Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Chương 93: Miếng mỡ

Bánh xe lăn cọ lên nền gạch đá xanh, phát ra âm thanh “cót két, cót két”. Âm thanh ấy ngày càng tiến đến gần Vệ Thừa Đông, buộc hắn phải hé mắt ra. Đập vào mắt là một nam tử áo xám.

Người kia chừng hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi, dung mạo xuất chúng vô cùng. Nếu không phải ngồi trên xe lăn, chỉ riêng khuôn mặt ấy cũng đủ khiến bao thiếu nữ, phụ nhân ở thành Tứ Cửu phải say mê.

Chiếc xe lăn dừng lại trước mặt Vệ Thừa Đông. Nam tử áo xám phất tay một cái, người đẩy xe phía sau bèn xoay người rời đi.

Vệ Thừa Đông chật vật bò dậy khỏi mặt đất, có phần không chắc chắn cất tiếng hỏi: “Là Trần Thập Nhị bảo ngươi đến sao?”.

Nam tử áo xám không nói gì, chỉ lạnh lùng nhìn hắn.

Vệ Thừa Đông dò xét: “Chẳng lẽ là Nhị thúc ta gọi ngươi đến? Ngươi và Nhị thúc ta có quan hệ gì?”.

“Chủ nhân Đào Hoa Nguyên Thẩm Nghiệp Vân”.

Ông chủ tửu lâu?

“Bàn ghế bị ta đập hỏng, tính hết lên đầu ta, ngươi cứ tới Vệ phủ lấy, cứ nói là ta bảo vậy”.

Ánh mắt Vệ Thừa Đông lập tức ảm đạm: “Vệ gia ta tuy sa sút, nhưng chút tiền ấy vẫn lo được, ngươi không cần lo”.

Thẩm Nghiệp Vân nhìn vị công tử trước mắt, sắc mặt lạnh lùng: “Tiền ta đã đòi Vệ Đại gia rồi, tổng cộng ba ngàn lượng. Đại gia lục tung cả người cũng không lấy ra nổi, sau đó là Đại phu nhân phải móc tiền riêng ra chi trả”.

“Ba ngàn lượng?”. Vệ Thừa Đông nổi giận, hai tay túm lấy lan can gỗ: “Mấy cái bàn ghế đó làm gì đáng giá ba ngàn lượng, ngươi rõ ràng là đang thừa nước đục thả câu”.

“Đúng vậy, là thừa nước đục thả câu đấy. Dù sao thì cũng không chỉ mỗi ta làm thế”.

Vệ Thừa Đông chấn động trong lòng: “Ngươi nói gì cơ?”.

“Ta nói…”. Thẩm Nghiệp Vân mỉm cười: “Vệ công tử hiện tại là một miếng mỡ béo, ai cũng muốn nhào tới c.ắ.n một miếng. Một miếng c.ắ.n xuống, cả miệng toàn mỡ, lại chẳng có gì nguy hiểm, quá lời rồi còn gì”.

Tại sao ta lại là miếng mỡ béo? Ai muốn c.ắ.n ta? Đôi môi khô khốc của Vệ Thừa Đông mấp máy, nhưng không thể thốt nên lời.

Tuy hắn chưa trải sự đời, nhưng trong nhà có ba người làm quan, từ nhỏ tai nghe mắt thấy cũng đủ hiểu rằng, có những chuyện muốn thành thì phải mở đường bằng tiền bạc.

“Ta nghe nói, Vệ Nhị gia vì muốn cứu ngươi ra ngoài, đã chạy vạy khắp nơi, quỳ gối khẩn cầu, tiêu tốn không dưới năm ngàn lượng bạc”.

Thẩm Nghiệp Vân lạnh giọng: “Năm ngàn lượng bỏ ra mà ngươi vẫn chưa ra được. Đúng là một miếng mỡ béo không nhỏ”.

Yết hầu Vệ Thừa Đông chuyển động vài lần, một lời cũng chẳng thốt nổi. Ông nội vào ngục, trên dưới phải chi bạc lo lót, không biết đã đổ bao nhiêu tiền oan. Giờ đến lượt hắn gây chuyện, lại tiêu thêm tám ngàn nữa. Dù Vệ gia có dày cơ nghiệp cũng chịu không nổi kiểu tiêu xài thế này.

Hắn nghẹn ngào hỏi: “Trần Thập Nhị đâu? Hắn... hắn chẳng phải đi cầu xin cha hắn rồi sao? Trần gia và Vệ gia sắp liên hôn, Hầu gia sao có thể...”.

“Ngươi vừa nhắc mới khiến ta nhớ ra một lời đồn”.

Thẩm Nghiệp Vân dừng một chút rồi nói: “Lời đồn rằng Vệ Đại gia đến Hầu phủ, chờ suốt một ngày, một đêm, vậy mà ngay cả mặt Hầu gia cũng không gặp được”.

Đôi mắt Vệ Thừa Đông trợn to, dường như không dám tin cha hắn lại có thể ngồi chờ ở Trần gia suốt một ngày, một đêm.

Không tin. Chớ nói tới giao tình cũ giữa hai nhà Trần, Vệ, chỉ riêng chuyện sắp thành thông gia thôi, Trần gia cũng không nên đối xử với cha như vậy. Cha hắn là cha vợ tương lai của Trần Thập Nhị kia mà.

“Trần Thập Nhị đâu?”.

“Hắn à?” Thẩm Nghiệp Vân giang tay, nét giễu cợt càng hiện rõ: “Nếu muốn cứu ngươi thì hắn đã không còn là con của Hầu gia nữa rồi. Đổi lại là ngươi, ngươi sẽ làm gì?”.

“Ta…”.

Vệ Thừa Đông cảm thấy cổ họng như bị bóp nghẹt. Đánh nhau đối với hắn không phải chuyện thường xuyên, nhưng cũng chẳng phải lần đầu. Cùng lắm là làm bị thương mấy người, đền chút tiền là xong. Hắn chưa từng nghĩ, có một ngày vì đ.á.n.h nhau mà bị tống vào ngục. Càng chưa từng nghĩ đến chuyện: cha, Nhị thúc, ngay cả Trần Thập Nhị cũng không cứu nổi hắn.

Chỉ là một cái Binh mã ti Ngũ thành nho nhỏ thôi mà.

Nước mắt Vệ Thừa Đông không kìm được mà tuôn trào, phẫn nộ gào lên: “Thế đạo kiểu gì vậy chứ!”.

“Thế đạo vẫn thế đạo ấy, chỉ là Vệ gia không còn là Vệ gia năm xưa nữa thôi”.

Thẩm Nghiệp Vân lại mỉm cười: “Nếu ta là Hầu gia, đừng nói là gặp Vệ lão gia, ngay cả ngưỡng cửa Trần gia, ta cũng không cho bước vào nửa bước. Ngươi biết vì sao không?”.

Vì sao? Vệ Thừa Đông cụp mắt xuống, chạm phải ánh mắt của hắn, chỉ thấy ánh mắt trong trẻo lạnh lùng kia chợt sắc bén.

“Vì Hầu gia đã liều mạng đổ vào một Trần Thập Nhị, coi như đã hết tình, hết nghĩa với Vệ gia. Nếu giờ lại cứu ngươi…”. Thẩm Nghiệp Vân đan hai tay lại: “Chẳng phải là muốn kéo cả Trần gia c.h.ế.t chung sao?”.

“Sao hắn có thể khiến cả Trần gia…”.

“Vệ Thừa Đông!”. Thẩm Nghiệp Vân đột nhiên quát lớn một tiếng: “Ngươi là tôn tử của ai? Là điệt tử của ai?”.

Vệ Thừa Đông lí nhí đáp: “Ta là tôn tử của của tổ phụ ta, là điệt tử của Tứ thúc ta”.

“Vậy ông nội ngươi phục vụ ai?”.

“Hoàng thượng”.

“Còn Tứ thúc ngươi?”.

“Thái tử”.

“Đến ông nội ngươi và Tứ thúc còn chẳng đồng lòng, vậy nhà Thiên tử thì sao?”.

Vệ Thừa Đông vừa kinh vừa sợ, “phịch” một tiếng quỳ sụp xuống, sắc mặt trắng bệch. Hắn bỗng nhớ tới một lời đồn mấy tháng trước ở kinh thành.

Đồn rằng đương kim Hoàng thượng không phải con ruột của Thái hậu, mà là do một cung nữ trong cung sinh ra. Sau khi Hoàng thượng biết chân tướng, đã muốn truy phong người mẹ đã mất, nhưng bị Thái hậu ngăn cản. Từ đó mẫu tử bất hòa, ngày càng xa cách.

Dần dần, Hoàng thượng ngay cả việc vấn an Thái hậu cũng trở nên qua loa, triều đình bắt đầu ra tay với người của Thái hậu. Thái hậu thấy vậy lập tức âm thầm muốn nâng đỡ Thái tử đăng cơ sớm, định phế Hoàng thượng hiện tại.

Vệ Thừa Đông run rẩy hỏi: “Lời đồn kia… là thật sao?”.

Thẩm Nghiệp Vân: “Thật hay không, dân thường như chúng ta không thể biết, nhưng có một chuyện, Vệ công tử nên nghĩ kỹ”.

“Chuyện gì?”.

“Ông nội ngươi làm gian thần bao năm, chưa từng thất thế. Vì sao đúng lúc này lại đột nhiên bị nhốt vào đại lao?”.

Đúng vậy, vì sao? Vệ Thừa Đông trầm ngâm một hồi lâu: “Vì Hoàng thượng đã già, đã bệnh, Thái tử cánh cứng đầy đủ, được Thái hậu thúc đẩy nên bắt đầu ra tay”.

Thẩm Nghiệp Vân cười nhạt một tiếng: “Chẳng lẽ Hoàng thượng chỉ có mỗi Thái tử là con ư?”.

Như một thau nước đá dội thẳng lên đầu, khiến Vệ Thừa Đông ớn lạnh từ đầu tới chân. Người Hoàng thượng yêu quý nhất từ trước đến nay, không phải Thái tử, mà là Khang vương do quý phi sinh.

Ban đầu Thái tử có thể lên ngôi là nhờ một tay Thái hậu nâng đỡ. Nhiều lần quý phi dùng lời ân ái bên gối khiến Hoàng thượng muốn phế Thái tử, lập Khang vương, chỉ là e dè Thái hậu nên chưa ra tay.

Thông rồi. Tất cả đều thông rồi. Thái tử mượn tay Tứ thúc, kéo ông nội hắn xuống ngựa, chặt đứt chướng ngại lớn nhất cho việc đăng cơ. Hoàng thượng lặng lẽ theo dõi từng bước đi của Thái tử, cho gọi Phòng Thượng Hữu vào cung, nên mới có chuyện hắn được quay lại học. Việc này để cảnh cáo Thái tử và bọn người phía sau hắn, đồng thời âm thầm tuyên cáo thiên hạ: Vệ đại nhân là người mà Trẫm muốn bảo vệ.

Vệ Thừa Đông bỗng trợn to hai mắt: “Cho nên… cha con họ thật ra đang mượn Vệ gia để đấu đá sao?”.