Trân Bảo Ký - Thù Vỉ

Chương 10: Cá chình vườn

Trong con ngõ ồn ào náo nhiệt sực nức mùi thơm khiến người ta thèm nhỏ dãi, ông chủ xe đẩy bán mì xào đến muộn, cười chào hỏi cô chủ sạp nước ép trái cây tươi bên cạnh rồi mới cắm cúi nhóm lửa bắc chảo.

Thẩm Ý Sơ không trực tiếp nói mình là tác giả của những cuốn tiểu thuyết trinh thám bán chạy kia.

Nhưng cũng không khó để dò ra manh mối, Thẩm Ý Sơ từng nói, ba bữa anh cơ bản đều ăn một mình. Thực ra chỉ từ điểm này thôi cũng đủ suy luận ra khối phỏng đoán về nghề nghiệp của anh.

Nếu người này có một công việc ổn định như ba Nghê, thì kiểu gì cũng sẽ có lúc ăn ở căn tin hoặc tụ tập đồng nghiệp, nhưng anh dường như sống khá khép kín...

Lúc đó Nghê Nhã đã để ý đến vấn đề này rồi, nhưng vì có chút e ngại nên cô không hỏi thẳng.

Cô chẳng thể ngờ Thẩm Ý Sơ tối nay lại khác hẳn bình thường mà thẳng thắn bày tỏ.

Nếu như...

Có lẽ Thẩm Ý Sơ lấy bằng kép chuyên ngành Vật lý ứng dụng và Sinh hóa học cũng chỉ là để phục vụ cho việc viết lách?

Nghê Nhã lắc lắc đầu. Bộ não vừa bị ép tiếp nhận thông tin khai báo của ai đó đã bắt đầu liên tưởng và phân tích một cách không kiểm soát.

Mười chín tuổi đã độc lập tài chính.

Hình thức làm việc cũng không giống với cách hiểu của đa số mọi người.

Vị tác giả tiểu thuyết trinh thám bán chạy Thẩm Ý Sơ kia nổi đình nổi đám chỉ sau một cuốn sách, năm sau leo lên bảng xếp hạng thu nhập văn học trong nước, lọt vào top 10.

Mặc dù độ uy tín của cái gọi là bảng xếp hạng ấy bị không ít người trong và ngoài ngành nghi ngờ mỉa mai, nhưng trong các tài liệu trên mạng về tác giả Thẩm Ý Sơ vẫn ghi nhận rành rành con số này.

Nếu như chuyện độc lập tài chính mà Thẩm Ý Sơ nói ám chỉ việc này, thì chẳng khác nào anh đã gián tiếp thừa nhận thân phận tác giả của mình rồi...

Nhìn lại Thẩm Ý Sơ, sau khi ném xuống những thông tin tựa như sấm sét giữa trời quang ấy, sắc mặt anh vẫn bình thản. Trong lúc đại não Nghê Nhã một lần nữa rơi vào tình trạng quá tải thông tin, vị khách bí ẩn này vẫn đang nhàn nhã nhấp ngụm nước ấm trong cốc thủy tinh.

Khu phố ẩm thực tụ tập toàn hàng quán nhỏ, không gian không thể nào sánh bằng quán cà phê lần trước họ ăn trưa. Chiếc cốc thủy tinh đi kèm với bộ bát đũa dùng một lần chẳng chịu nổi cái nhìn soi mói, mang theo một cảm giác rẻ tiền hợp tông với bộ bàn ghế gỗ cũ kỹ.

Thế nhưng Thẩm Ý Sơ cầm chiếc cốc thủy tinh như vậy, thong thả nhâm nhi, lại toát ra một thứ khí chất quý ông tao nhã vô ngần.

Thẩm Ý Sơ đặt cốc xuống, không nhanh không chậm cầm mấy xiên sách bò nhúng vào nồi nước lẩu đỏ rực đang sôi ùng ục.

Nghê Nhã vội vàng cản anh lại: "Đừng buông tay, cái này nhúng tối đa không quá nửa phút đâu, dai mất đấy."

Thẩm Ý Sơ nhìn vào mắt Nghê Nhã, "Ừ" một tiếng.

Cứ như mượn vài câu nói ấy để lật sang một trang mới, trong suốt bữa ăn sau đó, Nghê Nhã không nhân đà đó mà đưa ra bất kỳ câu hỏi nào để xác nhận thân phận của Thẩm Ý Sơ nữa.

Ăn xong, Nghê Nhã giành phần thanh toán, sau đó đi ké xe Thẩm Ý Sơ về nhà.

Nghê Nhã thực sự thích tiểu thuyết trinh thám của Thẩm Ý Sơ. Lúc đọc sách, cô từng bao nhiêu lần thốt lên kinh ngạc, bao nhiêu lần vỗ đùi đen đét thán phục, rơi bao nhiêu giọt nước mắt đồng cảm, bao nhiêu lần hồi hộp đến tim đập chân run vì cốt truyện được thiết kế quá đỗi khéo léo...

Thì tâm trạng lúc này lại phức tạp bấy nhiêu.

Trong những đêm khuya thanh vắng, cô từng suy đoán tuổi tác của vị tác giả có bút lực lão luyện và kiến thức chuyên môn cực vững này, luôn đinh ninh đó hẳn là một người ít nhất cũng phải hơn cô mười mấy tuổi.

Những ngọn đèn đường hai bên đường nối tiếp nhau lùi về phía sau. Trong ánh sáng khi mờ khi tỏ, Nghê Nhã ngoảnh đầu nhìn khuôn mặt trẻ trung của Thẩm Ý Sơ. Cô vẫn luôn xem anh như người bạn đồng trang lứa để tiếp cận và kết giao, nếu nói cuốn tiểu thuyết trinh thám đầu tay của anh ra mắt khi anh mới mười chín tuổi...

Chín giờ tối, chiếc G63 dừng trước cổng khu chung cư nhà Nghê Nhã. Thẩm Ý Sơ cũng bước xuống xe, lấy hộp giày đựng đôi giày của Nghê Nhã từ trong cốp đưa cho cô.

Nghê Nhã nhận lấy hộp giày, cuối cùng vẫn không nhịn được mà hỏi: "Thẩm Ý Sơ, anh bao nhiêu tuổi thế?"

Thẩm Ý Sơ đút hai tay vào túi quần: "Hai mươi sáu tuổi."

Mới hơn cô có hai tuổi.

Quả nhiên là thiên tài mà.

"Ồ, cảm ơn anh đã đưa tôi về, tạm biệt anh." Nghê Nhã mang theo đủ loại tâm trạng ngổn ngang chào tạm biệt Thẩm Ý Sơ.

Thẩm Ý Sơ đứng cạnh xe, ngắm nhìn vầng trán đang nhăn tít lại vì rối rắm của Nghê Nhã, trêu chọc cô: "Chắc chắn không còn gì muốn hỏi nữa à?"

Nghê Nhã muốn hỏi chuyện đi cắm trại, nhưng lại sợ mình tỏ ra quá nóng vội, rốt cuộc vẫn không mở lời.

Bước vào khu chung cư, ngoái đầu nhìn lại, Thẩm Ý Sơ vẫn đang yên lặng đút tay túi quần đứng bên ngoài, khẽ hất cằm ra hiệu cho cô cứ đi tiếp.

Nghê Nhã ôm hộp giày về đến nhà, chằm chằm nhìn chiếc vali ở lối vào mất hai giây mới phản ứng lại, chợt gọi với vào phòng khách: "Mẹ ơi!"

Bà Lữ vừa đi công tác nước ngoài về, mặc bộ đồ ngủ thoải mái bước ra khỏi phòng ngủ, ôm chầm lấy Nghê Nhã.

Nghê Nhã nói: "Mẹ về sao không báo con tiếng."

Bà Lữ dịu dàng nói: "Vốn dĩ là bay thẳng về Thủ đô, nhưng nghe ba con bảo con đi chơi ngoại ô giải khuây với bạn, nên mẹ mới định bớt chút thời gian về thăm con trước."

"Con gái rượu về rồi đấy à?" Ba Nghê thò nửa người ra từ bếp: "Ba đang nấu mì cho mẹ con này, ăn thêm chút không?"

"Mẹ vẫn chưa ăn cơm ạ?"

Nghê Nhã từ chối bữa ăn đêm tràn ngập tình yêu thương của ba Nghê, bảo rằng mình ăn cùng bạn rất no rồi. Khi nói câu này, cô thấy rõ bà Lữ và ba Nghê đưa mắt nhìn nhau đầy trìu mến vui mừng.

Bà Lữ ăn mì, Nghê Nhã chống cằm ngồi cạnh bàn ăn kể cho mẹ nghe về phong cảnh đồi núi ở ngoại ô, còn ba Nghê thì tiến tới hít hà mùi hương vương trên áo khoác của Nghê Nhã, lầm bầm: "Thịt xiên nướng làm sao thơm bằng mì ba nấu được?"

Nghê Nhã nhăn mũi ngoảnh đầu lại: "Ba, ba cũng muốn chuyển nghề làm thám tử đấy à?"

Bà Lữ hùa vào: "Ba con không làm thám tử được đâu, làm chó nghiệp vụ thì còn nghe được."

Nói xong, bà tự phì cười trước.

Ba Nghê chống nạnh nhấn mạnh, dẫu ông có gia nhập ngành công an thì cũng phải là thành viên trong đội ngũ pháp y cơ.

Nghê Nhã ôm gối tựa lưng, ngả ngớn trên ghế ăn cười ngặt nghẽo.

Công việc của bà Lữ vẫn chưa giải quyết xong hẳn, bà đã đặt vé máy bay đi Thủ đô vào chiều hôm sau. Sáng ngủ dậy, bà đặc biệt vào phòng ngủ của Nghê Nhã, thăm dò hỏi xem cô có muốn đi ăn trưa cùng gia đình ba người của dì út không.

Dưới gối Nghê Nhã vẫn đè một cuốn tiểu thuyết trinh thám. Cô dụi dụi đôi mắt ngái ngủ, ngóc cái đầu mang theo khuôn mặt hằn rõ hai vết đỏ do bị đè lên, nhận lời đề nghị của bà Lữ.

Cô hy vọng mình có thể trở thành dáng vẻ mà ba mẹ kỳ vọng, cũng sẵn lòng hợp tác làm bất cứ điều gì họ mong cô làm.

Bà Lữ rút cuốn tiểu thuyết trinh thám từ dưới gối Nghê Nhã ra xem thử: "Thẩm Ý Sơ? Ba con bảo dạo trước con mê mẩn tác giả này lắm..."

Mặt Nghê Nhã chợt đỏ ửng.

Bà Lữ đang mải cúi đầu đọc phần tóm tắt nội dung và lời giới thiệu in trên bìa sau, không để ý đến sắc mặt Nghê Nhã, chỉ cười nói: "Có vẻ hay đấy, đợi mẹ làm xong việc về sẽ mượn sách của con đọc thử."

Nghê Nhã ngồi dậy, giả vờ như không có chuyện gì mà vuốt lại mái tóc dài rối bù: "Mẹ cũng thích đọc tiểu thuyết trinh thám ạ?"

Bà Lữ kể hồi trẻ bà cũng thích đọc tiểu thuyết tội phạm của Thomas Harris.

Nghê Nhã ồ lên: "Hannibal!"

Bà Lữ đặt cuốn sách trên tay xuống tủ đầu giường Nghê Nhã: "Dậy ăn sáng cùng ba mẹ đi con."

Nghê Nhã ăn sáng cùng ba mẹ. Ở bàn ăn, họ bàn luận về Diễn đàn châu Á Bác Ngao và Liên hoan Hý kịch Ô Trấn vừa nhắc trên bản tin thời sự.

Ăn xong, cô ở lại phòng khách để cố vấn cho bà Lữ chọn quần áo và giày dép mặc đi ra ngoài buổi trưa.

Trong lúc đó, Nghê Nhã thỉnh thoảng lại bấm sáng màn hình điện thoại mấy lần, về sau cô dứt khoát tắt luôn chế độ im lặng.

Có điều, chiếc điện thoại vẫn cứ im lìm tĩnh lặng.

Địa điểm dùng bữa của nhà họ và gia đình dì út được đặt tại một nhà hàng trong trung tâm thương mại, gần trường của em họ Nghê Nhã, tiện cho cậu bé ăn trưa xong quay lại trường học tiếp.

Dì út cầm thực đơn hỏi Nghê Nhã: "Nghê Nhã muốn ăn gì nào?"

Cậu em họ gào lên: "Sao mẹ không hỏi con?"

Nghê Nhã biết bà Lữ bận trăm công nghìn việc vẫn bớt thời gian về nhà là vì lo lắng cho trạng thái dạo gần đây của cô. Cô biết dì út luôn ưu tiên hỏi cô muốn ăn gì là vì cô ít khi ra khỏi nhà.

Cô biết rất nhiều lúc, sự hài hước một cách gượng ép của người thân cũng chỉ là để nghe cô cười thật to.

Nhưng cô chỉ có thể giả vờ như không nhận ra những điều đó. Khi dượng út kể xong một câu chuyện "thú vị", cô lại trái lương tâm hùa theo mọi người cười ngặt nghẽo đến mức thở không ra hơi.

Thố canh sườn hầm trước mặt đã cạn trơ đáy, Nghê Nhã lại nhìn về phía chiếc điện thoại vẫn đang im ắng của mình.

Cô chưa từ bỏ ý định mà ấn sáng màn hình, nhưng chỉ thấy một dãy các ứng dụng xếp hàng trên ảnh nền.

Thời gian nhảy sang một giờ đúng, chiếc điện thoại trong tay cậu em họ bị dì út giật phắt đi.

Cậu nhóc kêu oai oái: "Con còn chưa chơi xong mà..."

Dượng út đã cầm chìa khóa xe đứng dậy: "Đi thôi, đến giờ đưa con về trường rồi."

Cậu em họ năm nay lớp chín, đúng vào cái tuổi ham chơi lại còn thích nổi loạn. Cậu nhóc vùng vằng vơ lấy áo khoác chào tạm biệt họ, miệng lầm bầm: "Ghen tị với chị họ thật, muốn ngủ đến mấy giờ thì ngủ, muốn ăn gì thì ăn, lại còn chẳng phải đi học."

Sắc mặt dượng út thay đổi đôi chút, vội vàng thúc giục lôi cậu em họ đi mất. Còn dì út thì lấy giọng điệu rụt rè đề nghị: "Nghê Nhã, hay là hai dì cháu mình dạo trung tâm thương mại một vòng rồi hẵng đưa mẹ cháu ra sân bay nhé?"

Nghê Nhã thở dài trong lòng: Không đi học thì có gì tốt đẹp đâu, cô bây giờ sắp biến thành đối tượng bảo vệ cấp quốc gia của cả nhà rồi.

Trong trung tâm thương mại khá tấp nập. Nghê Nhã tháp tùng bà Lữ và dì út lượn qua vài cửa hàng là chẳng còn chút hứng thú nào nữa. Trong đầu cô cứ mải nghĩ đến chuyện đi cắm trại, cuối cùng dứt khoát tìm một băng ghế nghỉ chân, ngồi ịch xuống đó gửi tin nhắn Wechat cho Thẩm Ý Sơ.

Thẩm Ý Sơ chắc là không xem Wechat đâu.

Nghê Nhã thừa biết, nhưng vẫn gửi đi. Lý do vô cùng sượng trân:

[Tôi đang đi dạo trung tâm thương mại.]

[Ở đây có tiệm thú cưng.]

[Anh có nuôi thú cưng không? Có cần tôi mua giúp đồ dùng thú cưng gì về không?]

Nghê Nhã khép chặt hai chân, lưng thẳng tắp gõ xong mấy câu này, thầm phỏng đoán xem cái tên "người tối cổ" kia đến bao giờ mới chịu trả lời.

Một tiếng nữa?

Một ngày sau?

Chẳng lẽ lại mười ngày nửa tháng sau mới đọc được tin nhắn chắc?

Đang mải suy nghĩ, chiếc điện thoại chợt rung lên một tiếng "ting" giữa môi trường ồn ào xung quanh.

Thẩm Ý Sơ thế mà lại trả lời thật.

[Tạm thời không cần.]

Nghê Nhã gửi một câu hỏi qua:b[Anh nuôi thú cưng thật à?]

Thẩm Ý Sơ rep: [Cá chình vườn.]

Nghê Nhã đăm đăm nhìn cái tên dị hợm trên màn hình mất mấy giây đồng hồ, mới bới móc được ấn tượng về loài cá chình vườn trong ký ức. Hình như đó là một loài sinh vật biển cỡ nhỏ thích vùi thân mình dưới cát thì phải?

Cô nghĩ bụng, đúng là người kỳ quái nuôi cá cũng kỳ quái.

Rồi cô run rẩy bả vai cười trộm.

Đúng lúc này, Thẩm Ý Sơ gọi điện thoại thoại qua. Nghê Nhã mang theo giọng cười nhấc máy: "Hi!"

"Đang ở ngoài à?"

"Trong trung tâm thương mại ấy mà, sao thế anh?"

Dường như Thẩm Ý Sơ đã cân nhắc mất vài giây mới mở lời mời: "Tôi định đi dạo mua chút đồ cắm trại, em có rảnh không?"

Nghê Nhã cầm điện thoại, nhích người lùi lại ra sau một chút, hai chân lơ lửng đung đưa vung vẩy.

Cô hoàn toàn không ý thức được bản thân đang cười vui vẻ cỡ nào. Cô khẽ hắng giọng, làm bộ làm tịch đoan trang đứng đắn: "Chiều nay tôi còn phải đưa mẹ ra sân bay nữa, muộn muộn chút tụi mình gặp nhau được không?"

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn