Tắm rửa thay y phục xong, ba vị gia trong Vệ phủ lại quay về viện này, cùng nhau ngồi quanh bàn vuông trong chính sảnh chép kinh Phật.
Vệ Đại gia sợ rằng chỉ chép kinh thôi thì chưa đủ thành tâm, nên vừa chép vừa đọc thành tiếng.
Phía dưới, Ninh Phương Sinh chậm rãi nhấp trà, dáng vẻ nhàn nhã như chẳng có chuyện gì để làm.
Trong góc, Vệ Đông Quân đã thay bộ y phục ướt, trong lòng thấp thỏm không yên, ánh mắt cứ đảo qua lại giữa bàn vuông và Ninh Phương Sinh.
Có người chạm mũi chân nàng một cái, không cần ngẩng đầu cũng biết là Trần Khí.
Trần Khí chỉ tay vào n.g.ự.c mình: “Có chuyện gì vậy, gia chỗ này hơi hoảng”.
Vệ Đông Quân đáp: “Ta còn hoảng hơn ngươi”.
Trần Khí: “Hắn thật sự làm được chứ?”.
Phải rồi… thật sự làm được sao? Chỉ chép mười lần kinh văn là có thể cứu sống một người sắp c.h.ế.t, lời này nói ra ai tin? Nghe cứ như chuyện hoang đường trong sách trên thiên đường vậy.
Nàng lại nhìn về phía gương mặt của Ninh Phương Sinh. Khuôn mặt ấy vẫn mang vẻ lạnh nhạt, xa cách, không đọc ra chút cảm xúc nào, dù là công khai hay ngấm ngầm.
Bất chợt nàng chợt nhớ lại, là việc khuy mộng, chặt duyên, hay thành Uổng Tử, hay việc tiểu thúc vào giấc mộng... Có vẻ người này chưa từng lừa nàng điều gì, những lời từng hứa đều đã thực hiện. Vậy thì còn gì phải lo?
Vệ Đông Quân gật đầu với Trần Khí: “Trần đại nhân, vững tâm”.
*****
Mưa vừa tạnh thì cũng vừa lúc chép xong mười lần kinh thư.
Vệ Đại gia chồng kinh lại, bước tới trước mặt Ninh Phương Sinh: “Thần y à, ngài xem bước tiếp theo…
“Cho vào lò than”.
Lập tức có gia nhân bưng lò than đã chuẩn bị từ trước tới.
Vệ Đại gia cẩn thận đặt kinh thư vào trong: “Rồi sau đó?”.
Ninh Phương Sinh che miệng ho vài tiếng.
Bên ngoài, Thiên Tứ nghe thấy tiếng ho thì bước vào chính sảnh, đặt một tờ giấy vàng lên bàn vuông.
Ninh Phương Sinh c.ắ.n ngón tay, viết vài chữ lên giấy vàng, rồi đưa cho Vệ Đại gia: “Dùng cái này làm mồi lửa”.
“Vâng”.
Vệ Đại gia cung kính nhận lấy, dí sát vào ngọn nến, rồi ném vào lò than. Lửa bùng lên, ánh sáng đỏ hồng soi rọi gương mặt từng người trong phòng.
Không ai lên tiếng. Thậm chí không nghe thấy cả tiếng hít thở.
Chẳng bao lâu, ngọn lửa dần yếu đi, cuối cùng tắt hẳn.
Thiên Tứ ngồi xuống gạt đám tro tàn, sau đó quay đầu gật đầu với chủ tử của mình.
Lúc này Ninh Phương Sinh mới mở miệng: “Đi xem bệnh nhân đi”.
Vừa dứt lời thì từ gian trong vang lên tiếng gọi của Tào thị: “Đại gia! Đại gia! Mẹ mở mắt rồi! Bà ấy mở mắt rồi! Mau vào xem đi!”.
Một tiếng kêu ấy khiến tim mọi người như ngừng đập, m.á.u chảy ngược dòng.
“Mẹ!”.
“Bà nội!”.
“Phu nhân!”.
Mọi người ùn ùn chạy vào trong phòng, chỉ còn Vệ Đông Quân và Trần Khí đứng yên bất động. Cả hai đều nhìn chằm chằm vào Ninh Phương Sinh, như muốn nhìn xuyên khuôn mặt ấy.
Trong lòng Vệ Đông Quân có quá nhiều thắc mắc muốn hỏi. Trên tờ giấy ấy hắn đã viết gì? Sao nhất định phải c.ắ.n tay? Không dùng chu sa được sao? Thiên Tứ gật đầu khi nãy là có ý gì?
Trong lòng Trần Khí cũng toàn câu hỏi. Xem một ca bệnh liên quan đến nhân quả, lấy bao nhiêu bạc nhỉ, mấy ngàn lượng chắc cũng có? Với bản lĩnh này, hắn có thể tung hoành cả thành Tứ Cửu, phải không? Gia hình như trước giờ cũng không đắc tội gì nặng với hắn? Giờ ôm đùi còn kịp không?
Ngoài ngưỡng cửa, Thiên Tứ nhìn bộ dạng đần thối của hai người này, khịt mũi một cái, rồi lại âm thầm mắng một tiếng: “Mất mặt!”.
Vệ Đông Quân phải nhéo mình một cái mới miễn cưỡng lấy lại tỉnh táo: “Ninh Phương Sinh, nếu bà nội ta qua được đêm nay, thì sau đó phải làm gì?”.
Ninh Phương Sinh: “Qua được đêm nay, để cha ngươi kể hết sự thật cho bà. Nếu bà nghĩ thông, bệnh sẽ dần hồi phục”.
Vệ Đông Quân: “Nếu không nghĩ thông thì sao?”.
“Thì không cần tìm ta nữa, chuẩn bị hậu sự là vừa”.
Ninh Phương Sinh chỉnh lại áo: “Sau này, lập cho bà một tiểu Phật đường trong viện, mỗi ngày ăn chay, tụng kinh, chép kinh, tuyệt đối không được đụng đến đồ mặn”.
“Nếu có đụng thì sao?”.
“Thần Phật cũng khó cứu”. Ninh Phương Sinh để lại bốn chữ, quay lưng rời đi.
Thiên Tứ lập tức bước theo sau.
Vệ Đông Quân ngẩn người một lúc, rồi vội chạy theo: “Ninh Phương Sinh, ta còn một điều thắc mắc”.
Ninh Phương Sinh không dừng bước, cứ như không nghe thấy.
Vệ Đông Quân đâu phải hạng thấy hắn không trả lời lập tức buông bỏ. Nàng bước một bước dài, chắn trước mặt hắn, dang tay ngăn lại khiến hắn buộc phải dừng.
Thiên Tứ không nhìn nổi nữa: “Tam tiểu thư, ngươi có ý gì?”.
“Không liên quan đến ngươi”.
Vệ Đông Quân trừng mắt nhìn Ninh Phương Sinh, biểu cảm có chút dữ tợn: “Ta còn chưa trả tiền khám bệnh, tổng cộng bao nhiêu bạc?”.
Ninh Phương Sinh mặt không đổi sắc: “Bạc của ngươi, ta không nhận”.
“Tại sao không nhận?”. Vệ Đông Quân: “Vì ta từng giúp ngươi khuy mộng?”.
Ninh Phương Sinh gật đầu.
“Ngoài lý do đó, chắc còn một lý do khác chứ?”.
Vệ Đông Quân bất ngờ tiến lên một bước, hạ giọng: “Vì dù bà nội ta có ăn chay tụng kinh, không đụng đồ mặn, thì cũng chỉ sống thêm bốn năm nữa, nên ngươi mới không thu tiền?”.
Khoảng cách giữa hai người quá gần, đôi mắt nàng sáng đến chói lòa, khiến sự kinh ngạc thoáng hiện trong mắt Ninh Phương Sinh không cách nào giấu được, đều bị nàng nhìn thấy rõ.
“Ta đoán đúng rồi phải không?”.
“Ngươi đoán đúng rồi”.
Ninh Phương Sinh quay mặt đi, tránh ánh mắt quá mức sáng rõ ấy: “Dương thọ thực sự của Vệ Tứ gia chỉ còn bốn năm, nên bà chỉ có thể sống thêm bốn năm nữa”.
Đầu Vệ Đông Quân lập tức rũ xuống, còn héo hơn cả cà tím bị sương giá.
Trong lòng Ninh Phương Sinh dâng lên chút xót xa, giọng cũng dịu lại: “Sức mạnh của đại nguyện rất lớn, trời đất quỷ thần đều nghe thấy, những gì ta có thể làm…”.
“Không cần an ủi ta, ta nghĩ thông rồi”.
Vệ Đông Quân ngẩng đầu, mỉm cười với Ninh Phương Sinh: “Bốn năm… không ngắn đâu, nên biết đủ”.
Nói xong, nàng nghiêng người nhường đường, dứt khoát nói: “Ninh Phương Sinh, ngươi giúp ta một việc lớn như vậy, sau này nếu có ai muốn chặt đứt duyên trần cứ đến tìm ta khuy mộng, ta tuyệt đối không lề mề từ chối”.
Sự yếu đuối và lạc quan của thiếu nữ chỉ trong một cái cúi đầu và một cái ngẩng đầu, thay đổi nhanh đến mức ngay cả Thiên Tứ bên cạnh cũng sững người.
Không phải nói tiểu thư thế gia đều là người giấu kín hỷ nộ sao? Ninh Phương Sinh nhìn nét cười hờ hững nơi khóe môi nàng, không hiểu vì sao trong lòng lại thấy khó chịu, bèn quay người rời đi.
Chỉ có bốn năm thôi vậy mà nàng còn nói biết đủ, sao lòng dạ nàng lại rộng vậy chứ?
Thế mà sau lưng nàng còn đuổi theo gọi: “Ninh Phương Sinh, ngươi về phủ nào vậy?”.
“…”
“Ở thành Tứ Cửu hay trên núi?”.
“…”
“Sau này rảnh ta đến tìm ngươi nha?”.
“…”
“Ngươi cái gì cũng tốt, chỉ là ít nói chuyện với người khác, điểm này không hay lắm, có thể sửa không?”.
“…”
Bước chân Ninh Phương Sinh hơi loạng choạng, sau đó đi nhanh hơn nữa.
“Ta đâu có ăn thịt hắn, nói thêm một câu thì c.h.ế.t chắc?”. Vệ Đông Quân thấy bóng hắn khuất trong màn đêm, vừa lắc đầu thở dài, vừa quay người lại. Ngẩng mắt lên, sắc mặt nàng lập tức biến đổi “cách đó bốn trượng, Vệ Chấp An và Trần Khí đang đứng sóng vai.
“Cha… cha… sao cha lại đứng ở đây?”.
Cha nàng mặt mày nghiêm khắc, nắm chặt tay, trừng mắt nhìn nàng mà không nói một lời.
Tim Vệ Đông Quân bỗng chốc hoảng loạn, nàng lườm Trần Khí đứng cạnh cha mình một cái như muốn ăn tươi nuốt sống: “Ngươi dẫn cha ta đến đây làm gì?.
Trần Khí oan ức vô cùng: “Ông ấy nhất quyết đòi theo, còn kéo cả ta theo cùng, ta biết làm sao?”.
Vệ Đông Quân nghiến răng: “Nghe được bao nhiêu rồi?”.
Trần Khí chớp mắt đầy bối rối: “Dù là nên nghe hay không nên nghe… cũng đều nghe hết rồi”.
Tay chân Vệ Đông Quân lạnh toát.
Xong đời rồi.