Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Chương 83: Báo Ứng

Người ta thường nói: Rồng sinh rồng, phượng sinh phượng, con chuột thì chỉ biết đào hang. Đã là kẻ chẳng ra gì như Phòng Thượng Hữu, thì con trai hắn phần lớn cũng chẳng khá khẩm hơn là bao, đều là cá mè một lứa thôi.

"Vệ gia mình lúc còn ở thời hoàng kim thì tỷ phu có thể còn nể mặt đôi chút, giờ Vệ gia suy bại rồi, e là hắn cũng chẳng cần giấu mặt nữa đâu”.

Vệ Đông Quân nghiến răng: “Đại tỷ à, tiền bạc các thứ, tỷ phải giữ cho kỹ. Không phải vì bản thân tỷ thì cũng phải nghĩ cho con gái tỷ”.

Vệ Thừa Huệ nghe vậy, vừa kinh ngạc vừa lo lắng. Đây còn là muội muội suốt ngày ăn uống chơi bời với Trần Thập Nhị, được cha mẹ nuông chiều đến mức chẳng biết trời cao đất dày kia sao? Sao mà cứ như biến thành người khác rồi vậy?

Một lúc lâu sau, Vệ Thừa Huệ mới thở dài một tiếng, nhẹ giọng nói: “A Quân nhà mình… cuối cùng cũng đã trưởng thành rồi”.

"Đúng thế, đã lớn rồi, cũng gánh vác được chuyện rồi”.

Nghĩ tới những chuyện dơ bẩn của Phòng Thượng Hữu, Vệ Đông Quân bật cười khinh thường.

"Đại tỷ, nếu thật sự không chống đỡ được, tỷ cũng đừng sợ, cứ về nói với muội, muội nhất định đòi lại công bằng cho tỷ”.

"Muội thì đòi lại công bằng kiểu gì?". Vệ Thừa Huệ cười khổ: “Muội à, nghe lời mẹ, mau ngoan ngoãn mà gả vào Trần gia đi”.

"Đại ca đã được gọi trở lại Quốc Tử Giám rồi, còn gả vào Trần gia gì nữa?".

"Chuyện Đại ca được gọi trở lại học viện này…".

"Muội thấy không giống việc mà Phòng lão gia sẽ làm”.

Vệ Đông Quân cố tình cắt lời tỷ: “Đại tỷ biết chuyện gì đúng không? Mau kể cho A Quân nghe đi".

Vệ Thừa Huệ trầm ngâm không nói gì.

Vệ Đông Quân sốt ruột đến mức dậm chân: “Tỷ tỷ à, lúc này rồi, đừng giấu nữa".

"Một nữ tử như tỷ thì biết được cái gì chứ?". Giọng Vệ Thừa Huệ bỗng hạ thấp xuống: “Tỷ chỉ biết là từ sau khi lão gia trở về từ trong cung, ăn uống ngủ nghỉ đều ở trong thư phòng, ngay cả con trai vào thỉnh an cũng không cho, cứ như có chuyện gì nặng lòng lắm”.

Nghe vậy, Vệ Đông Quân thấy nặng nề trong lòng. Nếu không phải chuyện nàng và Trần Thập Nhị bắt cóc hắn, thì tám chín phần là tâm sự của Phòng Thượng Hữu có liên quan đến trong cung. Nhưng giờ thì khó nói rồi.

"Chỉ là… có một chuyện khá kỳ lạ”.

"Nói nhanh đi!".

"Gần đây, Vi Thái y của Thái y viện có đến bắt mạch cho lão gia”.

Vi Thái y?

Vệ Đông Quân nhíu mày: “Có gì đặc biệt sao?".

Vệ Thừa Huệ hạ giọng: “Vi Thái y nổi tiếng chữa bệnh cho nam nhân nhất”.

"Bệnh của nam nhân?".

"Hét cái gì mà hét, nhỏ giọng thôi!". Vệ Thừa Huệ vội vã, mặt đỏ lên vì xấu hổ.

Vệ Đông Quân: "…"

Vệ Thừa Huệ nhìn đôi mắt vô tội to tròn của muội muội, chỉ biết than thầm trong lòng, thôi bỏ đi, con bé này vẫn còn là đứa trẻ.

"Bệnh của nam nhân là… không thể làm chuyện phòng the sao”.

Phòng Thượng Hữu… bất lực?

Ha ha ha ha ha ha!

Báo ứng đến rồi. Nhân quả đến rồi. Ông trời cũng đã ra tay rồi.

Vệ Đông Quân thầm nghĩ, chuyện này không chỉ phải hét lên mà còn phải hét thật to, tốt nhất là để cả thành Tứ Cửu đều biết họ Phòng đã thành… thái giám!

Một mình hét lên còn chưa đủ, phải tìm người hỗ trợ.

Đúng rồi. Trần Thập Nhị. Gã này bạn bè khắp nơi, bảo đảm có thể truyền mười thành trăm, trăm thành ngàn, lan khắp toàn Hoa quốc, báo thù cho Hướng Tiểu Viên.

"Đại tỷ…".

Không ai đáp lại nàng, bên cạnh trống không.

Vệ Đông Quân vội vàng hỏi tiểu nha hoàn đang quét dọn viện bên cạnh: “Đại tiểu thư đâu rồi?".

"Tiểu thư lúc nãy lúc thì vỗ tay cười, lúc thì lẩm bẩm gì đó, Đại tiểu thư gọi mấy tiếng mà tiểu thư không đáp, nên nói là tiểu thư bị ma nhập rồi, sau đó tự về trước rồi”.

Về rồi? Trong lòng Vệ Đông Quân thoáng hụt hẫng. Nàng còn chưa dặn tỷ tỷ phải yên tâm, ở Phòng gia cũng phải sống như trước kia, thẳng lưng mà sống nữa.

*****

Chiều hôm đó, văn thư triệu hồi từ Quốc Tử Giám được đưa đến Vệ Phủ. Sau nhiều ngày u ám, Vệ Phủ bỗng trở nên náo nhiệt hẳn.

Ngay cả bọn hạ nhân đi đứng cũng mang theo khí thế. Đại thiếu gia được gọi lại học viện rồi, Vệ gia có hy vọng rồi, bát cơm của họ cũng giữ được rồi.

Vì chuyện vui này, Nhị gia đề nghị hai phòng cùng tụ về viện của phu nhân, ăn bữa cơm chung để chúc mừng phu nhân.

Khi nghe tin này, Vệ Đông Quân đang đứng trong viện của tiểu thúc. Sau khi tiểu thúc treo cổ, viện này bị khóa kín. Nàng cứ lằng nhằng nài nỉ mẹ, nói là mình mơ thấy tiểu thúc, muốn đến xem thử, mẹ mới chịu đưa chìa khóa cho. Không biết có phải do nơi này từng có người c.h.ế.t không, mà dù cảnh trí có giống hệt trong giấc mộng, nhưng cảm giác khi bước vào lại hoàn toàn khác biệt.

Vệ Đông Quân vốn không phải hạng người đa sầu đa cảm, nhưng nhìn sân viện vắng lặng này, vẫn cảm thấy thương cảm vô cớ. Tới mức khi nàng đẩy cửa bước vào thư phòng, vẫn ngỡ rằng nam nhân tuấn tú kia đang ngồi sau bàn, mỉm cười với nàng.

Sau khi người mất, theo tục lệ thì vào ngày cúng thất thứ năm, đồ vật khi còn sống dùng qua đều sẽ bị đốt đi. Tiểu thúc nàng chưa tới ngày đó, nên đồ đạc vẫn còn nguyên.

Lần này nàng đến đây là để tìm manh mối về việc tiểu thúc từng xem bói khi còn nhỏ. Nếu không tìm thấy, thì đi hỏi cha cũng chưa muộn.

Thư phòng được dọn dẹp sạch sẽ, giấy bút nghiên mực đặt ngay ngắn trên bàn.

Ánh mắt nàng bị thu hút bởi chiếc lò than bên bàn: “Đây là gì vậy?".

Hồng Đậu nhìn đống tro tàn còn sót lại trong lò than: “Bẩm tiểu thư, viện này khóa vội nên hạ nhân chưa kịp dọn đi”.

"Ta không hỏi cái đó, ta hỏi tro này từ đâu ra?".

"Chuyện này…".

Tứ gia mất vào cuối tháng bảy, chưa tới lúc đốt than sưởi ấm.

Hồng Đậu do dự một chút: “Có lẽ là trước khi đi Tứ gia đã đốt cái gì đó”.

Đã muốn đốt thì nhất định là thứ không thể để ai biết. Vệ Đông Quân ngồi xổm xuống, bất chấp kiêng kị, trực tiếp dùng tay gạt tro trong lò.

Không có gì cả. Đốt sạch rồi.

Lúc nàng đang thất vọng thì bên ngoài vang lên tiếng bước chân, vừa quay đầu lại thì thấy Xuân Lai vội vàng bước qua ngưỡng cửa.

"Tiểu thư, không xong rồi, phu nhân đột nhiên đến t.h.u.ố.c cũng không uống được".

"Sao có thể thế được?".

Vệ Đông Quân giật thót tim. Cha vừa tới báo tin vui, phu nhân còn nắm c.h.ặ.t t.a.y cha không buông. Cha nói phu nhân sau khi nghe tin vui của Đại ca, mắt còn sáng rực lên, sao chỉ mới hai canh giờ sau đã đến mức ngay cả t.h.u.ố.c cũng không thể uống rồi?

"Ta đi xem ngay".

"Tiểu thư, viện này…".

"Khóa lại trước đã, chìa khóa không cần trả, Hồng Đậu, ngươi hãy giữ bên mình”.

*****

Vệ Đông Quân còn chưa tới viện của bà nội, từ xa đã nghe thấy tiếng Nhị thúc gào to: “Vệ Chấp An, ngươi điên rồi sao?".

"Ta không điên! Ta phải cứu mẹ! Mẹ bị thứ dơ bẩn bám theo, thứ đó rất ghê gớm, các ngươi không thấy được, vì các ngươi chỉ là phàm phu tục tử!".

"Ta thấy ngươi mới trúng tà, người đâu, kéo Đại gia xuống cho ta!".

"Nhị đệ! Nhị đệ! Ngươi tin ta đi! Ngươi tin ta mà! Vợ ơi, vợ à, nàng nói giúp ta một câu đi, một câu thôi cũng được…".

Vệ Đông Quân bất giác dừng chân: “Cha bị sao vậy?".

"Dễ đoán thôi, bệnh cũ tái phát”.

Dưới bóng cây, Đại thiếu gia Vệ Thừa Đông ngồi xổm, sắc mặt xám xịt, nhìn Vệ Đông Quân nói: “Ông ấy sai người g.i.ế.c một con gà trống, lấy m.á.u đổ dưới giường của bà nội, nói làm thế là bệnh của bà sẽ khỏi”.

Vệ Đông Quân: "...”

"Chưa hết đâu, còn nói phải viết bùa, đốt thành tro, pha nước cho bà nội uống”.

Vệ Thừa Đông nghiến răng ken két: “Bình thường quậy phá thì thôi, nhưng giờ bà nội như vậy mà ông ấy còn…".

"Là vì ông ấy muốn thử cứu một mạng cuối cùng thôi”.

Vệ Đông Quân vừa nói xong thì khựng lại, trong đầu như có gì đó lóe lên. Đúng rồi, Bùi Thái y cũng bảo tìm cao nhân khác, sao lại không thử cách khác chứ? Lỡ như bệnh của bà nội, thật sự là bị thứ dơ bẩn nào đó quấn lấy thì sao? Lỡ như cái thứ đó… cha nàng thật sự nhìn thấy thì sao? Dù cha nàng không thấy, cũng có người chắc chắn có thể thấy. Không những thấy được, mà có khi còn có thể chữa khỏi nữa.

Vệ Đông Quân thì thào, chỉ để một mình nghe thấy: “Chính miệng hắn nói rồi… hắn chữa được bệnh do nhân quả gây nên”.