Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Chương 90: Trung Thu

Bạch thị đến chiều ngày hôm sau mới hoàn toàn tỉnh lại. Hai vị gia trong Vệ phủ lo lắng, lại mời thêm một lang trung đến phủ bắt mạch.

Lang trung bắt mạch xong thì nói với Bạch thị: “Phu nhân mới khỏi trọng bệnh, tranh thủ lúc trời nắng đẹp thì nên ra vườn đi dạo, phơi nắng nhiều một chút”.

Một câu nói khiến tất cả mọi người đều an tâm.

Bạch thị đợi lang trung rời đi, chỉ giữ lại hai con trai bên giường. Hai huynh đệ kẻ một lời, người một câu, kể lại chuyện xảy ra tối qua cho Bạch thị nghe.

Bạch thị nghe xong, kinh hãi đến mức hồi lâu không nói nên lời.

Im lặng gần nửa tuần trà, bà nói: “Đi gọi Đại phu nhân tới đây”.

Tào thị vội vã đến.

Bạch thị lấy ra một chùm chìa khóa từ bên gối, đưa cho Tào thị: “Sau này, việc trong nhà giao cho con quản”.

Hai nàng dâu, một người xuất thân thương gia, là trưởng nữ, một người sinh ra trong gia đình thi thư, là ấu nữ.

Nói về môn đăng hộ đối thì Vương thị nhỉnh hơn đôi chút. Nhưng xét về năng lực, khí phách và tầm nhìn thì Tào thị vượt trội. Điều quan trọng nhất là trưởng nữ có thể gánh vác việc lớn trong nghịch cảnh, điều này rất quan trọng với Vệ gia.

Tào thị không từ chối, nhận lấy chìa khóa: “Mẹ yên tâm, con dâu nhất định sẽ cố gắng quản cho tốt việc trong phủ”.

Bạch thị gật đầu: “Chuyện hôn sự giữa A Quân và Trần gia, con tranh thủ gặp bên đó một chuyến, nếu thật sự như Thập Nhị nói… thì lập tức chuẩn bị đi”.

Tào thị hơi do dự: “Mẹ, Thừa Đông nó đã quay lại trường rồi…”.

Bạch thị phất tay, ngắt lời bà: “Hôm nay xây lầu son, ngày mai lầu đổ sụp, làm mẹ thì vẫn nên chuẩn bị sớm một chút”.

Tào thị không ngờ phu nhân lại nhìn thấu đến vậy: “Vâng”.

Bạch thị thở dài: “Chuyện hôn sự của Nhị nha đầu, con cũng phải để tâm, nếu có người thích hợp thì nhanh chóng gả đi, đừng để chậm trễ nữa”.

Tào thị đáp: “Mẹ yên tâm, con dâu sẽ cố gắng hết sức”.

Bạch thị nói tiếp: “Trong phủ tổng cộng chỉ có ba tiểu thư, cũng không cần phân biệt đích hay thứ nữa, của hồi môn cứ đối đãi như nhau”.

Nghe đến đây, Tào thị không khỏi bội phục sự chu đáo của Bạch thị.

Nhị nha đầu là con gái của Nhị phòng, do Lưu di nương sinh ra, là con gái duy nhất của Nhị gia. Của hồi môn của thứ nữ ngang hàng với đích nữ, là để an ủi người Nhị phòng, qua đó cũng truyền đạt một thông điệp: lòng bàn tay là thịt, mu bàn tay cũng là thịt.

Tào thị đáp: “Vâng”.

Ánh mắt Bạch thị chuyển sang gương mặt của Vệ Nhị gia, ý vị sâu xa nói: “Tẩu tẩu con gánh vác việc trong phủ, con gánh vác việc bên ngoài, đều là người thân cốt nhục, đồng lòng thì mới nên chuyện, lão Nhị à”.

Lời này khiến Vệ lão Nhị chấn động trong lòng: “Vâng, thưa mẹ”.

Bạch thị quay đầu nhìn chiếc gối trống bên cạnh, lại thở dài một hơi thật sâu.

“Chuyện trong ngục con phải để tâm nhiều hơn, phải tốn bao nhiêu bạc, cho dù phải bán cả gia sản, cũng phải giữ cho bằng được mạng sống của cha con”.

“Mẹ yên tâm, con sẽ đi cầu người nữa”.

Ánh mắt Bạch thị lướt qua trưởng tử, môi mấp máy, nhưng những lời sắp nói lại nuốt trở vào.

“Từ ngày mai ta sẽ ăn chay niệm Phật, các con nếu không có việc thì đừng đến quấy rầy ta nữa, lui cả đi”.

*****

Vì Bạch thị bệnh tình đã khá hơn, nên tiệc Trung Thu năm nay của Vệ phủ vẫn như thường lệ, được tổ chức ở thủy tạ. Chỉ là khác với những năm trước, năm nay chỉ bày một bàn tiệc, không khí lạnh lẽo vắng vẻ.

Bạch thị chỉ ăn vài thìa cháo loãng rồi rời bàn. Bà vừa đi, Đại phòng và Nhị phòng cũng như khỉ tan khi cây đổ, ai nấy về lại viện mình, chỉ còn Vệ Đông Quân vẫn ngồi ở đó, ngơ ngác nhìn một bàn đồ ăn thừa nguội lạnh.

Bên Trần gia đã nói rõ ràng, đồng ý để hai đứa nhỏ kết thân. Thật ra, lấy Trần Khí có lẽ là đích đến tốt đẹp nhất đời nàng. Không nói đến chuyện quen biết từ nhỏ, hiểu rõ gốc gác, chỉ riêng con người Trần Khí dù vẻ ngoài có thô ráp, tính tình có nóng nảy thì vẫn là người đáng để gửi gắm cả đời.

Chỉ là… Vệ Đông Quân c.ắ.n môi, sao trong lòng nàng lại không cam lòng đến vậy?

“Vệ Đông Quân”.

Một giọng nói bất chợt vang lên.

Vệ Đông Quân hoàn hồn, nhìn người đang vội vã bước tới, tim nàng chợt đập mạnh.

Trần Khí bước vào thủy tạ, nháy mắt ra hiệu với Hồng Đậu, Hồng Đậu lập tức gọi tất cả nha hoàn ra ngoài.

Vệ Đông Quân không chờ nổi, bèn hỏi: “Hôm nay là Trung Thu, ngươi không ở nhà ăn cơm đoàn viên, giờ này tới đây làm gì, có chuyện gì sao?”.

“Ngươi đoán thử xem?”.

“Ngươi đến để từ hôn?”.

Trán Trần Khí nổi gân xanh, chỉ vào Vệ Đông Quân: “Hôn sự là lệnh của cha mẹ, lời mai mối, dù có từ hôn thì cũng không đến lượt ta làm”.

“Vậy ngươi đến làm gì?”.

“Nhìn cái vẻ ngốc nghếch của ngươi kia kìa”.

Trần Khí nhìn quanh một lượt, che miệng nhỏ giọng nói: “Ta nhờ người điều tra chuyện của Ninh Phương Sinh, người ta vừa mới hồi âm”.

Vệ Đông Quân giật mình, không để lộ cảm xúc, nghiêng người sát lại: “Nói mau, tra được những gì?”.

“Không tra được gì cả”.

“Là sao?”.

Đầu óc Vệ Đông Quân như bị kẹt lại: “Sao lại là không tra được gì?”.

“Ý là trong thành Tứ Cửu không có người này”.

“Sao lại thế được, hắn còn có hai căn nhà mà, ít nhất cũng tra ra được chứ?”.

“Hai căn nhà đó đều là vô chủ, giấy tờ không ghi tên ai, hoàn toàn không tra được, nếu không thì ta đâu cần gấp gáp chạy tới đây chịu cơn giận của ngươi”.

Vệ Đông Quân sững người, hồi lâu sau mới do dự nói: “Có thể người ngươi nhờ, thế lực chưa đủ mạnh, nên mới không tra được”.

“Cũng có khả năng đó”.

Trần Khí cũng nhận ra điểm này, vẻ mặt đầy hối hận: “Nếu tay ta mà với được vào Cẩm y vệ thì hay rồi”.

Vệ Đông Quân vừa nghe ba chữ “Cẩm y vệ”, lập tức toàn thân dựng tóc gáy. Người mà chỉ Cẩm y vệ mới tra ra được, không ai là người bình thường.

“Vệ Đông Quân, người mà chỉ Cẩm y vệ mới tra được, không ai là người bình thường cả”.

Vệ Đông Quân: “…”

Hai người không hẹn mà cùng nghĩ đến một chuyện, thậm chí không khác một chữ.

“Ta có một linh cảm, Vệ Đông Quân, ngươi có tin không?”.

“Ngươi nói đi”.

Trần Khí ghé sát tai nàng: “Nếu chúng ta ôm được cái đùi Ninh Phương Sinh này, sẽ có hai khả năng”.

Vệ Đông Quân quay đầu lại, nhìn vào mắt hắn: “Một là phất lên như diều gặp gió”.

Trần Khí nhìn thẳng vào mắt nàng: “Hai là xui tận mạng”.

Hai khả năng gần như hai thái cực. Đâu mới là vận mệnh của bọn họ, không ai biết được.

Đúng lúc này, bên ngoài thủy tạ vang lên giọng Hồng Đậu: “Tam tiểu thư, Đại thiếu gia tới rồi”.

*****

Vệ Thừa Đông nghe nói Trần Khí đến Vệ Phủ, bèn vội vàng đuổi tới.

“Thập Nhị, đi uống rượu với ta”.

“Tết nhất thế này, uống gì mà uống?”

Vệ Thừa Đông trừng mắt: “Sao, đến ta mà ngươi cũng không nể mặt à?”.

“Uống, uống, uống”.

Trần Khí thầm nghĩ: ta nợ huynh muội nhà Vệ gia các ngươi, ai cũng kéo ta đi: “Nói đi, uống ở đâu?”.

Vệ Thừa Đông: “Địa bàn của ngươi”.

Trần Khí vừa nghe nói là địa bàn của mình, lập tức hiểu ra vì sao Vệ Thừa Đông lại muốn uống rượu, lại còn phải tránh xa những nơi quen thuộc, người quen biết.

Nghĩ đến hoàn cảnh của hắn, trong lòng cũng mềm ra.

“Đi, uống đến say mới về”.

“Đại ca, uống thì được, nhưng đừng gây chuyện đó”. Vệ Đông Quân không yên tâm.

“Có Thập Nhị trông chừng ta, muội lo gì?”.

Vệ Thừa Đông liếc qua bàn đồ ăn nguội lạnh: “Muội cũng đừng ngồi đây một mình nữa, đến viện của mẹ ăn bánh Trung Thu đi”.

Vệ Đông Quân nào còn tâm trí ăn bánh, đầu óc toàn là những lời Trần Khí vừa nói. Nàng thật ra hiểu rất rõ, Ninh Phương Sinh là người không tầm thường. Nhưng nàng không ngờ, hắn lại đặc biệt đến mức không thể tra ra bất cứ điều gì. Một con người không thể tự dưng mà xuất hiện, từ lúc cất tiếng khóc chào đời, lớn lên từng tuổi, luôn phải có dấu vết để lần theo. Dù Trần Khí không với tới được Cẩm y vệ, nhưng người bên cạnh hắn đều là con cháu quan lại, người hắn nhờ giúp cũng không thể tầm thường. Sao lại không tra được gì chứ?