nín thở.

Thẩm Ý Sơ đã nửa ôm nửa xốc cô đứng dậy: "Đi ăn thôi."

Chiều hôm đó, Thẩm Ý Sơ cảm thấy không khỏe. Cơn đau khiến anh vã mồ hôi lạnh, cổ họng phát ra tiếng r*n r* kìm nén.

Mồ hôi túa ra từ trán anh, chảy dọc theo đường xương quai hàm sắc sảo, nhỏ xuống chiếc cổ nhợt nhạt.

Nghê Nhã vừa nặn xong một quả cầu tuyết từ ban công bước vào, thấy Thẩm Ý Sơ lấy gối tì chặt vào bụng, cô sợ hãi đứng sững lại, không biết phải làm sao.

Thẩm Ý Sơ vẫn còn tâm trí để trêu đùa: "Đứng xem kịch hay đấy à, làm phiền qua đây đỡ tôi ngồi dậy được không?"

Nghê Nhã sực tỉnh, vứt vội quả cầu tuyết, chạy tới đỡ Thẩm Ý Sơ dậy. Sau đó, cô lục tìm thuốc giảm đau trong vali rồi rót một ly nước ấm.

Cô cho anh uống thuốc, rồi động tác nhanh nhẹn chạy ra ban công lấy chai nước suối hôm qua vô tình để quên ngoài đó giờ đã đóng băng cứng ngắc, quấn vào một chiếc khăn mặt rồi đưa cho anh.

Nghê Nhã lo lắng hỏi: "Thẩm Ý Sơ, anh đau ở đâu?"

Thẩm Ý Sơ áp chai nước đá lên những đường gân xanh đang giật giật trên trán, lắc đầu, mắt nhắm hờ, th* d*c.

Nghê Nhã bò lên giường ôm chặt Thẩm Ý Sơ, hết lần này đến lần khác hôn lên trán anh: "Không sao rồi, không sao rồi, thuốc giảm đau sẽ có tác dụng nhanh thôi."

Thẩm Ý Sơ nắn nắn những đầu ngón tay đang run rẩy của Nghê Nhã: "Khỏi rồi, đừng căng thẳng."

Nửa tiếng sau thuốc giảm đau mới phát huy tác dụng, Thẩm Ý Sơ rốt cuộc cũng có sức chống tay ngồi thẳng dậy.

Anh nheo mắt mường tượng lại bộ dạng của mình lúc nãy, chỉ tay vào vầng trán và hàng lông mày ướt đẫm mồ hôi, tự giễu: "Sợ không?"

Nghê Nhã kiên quyết lắc đầu: "Em sợ anh đau."

Thẩm Ý Sơ muốn đi tắm.

Nghê Nhã vì quá quan tâm nên đâm ra hoảng loạn, lại ngốc nghếch hỏi anh có cần cô vào dìu hay túc trực bên cạnh không.

Hậu quả là bị Thẩm Ý Sơ vỗ một phát vào trán, còn phải ấm ức dặn dò: "Thế anh đi cẩn thận nhé."

Dù thuốc giảm đau đã phát huy hiệu quả, đến giờ đi ngủ buổi tối, Nghê Nhã vẫn không yên tâm.

Sau khi Thẩm Ý Sơ chìm vào giấc ngủ, Nghê Nhã lồm cồm bò dậy mở laptop. Cô ôm máy tính ngồi gọn lỏn trong chiếc chăn dày cộp êm ái như mây, nhè nhẹ gõ lên bàn phím mỏng tang.

Ba giờ sáng, nệm giường bên cạnh lún xuống, Thẩm Ý Sơ ngồi dậy xích lại gần Nghê Nhã.

Giọng anh hơi khàn: "Chưa ngủ à?"

Nghê Nhã viện cớ vừa tỉnh giấc, bỗng nảy ra chút ý tưởng nên vội ghi lại kẻo quên.

Thẩm Ý Sơ im lặng một chốc: "Chăm chỉ thế."

Nghê Nhã đùa cợt một cách thoải mái, nói ai bảo cô gái anh thích lại xuất sắc đến thế. Nếu cô muốn chạm mặt tình địch thì ít ra cũng phải lọt vào danh sách đề cử giải Biên kịch xuất sắc nhất của Kim Hà, dĩ nhiên là phải chăm chỉ hơn rồi.

Thẩm Ý Sơ tựa đầu vào gối cười khẽ, vặn nắp chai nước khoáng nhấp một ngụm cho thấm giọng.

Nghê Nhã gập máy tính lại: "Cô ấy đẹp lắm hả anh?"

Thẩm Ý Sơ đáp: "Rất đẹp."

Đã là người trong nghề, ắt hẳn sẽ có ngày chạm trán trên đỉnh cao danh vọng, cũng giống như việc Nghê Nhã từng gặp cậu bạn béo của Thẩm Ý Sơ trong đoàn phim do giáo sư của cô phụ trách.

Cái giới này tính ra cũng chẳng rộng lớn gì cho cam.

Nghê Nhã hỏi làm sao cô biết ai là cô gái anh thích.

Anh đinh ninh rằng, sau này gặp mặt, cô chắc chắn sẽ nhận ra ngay.

Mỹ nhân gần nhất khiến Nghê Nhã chỉ liếc qua đã nhận ra giữa đám đông là một ngôi sao điện ảnh Hong Kong ghé thăm trường cô!

Đó là một đại mỹ nhân hàng đầu đấy.

Nghê Nhã kinh ngạc thất sắc: "Cô ấy đẹp đến mức đó cơ á?"

Thẩm Ý Sơ cười đáp: "Đúng vậy."

Bên ngoài trời lại bắt đầu đổ tuyết, vạn vật chìm trong tĩnh lặng, tuyết trắng và ánh trăng giao hòa. Nghê Nhã hiếm hoi không ghen tuông: "Nếu tụi mình có cơ hội chạm mặt ở lễ trao giải, anh có cần em nhắn nhủ gì tới cô ấy không?"

Đáy mắt Thẩm Ý Sơ sầm lại: "Cũng được."

Nghê Nhã hỏi: "Nói gì cơ?"

Thẩm Ý Sơ ghé sát tai Nghê Nhã, chậm rãi và nhẹ nhàng nhả ra một từ: "Congratulations."

Tim Nghê Nhã hẫng đi một nhịp, nhưng vẫn mang chút ý nghĩ không chịu thua: Biết đâu người đoạt giải sẽ là mình thì sao.

Cô buột miệng: "Chỉ thế thôi á..."

"Còn nữa."

Những ngón tay hơi lạnh của Thẩm Ý Sơ nâng cằm Nghê Nhã lên, anh nghiêng đầu, hôn cô.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn