Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Chương 86: Đồ ngu

Họ Tào xuất thân từ huyện Tuyên Thành, tỉnh An Huy. Tuyên Thành nổi tiếng với nghề làm giấy, mà giấy của Tào gia lại là tốt nhất vùng. Tào gia không có con trai, chỉ sinh ba con gái.

Tào Kim Hoa là trưởng nữ, từ nhỏ đã theo cha quản lý sản nghiệp Tào gia, rất giỏi quan sát sắc mặt và đoán ý người khác. Chỉ thoáng nhìn qua đã nhận ra nam tử trước mặt, dù là dung mạo hay khí độ, đều không phải người tầm thường.

“Vị công tử này là...?”.

Vệ Đông Quân nhặt cây dù dưới đất lên, che cho Tào thị rồi nói: “Mẹ, đây là bạn của Trần Khí, tên là Ninh Phương Sinh, là một Quỷ y, chuyên chữa những căn bệnh liên quan đến nhân quả”.

Bệnh nhân quả? Tào thị vừa nghe ba chữ này, cơn giận vừa gắng gượng đè nén lập tức bùng lên.

“Con cũng muốn giống cha con, chọc mẹ tức đến c.h.ế.t sống phải không?”.

Vừa rồi, Vệ Tổng quản vượt mặt Đại gia, trực tiếp để Nhị gia làm chủ chuyện hậu sự của phu nhân. Ngoài việc Đại gia vốn đã nhu nhược, thì còn có liên quan đến màn làm loạn trước giường phu nhân vừa nãy.

Tuy Vệ gia đã sa sút, nhưng thể diện và quy củ của thế gia vẫn phải gắng mà giữ lấy. Chuyện hỷ sự hay tang sự đều là đại sự. Ai dám giao chuyện hệ trọng thế này cho một kẻ đầu óc hồ đồ, chuyện gì cũng chẳng đáng tin chứ?

Người hồ đồ chọc giận bà còn tạm chấp nhận, đằng này đến con gái vốn ngoan ngoãn hiểu chuyện cũng làm bà tức c.h.ế.t vào lúc mấu chốt này. Tào thị giận đến mức muốn g.i.ế.c người.

“Mẹ?”.

“Đừng gọi ta là mẹ”.

Tào thị hạ giọng, nghiến răng nói: “Mau đuổi người đi đi, đến trước giường phu nhân quỳ gối. Còn dám làm loạn nữa, ta đ.á.n.h gãy chân con”.

“Một chân hay hai chân?”. Vệ Đông Quân bướng bỉnh ngẩng đầu: “Cho dù gãy cả hai chân, con cũng phải để hắn khám bệnh cho bà nội”.

“Con…”.

“Mẹ, còn nước còn tát mà?”.

“…”

“Coi như cược một lần cuối, được không?”.

“Đúng đấy, mẹ nuôi, bạn của con đã đến rồi, để huynh ấy thử xem đi”. Trần Khí thấy tình hình không ổn, vội xen vào: “A Quân chờ bạn của con đến nỗi mỏi mắt mong ngóng, còn dầm cả một trận mưa, đó chẳng phải là tấm lòng hiếu thảo sao?”.

Cái thằng này còn dám đổ thêm dầu vào lửa. Tào thị giận đến mức không nói nên lời. Đây là thử y phục, hay là thử trang sức đấy? Đây là chuyện sống c.h.ế.t của con người, được chứ? Nếu chữa khỏi thì tất cả vui vẻ. Nếu chữa không xong, Đại phòng nhà họ bị sẽ thiên hạ chê cười cả đời. Huống chi, dù bà có gật đầu, thì còn phải xem bên Nhị phòng thế nào nữa.

Đúng lúc đó, vợ chồng Nhị phòng nghe thấy động tĩnh, một trước một sau bước ra dưới mái hiên.

Nước mưa từ mái hiên vẫn không ngừng nhỏ giọt.

Vương thị nhìn lướt qua Trần Khí, rồi đến nam tử áo đen, lại đến Vệ Đông Quân, cuối cùng dừng ánh mắt lại trên người Tào thị.

Một tiểu thư nhà thương nhân, dựa vào cái gì mà được gả vào cửa hào môn? Dựa vào cái gì mà không cho phép Đại gia nạp thiếp, bao nhiêu năm nay chỉ giữ một mình bà ta? Dựa vào cái gì mà con trai bà ta bị trục xuất ra khỏi Quốc Tử Giám rồi lại được gọi quay về? Dựa vào cái gì mà hai con gái, một gả vào Phòng gia, một nương nhờ nhà họ Trần, đều có thể bình yên vượt qua đại nạn?

Vương thị lạnh lùng cười trong lòng: “Tam tiểu thư có hiếu là điều tốt, nhưng cũng không thể vì bệnh gấp mà mù quáng cầu thầy, lại diễn thêm trò m.á.u gà nước bùa, phu nhân dù sống cũng bị các người dằn vặt đến c.h.ế.t”.

Các người? Dằn vặt? Đến c.h.ế.t?

Trán Vệ Đông Quân nổi gân xanh, định phản bác thì ánh mắt sắc lẹm của Tào thị đã lia tới khiến nàng sợ đến mức lập tức ngậm miệng.

“Họ có làm gì đi nữa thì cũng là để cứu lấy mạng phu nhân”. Tào thị chậm rãi xoay người: “Còn vợ chồng hai người, hết cản cái này lại cản cái kia, chẳng lẽ thật sự mong bà ấy c.h.ế.t à?”.

Chưa đợi vợ chồng Nhị phòng đáp lời, Tào thị chống nạnh, tay chỉ thẳng vào người dưới mái hiên, giận dữ mắng: “Từng người, từng người một, ai nấy đều ra vẻ người quân tử, hiếu đạo đâu, lương tâm đâu, đem cho ch.ó ăn rồi à?”.

Chiếc mũ lớn mang tên hiếu đạo đè xuống, khiến sắc mặt vợ chồng Nhị phòng trắng bệch. Nhất là Vệ Chấp Thân, môi mấp máy vài lần mà không thốt nên lời. So tài năng, không biết vượt xa huynh trưởng bao nhiêu lần. Nhưng luận miệng lưỡi, luận sự ngang ngược, hai vợ chồng hắn cộng lại cũng không địch nổi một mình Tào thị. Điều quan trọng hơn là lời của Tào thị hoàn toàn có lý, cha con Đại phòng dù làm loạn cũng là vì muốn cứu người, tâm ý là tốt, là có hiếu.

Vệ Nhị gia vội cười trừ: “Đại tẩu nói gì thế chứ…”.

“Nói tiếng người. Sao Nhị đệ lại nghe không hiểu thế?”.

Vệ Chấp Thân bị mắng không ra gì, sắc mặt sượng trân như vừa nuốt phải ruồi. Còn chưa kịp đáp trả, đã thấy Tào thị từ dưới dù bước ra, đi đến trước mặt Ninh Phương Sinh, gần như rít ra từng chữ từ kẽ răng:

“Ta mặc kệ ngươi là Quỷ y hay Thần y, chỉ cần cứu được phu nhân, thì ngươi là danh y. Muốn bao nhiêu bạc cứ mở miệng, công quỹ không chi, Đại phòng ta sẽ chi”.

Vương thị lạnh lùng buông một câu: “Nếu cứu không được thì sao?”.

“Vậy thì là số mệnh của phu nhân”. Ánh mắt Tào thị lạnh băng: “Ta và Đại gia đã cố gắng hết sức, nghe theo thiên mệnh, không oán không hối”.

“Đúng đúng đúng, không oán không hối”.

Đại gia lao đến bên Tào thị, trao cho bà ánh mắt “vợ yêu dễ thương của ta”, rồi lon ton chạy tới chỗ Ninh Phương Sinh, nắm lấy cánh tay hắn: “Đi nào, ta dẫn ngươi đến xem bệnh cho mẹ ta”.

Vừa kéo, lại không kéo nổi.

Đại gia thò đầu vào trong dù, ngạc nhiên: “Ơ, sao ngươi không đi?”.

Ninh Phương Sinh liếc nhìn tay hắn đang đặt trên tay mình, cau mày.

Vệ Đông Quân nhanh tay lẹ mắt: “Ninh Phương Sinh, đây là cha ta”.

Một người cha vô dụng. Nhưng mẹ thì lợi hại lắm.

Ninh Phương Sinh không nể mặt Vệ Đông Quân, rút tay ra đặt ra sau lưng.

“Trong viện treo thêm đèn lồng đỏ vào, đừng để tối om như cái quan tài khổng lồ thế”.

Đại gia thấy tay trống không, bỗng giật mình. Hình như trong sách từng đọc có viết: trong viện, trong phòng phải sáng sủa, có dương khí mới không chiêu âm khí.

“Mau, mau, thắp đèn! Thắp nhiều vào!”.

Không một ai động tay. Tào thị quét mắt một vòng, chỉ thẳng vào mũi Vệ Chính Tường mà mắng: “Sao, Tổng quản giờ không sai khiến được nữa hả?”.

Vệ Chính Tường bị một câu này đ.â.m trúng, vội quay sang đám người hầu quát: “Treo đèn! Mau treo đèn lên!”.

Tổng quản đã lên tiếng, đám hạ nhân lập tức tranh nhau làm.

Lúc này Ninh Phương Sinh mới bước đi, để lại một câu: “Gọi hết người trong phòng ra ngoài, Vệ Đông Quân và Trần đại nhân theo ta vào”.

Vệ Đông Quân: “…”. Không phải mẹ ta đi cùng thì tốt hơn sao, tại sao lại phải là ta?

Trần Khí: “…”. Ninh Phương Sinh ngươi bị gì vậy, ta là nam nhân mà?

Trước cổng viện, Thiên Tứ thấy vẻ mặt bất mãn của Vệ Đông Quân và Trần Khí, bèn c.h.ử.i thầm trong lòng: Đúng là một cặp ngu xuẩn.

Vệ gia Đại phòng, Nhị phòng đấu nhau đến thế, nếu chữa không khỏi thật, trách nhiệm sẽ đổ lên đầu Vệ Đông Quân, vì người là do nàng dẫn vào phủ.

Còn tên họ Trần kia… Ngươi chẳng phải thân với Vệ Đông Quân nhất sao? Với gia thế nhà ngươi, cộng thêm cái mặt dữ dằn và tính khí ngang ngược kia mà bảo vệ nàng, bên Nhị phòng có muốn gây chuyện cũng phải dè chừng vài phần.

“Tiên sinh à, người một lòng muốn tốt cho họ, cuối cùng lại gặp hai đứa làm ơn báo oán”. Trong lòng Thiên Tứ vừa mắng vừa tiễn ba người vào phòng.

Nhưng Tiểu Thiên gia đâu biết, ngoài hắn ra, trong viện còn một người nữa là Tào thị cũng đang âm thầm mắng hai đứa súc sinh kia, nghe không ra thâm ý của người ta sao?

Mắng xong, ánh mắt Tào thị lại dừng lại nơi góc cửa, chỗ bóng dáng Ninh Phương Sinh vừa khuất. Người này từ đầu đến cuối chỉ nói hai câu, nhưng mỗi câu đều vô cùng quan trọng.

Trần Khí từ khi nào lại kết giao được một người bạn xuất chúng đến vậy?